Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

VỊ ĐẮNG SAU ÁNH HÀO QUANG

CHUYẾN XE BUS ĐỊNH MỆNH VÀ LỜI THÚ NHẬN DƯỚI MÁI NHÀ

Sài Gòn vào mùa mưa năm 2019, không khí đặc quánh sự ẩm ướt và tiếng còi xe inh ỏi
Đặng Thành An ngồi ở hàng ghế cuối của chuyến xe bus số 08, trán tựa vào lớp kính mờ hơi nước.
Trong balo của cậu, cuốn giáo trình Đại học vẫn nằm ngay ngắn, nhưng bên trong lại kẹp một cuốn sổ tay nát góc – nơi cậu trốn thoát khỏi thực tại.
Chiếc xe bus bỗng phanh gấp, tiếng lốp xe rít trên mặt đường ướt nhẹp khiến An suýt ngã nhào.
Đầu gối cậu nhói lên – vết thương từ vụ đụng xe lần thứ hai trong tháng vẫn còn chưa kịp kéo da non.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
(Nhăn mặt, xoa đầu gối)
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lại nữa...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bộ tính bắt mình đi bộ tới trường hay sao đây trời?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ông trời ơi, con biết đường xa rồi, nhưng có cần nhắc nhở bằng cách này không?
Cậu thở dài, nhìn xuống bàn tay trầy xước
Sự lạc lõng giữa những con số ở giảng đường khiến cậu mệt mỏi hơn cả những vết thương này.
Cậu lấy tai nghe, bật bản demo "23:59" do chính mình viết.
Chỉ khi giai điệu vang lên, An mới thấy mình thực sự được thở.
--------
Về đến nhà, An cố gắng đi khập khiễng vào trong để không ai phát hiện ra
Nhưng vừa bước qua cửa, cậu đã khựng lại.
Anh Ba của cậu đang ngồi chễm chệ trên sofa, mắt dán vào điện thoại nhưng miệng thì không quên "hỏi thăm"
Anh Ba
Anh Ba
Thành An!
Anh Ba
Anh Ba
Mày đi học hay đi đánh trận mà cái mặt như cái mền vậy con?
Anh Ba
Anh Ba
Lại té xe nữa đúng không?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
(Gãi đầu, cười gượng)
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Dạ...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tại đường trơn quá anh Ba
Anh Ba
Anh Ba
(Đứng dậy, đi lại gần, cằn nhằn nhưng tay thì đang lấy hộp cứu thương)
Anh Ba
Anh Ba
Mày khờ vừa thôi!
Anh Ba
Anh Ba
Đi đứng cái kiểu gì mà một tháng té hai lần?
Anh Ba
Anh Ba
Có cái chân trụ để đi học mà cũng không giữ được, sau này định bò tới trường hả?
Dù miệng chửi không ngớt, nhưng Anh Ba lại là người ấn An ngồi xuống, cẩn thận sát trùng vết thương cho cậu
Những động tác tuy thô bạo nhưng lại chứa đầy sự lo lắng thầm lặng.
--------
Bữa cơm tối diễn ra trong không gian ấm cúng.
Mẹ An liên tục gắp thức ăn vào bát cho cậu, ánh mắt bà không giấu nổi sự xót xa khi thấy con trai gầy đi trông thấy.
Mẹ gip
Mẹ gip
An ơi, ăn nhiều vô con.
Mẹ gip
Mẹ gip
Hay là thôi, mai ba chở con đi học nha?
Mẹ gip
Mẹ gip
Chứ để con tự đi mẹ ngủ không yên, cứ nghe tiếng xe ngoài ngõ là mẹ lại thót tim.
Ba gip
Ba gip
Mẹ nó cứ lo xa, nó lớn rồi phải để nó tự lập
Ba gip
Ba gip
Có điều An này, nếu học xa quá thấy mệt thì nói ba, ba tìm cách chuyển trường cho gần nhà.
Ba gip
Ba gip
Quan trọng là cái bằng Đại học, ráng học cho xong để sau này có cái nghề ổn định nghe con.
An nhìn bát cơm đầy ắp tình thương trước mặt, cổ họng cậu nghẹn đắng.
Cậu biết mình không thể giấu thêm được nữa.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
(Buông đũa, giọng run rẩy)
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ba...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mẹ...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh Ba...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Con muốn xin nghỉ học.
Không gian im bặt.
Tiếng TV ngoài phòng khách bỗng trở nên chói tai.
Mẹ An sững người, đôi mắt bà bắt đầu đỏ hoe.
Mẹ gip
Mẹ gip
An...
Mẹ gip
Mẹ gip
Sao vậy con?
Mẹ gip
Mẹ gip
Có chuyện gì ở trường hả?
Mẹ gip
Mẹ gip
Hay ai ăn hiếp con?
Mẹ gip
Mẹ gip
Nói mẹ nghe, mẹ giải quyết cho...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Dạ không phải...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Là do con thấy con không hợp.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Con ngồi trong lớp mà đầu óc con chỉ có nhạc thôi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Con muốn dành toàn bộ thời gian để theo đuổi Rap.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Con muốn được là chính mình
Anh Ba
Anh Ba
(Bình thường hay chửi, nhưng lúc này lại im lặng một cách lạ thường, rồi bỗng quát lên)
Anh Ba
Anh Ba
Mày điên rồi An!
Anh Ba
Anh Ba
Mày biết mày đang nói gì không?
Anh Ba
Anh Ba
Rap có nuôi sống được mày không?
Anh Ba
Anh Ba
Mày định để ba mẹ khổ đến bao giờ nữa?
Ba gip
Ba gip
(Đặt bát cơm xuống, giọng trầm xuống đầy uy lực nhưng chứa đựng sự đau lòng)
Ba gip
Ba gip
Ba mẹ cực khổ nuôi con ăn học, không phải để con bỏ ngang như vậy.
Ba gip
Ba gip
Con đường nghệ thuật nó bạc lắm An ạ, không như những gì con thấy trên mạng đâu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
(Nước mắt chực trào)
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Con biết...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Con biết con làm ba mẹ thất vọng.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng con thà khổ vì được làm điều mình yêu, còn hơn là sống một cuộc đời giả vờ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ba cho con thử một lần thôi...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Con hứa con sẽ thành công mà
Mẹ An bỗng nắm lấy tay cậu, giọng bà run rẩy
Mẹ gip
Mẹ gip
Mẹ chỉ sợ con cực thôi An...
Mẹ gip
Mẹ gip
Con là đứa khờ khạo, ra ngoài kia người ta gạt con thì sao?
Mẹ gip
Mẹ gip
Nhưng nếu...
Mẹ gip
Mẹ gip
Nếu đó thực sự là giấc mơ của con, mẹ không đành lòng cản.
Ba An không nói gì thêm, ông đứng dậy đi ra ban công.
Anh Ba nhìn theo bóng lưng của ba, rồi nhìn sang An, hậm hực
Anh Ba
Anh Ba
Mày liệu hồn đó!
Anh Ba
Anh Ba
Đã chọn rồi thì làm cho tới, đừng có để sau này hối hận rồi về đây khóc lóc với tao!

BẢN GIAO ƯỚC CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠ

Vài ngày sau, với hành trang là sự bao dung của gia đình, An tìm đến một phòng thu nhỏ ở quận 1.
Nơi đó, những người đồng đội đầu tiên đang chờ cậu.
HIEUTHUHAI
HIEUTHUHAI
(nghe bản demo của An)
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Not support
HIEUTHUHAI
HIEUTHUHAI
Vần của em lạ thật An
HIEUTHUHAI
HIEUTHUHAI
Nó nghe cứ khờ khờ, nhưng mà lại rất cuốn
HIEUTHUHAI
HIEUTHUHAI
Anh thích cái nết này
HURRYKNG
HURRYKNG
(Vừa chỉnh tai nghe vừa gật gù)
HURRYKNG
HURRYKNG
Đúng rồi, bài này mà phối lại màu của Kewtiie là cháy lắm đó
Kewtiie
Kewtiie
(Ngẩng lên từ bàn mixer)
Kewtiie
Kewtiie
Em đưa demo đây, để anh gọt lại cái beat này.
Kewtiie
Kewtiie
Anh cam đoan sau khi anh 'phù phép', bài này sẽ lên một tầm cao mới
MANBO
MANBO
(Khoác vai An, cười lớn)
MANBO
MANBO
Chào mừng em đến với GERDNANG
MANBO
MANBO
Đừng có lo chuyện bỏ học, ở đây toàn mấy thằng liều như nhau cả thôi.
MANBO
MANBO
Ở đây toàn mấy thằng liều như nhau thôi
MANBO
MANBO
Quan trọng là mình có dám đi đến tận cùng không
Đặng Thành An
Đặng Thành An
(Gãi đầu, cười hì hì)
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Dạ...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em bỏ học thiệt rồi mấy anh ơi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Giờ em chỉ còn mấy anh với rap thôi hà
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em hứa sẽ tập luyện thật chăm chỉ, không làm GERDNANG mất mặt đâu!"
Đặng Thành An
Đặng Thành An
(Ánh mắt kiên định nhìn cả nhóm)
HIEUTHUHAI
HIEUTHUHAI
Được.
HIEUTHUHAI
HIEUTHUHAI
Nếu đã quyết định rồi thì đi cùng nhau.
HIEUTHUHAI
HIEUTHUHAI
GERDNANG không hứa sẽ giúp em giàu ngay, nhưng chắc chắn sẽ không để tài năng của em bị phí hoài dưới gầm bàn giảng đường.
--------
​📖 [Nội tâm nhân vật: An]
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi đứng trước cổng trường lần cuối, nhìn tấm biển hiệu Đại học dần xa khuất.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bước chân ra khỏi cánh cửa đó, tôi không còn là một cậu sinh viên có tương lai ổn định trong mắt xã hội nữa.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi chính thức trở thành một kẻ mộng mơ không một xu dính túi, chỉ có âm nhạc và bốn người anh em mới gặp làm hành trang.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi biết mình vừa đặt một ván cược lớn nhất cuộc đời.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nếu thắng, tôi sẽ có tất cả.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nếu thua...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thì ít nhất tôi cũng đã được sống một ngày thật sự là chính mình bên cạnh những người cùng chí hướng.
---------
An quay lưng bước đi, bóng cậu đổ dài dưới nắng chiều Sài Gòn.
Cậu không hề biết rằng, chính giây phút cậu chọn rời bỏ giảng đường để gia nhập GERDNANG, bánh xe định mệnh đã bắt đầu quay.
Một hành trình rực rỡ đang chờ cậu phía trước, nơi cậu sẽ trở thành "Negav" được hàng triệu người yêu mến
Nhưng đằng sau ánh hào quang đó, những con mắt dò xét cũng bắt đầu tìm kiếm những kẽ hở từ quá khứ của cậu bé Đặng Thành An 18 tuổi ngày hôm nay.

CƠM CHAN NƯỚC MẮT VÀ NHỮNG VẾT SẸO TRONG LÒNG

Người ta nói nhà là nơi bão dừng sau cánh cửa, nhưng với Châu Anh, bão tố khởi nguồn từ ngay trong chính mâm cơm gia đình.
Căn nhà của Châu Anh không bao giờ có lấy một giây bình yên.
Nó luôn tràn ngập tiếng lách tách của những lá bài tây, mùi rượu nồng nặc và những câu chửi thề đã trở thành "lời ru" cay đắng của cô từ thuở nhỏ.
Năm Châu Anh 12 tuổi, cô đi học về với niềm vui nhận được giải Nhất tiếng hát hoa phượng đỏ.
Cô nâng niu tấm bằng khen như một báu vật
Cô vừa bước chân vào cửa, chưa kịp khoe thì một chiếc vỏ chai rượu đã bay sượt qua tai, vỡ tan tành trên vách tường.
ba Châu Anh
ba Châu Anh
(Mắt đỏ ngầu, giọng nhừa nhựa)
ba Châu Anh
ba Châu Anh
Tiền đâu?
ba Châu Anh
ba Châu Anh
Tao hỏi tiền đâu?
ba Châu Anh
ba Châu Anh
Mày đi hát hò cả ngày rồi cầm cái tờ giấy lộn này về làm gì?
ba Châu Anh
ba Châu Anh
Có đổi được chai rượu nào cho tao không?
Nguyễn Hoàng Châu Anh
Nguyễn Hoàng Châu Anh
(Cố nén tiếng nấc, giơ tấm bằng khen lên)
Nguyễn Hoàng Châu Anh
Nguyễn Hoàng Châu Anh
Ba...
Nguyễn Hoàng Châu Anh
Nguyễn Hoàng Châu Anh
Đây là giải Nhất.
Nguyễn Hoàng Châu Anh
Nguyễn Hoàng Châu Anh
Cô giáo nói sau này con có thể đi hát chuyên nghiệp, con sẽ kiếm được nhiều tiền...
mẹ Châu Anh
mẹ Châu Anh
(Hất tung đống bài trên bàn, đứng bật dậy tát mạnh vào mặt cô)
mẹ Châu Anh
mẹ Châu Anh
Mày im miệng!
mẹ Châu Anh
mẹ Châu Anh
Ở cái nhà này mày không có quyền lên tiếng!
mẹ Châu Anh
mẹ Châu Anh
'Nghề chuyên nghiệp' của mày là xướng ca vô loài đó hả?
mẹ Châu Anh
mẹ Châu Anh
Mày nhìn con nhà người ta đi, nó đi làm thuê kiếm tiền về cho ba mẹ nó trả nợ.
mẹ Châu Anh
mẹ Châu Anh
Còn mày, cái thứ vô dụng, cái đồ ăn hại, suốt ngày chỉ biết há cái mồm ra rống cho điếc tai hàng xóm!
Châu Anh ngã xuống sàn, tấm bằng khen bị ba cô giật lấy, xé vụn thành từng mảnh rồi ném thẳng vào mặt cô
ba Châu Anh
ba Châu Anh
Mày nghe cho kỹ đây: Mày là cái giống nợ đời của tao.
ba Châu Anh
ba Châu Anh
Tao đẻ mày ra là để mày đi làm kiếm tiền trả nợ cho tao, chứ không phải để mày mơ mộng hão huyền
ba Châu Anh
ba Châu Anh
Từ giờ mà còn nghe thấy tiếng mày hát một câu nào nữa, tao cắt lưỡi mày ngay lập tức!
Cô đứng đó, giữa những mảnh giấy vụn và những lời mạt sát.
Cổ họng cô đau thắt lại, không phải vì khóc, mà vì một sự căm phẫn đến tột cùng bị nén lại.
----
Tối đó, Châu Anh ngồi trong xó bếp, trước mặt là bát cơm nguội ngắt chan với nước mưa dột từ mái tôn.
Cô không khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi rơi lã chã vào bát cơm
Mỗi miếng cơm nuốt vào đều đắng ngắt và nghẹn ứ ở cổ họng.
Cô hiểu ra một điều cay đắng
Trong ngôi nhà này, tài năng của cô là một cái tội, và sự hiện diện của cô là một món nợ.
------
Tại trường, Châu Anh như một bóng ma vật vờ.
Cô luôn mặc chiếc áo đồng phục ngả vàng, đôi giày vải rách mõm đến mức lộ cả ngón chân.
NVP
NVP
Bạn học: (Vây quanh, dùng chân đá vào chiếc cặp sách cũ kỹ của cô)
NVP
NVP
Bạn học: Ê, nghe nói ba mẹ mày lại bị công an hốt vì tội đánh bạc hả?
NVP
NVP
Bạn học: Nghèo mà cũng bày đặt đi thi hát.
NVP
NVP
Bạn học: Đúng là loại xướng ca vô loài mà lại còn là con của lũ tội phạm!
Chúng đổ nước bẩn vào cặp của cô, xé nát những tờ giấy chép nhạc mà cô phải nhịn ăn sáng mới mua được
Châu Anh cúi xuống, lẳng lặng nhặt từng mảnh giấy vụn giữa tiếng cười nhạo báng.
Cô không thù hận chúng, cô chỉ thấy tâm hồn mình đang chết dần.
Cô tự nhủ
Nguyễn Hoàng Châu Anh
Nguyễn Hoàng Châu Anh
Nếu mình không thể nói, mình sẽ hát.
Nguyễn Hoàng Châu Anh
Nguyễn Hoàng Châu Anh
Chỉ cần mình hát đủ hay, thế giới sẽ phải im lặng.
Nhưng cô đã lầm.
Thế giới không im lặng, nó chỉ chờ cô rực rỡ để bắt đầu xâu xé.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play