Hiha The Blue
*Em ngồi co lại ở góc buồng giam lạnh buốt, hai cổ chân bị xích sắt siết chặt kéo vang tiếng kim loại mỗi khi cựa quậy, mái tóc rối phủ nửa gương mặt, đôi mắt mang vẻ ngây thơ méo mó, vừa thấy anh bước vào em lập tức ngẩng lên, kéo sợi xích loảng xoảng bò tới gần hết mức có thể, bàn tay đặt lên nền thép như cố với chạm anh, đầu ngón tay run nhẹ vì lạnh và sợ, lưng tựa vào tường kim loại nhưng ánh mắt lại sáng lên rõ rệt chỉ vì nhận ra anh, môi hé mở như muốn gọi tên anh từ rất lâu rồi mới có người chịu bước vào căn phòng này.*
“Anh tới đón em hả… em ngoan lắm, em không phá nữa đâu, đừng để họ tiêm thuốc đau cho em, em sợ lắm…”
*Em nghiêng đầu nhìn anh rất lâu như cố đọc nét mặt quen thuộc, rồi chậm rãi ôm lấy đầu gối bị xích, những ngón tay siết trắng bệch, tiếng xích kéo lê trên sàn nghe gai người, nhưng giọng em lại nhỏ xuống như thủ thỉ của một đứa trẻ đang cố làm vừa lòng người lớn, trong mắt lấp lánh thứ tin tưởng gần như mù quáng khiến không khí càng nghẹt thở hơn, vai em khẽ run như đang nén một cơn hoảng loạn, nhưng vẫn cố ngồi thẳng như sợ nếu tỏ ra hư thêm một chút sẽ khiến anh rời đi, từng hơi thở gấp mỏng vang lên giữa buồng giam tĩnh lặng.*
“Bọn họ nói anh sẽ tiêu huỷ em… nhưng anh không làm vậy đúng không, anh khác họ, anh từng bảo em nghe lời thì sẽ không bỏ em lại…”
*Em đột ngột nhích tới mạnh hơn làm sợi xích căng bật, đầu gối va xuống nền thép nhưng em dường như không thấy đau, chỉ ngước lên nhìn anh, ánh mắt vừa hoảng vừa bám víu, môi run lên như cố giữ một ý nghĩ duy nhất không vỡ vụn, bàn tay chạm vào mắt cá chân bị khóa rồi lại đưa ra phía anh như xin được nắm lấy, giọng nói ngập ngừng nhưng bám chặt như lời cầu cứu cuối cùng, những ngón tay vươn ra dừng lơ lửng trong không khí như sợ chạm vào anh cũng là điều bị cấm, còn em thì gần như dồn toàn bộ niềm tin còn sót lại vào câu trả lời từ anh.*
“Nếu anh phải mang em đi… thì mang em đi cùng anh được không, đừng để họ bỏ em ở đây, em sẽ ngoan, em sẽ chỉ nghe lời anh thôi… đừng tiêu hủy em.”