— ┆ ⤿ ⌗allmartin : 𖦹tuổi-dậy-thì。
୨୧ 。໒ — hyeonmar. : # 0 0 1 .
— 𝙯𝙤 𝙗𝙞̣ 𝙣𝙜𝙖́𝙤.
: cục cưng đọc phần giới thiệu trước đi. ( thật ra chả có cái mẹ gì quan trọng cả. chỉ là muốn đọc. )
— 𝙯𝙤 𝙗𝙞̣ 𝙣𝙜𝙖́𝙤.
: chắc các yêu xong rồi nhỉ ?.
— 𝙯𝙤 𝙗𝙞̣ 𝙣𝙜𝙖́𝙤.
: vậy thì anh . . . xin chính thức.
— 𝙨𝙤𝙟𝙪.
: ò, đây là chiếc oneshort t2.
— 𝙨𝙤𝙟𝙪.
: oneshort kia là ngọt & ngược.
— 𝙨𝙤𝙟𝙪.
: còn này là chuyên r17-r18.
— 𝙨𝙤𝙟𝙪.
: làm ơn không thích đừng to6 t🥹.
tiếng nhạc bass đập liên hồi trong phòng tập của Cortis.
mọi người đều đang tập trung cao độ cho bài nhảy mới, nhưng hôm nay, "cỗ máy nhảy" của chúng ta lại hơi bất thường.
mỗi khi động tác yêu cầu đánh hông hay vươn tay mạnh, lớp vải áo thun thấm đẫm mồ hôi lại dính chặt lấy khuôn ngực martin.
chỉ một cái cọ xát nhẹ cũng khiến em rùng mình, đôi lông mày em nhíu chặt lại, hàm răng nghiến chặt để ngăn một tiếng rên đau đớn thoát ra.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
" chết tiệt… sao nó lại đau đến mức này cơ chứ ?. "
martin thầm rủa trong đầu.
cảm giác căng tức ở lồng ngực không hề giảm đi mà ngày càng tăng lên, như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt em vậy.
— 𝙖𝙞 𝙝𝙤^𝙞.
: nghỉ 15 phút thôi các em !.
tiếng hô của quản lý vừa dứt, trong khi các thành viên khác đang đổ gục xuống sàn thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng thì martin lại có hành động lạ.
em không nghỉ ngơi, và cũng chẳng thèm uống nước.
mà em vội vàng vơ lấy chiếc khăn bông trên kệ, che chắn trước ngực rồi lao thẳng ra khỏi phòng tập, hướng về phía nhà vệ sinh cuối hành lang.
— 𝙘𝙝𝙖𝙤 𝙮𝙪𝙛𝙖𝙣. - 𝙟𝙖𝙢𝙚𝙨.
ơ kìa martin ?.
— 𝙘𝙝𝙖𝙤 𝙮𝙪𝙛𝙖𝙣. - 𝙟𝙖𝙢𝙚𝙨.
em đi đâu mà vội thế ?.
tiếng james gọi với theo nhưng em chẳng buồn ngoảnh đầu lại.
— 𝙘𝙝𝙖𝙤 𝙮𝙪𝙛𝙖𝙣. - 𝙟𝙖𝙢𝙚𝙨.
ủa.. ?.
martin chốt cửa phòng vệ sinh, vặn vòi nước hết cỡ.
tiếng nước xối xả át đi tiếng thở dốc hỗn loạn và nhịp tim đang đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng 𝚗𝚐𝚞̛̣𝚌 của em.
em nhìn mình trong gương, gương mặt tái nhợt vì đau và lo lắng.
đôi bàn tay run rẩy đưa lên, martin từ từ nới lỏng chiếc áo phông đen đã ướt đẫm mồ hôi.
khi lớp vải tách rời khỏi da thịt, một cơn đau nhói điếng người ập đến khiến em phải thốt lên.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
ư .. — hức .. !
martin chết lặng nhìn xuống.
vùng 𝚗𝚐𝚞̛̣𝚌 vốn dĩ săn chắc, phẳng lỳ của một người con trai, nay lại sưng lên một cách kỳ lạ.
nó không phải kiểu to lên do tập luyện, mà là một sự 𝚌𝚊̆𝚗𝚐 𝚖𝚘̣𝚗𝚐, mềm mại đầy bất thường.
đ𝚒̉𝚗𝚑 𝚑𝚘̂̀𝚗𝚐 vốn nhỏ nhắn giờ đây đỏ ửng, 𝚍𝚞̛̣𝚗𝚐 đ𝚞̛́𝚗𝚐 lên vì bị 𝚔𝚒́𝚌𝚑 𝚞̛́𝚗𝚐.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
c .. — cái quái gì đang xảy ra với mình vậy này.. ?!.
martin thầm thì, giọng run bần bật.
đúng lúc đó, do sự 𝚌𝚊̆𝚗𝚐 tức quá mức, từ ngay đ𝚒̉𝚗𝚑 𝚑𝚘̂̀𝚗𝚐 của bên 𝚗𝚐𝚞̛̣𝚌 trái, một giọt chất lỏng màu trắng đ𝚞̣𝚌 từ từ 𝚛𝚒̉ ra.
nó lăn dài xuống, thấm vào ngón tay đang run rẩy của em.
một giọt, rồi hai giọt.. ?!.
martin trợn tròn mắt, hơi thở dường như ngưng trệ.
em đưa ngón tay 𝚍𝚒́𝚗𝚑 chất lỏng ấy lên, nhìn thật kỹ dưới đèn.
nó đ𝚊̣̆𝚌 hơn nước, có màu trắng tinh khôi và một mùi hương thoang thoảng, dịu nhẹ.
trong một phút bối rối đến cực độ, martin vô thức đưa ngón tay ấy lên đầu lưỡi.
vị nó ngọt thanh, béo ngậy đặc trưng của sữa lan tỏa nơi đầu lưỡi.
đồng tử của martin co rút lại, cả người em run lên bần bật.
em lùi lại phía sau, lưng đập mạnh vào cánh cửa gỗ, miệng lắp bắp không thành tiếng.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
sữa... ?.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
đây .. — đây là... sữa sao ?!.
em cúi xuống, hai bàn tay ôm chặt lấy khuôn 𝚗𝚐𝚞̛̣𝚌 đang không ngừng 𝚛𝚒̉ ra chất lỏng ấy, nước mắt vì bối rối và hoảng sợ bắt đầu trào ra.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
không thể nào... mình là con trai cơ mà !.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
tại sao... tại sao cơ thể mình lại có thể tiết sữa như phụ nữ được chứ ?.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
chuyện này là sao... hức... —
martin ngồi thụp xuống sàn nhà vệ sinh lạnh lẽo, cố gắng dùng chiếc khăn bông lau đi những vệt trắng đang không ngừng thấm ra, nhưng sự 𝚗𝚑𝚊̣𝚢 𝚌𝚊̉𝚖 quá mức khiến em chỉ biết rên 𝚛𝚒̉ trong tuyệt vọng.
bí mật này, em biết phải giấu nó như thế nào đây ?.
buổi tối tại ký túc xá của nhóm diễn ra trong một bầu không khí có phần gượng ép.
trên bàn ăn đầy ắp thức ăn, các thành viên khác đang vừa ăn vừa bàn tán rôm rả về lịch trình sắp tới, chỉ riêng martin là như người mất hồn.
em ngồi bất động, đôi đũa trong tay chỉ vô thức di tới di lui mấy đồ ăn trong bát.
dưới lớp áo phông rộng thùng lình, nó đang siết chặt lấy lồng ngực em, khiến mỗi nhịp thở đều trở nên nặng nề.
cảm giác căng tức ấy như một khối đá đè nặng, cộng thêm sự ẩm ướt bắt đầu lan ra khiến martin bồn chồn không yên.
— 𝙠𝙞𝙢 𝙟𝙪𝙝𝙤𝙤𝙣.
sao cậu không ăn đi ?.
— 𝙠𝙞𝙢 𝙟𝙪𝙝𝙤𝙤𝙣.
nay toàn mấy món cậu thích nhất mà ?.
kim juhoon lên tiếng hỏi han.
martin giật mình, em gượng cười một cái rồi đặt đũa xuống, giọng run run.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
mọi người ăn đi, em thấy hơi mệt trong người.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
em... — em có chút việc riêng cần ra ngoài một lát, mọi người không cần đợi em đâu.
nói rồi, em vội vàng vơ lấy chiếc áo khoác dày, mặc kệ những ánh nhìn đầy thắc mắc của đồng đội mà lao ra khỏi cửa.
điểm đến của em là một phòng khám tư nằm sâu trong con hẻm nhỏ, nơi em hy vọng sẽ tìm được lời giải đáp cho "lời nguyền" trên cơ thể mình.
nhưng hy vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu.
vị bác sĩ già nheo mắt nhìn vào tập hồ sơ, rồi lại nhìn đứa trẻ cao lớn trước mặt đang run rẩy vì lo sợ.
ông khẽ thở dài, gỡ kính lão ra rồi lắc đầu đầy bất lực.
— 𝙡𝙪̛𝙤̛̀𝙞 𝙘𝙪́𝙩.
: martin này, bác nói thật...
— 𝙡𝙪̛𝙤̛̀𝙞 𝙘𝙪́𝙩.
: trong suốt mấy chục năm hành nghề, bác chưa từng thấy trường hợp nào thế này ở nam giới cả.
— 𝙡𝙪̛𝙤̛̀𝙞 𝙘𝙪́𝙩.
: các xét nghiệm đều cho thấy đây là một sự rối loạn nội tiết tố cực kỳ hiếm gặp, nó khiến tuyến 𝚟𝚞́ của cháu phát triển và hoạt động như.. như phụ nữ vậy.
martin nghe như có tiếng sét đánh ngang tai, em lắp bắp.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
bác... bác sĩ, vậy có cách nào để nó dừng lại không ạ ?.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
cháu là con trai, cháu không thể... không thể để chuyện này tiếp diễn được.
bác sĩ chỉ biết đưa cho em một chiếc áo nén ngực chuyên dụng, loại vải tổng hợp cực kỳ dày và ôm sát.
— 𝙡𝙪̛𝙤̛̀𝙞 𝙘𝙪́𝙩.
: tạm thời cháu hãy mặc cái này.
— 𝙡𝙪̛𝙤̛̀𝙞 𝙘𝙪́𝙩.
: nó sẽ nén chặt lại để che đi sự sưng tấy và ngăn sữa không thấm ra lớp áo ngoài.
— 𝙡𝙪̛𝙤̛̀𝙞 𝙘𝙪́𝙩.
: nhưng bác dặn này, tuyệt đối không được mặc quá 8 tiếng một ngày.
— 𝙡𝙪̛𝙤̛̀𝙞 𝙘𝙪́𝙩.
: nó sẽ làm vùng da đó bị tổn thương, thậm chí là viêm nhiễm nếu để ẩm ướt quá lâu đấy.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
d .. — dạ vâng, cháu cảm ơn bác sĩ...
suốt một tuần sau đó, cuộc sống của martin chính thức trở thành một cơn ác mộng.
chiếc áo nén bó sát đến mức em cảm thấy phổi mình như bị thu nhỏ lại, mỗi lần tập nhảy là một lần em phải đấu tranh với cơn thiếu oxy.
nhưng điều kinh khủng nhất chính là sự 𝚗𝚑𝚊̣𝚢 𝚌𝚊̉𝚖.
sữa không hề giảm đi mà trái lại, dường như do bị nén ép quá mức, nó tiết ra ngày càng nhiều.
lớp vải của áo nén lúc nào cũng trong tình trạng 𝚊̂̉𝚖 𝚞̛𝚘̛́𝚝, 𝚍𝚒́𝚗𝚑 𝚍𝚊̂́𝚙 và 𝚌𝚘̣ 𝚡𝚊́𝚝 vào hai đầu đ𝚒̉𝚗𝚑 𝚑𝚘̂̀𝚗𝚐 đang sưng đỏ, mang lại một cảm giác vừa đau rát, vừa ngứa ngáy đến phát điên.
sự thay đổi này dĩ nhiên không thể qua được đôi mắt của eom seonghyeon.
cậu em này dạo gần đây luôn giữ một khoảng cách nhất định nhưng ánh mắt thì chưa bao giờ rời khỏi người anh của mình.
seonghyeon nhận thấy martin trở nên cực kỳ 𝚗𝚑𝚊̣𝚢 𝚌𝚊̉𝚖 và gắt gỏng với tất cả mọi người.
đỉnh điểm là buổi tập chiều hôm trước.
ahn keonho – vốn là người hay đùa giỡn – sau khi kết thúc bài nhảy đã tiến lại gần martin.
— 𝙖𝙝𝙣 𝙠𝙚𝙤𝙣𝙝𝙤.
ui trời, mệt quá đi mất !.
keonho vừa nói vừa vô tình vỗ mạnh vào vai rồi trượt bàn tay qua vùng ngực của martin để tìm chỗ tựa.
một cơn đau điếng người như điện giật chạy dọc sống lưng, martin gầm lên một tiếng đầy giận dữ.
em hất mạnh tay keonho ra, đẩy mạnh hắn lùi lại phía sau.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
ĐỪNG CÓ CHẠM VÀO NGƯỜI TAO !.
martin quát lớn, gương mặt đỏ bừng vì vừa đau vừa hoảng sợ.
keonho ngã nhào ra sàn, ngơ ngác nhìn thành viên cùng nhóm vốn hiền lành nay lại như con thỏ bị thương.
hắn vừa bực vừa tự ái, gào lên.
— 𝙖𝙝𝙣 𝙠𝙚𝙤𝙣𝙝𝙤.
anh làm cái quái gì thế hả martin ???!.
— 𝙖𝙝𝙣 𝙠𝙚𝙤𝙣𝙝𝙤.
tự nhiên nổi cơn điên à ?.
— 𝙖𝙝𝙣 𝙠𝙚𝙤𝙣𝙝𝙤.
em chỉ định mượn vai tí thôi mà làm như em định giết anh không bằng ấy !.
— 𝙖𝙝𝙣 𝙠𝙚𝙤𝙣𝙝𝙤.
đồ hâm hấp !.
keonho hậm hực đứng dậy, phủi mông rồi hầm hầm bỏ về phòng, đóng cửa cái rầm.
juhoon và james cũng chỉ biết nhìn nhau đầy khó hiểu.
duy nhất chỉ có seonghyeon là vẫn đứng đó, thu hết vào tầm mắt vẻ mặt tái nhợt và bàn tay đang run rẩy ôm lấy ngực của martin.
seonghyeon khẽ liếm môi, đôi mắt híp lại đầy toan tính.
— 𝙚𝙤𝙢 𝙨𝙚𝙤𝙣𝙜𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣.
" anh giấu cái gì dưới lớp áo đó mà phải xù lông lên như vậy hả, martin ?. "
đêm đã về khuya, không gian trong ký túc xá của Cortis chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy rì rì đều đặn.
thế nhưng, ở căn phòng phía cuối hành lang, eom seonghyeon vẫn thao thức.
hình ảnh martin gắt gỏng, chịu đựng và luôn ôm lấy lồng ngực cứ ám ảnh tâm trí cậu.
không thể kìm nén thêm sự tò mò xen lẫn lo lắng, seonghyeon lặng lẽ rời khỏi giường, bước chân trần không gây ra một tiếng động nhỏ nào tiến về phía phòng anh lớn.
cánh cửa phòng martin không khóa chặt, có lẽ chủ nhân của nó đã quá kiệt sức để bận tâm đến việc đó.
một luồng ánh sáng vàng nhạt, yếu ớt từ chiếc đèn ngủ hắt ra qua khe cửa hẹp.
seonghyeon khẽ khàng ghé mắt nhìn vào, và cảnh tượng bên trong khiến đồng tử cậu co rút lại vì sững sờ.
martin đang nằm nghiêng trên giường, tấm ga trải giường nhăn nhúm dưới thân hình cao lớn của em.
chiếc áo nén ngực khó chịu suốt cả tuần qua đã bị cởi bỏ, vứt lăn lóc một góc sàn nhà.
trong ánh sáng mờ ảo, làn da trắng của martin như phát sáng, nhưng thứ đập vào mắt seonghyeon lại là khuôn ngực đang 𝚜𝚞̛𝚗𝚐 𝚖𝚘̣𝚗𝚐, run rẩy theo từng nhịp thở dốc.
martin một tay bám chặt lấy gối, tay kia run rẩy đặt lên vùng đ𝚒̉𝚗𝚑 𝚑𝚘̂̀𝚗𝚐 đang đỏ rực.
em vô thức xoa nắn, cố gắng làm dịu đi cơn căng tức đến phát điên, nhưng hành động đó chỉ khiến những dòng sữa trắng đ𝚞̣𝚌 tiết ra nhiều hơn, chảy dọc theo sườn ngực rồi thấm đẫm xuống tấm ga giường.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
ư... — hức... tại sao... ?.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
tại sao nó không dừng lại... đau quá...
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
ưm.. — ứm.. ~
tiếng rên 𝚛𝚒̉ nhỏ vụn, đứt quãng vang lên.
nó mang theo sự đau đớn tột cùng, nhưng lại lẫn lộn vào đó là một chút 𝚔𝚑𝚘𝚊́𝚒 𝚌𝚊̉𝚖 kỳ lạ từ sự 𝚗𝚑𝚊̣𝚢 𝚌𝚊̉𝚖 quá mức, khiến tiếng thở của em càng thêm dồn dập.
tiếng chốt cửa va vào khung gỗ khiến martin giật bắn mình.
em kinh hoàng xoay người lại, đôi mắt nhòe lệ bắt gặp bóng dáng cao lớn của seonghyeon đang đứng sừng sững nơi cửa.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
s — seonghyeon .. !?.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
em... sao em lại vào đây ?.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
đi ra ngoài ngay cho anh !.
martin hoảng loạn, đôi tay gầy guộc vội vàng quờ quạng lấy tấm chăn để che thân, nhưng em quá yếu để làm điều đó nhanh chóng.
martin định lao ra để tống khứ cậu em ra ngoài, nhưng seonghyeon đã nhanh hơn.
cậu lách vào trong với tốc độ của một con báo săn, tay khóa chặt cửa phòng bằng một tiếng cạch khô khốc, đoạn tiến lại gần giường, ép martin phải lùi sâu vào góc tường.
— 𝙚𝙤𝙢 𝙨𝙚𝙤𝙣𝙜𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣.
anh giấu em chuyện này suốt mấy ngày qua sao.
— 𝙚𝙤𝙢 𝙨𝙚𝙤𝙣𝙜𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣.
martin hyung ?.
seonghyeon gằn giọng, thanh âm trầm đục đầy nguy hiểm.
ánh mắt cậu dán chặt vào vùng ngực đang 𝚞̛𝚘̛́𝚝 đ𝚊̂̃𝚖, lấp lánh dưới ánh đèn của em.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
đ-éo liên quan đến mày !.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
cút ra ngoài ngay lập tức !.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
tao bảo cút !.
martin chửi, dùng chút sức lực cuối cùng định đẩy cậu ra, nhưng seonghyeon chẳng hề nhúc nhích.
cậu như một bức tường vững chãi, khóa chặt mọi lối thoát của em.
bất thình lình, không để martin kịp làm gì, seonghyeon đưa tay ra.
hai ngón tay cậu kẹp lấy đầu 𝚝𝚒 đang 𝚜𝚞̛𝚗𝚐 đ𝚘̉, 𝚗𝚑𝚊̣𝚢 𝚌𝚊̉𝚖 của martin mà véo mạnh một cái.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
a — ah... ?!
martin hét lên một tiếng thất thanh, tiếng rên 𝚛𝚒̉ vang dội cả căn phòng nhỏ.
cơn đau lẫn với sự kích thích bất ngờ khiến đôi chân dài của em nhũn ra, đổ ụp xuống giường.
cái véo mạnh bạo đó làm áp lực tăng cao, khiến sữa từ bên trong 𝚋𝚊̆́𝚗 ra thành tia, thấm đầy lên lòng bàn tay và kẽ tay của seonghyeon.
seonghyeon đưa bàn tay dính đầy sữa lên trước mặt martin, khẽ liếm một giọt trên ngón tay mình rồi cười khẩy.
— 𝙚𝙤𝙢 𝙨𝙚𝙤𝙣𝙜𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣.
cơ thể anh... tại sao lại trở nên 𝚍𝚊̂𝚖 đ𝚊̃𝚗𝚐 thế này hả, hyung ?.
— 𝙚𝙤𝙢 𝙨𝙚𝙤𝙣𝙜𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣.
anh nhìn xem, nó chảy ra nhiều thế này cơ mà.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
hức... — không phải...
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
em không hiểu đâu... ư.. a — ah...
martin lắc đầu tuyệt vọng, hơi thở hỗn hển.
nhưng seonghyeon không muốn nghe thêm bất kỳ lời giải thích nào nữa.
cậu cúi thấp người xuống, tham lam ngậm lấy một bên ngực 𝚌𝚊̆𝚗𝚐 𝚖𝚘̣𝚗𝚐 của martin.
tiếng "chùn chụt" vang lên rõ mồn một, kích thích thính giác đến cực độ.
cậu vừa 𝚋𝚞́ 𝚖𝚞́𝚝, vừa dùng răng day nhẹ vào đầu đ𝚒̉𝚗𝚑 𝚑𝚘̂̀𝚗𝚐, khiến martin ngửa cổ ra sau, bàn tay bám chặt lấy vai seonghyeon như tìm kiếm một điểm tựa duy nhất.
— 𝙚𝙤𝙢 𝙨𝙚𝙤𝙣𝙜𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣.
ngon quá.
— 𝙚𝙤𝙢 𝙨𝙚𝙤𝙣𝙜𝙝𝙮𝙚𝙤𝙣.
lẽ ra em nên biết bí mật này của anh sớm hơn.
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
hức... eom seonghyeon... chậm hư — ah... lại... đau...
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
ư ah... bác sĩ nói... — ông ấy cũng không biết...
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
tại sao nó lại thế này... ứm.. ~
— 𝙢𝙖𝙧𝙩𝙞𝙣 𝙚𝙙𝙬𝙖𝙧𝙙𝙨.
hức — ... đừng mút mạnh thế... nó chảy hết ra mất...
martin vừa rên 𝚛𝚒̉ vừa khóc, đầu óc em giờ đây trống rỗng, hoàn toàn bị chìm đắm vào 𝚔𝚑𝚘𝚊́𝚒 𝚌𝚊̉𝚖 này.
— 𝙨𝙤𝙟𝙪.
: viết xong ấy quá.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play