Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

_Aza52_ Hợp Đồng Không Được Yêu

1# Cuộc Giao Dịch

Aurora City về chiều mang một vẻ đẹp xa hoa nhưng lạnh lẽo, giống hệt con người Ánh Sáng lúc này. Đứng trong văn phòng trên tầng cao nhất của tập đoàn Ánh Dương, cô nhìn xuống dòng xe bên dưới mà không có chút hứng thú. Cuộc hôn ước với Vy đã bị gia đình cô ép đến mức không còn đường lui, và điều đó khiến Sáng khó chịu hơn bao giờ hết. Cô không phải kiểu người ngoan ngoãn nghe theo sắp đặt, càng không phải người sẽ chấp nhận gắn bó với một người mình không có cảm xúc. Nếu họ muốn trói buộc cô bằng hôn nhân, cô sẽ tự tạo ra một cuộc hôn nhân khác—một cuộc hôn nhân chỉ tồn tại trên giấy. Và thế là cái tên Phương Thảo xuất hiện, một người xa lạ hoàn hảo để thực hiện kế hoạch đó, không liên quan đến thế giới của cô, không ràng buộc, không cảm xúc.
_______
NovelToon
@ngzlengc_anhzangg: Không thích bị sắp đặt.
_______
@Saraw_Hanz
Han Sara
Han Sara
💬: Lại vụ cưới xin à
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬: Ừ
Han Sara
Han Sara
💬: Mày tính sao?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬: Cưới người khác
Han Sara
Han Sara
💬:Mày điên rồi
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬: Kệ tao đi
Một tin nhắn khác được gửi đi ngay sau đó, ngắn gọn và dứt khoát như chính con người cô. Không chào hỏi, không vòng vo, chỉ là thông báo thời gian và địa điểm như một cuộc giao dịch bình thường. Đối với Ánh Sáng, đây vốn dĩ cũng chỉ là một giao dịch.
@tranthi_pthao
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬: Mày là Phương Thảo?
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
💬: Ừ,mày là Ánh Sáng?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬: Ừ
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
💬: 3 giờ,Quán cà phê An An?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬: ok
Chiều hôm đó, quán cà phê An yên tĩnh hơn thường lệ. Phương Thảo đã ngồi sẵn ở một góc, dáng vẻ thoải mái như thể chỉ đang chờ một người bạn chứ không phải một “đối tác hôn nhân”. Khi Ánh Sáng bước vào, không khí như chững lại một chút. Hai con người hoàn toàn khác biệt—một người mang theo khí chất áp đảo của giới thượng lưu, một người lại nhẹ nhàng, bình thản đến lạ. Sáng tiến đến, kéo ghế ngồi xuống đối diện, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Thảo vài giây như đang đánh giá.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Mày là Phương Thảo? //Kéo ghế//
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Ừ,Còn mày là Ánh Sáng? //Uống nước//
Không cần thêm bất kỳ lời xã giao nào, Ánh Sáng lấy từ túi ra một tập tài liệu, đặt xuống bàn rồi đẩy nhẹ về phía Thảo. Mọi động tác đều gọn gàng, dứt khoát.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Tao không thích vòng vo, đọc đi.
Phương Thảo cầm bản hợp đồng lên, ánh mắt lướt qua từng dòng chữ. Những điều khoản rõ ràng, lạnh lùng, không mang chút cảm xúc nào: không yêu, không kiểm soát, không can thiệp, sống chung trong một năm và kết thúc bằng tiền. Một cuộc hôn nhân được định nghĩa như một bản thỏa thuận kinh doanh. Thảo khẽ cười, không phải vì thấy buồn cười, mà vì cảm thấy thú vị—một kiểu trải nghiệm mà trước giờ cô chưa từng thử.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Hôn nhân giả à?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Ừ.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Lý do?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Tao cần thoát khỏi hôn ước.
Phương Thảo gật đầu,như thể điều đó đủ hợp lý.Cô không hỏi thêm,bởi bản thân cô cũng có lý do riêng để đồng ý hợp đồng này.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Tao cần tự do.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Như vậy là đủ.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua, nhưng không hề khó chịu. Hai người xa lạ, hai mục đích khác nhau, nhưng lại gặp nhau ở cùng một điểm chung: không muốn bị kiểm soát. Phương Thảo đặt bút ký tên, hành động nhẹ nhàng nhưng lại đánh dấu một bước ngoặt lớn
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Deal.
__________
@traanthao_linhz: Ban tao ban than roi,thuong em qua😭😭😏
@tranthi_pthao
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
💬: Mày bị điên à?
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
💬:Có chút.
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
💬: Đừng yêu nó
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
💬: Tao đâu có rảnh.
__________
Tối hôm đó, khi Phương Thảo bước vào biệt thự của Ánh Sáng, cô mới thực sự cảm nhận được sự khác biệt giữa hai thế giới. Không gian rộng lớn, sang trọng nhưng lạnh đến mức thiếu hơi người. Ánh Sáng dẫn cô lên phòng, mở cửa một cách rất tự nhiên, như thể mọi thứ đều đã được sắp xếp từ trước. Nhưng khi ánh mắt Thảo dừng lại trên chiếc giường duy nhất trong phòng, cô lập tức hiểu rằng cuộc sống sắp tới sẽ không đơn giản như một bản hợp đồng.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Một giường?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Ừ.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Mày cố tình?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Không.
Không khí im lặng vài giây, rồi Thảo chỉ khẽ thở ra, như chấp nhận thực tế. Dù sao thì cô cũng đã ký hợp đồng, và mọi thứ mới chỉ bắt đầu. Đêm đầu tiên trôi qua trong sự yên lặng kỳ lạ, nhưng chính sự yên lặng đó lại khiến khoảng cách giữa hai người không còn xa như lúc ban đầu. Và ở đâu đó trong căn biệt thự rộng lớn ấy, một điều gì đó rất nhỏ đã bắt đầu thay đổi—dù cả Ánh Sáng lẫn Phương Thảo đều chưa kịp nhận ra.
__________
???
???
chịn neww
???
???
đọc đi

2# Người Ngoài Câu Chuyện

Buổi sáng đầu tiên sau khi bước vào cuộc hôn nhân hợp đồng diễn ra yên tĩnh một cách lạ thường trong biệt thự của Ánh Sáng, nơi vốn dĩ chưa từng có thói quen tồn tại hai người. Ánh nắng len qua rèm cửa chiếu vào căn phòng rộng, nơi Phương Thảo đã thức dậy từ sớm, ngồi trên giường nhìn sang người bên cạnh vẫn còn đang ngủ. Ánh Sáng lúc này hoàn toàn khác với hình ảnh thường ngày—không lạnh lùng, không áp lực, chỉ là một người bình thường đến mức khiến Thảo hơi bất ngờ. Đêm qua trôi qua mà không có gì vượt giới hạn, nhưng chính sự “bình thường” đó lại khiến Thảo cảm thấy khó hiểu, vì cô vốn nghĩ kiểu người như Sáng sẽ khó sống chung. Trong khi đó, ở một nơi khác của thành phố, Thảo Linh lại đang đứng trong một không gian hoàn toàn khác—một studio nghệ thuật nhỏ, nơi cô chỉ ghé qua vì chán chứ không có mục đích gì rõ ràng. Không gian yên tĩnh, mùi màu vẽ và ánh đèn ấm khiến mọi thứ trở nên khác biệt với thế giới quen thuộc của cô. Và cũng tại nơi đó, cô gặp Han Sara.
NovelToon
@ngzlengc_anhzangg: Cảm giác thật lạ khi có người cạnh bên mình.
Han Sara
Han Sara
💬: Đêm đầu sao? Có động không?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬: ???
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬: Động cái đéo gì má?
Han Sara
Han Sara
💬: Ngủ thôi à?
Han Sara
Han Sara
💬: Chung giường?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬: Ừ
Han Sara
Han Sara
💬: Mày liều thật.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
💬: Tao ngủ chứ mày ngủ hay gì nói lắm thế con?
Trong căn bếp rộng, Phương Thảo đang loay hoay tìm đồ ăn, trong khi Ánh Sáng đứng dựa vào cửa, quan sát mà không nói gì. Sự hiện diện của người còn lại rõ ràng nhưng lại không ai chủ động phá vỡ khoảng cách, như thể cả hai đều đang giữ đúng giới hạn của hợp đồng. Nhưng ánh mắt của Sáng thỉnh thoảng lại dừng lâu hơn một chút trên Thảo, như đang vô thức chú ý.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Nhà mày không có đồ ăn à?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Có người làm.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Người đâu?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
...
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Thôi để tao nấu.
Ở một diễn biến khác, Thảo Linh bước chậm trong studio, ánh mắt lướt qua những bức ảnh treo trên tường. Cô không phải người hiểu nghệ thuật, nhưng lại bị thu hút bởi một vài tấm ảnh mang cảm giác rất “thật”. Khi cô dừng lại lâu hơn bình thường trước một bức, một giọng nói vang lên phía sau.
Han Sara
Han Sara
Nhìn lâu vậy? Thích à?
Linh quay lại, ánh mắt chạm phải Sara—người đang cầm máy ảnh, vẻ mặt bình thản như thể đã quen với việc quan sát người khác.
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
Bình thường.
Han Sara
Han Sara
Bình thường mà đứng nhìn 5 phút?
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
Nhìn lâu không có nghĩa là thích.
Han Sara
Han Sara
Ừ, giống cái cách mày đang nhìn tao.
Không khí khựng lại một nhịp, nhưng không hề khó chịu, mà ngược lại có chút gì đó thú vị. Linh không phải kiểu dễ bị bắt bài, nhưng Sara lại không giống những người cô từng gặp—không né tránh, cũng không cố tỏ ra hơn thua.
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
Mày là chủ chỗ này à?
Han Sara
Han Sara
Ừ.
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
Gu cũng được.
Han Sara
Han Sara
Cảm ơn, dù nghe không chân thành lắm.
Linh khẽ nhếch môi, không nói thêm, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên Sara lâu hơn một chút so với bình thường. Cuộc gặp gỡ không có gì đặc biệt, nhưng lại đủ để để lại một ấn tượng khó gọi tên. Trong khi đó, ở biệt thự Ánh gia, bữa sáng đơn giản lại trở thành khoảnh khắc đầu tiên khiến khoảng cách giữa Ánh Sáng và Phương Thảo dần thay đổi, dù rất nhẹ. Và ở đâu đó trong thành phố rộng lớn này, không chỉ một mối quan hệ bắt đầu trở nên phức tạp hơn, mà còn có một câu chuyện khác đang âm thầm hình thành—chậm rãi, nhưng đủ để khiến người ta nhớ đến.

3# Những Điều Không Có Trong Hợp Đồng

Buổi chiều ở biệt thự Nguyễn gia không còn yên tĩnh như trước, bởi lần này khi Ánh Sáng mở cửa bước vào, cô lập tức nhận ra có người ở nhà, không cần nhìn cũng biết là ai. Mùi thức ăn thoang thoảng trong không khí, ánh đèn bếp bật sáng, và một cảm giác rất lạ xuất hiện—giống như nơi này cuối cùng cũng có người sống. Phương Thảo đứng quay lưng lại, tay vẫn đang bận rộn, hoàn toàn tự nhiên như thể đó là không gian quen thuộc của mình. Ánh Sáng không lên tiếng ngay, cô đứng đó vài giây, chỉ để nhìn, một hành động rất nhỏ nhưng lại không giống với con người luôn vội vàng của cô. Không có hợp đồng nào ghi rằng cô phải đứng lại lâu như vậy, càng không có điều khoản nào nói cô nên chú ý đến từng chuyển động của người kia, nhưng cô vẫn làm.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Mày về lúc nào?
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Nãy.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Sao không nói.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Có việc gì phải nói?
Sáng không trả lời ngay. Câu nói đó không khó nghe, nhưng lại khiến cô không biết nên tiếp lời như thế nào. Cô bước vào trong, đặt túi xuống rồi tiến lại gần hơn một chút, đủ để nhìn rõ những gì Thảo đang làm, nhưng vẫn giữ khoảng cách vừa phải. Không khí không còn gượng gạo như hôm qua, nhưng cũng chưa đủ thoải mái để gọi là quen thuộc.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nấu cho tao ăn luôn à?
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Không mày thì ai.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
....
Thảo liếc sang, thấy Sáng im lặng thì khẽ nhếch môi, quay lại tiếp tục công việc của mình. Bữa tối diễn ra đơn giản, không có quá nhiều lời nói, nhưng cũng không còn cảm giác xa cách. Những câu hỏi ngắn, những câu trả lời cụt ngủn, nhưng lại đủ để lấp đầy khoảng trống trước đó. Và lần đầu tiên, Ánh Sáng không cảm thấy khó chịu khi phải chia sẻ không gian của mình với một người khác.
Ở một nơi khác trong thành phố, Thảo Linh đang ngồi trong xe, ánh mắt dừng lại trên màn hình điện thoại lâu hơn bình thường. Cô không phải kiểu người do dự, nhưng lần này lại không hiểu sao lại chần chừ chỉ để nhắn một tin đơn giản. Cuối cùng, cô vẫn gõ.
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
💬: mày có đang ở studio không
Tin nhắn được gửi đi, và phải vài phút sau mới có hồi âm.
Han Sara
Han Sara
💬: Có
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
💬: Ừ
Không thêm gì nữa, nhưng Linh vẫn khởi động xe.
Studio vẫn như lần trước, yên tĩnh và mang một cảm giác rất riêng. Sara đang đứng chỉnh lại máy ảnh, không tỏ ra bất ngờ khi thấy Linh xuất hiện lần nữa.
Han Sara
Han Sara
Lại đi ngang?
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
Ừ.
Han Sara
Han Sara
Thành phố này nhỏ ghê.
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
Vì có mày.
Sara bật cười nhẹ, không phản bác, chỉ nhìn Linh thêm vài giây như đang đánh giá điều gì đó.
Han Sara
Han Sara
Lần này bao lâu?
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
Tùy tâm trạng.
Han Sara
Han Sara
Vậy hôm nay tâm trạng tốt.
Linh không trả lời, nhưng cũng không rời đi. Cô đi quanh một vòng, dừng lại ở một bức ảnh, rồi quay sang.
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
Mày chụp người này à?
Han Sara
Han Sara
Ừ.
Trần Thảo Linh
Trần Thảo Linh
Nhìn thật.
Han Sara
Han Sara
Vì không cố làm nó đẹp.
Linh khựng lại một chút trước câu trả lời đó, rồi gật nhẹ, như thể hiểu nhưng không nói ra. Không khí giữa họ không còn căng như lần đầu, nhưng cũng chưa đủ để gọi là thân thiết—chỉ là một dạng “quen mặt” rất lạ, đủ để khiến người ta quay lại lần nữa.
Quay trở lại biệt thự, sau bữa tối, Phương Thảo ngồi trên sofa xem điện thoại, trong khi Ánh Sáng làm việc ở bàn gần đó. Không ai nói gì, nhưng sự im lặng lần này lại không khó chịu. Đột nhiên, Sáng ngẩng lên, nhìn về phía Thảo như thể vừa nghĩ ra điều gì đó.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Mai mày rảnh không?
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Làm gì?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Đi cùng tao.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Đi đâu.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Gặp gia đình.
Thảo dừng lại một giây, ánh mắt hơi thay đổi, không phải lo lắng mà là cân nhắc.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Vai trò gì?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng
Vợ tao.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua. Không ai cười, nhưng cả hai đều hiểu rõ ý nghĩa của câu nói đó. Đây không còn chỉ là sống chung, mà là bắt đầu bước vào vai diễn thật sự.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Được.
Không có điều khoản nào trong hợp đồng nói rằng cảm giác sẽ thay đổi. Nhưng rõ ràng, có những thứ đang dần vượt ra khỏi những dòng chữ đã được ký từ đầu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play