Sự Trở Về Của Hyuga Neji
1
//abc//: hành động , biểu cảm của nhân vật
*abc*: suy nghĩ của nhân vật
"abc": nói nhỏ hoặc lẩm bẩm
[abc]: nói chuyện qua tâm trí
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những rặng cây bao quanh làng Lá, đổ bóng dài lên những ngôi mộ đá lặng lẽ. Trong không gian tĩnh mịch của nghĩa trang, ba bóng dáng nhỏ bé đứng trước một tấm bia khắc tên Hyuga Neji
Hinata dịu dàng đặt một bó hoa hướng dương rực rỡ lên bệ đá. Những cánh hoa vàng rực như mặt trời nhỏ, lấp lánh dưới nắng chiều. Boruto và Himawari đứng hai bên mẹ, đôi mắt tò mò nhìn vào những ký tự xa lạ trên bia mộ
Uzumaki Himawari
Mẹ ơi, bác Neji là người như thế nào ạ?
Himawari khẽ kéo gấu áo mẹ, giọng nói trong veo phá tan sự im lặng
Uzumaki Himawari
Bác ấy sẽ thích những bông hoa hướng dương này chứ mẹ?
Trái tim Hinata thắt lại. Một luồng ký ức ùa về: hình ảnh Neji ngã xuống, hơi ấm cuối cùng trút lại trên vai Naruto bên cạnh cô, nụ cười thanh thản khi anh cuối cùng cũng tìm thấy sự tự do khỏi số phận ràng buộc. Nỗi đau ấy sau bao nhiêu năm vẫn âm ỉ, nhưng ngoài mặt, cô vẫn giữ một nụ cười hiền hậu, bàn tay vỗ về đầu hai đứa trẻ
Hyuga Hinata
Bác Neji là một thiên tài, và cũng là người anh dũng cảm nhất mà mẹ từng biết
Hinata nói, giọng cô run nhẹ nhưng ấm áp
Hyuga Hinata
Bác ấy chắc chắn sẽ rất thích hoa của con, Hima-chan. Vì đây là loài hoa mang tên con mà và hoa hướng dương luôn hướng về phía ánh sáng, giống như cách bác ấy đã chọn bảo vệ tương lai vậy
Uzumaki Boruto
Mẹ ơi, tên con được đặt giống với ý nghĩa tên của bác Neji phải không ạ?
Boruto ngước lên hỏi, bàn tay nhỏ bé chạm vào dòng chữ khắc trên đá
Hyuga Hinata
Đúng rồi con, bác Neji là người anh hùng đã bảo vệ cha mẹ nên mới có gia đình chúng ta ngày hôm nay, cha và mẹ muốn đặt tên con kế thừa ý chí mạnh mẽ của bác Neji đó
Cái tên "Boruto" (nghĩa là chiếc Bu-lông) chính là cách Naruto và Hinata giữ lại một phần linh hồn của "Neji" (nghĩa là chiếc Ốc vít) bên cạnh mình mãi mãi.
Khi ba mẹ con trở về nhà, Naruto cũng vừa từ văn phòng Hokage bước vào cửa, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt sáng lên khi thấy gia đình. Anh khẽ hỏi:
Uzumaki Naruto
Ba mẹ con mới đi thăm mộ anh Neji về à?
Hinata gật đầu, thay cho một câu trả lời đầy cảm xúc. Naruto nhìn ra cửa sổ, hướng về phía nghĩa trang, thầm nhủ:
Uzumaki Naruto
*Neji, cậu thấy không? Thế giới mà cậu bảo vệ... hiện tại đang rất yên bình*
Thế nhưng, ngay tại thời điểm ấy, ở vùng rìa xa xôi của khu rừng giáp ranh làng Lá, một thực tại khác đang thành hình
Trong một khoảng không gian bị bóp nghẹt bởi áp lực tâm linh kỳ lạ, không khí đột nhiên vặn xoắn. Giữa những bụi cây rậm rạp, một bóng người đổ gục xuống nền đất đầy lá mục
Đó là một chàng trai trẻ với mái tóc đen dài xõa tung, mặc trên mình bộ đồng phục Jounin của liên minh Ninja năm nào. Vải áo lấm lem bụi đất chiến trường, rách mướp ở vài chỗ, nhưng gương mặt anh lại trẻ trung đến lạ kỳ—chính xác là nhan sắc của tuổi 17, cái tuổi mà anh lẽ ra đã mãi mãi dừng lại
Anh từ từ mở mắt. Đôi đồng tử Byakugan mờ đục, nhìn lên vòm lá xanh ngắt phía trên một cách ngơ ngác. Anh không nhớ mình là ai. Anh không biết đây là đâu. Trong đầu anh là một khoảng trắng mênh mông, chỉ có những tiếng rầm rì như tiếng sóng vỗ xa xăm
Neji khẽ rên rỉ khi cố gắng ngồi dậy. Đột ngột, một cơn đau xé lòng từ lồng ngực lan ra khắp cơ thể. Anh run rẩy đưa tay chạm vào bên dưới lớp áo. Tại đó, ở ngực, bụng và vai—những vị trí mà những chiếc dằm gỗ của Thập Vỹ từng đâm xuyên qua—không còn vết thương hở, nhưng lại hằn lên những vết sẹo lồi lõm, sần sùi một cách đáng sợ. Chúng không chảy máu, nhưng mỗi nhịp tim đập, nỗi đau lại nhói lên như có hàng nghìn kim châm vào linh hồn
Anh ôm đầu, hơi thở dồn dập. Mình là ai? Tại sao mình lại ở đây?
Anh loạng choạng bước đi nhưng không biết mình nên đi đâu làm gì
Cách đó không xa, Konohamaru đang cùng đội của mình tuần tra định kỳ. Cảm nhận thấy chakra lạ, cậu ra hiệu cho các thành viên khác giữ vị trí, còn mình thì tiến về phía bụi rậm
Sarutobi Konohamaru
Ai đó? Bước ra đây!
Konohamaru rút kunai, cảnh giác
Khi bóng người kia lảo đảo bước ra khỏi bóng tối, Konohamaru sững người. Chiếc kunai trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Đồng tử cậu co rụt lại, toàn thân lạnh toát như vừa nhìn thấy một bóng ma từ quá khứ
Sarutobi Konohamaru
"Không thể nào... Anh... Anh Neji?!"
Sarutobi Konohamaru
"Sao có thể...?Đây là ảo thuật sao...? Hay là ma...?"
Konohamaru không tin vào mắt mình. Người thanh niên đứng trước mặt cậu giống hệt bức ảnh thờ trong nghĩa trang làng Lá, giống hệt người anh hùng đã hi sinh mười mấy năm trước, người mà cậu tận mắt nhìn thấy linh cữu được chôn cất trong tang lễ năm đó. Vẫn chiều cao ấy, vẫn mái tóc ấy, và cả chiếc băng đeo trán của làng Lá đã sờn cũ.
Neji không trả lời. Bản năng chiến đấu của một thiên tài Hyuga đã ăn sâu vào máu thịt ngay cả khi trí nhớ biến mất. Thấy Konohamaru tiến lại gần, Neji lập tức vào thế thủ
Neji gầm lên, giọng nói khàn đặc
Sarutobi Konohamaru
Anh Neji, là em, Konohamaru đây! Anh không nhớ em sao...? Anh đã ch-... ý em là, mọi người đều nghĩ anh đã...
Không đợi Konohamaru nói hết, Neji đã lao tới với tốc độ kinh hoàng
Hyuga Neji
Nhu Quyền: Bát Quái Không Chưởng!
Một luồng áp lực cực mạnh đẩy lùi Konohamaru
Konohamaru vất vả né tránh, trong lòng tràn ngập sự kinh hãi xen lẫn vui mừng.
Sarutobi Konohamaru
*Cảm giác này... chakra này... đúng là anh ấy rồi! Nhưng tại sao?*
Sarutobi Konohamaru
Nghe này! Tôi không phải kẻ thù!
Konohamaru chỉ tay vào băng đeo trán của mình, rồi chỉ vào chiếc băng trên trán Neji
Sarutobi Konohamaru
Nhìn đi, chúng ta cùng một làng. Anh là Ninja của làng Lá. Anh đang bị thương, hãy để tôi giúp anh!
Neji dừng lại, đôi mắt Byakugan nhìn chằm chằm vào biểu tượng chiếc lá. Một cơn đau đầu dữ dội lại ập đến khiến anh quỵ xuống. Konohamaru nhanh chóng lao đến đỡ lấy anh
Hyuga Neji
Tôi... tôi là ai?
Neji thều thào, mồ hôi vã ra như tắm
Konohamaru nhìn thấy những vết sẹo kinh hoàng ẩn hiện dưới lớp áo rách của Neji, cậu rùng mình. Cậu nhận ra tình trạng của Neji rất bất ổn, không thể giải thích mọi chuyện ngay lúc này được
Sarutobi Konohamaru
Anh là một người rất quan trọng. Hãy về làng với tôi, Naruto-san... ngài Đệ Thất đang đợi anh
Cánh cửa văn phòng Hokage bật mở một cách thô bạo. Konohamaru dìu một người thanh niên bước vào, hơi thở gấp gáp
Bên trong, Naruto đang thảo luận công việc với Shikamaru. Cả hai ngẩng đầu lên, định trách móc Konohamaru vì sự đường đột, nhưng rồi thời gian như ngưng đọng lại
Chiếc bút trên tay Naruto rơi xuống mặt bàn gỗ, tạo nên một tiếng "cạch" khô khốc. Shikamaru, người luôn giữ được vẻ bình tĩnh trong mọi tình huống, cũng phải trợn tròn mắt, điếu thuốc chưa châm rơi khỏi môi
Uzumaki Naruto
Ne... Neji?
Naruto đứng bật dậy, giọng anh run rẩy đến mức không thành tiếng
Naruto lao qua chiếc bàn, không màng đến lễ nghi hay vị thế của một Hokage. Anh nhào đến, ôm chầm lấy người thanh niên kia
Uzumaki Naruto
Cậu còn sống... Thật sự là cậu rồi! Neji! Cậu vẫn trẻ như ngày đó... Làm thế nào mà...
Naruto nghẹn ngào, nước mắt trực trào
Nhưng phản ứng của Neji khiến trái tim Naruto đau nhói. Neji dùng một thế võ nhu nhuyễn đẩy Naruto ra, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và xa lạ
Hyuga Neji
Cậu là ai? Tôi không biết cậu, đừng chạm vào người tôi!
Naruto đứng sững lại như trời trồng. Konohamaru đứng bên cạnh, mặt mày tái mét, khẽ lắc đầu:
Sarutobi Konohamaru
Naruto-san, anh ấy mất hết ký ức rồi. Em tìm thấy anh ấy ở bìa rừng trong tình trạng này. Anh ấy không nhớ bất cứ điều gì cả, ngay cả tên của chính mình, chỉ có bản năng chiến đấu là còn lại
Shikamaru tiến lại gần, nheo mắt quan sát
Nara Shikamaru
Chuyện này không bình thường. Không có dấu vết của Uế Thổ Chuyển Sinh, cậu ấy có nhịp tim, có hơi ấm... Nhưng nhan sắc này... mười mấy năm trôi qua mà vẫn như lúc đó sao?
Đột nhiên, Neji rên lên một tiếng đau đớn. Anh ôm chặt lấy ngực mình, những ngón tay bấu vào lớp vải áo như muốn xé nát nó ra
Hyuga Neji
Đau... Đau quá...
Uzumaki Naruto
Neji! Cậu sao vậy?
Naruto hốt hoảng đỡ lấy anh
Hyuga Neji
Ngực tôi... bụng tôi... như đang bị đâm xuyên qua...
Neji hổn hển, gương mặt điển trai tái nhợt, môi tím tái
Naruto vội vàng vén lớp áo Jounin cũ kỹ của Neji lên. Anh và Shikamaru đồng loạt lùi lại một bước, kinh hoàng. Trên cơ thể trắng trẻo của chàng thanh niên 17 tuổi là những vết sẹo lồi lõm, thâm tím, đan xen nhau thành những hình thù quái dị đúng tại vị trí những vết thương chí mạng năm xưa
Chúng không phải là vết thương mới, nhưng dường như chúng đang "sống". Chúng không chảy máu, nhưng dường như chúng đang rút cạn sức lực của anh từ bên trong
Neji ngất lịm đi trong vòng tay Naruto
Uzumaki Naruto
Shikamaru! Gọi Sakura ngay lập tức!
Naruto hét lên, giọng lạc đi vì hoảng sợ
Uzumaki Naruto
Bảo cô ấy bỏ hết mọi việc, cứu Neji!
Uzumaki Naruto
Konohamaru, giúp cùng tôi đưa Neji đến bệnh viện
Trong phòng cấp cứu đặc biệt của bệnh viện làng Lá, Sakura mồ hôi nhễ nhại, đôi tay tỏa ra ánh sáng xanh của Y thuật liện tục rà soát trên cơ thể Neji. Naruto đứng bên cạnh, nắm chặt tay, đôi mắt không rời khỏi người bạn cũ
Sau vài giờ kiểm tra kỹ lưỡng, Sakura bước ra, gương mặt cô đầy vẻ hoang mang và mệt mỏi
Uzumaki Naruto
Sao rồi Sakura? Cậu ấy sẽ ổn chứ?
Sakura thở dài, nhìn vào hồ sơ bệnh án rồi nhìn về phía Neji đang nằm hôn mê
Haruno Sakura
Tình trạng của anh ấy... vượt xa sự hiểu biết của y học thông thường, Naruto ạ. Về mặt sinh lý, anh ấy hoàn toàn khỏe mạnh, các cơ quan nội tạng đều hoạt động bình thường. Nhưng những vết sẹo đó...
Nara Shikamaru
Chúng là gì?
Haruno Sakura
Đó không phải vết thương cơ thể
Haruno Sakura
Khi anh ấy hi sinh, linh hồn của anh ấy đã mang theo nỗi đau từ những đòn tấn công của Thập Vỹ. Bằng một cách thần bí nào đó- mà chúng ta chưa biết- anh ấy được hồi sinh, nhưng linh hồn vẫn còn mang di chứng. Những vết sẹo đó là sự hiện hữu hóa của nỗi đau linh hồn lên thể xác. Nói cách khác, tuy anh ấy đã lành lặn, nhưng linh hồn anh ấy vẫn đang cảm nhận nỗi đau của giây phút bị đâm xuyên qua đó
Naruto cúi đầu, lòng nặng trĩu. Anh nhớ lại lời Neji nói trước khi nhắm mắt: “Vì cậu đã gọi tôi là một thiên tài.”
Uzumaki Naruto
Còn ký ức của cậu ấy?
Haruno Sakura
Có vẻ như cơn đau quá lớn từ linh hồn đã cưỡng ép não bộ phải đóng băng mọi ký ức để bảo vệ chính nó
Haruno Sakura
Hiện tại, chúng ta không thể cưỡng cầu. Nếu anh ấy nhớ lại quá đột ngột, linh hồn anh ấy có thể sẽ tan vỡ vì không chịu nổi cú sốc đau đớn đó một lần nữa
Naruto nhìn Neji qua lớp kính, khẽ nói:
Uzumaki Naruto
Chúng ta chưa thể nói cho Hinata biết. Em ấy sẽ không chịu nổi khi thấy anh mình trong tình trạng này. Hãy để cậu ấy ổn định hơn đã
Shikamaru gật đầu đồng ý:
Nara Shikamaru
Đúng vậy. Sự trở về của Neji là một phép màu, nhưng cũng là một ẩn số nguy hiểm. Chúng ta cần tìm hiểu xem ai, hoặc cái gì, đã đưa cậu ấy trở lại
Trong căn phòng tĩnh mịch, Neji vẫn nằm đó, trẻ trung và tĩnh lặng như một bức tượng thần. Những vết sẹo trên ngực anh khẽ rung động theo nhịp thở, như một lời nhắc nhở đau đớn về cái giá của sự hồi sinh. Một thiên tài của làng Lá đã trở về, nhưng hành trình tìm lại chính mình của anh có lẽ còn gian nan hơn cả cuộc chiến năm nào
2
//abc//: hành động , biểu cảm của nhân vật
*abc*: suy nghĩ của nhân vật
"abc": nói nhỏ hoặc lẩm bẩm
[abc]: nói chuyện qua tâm trí
Ánh đèn trong phòng bệnh đặc biệt tỏa ra thứ ánh sáng trắng xanh dịu nhẹ, nhưng không đủ để xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm. Tiếng máy móc đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn, là âm thanh duy nhất khẳng định rằng người thanh niên nằm trên giường thực sự đang sống, thực sự đã trở về từ cõi chết.
Naruto đứng bên cạnh giường bệnh, đôi mắt xanh thẳm của vị Hokage giờ đây chứa đầy những tâm tư phức tạp. Anh nhìn sang Shikamaru và Konohamaru, những người cũng đang mệt mỏi sau một ngày đầy biến động
Uzumaki Naruto
Shikamaru, Konohamaru... hai người về nghỉ trước đi
Naruto lên tiếng, giọng anh trầm xuống nhưng kiên định
Uzumaki Naruto
Công việc ở văn phòng và báo cáo về vụ việc này, Shikamaru hãy xử lý giúp tớ. Còn Konohamaru, cảm ơn cậu đã đưa anh ấy về. Cả hai đều đã vất vả rồi
Shikamaru định nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Naruto—ánh mắt của một người bạn đang đối diện với một món nợ ân tình chưa trả—anh chỉ khẽ thở dài, gật đầu:
Nara Shikamaru
Được rồi. Nhưng đừng cố quá sức, Naruto. Cậu còn cả một ngôi làng và gia đình phía sau đấy
Uzumaki Naruto
Tôi biết. Tôi chỉ muốn ở lại đây. Nếu Neji đột nhiên tỉnh lại... anh ấy sẽ hoảng loạn. Anh ấy không nhớ ai cả, nếu không có người canh chừng, anh ấy có thể sẽ trốn viện hoặc tự làm đau mình mất
Khi hai người kia rời đi, căn phòng chỉ còn lại Naruto, Sakura và Neji vẫn đang hôn mê sâu. Sakura bưng một chậu nước ấm và bộ đồ bệnh nhân sạch sẽ bước vào. Cô khẽ đặt chậu nước lên bàn, hơi nước bốc lên mang theo mùi thảo dược thoang thoảng
Haruno Sakura
Để tớ giúp anh ấy vệ sinh cơ thể
Sakura nói, tay cầm lấy chiếc khăn trắng
Haruno Sakura
Quần áo của anh ấy bám đầy bụi đất từ mười mấy năm trước, vết thương linh hồn cũng cần được giữ sạch sẽ để tránh ảnh hưởng việc theo dõi sức khoẻ và cũng giúp anh ấy thoải mái hơn
Naruto bước tới, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đưa tay ngăn Sakura lại
Uzumaki Naruto
Sakura... để tớ làm cho
Sakura hơi ngẩn ra, nhìn người bạn thân của mình. Naruto tiếp lời:
Uzumaki Naruto
Neji là nam giới, tớ giúp sẽ thuận tiện hơn. Với lại... tớ muốn tự tay chăm sóc anh ấy dù chỉ một chút. Coi như là... bù đắp cho những năm tháng anh ấy phải nằm dưới lớp đất lạnh lẽo đó
Sakura mỉm cười buồn, cô hiểu cảm giác tội lỗi và lòng biết ơn đang đan xen trong lòng Naruto. Cô trao chiếc khăn cho anh, dặn dò vài câu về cách lau sạch vùng da có vết sẹo rồi nhẹ nhàng lui ra ngoài, để lại không gian riêng tư cho hai người đồng đội cũ
Naruto nhúng chiếc khăn vào làn nước ấm, vắt khô rồi từ từ ngồi xuống cạnh giường. Anh bắt đầu tháo những chiếc cúc áo Jounin đã sờn cũ, lấm lem vết máu khô và bụi chiến trường của Neji. Khi lớp vải thô ráp được trút bỏ, Naruto đột ngột nín thở
Dưới ánh đèn, cơ thể của Neji hiện ra, thanh mảnh và săn chắc của một thiếu niên 17 tuổi. Nhưng sự trẻ trung ấy bị tàn phá một cách tàn nhẫn bởi những vết sẹo kinh khủng
Naruto run rẩy đưa bàn tay mình chạm khẽ vào vết sẹo lớn nhất trên ngực trái của Neji. Nó lồi lõm, thâm tím, lan rộng ra như những rễ cây quái dị bám sâu vào da thịt. Khi ngón tay anh chạm vào, anh cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ đó—không phải cái lạnh của xác chết, mà là cái lạnh của nỗi đau thấu xương tuỷ
Uzumaki Naruto
Đau lắm đúng không, Neji?
Naruto thì thầm, giọng anh nghẹn lại
Anh bắt đầu lau người cho Neji một cách nâng niu nhất có thể. Từng lần khăn đi qua đôi vai, cánh tay và vùng bụng đầy rẫy những dấu vết của cuộc đại chiến năm xưa. Những vị trí mà Thập Vỹ đã đâm xuyên qua—ngực, bụng, vai—đều hằn lên những khối sẹo đáng sợ. Chúng trông giống như những vết thương vừa mới lên da non nhưng lại mang sắc thái của một lời nguyền vĩnh cửu
Naruto nhớ lại khoảnh khắc đó. Anh nhớ cảm giác khi mình được bảo vệ bởi một tấm khiên thịt và máu. Anh nhớ lời trăn trối cuối cùng của Neji về việc mạng sống của Naruto không còn là của riêng anh nữa. Mỗi khi lau qua một vết sẹo, Naruto lại cảm thấy như chính mình đang bị đâm thêm một lần nữa
Uzumaki Naruto
Anh đã chịu đựng tất cả những thứ này... chỉ để tôi có thể đứng ở đây ngày hôm nay sao?
Nước mắt Naruto rơi xuống chậu nước ấm, tạo nên những vòng tròn lăn tăn. Anh cố gắng kiềm chế cảm xúc, cẩn thận thay bộ đồ bệnh nhân màu xanh nhạt cho Neji. Sau khi mọi thứ đã hoàn tất, anh đắp lại tấm chăn trắng cẩn thận, chỉnh lại gối cho thật ngay ngắn
Làm xong tất cả, Naruto không rời đi. Anh ngồi xuống chiếc ghế đẩu cạnh giường, nhìn đăm đăm vào gương mặt đang ngủ say của người anh họ Hinata
Neji khi ngủ trông thật bình yên, nếu không tính đến những cơn co thắt nhẹ trên chân mày mỗi khi cơn đau linh hồn ập đến. Naruto đưa tay lên, khẽ vuốt lại mái tóc dài nâu đen óng của anh. Mái tóc ấy vẫn mượt mà như ngày nào, dù chủ nhân của nó đã đi qua một hành trình dài giữa sự sống và cái chết
Uzumaki Naruto
Anh đã trở về... nhưng tại sao lại mang theo tất cả nỗi đau này?
Naruto nói nhỏ, như đang tâm sự với chính mình
Uzumaki Naruto
Anh không nhớ tôi, không nhớ Hinata, không nhớ cả cái tên của chính mình. Có lẽ như vậy cũng tốt... có lẽ quên đi những ký ức đầy xiềng xích của gia tộc Hyuga và cuộc chiến khốc liệt đó sẽ giúp anh nhẹ lòng hơn
Naruto nắm lấy bàn tay gầy của Neji, bàn tay đã từng tung ra những chiêu Bát Quái Chưởng uy lực
Uzumaki Naruto
Nhưng anh Neji ạ, dù anh có quên tôi, thì tôi cũng không bao giờ quên anh. Thế giới này giờ đã hòa bình rồi. Không còn chiến tranh, không còn những dầm gỗ của Thập Vỹ, cũng không còn sự phân biệt tông gia hay phân gia nữa. Tôi đã thay đổi tất cả rồi, như tôi đã hứa với anh dưới chiến trường năm đó
Naruto hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh rực cháy một quyết tâm mãnh liệt
Uzumaki Naruto
Mừng anh trở về nhà, anh Neji. Dù linh hồn anh có bị tổn thương, dù anh có mất đi ký ức, tôi cũng sẽ bảo vệ anh. Tôi sẽ tìm mọi cách để chữa lành những vết sẹo đó. Tôi sẽ bảo vệ anh như cách anh đã từng bảo vệ tôi và Hinata mười mấy năm trước. Lần này... đến lượt tôi đứng trước mặt anh
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng bạc len lỏi qua kẽ lá, soi bóng vào phòng bệnh. Neji khẽ cử động ngón tay, một tiếng rên rỉ vô thức thoát ra từ đôi môi tái nhợt. Naruto lập tức siết nhẹ tay anh, truyền vào đó một chút chakra ấm áp để xoa dịu cơn đau
Anh sẽ không báo tin cho Hinata vội. Anh muốn khi Hinata gặp lại anh mình, đó sẽ là một Neji có thể mỉm cười, chứ không phải một người thanh niên đang quằn quại trong những vết sẹo của quá khứ
Naruto gục đầu bên cạnh giường bệnh, quyết định sẽ thức trắng đêm nay. Trong căn phòng lặng lẽ, hơi ấm từ bàn tay của vị Hokage cứ thế truyền sang người thiên tài đang lạc lối, như một sợi dây liên kết vô hình kéo anh trở lại với thế gian
Download MangaToon APP on App Store and Google Play