Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Nô Lệ Đáng Thương

Chương 1: Sự thật

Tác Giả
Tác Giả
Truyện này mình lấy cảm hứng từ một truyện mình rất thích
Tác Giả
Tác Giả
Mình sẽ cố gắng chỉnh sửa nội dung để không giống hẳn với truyện của tác giả khác huhu
Tác Giả
Tác Giả
Cảnh báo trước là truyện rất " Nặng Đô" đọc không hợp thì thương tuii mấy bà lặng lẽ thoát raa nha
Tác Giả
Tác Giả
Chứ đừng đánh gậy tội tui, tội các bạn thiếu chap đọccc
Tác Giả
Tác Giả
Thankss❤️
__________________
18 năm Lưu An được sống trong nhung lụa ở Lưu Gia
Đùng một ngày cha Lưu dẫn về một tên học cùng trường cậu thường xuyên bắt nạt
Lưu Hiên
Lưu Hiên
Chào bạn học, cậu nhớ tôi chứ? tôi là Lưu Hiên
Giờ cậu mới biết tên nhà nghèo cậu khinh thường tên là Lưu Hiên
Lưu An
Lưu An
Cha...
Lưu Yên
Lưu Yên
Lưu An
Cậu không bất ngờ khi lần đầu nghe người suốt 18 năm cậu luôn miệng gọi cha lại kêu thẳng tên cậu
Thường ngày Lưu lão gia không kêu cậu là "An nhi" cũng là "thằng út"
Y hệt kiếp trước, ngày Lưu lão gia dẫn con trai thật về ra mắt con trai giả thì đáy mắt ông ta không còn tràn trề tình yêu đối với Lưu An mà thay vào đó lại là sự xa cách lạnh lùng
Lưu Yên
Lưu Yên
Lưu Hiên là con trai thất lạc của Lưu gia, 18 năm trước thằng bé đã bị tráo nhầm với con
Lưu An
Lưu An
...
Lưu Yên
Lưu Yên
Con liệu hồn mà đừng nên làm loạn!
Lưu Yên
Lưu Yên
Lưu gia nuôi con lớn đến chừng này cũng đã là phước đức cho con
Lưu Yên
Lưu Yên
Đừng gây rắc rối cho Lưu Hiên, nếu không cha sẽ đuổi con về nơi con nên lớn lên
Câu đầu tiên Lưu lão gia nói không phải là an ủi hay hỏi thăm cậu mà là lời cảnh cáo cậu không được động vào Lưu Hiên!
Lưu Thế
Lưu Thế
// Cười khẩy //
Lưu Yên
Lưu Yên
Được rồi, cha chỉ nói vậy thôi! giải tán hết đi
Lưu Yên
Lưu Yên
// Dẫn Lưu Hiên lên lầu //
Ở phòng khách bây giờ chỉ còn có 4 người
Lưu An
Lưu An
// Trầm tư suy nghĩ //
Lưu Thế
Lưu Thế
// Thấy bộ dạng ngẩn ngơ của Lưu An, bước đến gần trêu chọc //
Lưu Thế
Lưu Thế
Sao nào? Sốc đến vậy à?
Lưu An
Lưu An
// Ngước mắt lên nhìn Lưu Thế //
Lưu Thế
Lưu Thế
HaHa, do trí nhớ tao tệ hay mày cụt đuôi xuống rồi hả? // Nâng cằm Lưu An //
Lưu Thế
Lưu Thế
Đáng lẽ bây giờ có đứa nó phải vùng vằn cãi lại tao rồi đấy, sao bây giờ lại im lặng thế nhỉ? bất ngờ thật
Lưu An
Lưu An
// Hất tay Lưu Thế //
Lưu An
Lưu An
Im miệng đi!
Lưu Thế
Lưu Thế
Tao đ*o im đấy
Lưu Hữu Thiên
Lưu Hữu Thiên
Giờ nào rồi hai đứa còn gây gỗ nhau vậy hả
Lưu Hữu Thiên
Lưu Hữu Thiên
A Thế, chắc việc công ty ít quá nên em nhàn rỗi lắm phải không? // Đến gần chỗ Lưu Thế và Lưu An //
Lưu Thế
Lưu Thế
Đệt! // Tức giận bỏ đi //
Lưu Dương
Lưu Dương
Sốc thật, giờ tôi mới hiểu tại sao trong nhà cậu chẳng giống cũng không giống mẹ // Dựa vào ghế sofa nhìn Lưu An //
Lưu Dương
Lưu Dương
Hoá ra lại là người dưng
Lưu Hữu Thiên
Lưu Hữu Thiên
Mày nói ít thôi!
Lưu Hữu Thiên
Lưu Hữu Thiên
Còn em // Nhìn Lưu An //
Lưu Hữu Thiên
Lưu Hữu Thiên
Em nghe cha nói rồi đó, tốt nhất đừng làm loạn! Còn muốn ở trong nhà này thì em nên biết điều một chút sẽ có lợi hơn cho em
Lưu Hữu Thiên
Lưu Hữu Thiên
// Nói xong quay lưng bỏ đi ra ngoài //
Lưu An
Lưu An
" Hệt như kiếp trước, biết được sự thật ai cũng lật mặt cả!"
Lưu An
Lưu An
" Phải tìm cách gom tiền bạc thoát khỏi đây!"
Lưu Dương
Lưu Dương
// Đứng dậy đi về phía Lưu An //
Lưu Dương
Lưu Dương
Đang nghĩ cách làm sao để hốt tiền rời khỏi đây à?
Lưu An
Lưu An
// Giật thót //
Lưu Dương
Lưu Dương
Hay đang tìm cách muốn lấy lại vị trí từ tay thằng nhóc kia?
Lưu Dương
Lưu Dương
// Đặt tay lên má trái của Lưu An //
Lưu Dương
Lưu Dương
Không ai hiểu được cậu bằng tôi đâu!
Lưu An
Lưu An
// Căm ghét nhìn Lưu Dương //
Trong Lưu Gia nếu Lưu Thế khốn nạn 1 thì tên cặn bã trước mặt cậu khốn nạn đến 10!
Cậu biết thừa tính cách hắn khi còn nhỏ, hắn ta là người luôn thích bắt nạt kẻ khác! Luôn đạp trên người khác để đi lên
Tuy Lưu Thế là một tên tay chơi điên cuồng nhưng không bằng một tên gian xảo luôn đạp người khác dưới chân để thăng tiến bản thân
Lưu An
Lưu An
" Kinh Tởm!"

Chương 2: Bị bắt

Gần 20 năm sống trong Lưu gia, không ngóc ngách nào mà cậu không rõ
Sau vụ Lưu Hiên buổi sáng, cậu thấy Lưu Thế cầm theo bọc đựng đầy tiền đi về phòng y dấu dưới gầm giường rất kỹ
Với kế hoạch của Lưu An là 'ôm tiền bỏ chạy' nên cậu đã chờ đến tối khuya cả Lưu Gia chìm trong giấc ngủ và Lưu Thế cũng không ngoại lệ
Lưu An lén lút lẽn vào trong phòng của Lưu Thế, kiểm tra hắn đã say vào giấc cậu nhẹ nhàng cúi xuống gầm giường mò tay xuống để tìm bọc tiền của hắn
Lưu An
Lưu An
" Đâu rồi...Rõ ràng thấy anh ta quăn nó dưới đây cơ mà "
Lưu An
Lưu An
// Sốt ruột không ngừng mò tay sâu hơn để tìm //
Lưu An
Lưu An
// Đụng trúng thứ gì đó // "Hình như nó đây rồi!"
Vì quá phấn khích nên cậu lỡ gây ra tiếng động nhẹ
Cậu phát hoảng nhìn lên Lưu Thế thấy y vẫn còn đang ngủ cậu thầm thở phì nhẹ nhỏm trong lòng
Lưu An
Lưu An
// Ôm bọc tiền trong tay // " Mừng quá cuối cùng cũng có thể ra khỏi đây mà không cần phải lo chuyện cơm manh áo rồi"
Niềm vui còn chưa được bao lâu
Cậu ôm bọc tiền trong tay chuẩn bị chạy ra ngoài thì
Lưu An
Lưu An
// Bị bàn tay Lưu Thế giữ chặt //
Lưu An
Lưu An
// Trợn to mắt sợ hãi //
Lưu Thế
Lưu Thế
Mày nghĩ mày sẽ thoát khỏi tay tao sao?
Lưu Thế
Lưu Thế
// Dùng sức kéo Lưu An lại //
Lưu An
Lưu An
// Làm rơi bọc tiền, bị y đè trên giường //
Lưu Thế
Lưu Thế
// Cười tà ác //
Lưu Thế
Lưu Thế
Mày đừng nghĩ đến việc sẽ thoát ra khỏi đây dễ dàng như vậy
Lưu Thế
Lưu Thế
// Lấy chiếc khăn đã tẩm thuốc mê sẵn, chụp chiếc khăn và ấn thật mạnh vào mặt cậu //
Lưu An
Lưu An
// Chưa kịp vùng vẫy, bị chuốc thuốc mê ngất //
Lưu Thế
Lưu Thế
Mày chết với tao
______________
Lưu An
Lưu An
Um...
Lưu An
Lưu An
// Chóng mặt tỉnh dậy //
Lưu An
Lưu An
Đây là đâu...
Lưu Thế
Lưu Thế
Dậy rồi sao?
Lưu Thế
Lưu Thế
Mày tỉnh nhanh hơn tao nghĩ đấy!
Lưu An
Lưu An
//Bất ngờ nhìn Lưu Thế//
Lưu An
Lưu An
// Nhớ lại mọi chuyện //
Lưu An
Lưu An
Thả tôi ra!
Lưu Thế
Lưu Thế
Mắc cái ch* gì tao phải nghe lời mày?
Lưu Thế
Lưu Thế
// Từ từ lại gần Lưu An //
Lưu An
Lưu An
// Hoảng sợ lùi lại //
*Leng Keng*
Tiếng động lạ phát ra dưới chân cậu khi cậu di chuyền
Lưu An cả kinh nhìn xuống chân phải mình, là một sợi dây xích cuốn vòng tròn ngay cổ chân phải cậu
Lưu An
Lưu An
// kinh hoàng nhìn Lưu Thế //
Lưu An
Lưu An
Lưu Th..À không, anh ba! em biết em sai rồi! xin anh thả em ra!
Lưu Thế
Lưu Thế
// Khựng lại //
Lưu Thế
Lưu Thế
// Đột nhiên ôm bụng cười lớn //
Lưu Thế
Lưu Thế
HaHa! Lưu An, bây giờ còn anh ba gì ở đây nữa...Tao đâu phải anh của mày?
Lưu Thế
Lưu Thế
Chuyện mày vào phòng tao ăn trộm tiền, Lưu Yên biết cả rồi! Ông ta mặc cho tao xử lí mày!
Lưu An
Lưu An
Cha..Không...không phải vậy! Anh nói dối!
Lưu An
Lưu An
// Hoảng loạn lùi càng xa //
Lưu Thế
Lưu Thế
// Nắm lấy chân của Lưu An, mạnh bạo kéo lại //
Lưu An
Lưu An
Á!!
Lưu An
Lưu An
// Đau đớn giật mình //
Lưu Thế
Lưu Thế
Mày ở trong nhà này bao lâu rồi cũng không nhìn được bộ mặt thật của ông ta
Lưu Thế
Lưu Thế
// Cười khinh //
Lưu Thế
Lưu Thế
Là mày ngu thật hay giả ngu vậy?
Lưu Thế
Lưu Thế
Vậy hôm nay 'anh trai' nói mày biết nhá!
Lưu Thế
Lưu Thế
Lưu Yên! Chính là một lão cáo già không tình không nghĩa!
Lưu An
Lưu An
// Sốc //
Lưu Thế
Lưu Thế
Ông ta lợi dụng anh em tao như một cổ máy kiếm tiền về cho Lưu gia này
Lưu Thế
Lưu Thế
Mày thấy lúc thằng nhóc kia trở về ông ta có cần mày nữa không?
Lưu Thế
Lưu Thế
Hay chỉ đang muốn cảnh cáo đứa trẻ nổi loạn không được ra tay với cục cưng của ông ta

Chương 3: Lưu Thế Play (1)

Lưu Thế
Lưu Thế
Tao nói vậy mày đủ hiểu rồi chứ?
Lưu An
Lưu An
// Càng lúc càng sợ //
Lưu An
Lưu An
Lưu thế...Xin anh tha..
Lưu Thế
Lưu Thế
Xin anh tha cho tôi!
Lưu Thế
Lưu Thế
Tôi không dám làm vậy nữa đâu!
Lưu Thế
Lưu Thế
Tôi biết lỗi rồi!
Lưu Thế
Lưu Thế
Tôi sai rồi!
Lưu Thế
Lưu Thế
// Bắt chước bộ dạng thảm hại của Lưu An //
Lưu Thế
Lưu Thế
Mày sẽ nói vậy đúng không hả? HaHa!!
Lưu Thế
Lưu Thế
// Phục hồi lại dáng vẻ giễu cợt //
Lưu An
Lưu An
// Ấm ức //
Lưu An
Lưu An
Lưu Thế, tôi biết anh không ưa gì tôi...Nhưng nể tình chúng ta bấy lâu nay, anh tha cho tôi lần này thôi!
Lưu An
Lưu An
Rồi tôi sẽ đi thật xa, không xuất hiện trước mặt anh nữa đâu mà..
Lưu Thế
Lưu Thế
// Khoái chí nhìn bộ dạng như chó con sợ bị đánh của Lưu An //
Lưu Thế
Lưu Thế
Nhưng biết làm sao giờ...
Lưu Thế mạnh bạo xé toạt chiếc quần thun mỏng manh của Lưu An
Tay hắn không yên phận sờ vào điểm bí mật của cậu
Lưu Thế
Lưu Thế
Tao lại là người phát hiện bí mật đặc biệt trên cơ thể mày đầu tiên
Lưu Thế
Lưu Thế
Giờ tao cũng muốn là người đầu tiên khai phá nó, có được không?
Lưu An
Lưu An
// Kinh hoàng nhìn Lưu Thế //
Lưu An
Lưu An
Anh..Anh làm sao biết
Y chà sát ngón tay mình vào *m đ*o nhỏ xíu của Lưu An
Nơi đó hình như đang tiết ra nước
Lưu Thế không nhịn được mà buông lời trêu chọc
Lưu Thế
Lưu Thế
Làm sao tao biết không quan trọng
Lưu Thế
Lưu Thế
Quan trọng là cái chỗ này tao chỉ vừa chà nó một chút mà nó lại chảy nhiều nước thế này! Mày nghĩ xem?
Lưu An
Lưu An
// Đỏ mặt, vùng vẫy //
Lưu An
Lưu An
Tránh ra!!
Lưu An
Lưu An
Không được động vào nó
Lưu An hoảng hốt chân tay đạp tứ tung, tuy chân phải đã bị xích lại nhưng sợi xích cũng không nặng lắm nên cậu không bị làm giảm trọng lượng
Y tức giận tát cho Lưu An bạt tai đau điêng
* Chát *
Lưu An
Lưu An
// Đơ người //
Lưu Thế
Lưu Thế
Mày phiền quá!
Lưu Thế
Lưu Thế
// Cởi thắt lưng trói hai tay cậu lại //
Lưu An
Lưu An
// Không khuất phục //
Lưu An
Lưu An
Đừng nghĩ tôi sẽ sợ anh!
Lưu An tiếp tục đạp chân trái vào người hắn
Lưu Thế thật sự bị chọc cho giận
Y giữ lấy chân trái Lưu An, đâm một ngón tay vào nơi tư mật của cậu
Lưu An
Lưu An
// Cảm nhận được cơn đau //
Lưu An
Lưu An
AAAA!!
Lưu An hét lên trong đau đớn
Y muốn thấy Lưu An phải gào khóc nhận sai vì hành động vừa rồi nên cố tình đút thêm một ngón tay vào và đẩy thật sâu vào trong
Lưu An
Lưu An
// Chảy nước mắt //
Lưu An
Lưu An
Đau!!
Lưu Thế
Lưu Thế
// Liên tục rút ra lại đâm sâu vào //
Lưu An
Lưu An
Tên khốn! Bỏ ra mau! Nó chảy máu rồi kìa!!!
Lưu An
Lưu An
// Bật khóc to //
Lưu Thế
Lưu Thế
Chậc!
Lưu Thế
Lưu Thế
// Càng thêm tức giận đâm thêm một ngón vào //
Lưu An thật sự bị làm cho sợ
Chỗ bí mật bé tí teo kia, cậu chỉ mới biết gần đây
Cái lỗ đó nhỏ đến mức chính cậu còn không nhận ra cậu mang nó trên người
Mà giờ đây bị kẻ thô bạo hành hạ đau đến chết đi thế này sao mà chịu nổi!
Lưu Thế
Lưu Thế
Vừa nãy mày nói gì?
Lưu Thế
Lưu Thế
Nói lại tao nghe!
Lưu Thế
Lưu Thế
// Mạnh bạo cố nhét thêm một ngón nữa vào *m đ*o của Lưu An //
Lưu An
Lưu An
Không Không!
Lưu An
Lưu An
Em...Em xin lỗi
Lưu An
Lưu An
Là em bị đau! Nên em mới nói hồ đồ như vậy!
Lưu An
Lưu An
Anh ba...Anh tha em với!
Lưu An
Lưu An
Nó chảy máu làm dơ hết giường rồi! HuHu
Lưu An
Lưu An
Em xin anh!!
Lưu An
Lưu An
// Mặt mũi lấm lem nước mắt, khổ sở van xin y //
Lưu Thế
Lưu Thế
// Nhìn gương mặt đầy nước mắt của Lưu An //
Lưu Thế
Lưu Thế
// Rút hết ngón tay ra //
Lưu An
Lưu An
// Nhói //
Lưu An
Lưu An
Á..
Lưu Thế
Lưu Thế
// kề sát mặt vào mặt Lưu An //
Lưu Thế
Lưu Thế
// Nhẹ nhàng lấy tay lau nước mắt //
Lưu Thế
Lưu Thế
Mới có tí mà em đã khóc
Lưu Thế
Lưu Thế
Vậy anh ba cho cái khác vào thì sao?
Lưu Thế
Lưu Thế
Em đừng giận anh nhé..
Lưu An
Lưu An
// Hoang Mang //

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play