[PhaoChi] Tôi Chết Rồi , Trả Tự Do Cho Chị
Chương 1
__________________________
Lúc trước tôi chẳng chịu chút đau đớn nào , sau khi gói xong món bánh trôi mà Diệu Huyền thích ăn , tôi định nằm trên ghế bập bênh nghỉ ngơi một chút nhưng rồi mãi mãi chẳng thể mở mắt ra được nữa
Tôi muốn để lại cho Diệu Huyền một lời trăn trối rằng tôi sẽ không giận dỗi chị nữa , tôi đã tha thứ cho chuyện của chị và cô thư kí bé nhỏ kia rồi , nhưng cũng không kịp nữa
Người ta thường bảo người chết như đèn tắt nhưng không ngờ linh hồn tôi lại mãi chẳng thể biến mất
Tôi nhìn thấy Diệu Huyền trở về sau khi ra ngoài mua hạt dẻ rang đường cho tôi , theo sau chị là cô thư kí Hứa Như Ý
Hứa Như Ý
Giám đốc Nguyễn , vừa rồi chị dâu nhắn tin nói rằng em là hồ ly tinh bảo em đi chết đi
Hứa Như Ý
Hay là em vẫn nên đi thôi , không lại làm hỏng tình cảm vợ chồng của 2 người
Diệu Huyền nhìn đôi mắt tôi nhắm chặt , sự thương xót trong mắt chị bỗng hóa thành sự chán ghét
Nguyễn Diệu Huyền
Mỹ Chi , rốt cuộc em đang muốn làm loạn hay sao ?
Nguyễn Diệu Huyền
Như Ý chỉ về đây lấy tài liệu với chị thôi , em không thể hiểu chuyện một chút à ?
Cho đến khi cơ thể tôi lạnh hẳn , giọng trách móc của Diệu Huyền vẫn chưa từng dừng lại
Nhưng về sau , chị lại rơi nước mắt cầu xin tôi mở mắt ra nói một câu
Diệu Huyền cau mày trách mắng một hồi lâu , thấy tôi trên ghế tựa không hề có chút phản ứng , cuối cùng chị thở dài , sự giận dữ giữa chân mày chị tan đi , chị ngồi xổm xuống đem túi hạt dẻ rang đường vẫn đang ôm trong lòng rồi nhẹ nhàng nhét vào lòng bàn tay tôi
Nguyễn Diệu Huyền
Ngoan , đừng giận nữa
Giọng chị dịu xuống như đang dỗ dành một đứa trẻ bướng bỉnh
Nguyễn Diệu Huyền
Chị phải xếp hàng rất lâu mới mua được , vẫn còn nóng đây
Nguyễn Diệu Huyền
Tiệm này ở phía nam thành phố , chẳng phải em nhắc mãi sao ?
Nguyễn Diệu Huyền
Em dậy ăn lúc còn nóng đi , nguội rồi sẽ không còn ngon nữa
Túi giấy đựng hạt dẻ vẫn ấm , chỉ tiếc là lòng bàn tay tôi không còn cảm nhận được chút hơi ấm ấy nữa
Diệu Huyền thấy tay tôi quá lạnh , lông mày chị nhíu chặt rồi vào phòng ngủ lấy một chiếc chăn len cẩn thận đắp lên người tôi , động tác đắp chăn của chị thuần thục đến xót xa
Làm xong tất cả chị lại quay vào bếp , tiếng nước chảy ào ào vang lên
Giọng Diệu Huyền từ trong bếp truyền ra mang theo vài phần lải nhải
Nguyễn Diệu Huyền
Chị rót cho em ly nước ấm để làm dịu cổ họng đây
Nguyễn Diệu Huyền
Qua tết dương lịch chị sẽ hoãn lại việc công ty để đưa em xuống miền nam để chữa bệnh
Nguyễn Diệu Huyền
Bên đó ấm áp , không khí ẩm
Nguyễn Diệu Huyền
Cơn ho của em mãi không khỏi , sang đó dưỡng phổi chắc sẽ khá hơn
Nguyễn Diệu Huyền
Đến lúc đó em muốn xem biển thì chị sẽ dẫn em đi
Nguyễn Diệu Huyền
Em chịu không ?
Tôi lơ lửng giữa không trung , hốc mắt chua xót nhưng lại không thể rơi một giọt nước mắt nào
Phương Mỹ Chi
Diệu Huyền em xin lỗi...
Phương Mỹ Chi
Muộn rồi...em không thể đợi chị được nữa...
__________________________
Chương 2
Hứa Như Ý đứng một góc nhìn chằm chằm bóng lưng bận rộn của Diệu Huyền mà ghen tị đến phát điên
Nhân lúc Diệu Huyền quay lưng vào bếp , Như Ý lại lặng lẽ đi đến ghế tựa
Cô ta đưa tay lấy đi chiếc điện thoại từ túi áo khoác của tôi ra , Hứa Như Ý thử mấy lần vẫn không tìm ra được mật khẩu , cuối cùng cô ta nhập sinh nhật của Diệu Huyền , ngón tay cô ta lướt trên màn hình cài đặt tin nhắn hẹn giờ
Làm xong tất cả , cô ta tiện tay nhét điện thoại của tôi vào túi xách mình
Giây tiếp theo có tiếng hét vang lên xé toạc sự yên tĩnh của phòng khách
Hứa Như Ý đột ngột chộp lấy chiếc gạt tàn pha lê trên bàn trà hung hăng đập mạnh vào trán mình
Máu tươi lập tức trào ra theo gò má tái nhợt của cô ta chảy xuống
Nguyễn Diệu Huyền
Có chuyện gì vậy ?
Diệu Huyền bưng ly nước ấm , hoảng loạn từ trong bếp chạy ra , liếc mắt đã thấy Hứa Như Ý ôm cái đầu đang chảy máu ngồi dưới đất khóc nức nở
Hứa Như Ý
Giám đốc Nguyễn...huhu
Hứa Như Ý chỉ vào tôi nằm bất động trên ghế tựa , khóc đến mức thở không ra hơi
Hứa Như Ý
Là chị dâu đột nhiên cầm gạt tàn đập em
Hứa Như Ý
Chị ấy nói em là hồ ly tinh , bảo em cút ra ngoài
Hứa Như Ý
Nếu không sẽ giết em
Sắc mặt Diệu Huyền đột ngột thay đổi , chị sải mấy bước tới trước ghế tựa đưa tay định kéo cánh tay tôi
Nguyễn Diệu Huyền
Mỹ Chi , em điên rồi sao ?
Nguyễn Diệu Huyền
Như Ý chỉ là một cô gái nhỏ , sao em có thể ra tay như vậy được ?
Ngay lúc tay chị sắp chạm vào tôi , "Ding dong" một tiếng điện thoại trong túi Diệu Huyền vang lên , Hứa Như Ý lập tức hét lớn
Hứa Như Ý
Giám đốc Nguyễn , chị xem điện thoại đi
Hứa Như Ý
Chắc chắn là chị dâu nhắn tin mắng em
Hứa Như Ý
Vừa rồi chị ấy cầm điện thoại bấm bấm , chị ấy giả vờ ngủ đó
Động tác của Diệu Huyền khựng lại , chị lấy điện thoại ra , trên màn hình hiện rõ một dòng chữ , người gửi chính là "Vợ"
Phương Mỹ Chi
📱 : Nếu con tiện nhân thư kí kia không cút , tôi sẽ chết cho chị xem !
Mu bàn tay cầm điện thoại của Diệu Huyền nổi đầy gân xanh , khớp ngón tay trắng bệch . Chị ngẩng đầu nhìn chằm chằm tôi trên ghế tựa , tia dịu dàng cuối cùng nơi đáy mắt tan biến chỉ còn ngập trời lửa giận
Nguyễn Diệu Huyền
Em được lắm
Diệu Huyền tức đến bật cười , giọng lạnh băng
Nguyễn Diệu Huyền
Mỹ Chi , em vì muốn đuổi Như Ý đi mà đến cả chữ chết cũng dám đem ra uy hiếp chị
Nguyễn Diệu Huyền
Chị đối xử với em quá tốt rồi đúng không ?
Nguyễn Diệu Huyền
Khiến em cảm thấy muốn làm gì thì làm đúng không ?
Ly nước ấm vốn để làm dịu cổ họng cho tôi , bị chị trực tiếp hất thẳng lên mặt tôi . Nước chảy theo gò má xám lạnh của tôi trượt xuống làm ướt hàng mi cũng làm ướt tấm chăn len vừa đắp
Tôi vẫn nhắm chặt mắt , không hề né tránh
Nguyễn Diệu Huyền
Em còn giả vờ sao ?
Diệu Huyền nhìn dáng vẻ không chút phản ứng của tôi , ngọn lửa trong lòng càng cháy dữ dội
Chị chộp lấy túi hạt dẻ rang đường còn ấm trong tay tôi rồi ném thẳng vào thùng rác
Nguyễn Diệu Huyền
Được , em thích giả chết đúng không ?
Nguyễn Diệu Huyền
Vậy em cứ một mình ở đây diễn cho đủ đi
Diệu Huyền xoay người kéo Như Ý đang ngã dưới đất đứng dậy , không thèm nhìn tôi thêm một lần nào nữa , giọng nói chị đầy chán ghét
Nguyễn Diệu Huyền
Như Ý , chúng ta đi
Nguyễn Diệu Huyền
Tôi đưa em đến bệnh viện băng bó
Nguyễn Diệu Huyền
Tối nay đến công ty đón lễ cùng tôi , để cô ta một mình ở đây
Cánh cửa lớn "rầm" một tiếng đóng sập lại , chấn động đến mức chiếc đèn chùm trên trần cũng lắc lư
Tôi lơ lưng giữa không trung , nhìn khuôn mặt ướt sũng của mình và túi hạt dẻ trong thùng rác
Phương Mỹ Chi
Diệu Huyền...em thực sự...thực sự không giả vờ thật mà...
Phương Mỹ Chi
Em đã chết thật rồi mà...
Chương 3
__________________________
Ngày hôm sau cơ thể tôi bắt đầu xuất hiện biến hóa
Trên làn da vốn trắng nõn giờ lại lờ mờ hiện lên những mảng màu tím sẫm
Hệ thống sưởi trong nhà mở rất lớn nên càng đẩy nhanh tất cả
Linh hồn tôi bị một sức mạnh vô hình trói buộc bên cạnh Diệu Huyền , không thể không đi theo chị rời khỏi đó
Lúc này Diệu Huyền đang lái xe , mày chị nhíu chặt . Ở ghế phụ , Như Ý đầu quấn băng gạc , trong tay đang nghịch điện thoại của tôi
Cô ta lén nhìn sắc mặt Diệu Huyền , mở vòng bạn bè Wechat"lách cách" gõ một hàng chữ
Phương Mỹ Chi
📱 : Chị còn cố ý ? @Diệu Huyền
Rồi nhấn gửi , làm xong tất cả , cô ta mới mãn nguyện nhét điện thoại tôi lại vào túi
Cô ta ngẩng đầu nhìn Diệu Huyền rồi lại trở về dáng vẻ yếu đuối vô tội kia
Hứa Như Ý
Giám đốc Nguyễn , chị dâu...cô ấy hình như thật sự tức giận...
Diệu Huyền đang lái xe , nghe vậy chị hừ lạnh một tiếng rồi lấy điện thoại của mình ra
Khi chị mở vòng bạn bè thì nhìn thấy dòng trạng thái mới nhất trên tài khoản của tôi , mặt chị lập tức tối sầm lại
Phương Mỹ Chi
💬 : Diệu Huyền , chỉ cần chị dám đi , tôi dám chết trong nhà cho chị hối hận cả đời !
"Rầm" Diệu Huyền đấm mạnh một quyền lên vô lăng , còi xe phát ra tiếng kêu chói tai khiến người đi đường đồng loạt ngoái nhìn
Nguyễn Diệu Huyền
Mỹ Chi...em thật sự đã điên rồi !
Diệu Huyền nghiến răng ken két , gân xanh nơi thái dương giật liên hồi
Vốn dĩ sau một đêm bình tĩnh , trong lòng chị vẫn có chút không yên tâm về tôi . Dù sao cơ thể tôi không tốt , hôm qua chị còn hắt cả ly nước vào mặt tôi
Chị từng nghĩ có nên quay về xem tôi một chút , tiện thể mang thuốc cho tôi . Nhưng vì dòng trạng thái này chỉ để chặt đứt ý định về nhà của chị
Nguyễn Diệu Huyền
Nếu em đã muốn chết , vậy thì đừng trách chị không quay về...Mỹ Chi !
Diệu Huyền đột ngột xoay mạnh vô lăng cho xe quay đầu . Con đường vốn dẫn về nhà đổi thành con đường đến căn hộ của Như Ý
Hứa Như Ý
Giám đốc Nguyễn , chị dâu có phải thật sự đã giận rồi không ?
Như Ý rụt rè hỏi nhưng đáy mắt đầy sự đắc ý
Hứa Như Ý
Hay là sếp vẫn nên về xem đi , em một mình cũng không sao
Nguyễn Diệu Huyền
Không về
Diệu Huyền lạnh lùng thốt ra 2 chữ
Nguyễn Diệu Huyền
Chiêu trò này cô ta chơi nhiều rồi
Nguyễn Diệu Huyền
Càng dỗ càng được đà
Nguyễn Diệu Huyền
Lần này nhất định phải cho cô ta một bài học
Đến căn hộ của Như Ý , để giữ chân Diệu Huyền , Như Ý dùng hết mọi thủ đoạn
Cô ta mặc tạp dề bận rộn trong bếp , đột nhiên la lên một tiếng
Diệu Huyền đang ngồi trên sofa bực bội , nghe tiếng liền lập tức xông vào bếp , chị thấy ngón tay Như Ý bị canh nóng làm phỏng đỏ lên một mảng
Nguyễn Diệu Huyền
Sao cô lại bất cẩn như vậy ?
Diệu Huyền nhíu mày lập tức kéo tay cô ta đặt dưới vòi nước , động tác dịu dàng , ánh mắt chị tràn đầy đau lòng
Cảnh này đâm vào mắt tôi , đau nhói...
Trước đây , tôi trong bếp lỡ cắt trúng tay , muốn chị giúp dán băng cá nhân , chị trách yêu tôi với giọng nói có phần lải nhải
Phương Mỹ Chi
A...Diệu Huyền...chị lấy giúp em miếng băng cá nhân với
Phương Mỹ Chi
Em lỡ cắt trúng tay mất rồi
Nguyễn Diệu Huyền
Nhóc con hậu đậu này
Nguyễn Diệu Huyền
Thật là không làm gì ra hồn mà
Nguyễn Diệu Huyền
Mau tránh ra để chị làm
Phương Mỹ Chi
Vết thương nhỏ thôi , chị lấy giúp em miếng băng cá nhân rồi để em làm tiếp
Nguyễn Diệu Huyền
Được được , chiều em
Đúng lúc này điện thoại Diệu Huyền vang lên , là Chu Yến gọi đến
Đó là bác sĩ điều trị chính của tôi , Diệu Huyền liếc nhìn màn hình cười lạnh một tiếng rồi nhấc máy
Nguyễn Diệu Huyền
📞 : Alo ?
Đầu dây bên kia , giọng Chu Yến đầy sốt ruột
Đa Nhân Vật Nữ
📞 : Diệu Huyền , Mỹ Chi đâu ?
Đa Nhân Vật Nữ
📞 : Tôi gọi cho cô ấy mãi không ai nghe
Đa Nhân Vật Nữ
📞 : Báo cáo kiểm tra hôm qua của cô ấy đã có rồi
Đa Nhân Vật Nữ
📞 : Tình hình vô cùng nguy cấp , phải lập tức nhập viện
Đa Nhân Vật Nữ
📞 : Chị bảo cô ấy nghe điện thoại đi
Diệu Huyền mất kiên nhẫn cắt ngang , giọng chị đầy châm chọc
Nguyễn Diệu Huyền
📞 Bác sĩ Chu , Mỹ Chi vì muốn thu hút sự chú ý của tôi nên đến cả cô cũng lôi vào à ?
Nguyễn Diệu Huyền
📞 : Hai người diễn kịch cũng đủ trọn bộ nhỉ ?
Đa Nhân Vật Nữ
📞 : Cô vừa nói gì ?
Đa Nhân Vật Nữ
📞 : Diệu Huyền , tôi không đùa với chị
Đa Nhân Vật Nữ
📞 : Phổi của Mỹ Chi đã...
Nguyễn Diệu Huyền
📞 : Được rồi
Diệu Huyền lạnh lùng cắt lời
Nguyễn Diệu Huyền
📞 : Nói với Mỹ Chi nếu trò tự sát này từ giả thành thật , tôi vừa cười vừa nhặt xác cho cô ta
Nguyễn Diệu Huyền
📞 : Đừng tưởng cấu kết với bác sĩ là có thể dọa được tôi
Nguyễn Diệu Huyền
📞 : Tôi không thích diễn kịch bản này
Nói xong chị trực tiếp cúp máy , tiện tay chặn luôn Chu Yến
Sau khi cúp máy , lửa giận trong lòng Diệu Huyền vẫn chưa tan . Để chọc tức tôi , chị còn cố ý phối hợp chụp ảnh chung với Như Ý
Trong ảnh , Như Ý nâng ly rượu vang với nụ cười ngọt ngào , Diệu Huyền ngồi đối diện , tuy mặt lạnh nhưng phía sau là bữa tối dưới ánh nến ấm áp
Như Ý lập tức đăng lên vòng bạn bè kèm dòng chữ
"Cảm ơn chị đã ở bên em trong đêm giao thừa ấm áp nhất , mong năm này qua năm khác em sẽ được mãi bên cạnh chị"
Đêm khuya , bên ngoài cửa sổ đột nhiên bùng nổ những tràng pháo hoa rực rỡ
Diệu Huyền đứng trước cửa sổ nhìn những đốm sáng chợt nở chợt tắt ấy , ánh mắt có chút hoảng hốt
Chị vô thức vuốt ve điện thoại , như bị ma xui quỷ khiến gửi cho tôi một tin nhắn Wechat
Nguyễn Diệu Huyền
📱 : Em làm loạn đủ chưa ?
Nguyễn Diệu Huyền
📱 : Đủ rồi thì tự nấu chút gì mà ăn đi , đừng có mà chết đói trong nhà làm xui xẻo nhà tôi
Tin nhắn gửi đi nhưng không có hồi đáp , thậm chí không có dòng chữ "đang nhập" quen thuộc
Diệu Huyền nhìn màn hình một lúc rồi bực bội ném điện thoại lên giường
Chị tưởng tôi đang giận dỗi , đang chiến tranh lạnh , nhưng chị không biết thi thể tôi đang lặng lẽ nằm trên ghế tựa từng chút một mà thối rửa
__________________________
tg
có hoa nên tui làm hơi dài xíu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play