Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[NgocVu] Dư Âm Tan Vỡ | SS1

chương 1

Mưa rơi rất nhẹ.
Phạm Khôi Vũ đứng dưới mái hiên cũ kỹ của một quán cà phê nhỏ.
Mắt dõi theo dòng người vội vã ngoài đường.
Thành phố này đông đúc, ồn ào... nhưng với cậu, tất cả chỉ là nhưng âm thanh xa lạ.
Cậu đã trở về sau ba năm biến mất không một lời từ biệt.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Vũ?
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Cậu khựng lại.
Cậu biết giọng nói đó không thể nhầm được.
Là Bùi Duy Ngọc.
Người mà cậu từng yêu... và cũng là người khiến cậu rời đi.
Vũ quay lại.
Ngọc đứng đó, vẫn dáng vẻ cao ráo, ánh mắt sắc lạnh như ngày nào.
Nhưng trong đáy mắt ấy, có thứ gì đó đã thay đổi.
Một chút mệt mỏi, một chút đau đớn... và cả sự không thể tin nổi.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Thật sự là em... //bước lại gần, giọng trầm xuống//
Khoảng cách ấy nhỏ thôi, nhưng đủ để cắt đứt mọi thứ giữa họ.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Đừng lại gần. //nói khẽ//
Một câu nói khẽ, nhưng lại như lưỡi dao.
Ngọc sững lại.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Em... vẫn còn ghét anh sao?
Vũ không trả lời.
Cơn mưa ngoài kia bất chợt nặng hạt hơn.
Như chính trái tim cậu lúc này.
Ba năm trước cậu rời đi trong im lặng.
Không lời giải thích, không một tin nhắn.
Chỉ để lại một câu duy nhất.
"Em mệt rồi"
Và hôm nay... họ lại đứng trước mặt nhau, như hai người xa lạ.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Em sống ổn không?//giọng thấp hơn bình thường//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Ổn.
Một từ ngắn ngủi, không cảm xúc, không chút do dự.
Nhưng chính sự lạnh nhạt đó khiến Ngọc đau hơn bất cứ lời trách móc nào.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Anh đã tìm em.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//cười nhạt// Không cần đâu.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Vũ–
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Chúng ta kết thúc rồi.
Lần này Vũ nói rõ ràng.
Dứt khoát.
Không cho bất kì cơ hội nào để níu kéo.
Không khí như đông cứng lại.
Ngọc nhìn cậu ánh mắt tối lại.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Em nghĩ anh sẽ để em đi thêm lần nữa?
Vũ không nói nhưng ánh mắt cậu nói lên tất cả.
Mệt mỏi, trốn tránh và tuyệt vọng.
Ngọc chợt nhận ra có gì đó không ổn.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Có chuyện gì đã xảy ra với em?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//quay mặt đi//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Không liên quan đến anh.
Một lần nữa.
Cậu lại dựng lên bức tường giữa hai người.
Ngay lúc đó, cửa quán mở ra.
#ntc_Nguyễn Thành Công
#ntc_Nguyễn Thành Công
Ơ–Vũ?
Nguyễn Thành Công bước vào, bất ngờ khi thấy cậu.
Theo sau là Nguyễn Xuân Bách.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
#ntc_Nguyễn Thành Công
#ntc_Nguyễn Thành Công
Lâu rồi không gặp. //mỉm cười, nhưng ánh mắt đầy lo lắng//
Bách thì nhìn Ngọc, ánh mắt lạnh dần.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Có vẻ tụi mình đến không đúng lúc.
Không ai nói gì, mưa vẫn rơi, nặng nề, dài như một vết thương chưa bao giờ lành.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Em đi trước. //kéo mũ áo lên//
Cậu lướt qua Ngọc, không quay đầu lại, như thể nếu quay lại cậu sẽ không thể rời đi nữa.
Ngọc đứng đó, bàn tay siết chặt nhưng không đuổi theo.
Không phải vì không muốn. Mà vì anh biết nếu đuổi theo lúc này anh sẽ mất cậu thêm một lần nữa.
——————————————
T/g là ai nhìn đi má
T/g là ai nhìn đi má
Bây bi ầy hãy like đi
T/g là ai nhìn đi má
T/g là ai nhìn đi má
👻👻👻👻👻👻👻👻👻👻👻😍😍😍😍😍😍🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🤩🤩🤩🤩🤩🤗🤗🤗🤗🤗😋😋😋😋😋😋😭😭😭😭😭🥳🥳🥳🥳🥳

Chương 2

Cơn mưa vẫn chưa dứt.
Những giọt nước kéo dài trên mặt kính, như những vết nứt vô hình không thể hàn gắn.
Bùi Duy Ngọc đứng lặng rất lâu sau khi Vũ rời đi.
Bóng lưng ấy... vẫn gầy, vẫn nhỏ nhưng lại xa cách đến mức khiến người ta không thể chạm tới.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Cậu còn đứng đó làm gì?//giọng lạnh nhạt//
Ngọc không trả lời ánh mắt anh vẫn dõi theo hướng Vũ đã đi.
Như thể chỉ cần rời mắt một giây thôi cậu sẽ biến mất lần nữa.
#ntc_Nguyễn Thành Công
#ntc_Nguyễn Thành Công
Cậu ấy thay đổi rồi. //ánh mắt đầy lo lắng//
#ntc_Nguyễn Thành Công
#ntc_Nguyễn Thành Công
Không giống Vũ trước đây.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Không.
Ngọc cuối cùng cũng lên tiếng.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Không phải cậu ấy thay đổi.. mà là tôi chưa từng hiểu cậu ấy.
Không khí chợt im lặng câu nói đó, nhẹ nhàng thôi, nhưng lại nặng như một lời tự trách.
Ở một góc phố khác.
Phạm Khôi Vũ bước đi dưới mưa mà không che ô.
Nước mưa thấm ướt mái tóc, chảy dọc theo gương mặt tái nhợt của cậu.
Nhưng cậu không dừng lại.
Mà là vì... đã quá quen rồi.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//dừng trước một căn nhà nhỏ//
Cửa mở.
#lhs_Lê  Hồng Sơn
#lhs_Lê Hồng Sơn
Vũ về rồi à?
Một giọng nói trầm ấm vang lên.
Lê Hồng Sơn bước ra, trên tay vẫn còn cầm chiếc khăn.
#lhs_Lê  Hồng Sơn
#lhs_Lê Hồng Sơn
Ướt hết rồi.//nhíu mày, kéo cậu vào trong//
Vũ không phản kháng, cũng không nói gì.
#lhs_Lê  Hồng Sơn
#lhs_Lê Hồng Sơn
Cậu lại không mang ô.
Ngô Nguyên Bình từ trong phòng chạy ra, ánh mắt sáng lên khi thấy cậu.
#nnb_Ngô Nguyên Bình
#nnb_Ngô Nguyên Bình
Anh về rồi.//cười//
Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt khi nhìn rõ khuôn mặt Vũ.
#nnb_Ngô Nguyên Bình
#nnb_Ngô Nguyên Bình
Anh... lại gặp anh ta rồi phải không?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//gật đầu//
Không cần hỏi cũng biết "anh ta" là ai.
Không khí trong phòng lập tức chùng xuống.
Sơn đặt khăn lên đầu Vũ, nhẹ nhàng lau khô tóc cho cậu.
#lhs_Lê  Hồng Sơn
#lhs_Lê Hồng Sơn
Cậu không nên gặp lại cậu ta. //giọng thấp nhưng chắc chắn//
#lhs_Lê  Hồng Sơn
#lhs_Lê Hồng Sơn
Cậu biết rõ mà.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Biết.
#lhs_Lê  Hồng Sơn
#lhs_Lê Hồng Sơn
Vậy tại sao vẫn—
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Là trùng hợp.
Một câu cắt ngang, không giải thích thêm.
Không cảm xúc, nhưng chính bất thản đó lại khiến người khác bất an.
#nnb_Ngô Nguyên Bình
#nnb_Ngô Nguyên Bình
//siết chặt tay// Anh vẫn còn thích anh ta, đúng không?
câu hỏi thẳng thừng không né tránh.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//im lặng//
một giây.
hai giây.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//khẽ cười//
Một nụ cười rất nhẹ... nhưng lại buồn đến mức khiến người ta khó thở.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Không còn quan trọng nữa.
Câu trả lời ấy—
Không phải phủ nhận.
Mà là... không dám thừa nhận.
––––––––––
Đêm xuống rất nhanh.
Vũ ngồi một mình trong phòng.
Căn phòng tối, chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//mở ngăn kéo//
Bên trong là một xấp giấy khám bệnh.
Tay cậu khẽ run, nhưng rồi vẫn lấy ra.
Những dòng chữ trên giấy hiện rõ—
Chẩn đoán, thời gian, tỷ lệ...
Cậu nhắm mắt lại.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//Hít một hơi thật sâu, rồi gấp lại, đặt về chỗ cũ//
Như thể nếu không nhìn thấy.. thì mọi thứ sẽ không tồn tại.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Chỉ cần thêm một chút nữa thôi... //thì thầm//
Không ai nghe thấy.
Ngoài chính cậu.
---------------------
Ở một nơi khác.
Bùi Duy Ngọc đứng trên ban công, tay cầm điện thoại.
Màn hình sáng lên với một cái tên—
Phạm Khôi Vũ.
Nhưng không có số.
Không có liên lạc.
Chỉ là một cái tên... còn sót lại trong danh bạ.
Ngón tay anh dừng rất lâu.
Rồi siết chặt.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Lần này... anh sẽ không làm mất em nữa. //giọng thấp//
Nhưng chắc chắn, như một lời hứa, cũng như một lời cảnh báo.
Cùng lúc đó—
Ở bệnh viện trung tâm thành phố.
Một bác sĩ lật hồ sơ bệnh án.
Ánh mắt dừng lại ở một cái tên.
Phạm Khôi Vũ.
Ông khẽ thở dài.
"Tình trạng này... không còn nhiều thời gian."
Tờ giấy khép lại.
Nhẹ.
Nhưng lại như đóng lại... một số phận.
–––––––––––
Ngoài kia, mưa đã tạnh.
Nhưng những vết nứt—
Thì vẫn còn đó.
Và lần này...
Chúng sẽ không thể lành lại nữa.
—————————————
T/g là ai nhìn đi má
T/g là ai nhìn đi má
Pai Paiii

Chương 3

Buổi sáng đến muộn.
Ánh nắng len qua khung cửa sổ, rơi nhẹ lên khuôn mặt tái nhợt của cậu.
Cậu đã thức cả đêm, nhưng không phải vì mất ngủ... mà vì không dám ngủ.
Chỉ cần nhắm mắt lại—
Những ký ức của sẽ ùa về.
Và cả... tương lai mà cậu không muốn đối diện.
Cộc Cộc.
#nnb_Ngô Nguyên Bình
#nnb_Ngô Nguyên Bình
Vũ ơi, anh dậy chưa?
Giọng của Bình vang lên ngoài cửa.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Ừ.
Cánh cửa mở ra.
#nnb_Ngô Nguyên Bình
#nnb_Ngô Nguyên Bình
//bước vào, tay cầm ly sữa nóng//
#nnb_Ngô Nguyên Bình
#nnb_Ngô Nguyên Bình
Anh lại không ngủ đúng không?
Vũ không trả lời.
Sự im lặng ấy... đã là câu trả lời.
#nnb_Ngô Nguyên Bình
#nnb_Ngô Nguyên Bình
//đặt ly sữa xuống bàn, mắt đầy lo lắng//
#nnb_Ngô Nguyên Bình
#nnb_Ngô Nguyên Bình
Anh cứ như vậy hoài không ổn đâu.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Anh ổn.
Một câu nói quen thuộc. Đến mức.. chẳng còn ai tin nữa.
...
Ở công ty.
Bùi Duy Ngọc bước vào phòng họp gương mặt lạnh tanh như thường lệ.
Nhưng hôm nay ai cũng nhận ra—anh không tập trung.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Duy Ngọc.
Xuân Bách ngồi đối diện, ánh mắt sắc bén.
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Cậu đang nghĩ gì?
Ngọc không đáp ngay.
Một lúc sau, anh mới nói.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Khôi Vũ.
Cả phòng im lặng.
#ntc_Nguyễn Thành Công
#ntc_Nguyễn Thành Công
//siết chặt tay dưới bàn//
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
#nxb_Nguyễn Xuân Bách
Cậu vẫn chưa buông được à?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Chưa từng buông. //cười nhạt//
Câu trả lời dứt khoát, không do dự.
Nhưng chính điều đó lại khiến không khí nặng nề hơn.
#ntc_Nguyễn Thành Công
#ntc_Nguyễn Thành Công
Vậy cậu định làm gì?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//Ngẩng đầu, ánh mắt trở nên sắc lạnh//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Tìm ra lý do em ấy rời đi.
...
Chiều hôm đó Vũ đến bệnh viện.
Hành lang dài, trắng toát.
Mùi thuốc sát trùng khiến người ta khó chịu.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//bước chậm//
Như thể mỗi bước đi... đều nặng hơn bình thường.
"Phạm Khôi Vũ"
Một giọng nói gọi tên cậu.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//dừng lại//
Bác sĩ bước đến, ánh mắt trầm xuống.
Bác Sĩ
Bác Sĩ
Em vẫn không thay đổi quyết định sao?
Vũ im lặng vài giây.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//gật đầu//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Em không muốn điều trị.
Bác Sĩ
Bác Sĩ
Nhưng nếu không điều trị—
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Em biết. //cắt ngang//
Không cần nghe tiếp.
Cậu biết rõ kết quả.
Biết rõ từng ngày đang trôi qua.
Bác Sĩ
Bác Sĩ
//thở dài//
Bác Sĩ
Bác Sĩ
Ít nhất.. hãy nói cho người thân biết.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Em không có.
Một câu nói đơn giản, nhưng lại trống rỗng đến đau lòng.
Bên ngoài bệnh viện.
Bùi Duy Ngọc đứng cách đó không xa.
Anh không định đến đây.
Chỉ là... trùng hợp.
Nhưng rồi—anh nhìn thấy Vũ.
Và nghe được tất cả.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Em không có.
Câu nói ấy như một cú đấm giáng thẳng vào lòng anh.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//siết chặt tay//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//mắt không rời khỏi bóng lưng đang dần rời đi của Vũ//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Không có..? //lẩm bẩm//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Vậy anh là gì..?
...
Trời bắt đầu tối.
Vũ đứng trước ngã tư.
Đèn đỏ.
Dòng xe qua lại.
Ánh đèn lấp lánh như những mảnh ký ức vỡ vụn.
Cậu đứng yên, không bước, không di chuyển.
Cho đến khi—
Một bàn tay kéo mạnh cậu lại.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Em điên à?!
Giọng nói quen thuộc.
Gấp gáp và đầy tức giận.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//quay lại, đối diện với Ngọc//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Anh theo dõi em?
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Anh vừa cứu em. //giọng lạnh đi//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Em đứng giữa đường làm gì?
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//rút tay lại//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Không liên quan đến anh.
Một câu nói lặp lại.
Như một bức tường.
Nhưng lần này—
Ngọc không dừng lại.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//nắm chặt cổ tay Vũ//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Liên quan.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//ánh mắt anh tối lại//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Liên quan vì anh chưa đồng ý kết thúc.
Không khí như đông cứng.
Tiếng xe cộ xung quanh như biến mất.
Chỉ còn lại hai người.
Và những cảm xúc chưa từng được nói ra.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//nhìn anh rất lâu//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Ngọc... buông em ra.
Không phải lạnh lùng, không phải tức giận.
Mà là... mệt mỏi.
Một sự mệt mỏi khiến người ta không còn sức để chống cự.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
//khẽ siết chặt hơn//
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Không buông.
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//nhắm mắt lại//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Anh không hiểu đâu.
#bdn_Bùi Duy Ngọc
#bdn_Bùi Duy Ngọc
Vậy thì nói cho anh hiểu. //giọng thấp xuống, gần như cầu xin//
Nhưng—
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
//lắc đầu//
#pkv_Phạm Khôi Vũ
#pkv_Phạm Khôi Vũ
Có thứ... biết rồi sẽ đau hơn.
Một câu nói rất nhẹ.
Nhưng lại báo trước— một bí mật, một sự thật.
Mà khi tiết lộ ra...
Sẽ không còn ai giữ được mình như trước nữa.
––––––––––––––
T/g là ai nhìn đi má
T/g là ai nhìn đi má
Like đê.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play