[Đn Blue Lock] Like Like
chap thử (kh đọc cx dc)
Con t/g
Tht ra là t vt một bộ như này r
Con t/g
Nhưng do vt bậy quá hay s mà nó kh cho t đăng lên
Con t/g
Thế là t lại phk tạo một bộ nx
Con t/g
Chap này t thử đăng lên xem có bị cấm kh:))
Con t/g
Chap sau t đăng ảnh của truyện kia lên
Con t/g
Chap này chỉ đăng thử th hihi
Con t/g
Chap sau ms vào truyện
Con t/g
Whyyyyy???😡😡😡😡😠😠😠😠😠😃😃😃😃😏😏😏😏😏😒😒😒😒😒🥹🥹🥹🥹🥹🥹😭😭😭😭😭🫦🫦🫦🫦🫦😿😿😿😿😿🥶🥶🥶🥶🥶🥵🥵🥵🥵👿👿👿👿👿🖤🖤🖤🖤🖤
Tớ đã suy nghĩ rất lâu trước khi nói ra điều này. Không phải vì tớ không chắc chắn, mà vì tớ sợ… sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ giữa chúng ta sẽ không còn như trước nữa.Tớ nhớ những lần tụi mình nói chuyện đến tận khuya, nhớ cách cậu cười, cách cậu vô tình quan tâm tớ mà có khi chính cậu cũng không nhận ra. Những điều nhỏ nhặt đó, với tớ lại đặc biệt đến mức… tớ bắt đầu nhận ra mình không còn xem cậu là một người bình thường nữa.Có những lúc tớ tự hỏi, nếu một ngày tớ không còn chỉ đứng ở vị trí này nữa, liệu cậu có quay lại nhìn tớ không? Liệu tớ có thể bước thêm một bước… để nói với cậu rằng…
mai ktra anh bố m chưa học gì hết
Tớ đã suy nghĩ rất lâu trước khi nói ra điều này. Không phải vì tớ không chắc chắn, mà vì tớ sợ… sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ giữa chúng ta sẽ không còn như trước nữa.Tớ nhớ những lần tụi mình nói chuyện đến tận khuya, nhớ cách cậu cười, cách cậu vô tình quan tâm tớ mà có khi chính cậu cũng không nhận ra. Những điều nhỏ nhặt đó, với tớ lại đặc biệt đến mức… tớ bắt đầu nhận ra mình không còn xem cậu là một người bình thường nữa.Có những lúc tớ tự hỏi, nếu một ngày tớ không còn chỉ đứng ở vị trí này nữa, liệu cậu có quay lại nhìn tớ không? Liệu tớ có thể bước thêm một bước… để nói với cậu rằng…
mai ktra anh bố m chưa học gì hết
chap 1_2
Con t/g
🙏🏻🙏🏻🙏🏻🙏🏻🙏🏻🙏🏻🙏🏻🙏🏻🙏🏻🙏🏻
Con t/g
Nam mô a di đà phật
Con t/g
Và để đủ chữ gửi chap thì
Tớ đã suy nghĩ rất lâu trước khi nói ra điều này. Không phải vì tớ không chắc chắn, mà vì tớ sợ… sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ giữa chúng ta sẽ không còn như trước nữa.Tớ nhớ những lần tụi mình nói chuyện đến tận khuya, nhớ cách cậu cười, cách cậu vô tình quan tâm tớ mà có khi chính cậu cũng không nhận ra. Những điều nhỏ nhặt đó, với tớ lại đặc biệt đến mức… tớ bắt đầu nhận ra mình không còn xem cậu là một người bình thường nữa.Có những lúc tớ tự hỏi, nếu một ngày tớ không còn chỉ đứng ở vị trí này nữa, liệu cậu có quay lại nhìn tớ không? Liệu tớ có thể bước thêm một bước… để nói với cậu rằng…
mai ktra anh bố m chưa học gì hết
Tớ đã suy nghĩ rất lâu trước khi nói ra điều này. Không phải vì tớ không chắc chắn, mà vì tớ sợ… sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ giữa chúng ta sẽ không còn như trước nữa.Tớ nhớ những lần tụi mình nói chuyện đến tận khuya, nhớ cách cậu cười, cách cậu vô tình quan tâm tớ mà có khi chính cậu cũng không nhận ra. Những điều nhỏ nhặt đó, với tớ lại đặc biệt đến mức… tớ bắt đầu nhận ra mình không còn xem cậu là một người bình thường nữa.Có những lúc tớ tự hỏi, nếu một ngày tớ không còn chỉ đứng ở vị trí này nữa, liệu cậu có quay lại nhìn tớ không? Liệu tớ có thể bước thêm một bước… để nói với cậu rằng…
mai ktra anh bố m chưa học gì hết
chap 3. h+
Con t/g
T gửi ảnh nốt chap này th=))
Con t/g
Chap sau vt thử xem có s kh
Con t/g
Ok chap sau a vt set tiếp kh bt có s kh
Tớ đã suy nghĩ rất lâu trước khi nói ra điều này. Không phải vì tớ không chắc chắn, mà vì tớ sợ… sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ giữa chúng ta sẽ không còn như trước nữa.Tớ nhớ những lần tụi mình nói chuyện đến tận khuya, nhớ cách cậu cười, cách cậu vô tình quan tâm tớ mà có khi chính cậu cũng không nhận ra. Những điều nhỏ nhặt đó, với tớ lại đặc biệt đến mức… tớ bắt đầu nhận ra mình không còn xem cậu là một người bình thường nữa.Có những lúc tớ tự hỏi, nếu một ngày tớ không còn chỉ đứng ở vị trí này nữa, liệu cậu có quay lại nhìn tớ không? Liệu tớ có thể bước thêm một bước… để nói với cậu rằng…
mai ktra anh bố m chưa học gì hết
Tớ đã suy nghĩ rất lâu trước khi nói ra điều này. Không phải vì tớ không chắc chắn, mà vì tớ sợ… sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ giữa chúng ta sẽ không còn như trước nữa.Tớ nhớ những lần tụi mình nói chuyện đến tận khuya, nhớ cách cậu cười, cách cậu vô tình quan tâm tớ mà có khi chính cậu cũng không nhận ra. Những điều nhỏ nhặt đó, với tớ lại đặc biệt đến mức… tớ bắt đầu nhận ra mình không còn xem cậu là một người bình thường nữa.Có những lúc tớ tự hỏi, nếu một ngày tớ không còn chỉ đứng ở vị trí này nữa, liệu cậu có quay lại nhìn tớ không? Liệu tớ có thể bước thêm một bước… để nói với cậu rằng…
mai ktra anh bố m chưa học gì hết
Download MangaToon APP on App Store and Google Play