Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Nếu Lúc Đó. [ CongB X Mason - Bmas ]

1. Cá nhỏ.

miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Híii
miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Huhuu😭
miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Em lỡ tay xóa hết sạch kịch bản bộ này rồi..
miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Thôi viết lại từ đầu
_____
⚠️ Tình tiết trong truyện là giả tưởng, tưởng tượng của tác giả viết ra.
_____
Giữa quán cà phê lề đường, trên bàn được bưng ra hai ly cà phê đen còn ấm nóng.
Bùi Trường Linh.
Bùi Trường Linh.
Công, mày có chắc không thế?
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Em chắc chắn mà.
Bùi Trường Linh.
Bùi Trường Linh.
Nhưng mày chỉ mới tròn 20 thôi, có kinh nghiệm gì mà dám nhận chứ? //nghi hoặc//
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Anh đừng suy bụng ta ra bụng người, em đã nói là làm.
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Đừng nghi ngờ em bằng mấy cái suy nghĩ thiếu học của anh đi. //cười đểu//
Trường Linh bất lực nhìn thằng em mình cố chấp làm mấy cái việc mà nó cũng từng trải qua lúc bé.
Nhận một đứa trẻ nào đó trong trại mồ côi, và nuôi nó?
Bùi Trường Linh.
Bùi Trường Linh.
Đấy, thích làm gì thì làm.
Bùi Trường Linh.
Bùi Trường Linh.
Mày mà bỏ nó sang nhà tao là tao bập mày đầu tiên em ạ.
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Lo cái gì, không có chuyện đấy đâu
.
.
Thành Công đứng trước cổng trại trẻ, nhìn một lượt ở bên trong rồi bước chân vào.
Nhân vật phụ - Nữ.
Nhân vật phụ - Nữ.
? : Xin chào, anh muốn nhận em bé ạ?
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Ừm, để tôi tự chọn được rồi.
Ánh mắt anh lia qua và dừng lại phía góc tường. Hình ảnh cậu nhóc tưởng chừng như bình thường, nhưng lại rất đau đớn, trên mặt nhóc lấm lem rồi chân tay cũng không nguyên vẹn mà lấm tấm vài vết thương lớn nhỏ. Trên khóe mắt còn vương lại chút nước như thể đã khóc rất nhiều, bọng mắt hơi sưng.
Nhân vật phụ - Nữ.
Nhân vật phụ - Nữ.
? : Dạ, anh muốn nhận bé đó ạ?
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Đúng rồi, cô gọi thằng nhóc ra đây cho tôi.
Nhân vật phụ - Nữ.
Nhân vật phụ - Nữ.
? : Vâng, tôi gọi bé ra ngay ạ!
Tiếng nói dịu dàng của cô chủ trại trẻ vang lên, cái tên được thốt ra giống như một con cá nhỏ.
" Xuân Bách "
_____
End.

2. Yêu thương.

miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Nay em siêng
miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Em viết bù thêm 1 chap cho các bạn chờ mấy ngày nayy
miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Rấc iu Bmas.. 💗
_____
Tiếng chân kêu lạch bạch trên mặt sàn gỗ gần hơn, đôi chân nhỏ lon ton lại gần cô chủ trại trẻ.
Đôi mắt long lanh nhìn vào người con trai trước mặt hơi sợ mà núp phía sau cô chủ trại trẻ, môi mím chặt đến gần bật máu.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Dạ.. cô Nhi gọi con
Nhân vật phụ - Nữ.
Nhân vật phụ - Nữ.
? : Bách ngoan, con sắp có nhà rồi, cả người thân nữa.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Nhà, người thân ấy ạ?
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
L-là chú này ạ? //run//
Nhân vật phụ - Nữ.
Nhân vật phụ - Nữ.
? : Ừm, đừng lo. Chú ấy hiền lắm, sẽ không mắng con đâu. //cười mỉm//
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
... //nhìn anh//
.
.
Nhân vật phụ - Nữ.
Nhân vật phụ - Nữ.
? : Dạ, chúc anh và bé về nhà an toàn và vui vẻ!
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Đi nào, về nhà. //nắm tay em//
Thành Công nắm tay dắt em nhỏ đi ra bãi đậu xe, rồi mở cửa bế em vào ghế lái ngồi chung.
Xuân Bách hơi run, ngồi trong lòng anh mà vẫn còn sợ. Anh vừa lái xe, vừa lấy tay ôm em như báu vật quý giá.
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Bé con, tên gì?
Im lặng, em không đáp. Anh kiên nhẫn hỏi lại nhưng lần này giọng trầm hơn.
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Nhóc cưng, tên gì?
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Hửm?
Xuân Bách sụt sịt xíu rồi trả lời, giọng em ngọt như mía lùi. Ánh mắt lại đưa lên nhìn anh, môi hơi mếu.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Dạ.. Bách, Nguyễn Xuân Bách ạ
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Ừm, mấy tuổi rồi?
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Dạ 9 tuổi..
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Còn nhỏ vậy mà ở trong cái trại mồ côi đó à?
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
...
Bách khẽ cử động rồi gục trên người Công, thật sự em nhỏ không muốn quay về quá khứ đau đớn đó nữa. Vì khoảnh khắc em nhìn mẹ lao ra đường bị xe tông, máu me bê bết khi trên tay vẫn còn là con cá bông chính tay mẹ khâu cho.
_____
End.

3. Khóc và thương.

miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Híii
miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Mí bạn đang đọc bộ oneshot thì cho em xin lỗii
miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Cuối tuần em sẽ vt bù cho các bạn ạ
miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Tại tuần này trả điểm thi nên hồi hộp tí
_____
Rồi nước mắt trực trào, Xuân Bách nấc lên từng tiếng.
Thành Công cúi xuống nhìn em trong vòng tay đột nhiên khóc nấc lên cũng xót, anh đạp phanh tấp xe vào lề đường.
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Bách nhỏ, sao thế?
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Sao lại khóc rồi?
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Hức..-oaa
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Nào nào, Bách ngoan không khóc nữa. //xoa đầu em//
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Nín nhé, chú thương Bách mà.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Hức..-hic //thút thít//
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Đừng khóc, khóc là xấu lắm đấy.
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Ngồi ngoan chú Công đưa Bách về nhà.
Hành trình trở về lại tiếp tục. Chỉ là thứ tình cảm đặc biệt của Công, chỉ mình anh mới cảm nhận được. Thứ tình yêu đáng lẽ vẫn nên xuất hiện hoặc không.
Anh nhận ra rằng bản thân đã phải lòng một đứa trẻ con không quen biết gì nhưng khi nhìn vào nó lại khiến anh hiểu tình cảm mình dành cho nó là vô đối.
.
.
Tiếng chiếc Mercedes dừng lại, cửa xe bật mở ra đón chào một thành viên mới.
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Bách nhỏ, đến nhà rồi. Xuống được chứ?
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Ưm..-bế..chú bế Báchh... //dang tay//
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
//bế bổng em lên//
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Đáng yêu nhỉ?
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Dạ..? //nghiêng đầu//
Thành Công cười nhẹ, bế em vào trong căn nhà. Bách ngồi trên chiếc sofa êm ái mà khẽ cười vì vui. Em vui vì bản thân đã không phải chịu cảnh mình bị đánh mắng bởi những người nhận nuôi trước đây, vui vì người này hiền với em và không đánh mắng em.
.
Công trong bếp bước ra với ly sữa bột còn ấm, từ từ đến phía em. Anh dịu giọng.
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Bách, uống sữa cho ấm bụng.
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Sữa ạ.. //nhận bằng 2 tay//
Bách cầm lấy ly sữa rồi nhấp một vài ngụm nhỏ hết sạch, xong đặt lên bàn. Em liu diu đôi mắt, đưa tay lên dụi dụi mấy cái.
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Không dụi mắt, đau đấy.
Nguyễn Thành Công.
Nguyễn Thành Công.
Buồn ngủ rồi, chú đưa Bách đi ngủ nhé? //bế em lên//
Nguyễn Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách.
Hưm..vâng.. //ôm cổ - gục vào vai anh//
_____
miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Thấy bộ này dịu dịu vậy chưa chắc đã ngọt hết đâuu
miss.codynamvo - Tác giả.
miss.codynamvo - Tác giả.
Mà nó ngọt toàn tập :))

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play