Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Once You Named Me, You Belong To Me

1

Cô đến ngôi nhà ấy vào một ngày mưa nhẹ, khi những giọt nước li ti phủ lên bậc thềm đá xám lạnh, khiến mọi thứ trở nên trầm mặc và xa cách hơn thường ngày.
Khi ấy, cô vừa tròn mười bảy, quyết định xin nghỉ học giữa chừng—một quyết định không ai ủng hộ, cũng không ai hiểu. Nhưng cô vẫn làm. Không phải vì cô lười biếng hay yếu kém, mà bởi cuộc sống buộc cô phải lựa chọn giữa ước mơ và thực tế. Và cô đã chọn thực tế.
Ngôi nhà cô bước vào không giống bất kỳ nơi nào cô từng thấy. Nó rộng lớn, xa hoa, nhưng lại mang một bầu không khí nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.
Những hành lang dài tưởng chừng không có điểm kết thúc, những bức tường lạnh lẽo, những ánh đèn vàng nhạt không đủ sưởi ấm không gian. Mọi thứ ở đây đều hoàn hảo đến mức đáng sợ—nhưng lại thiếu đi hơi ấm của con người.
Cô bắt đầu với vị trí thấp nhất—một người hầu mới, vụng về và lóng ngóng. Những ngày đầu tiên là chuỗi sai lầm nối tiếp nhau. Làm vỡ chén đĩa, dọn dẹp không sạch, ghi nhớ quy tắc không đầy đủ… tất cả đều khiến cô bị khiển trách không ít lần.
Nhưng điều lạ là không ai thực sự ghét cô. Những người hầu khác, dù ban đầu lạnh nhạt, vẫn âm thầm chỉ dạy cô từng chút một.
Cô học rất nhanh. Không phải vì cô thông minh hơn ai, mà vì cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến bộ. Từng động tác lau dọn, từng cách sắp xếp đồ đạc, từng quy tắc nhỏ nhất—cô ghi nhớ tất cả.
Chỉ sau vài tháng, cô đã không còn là cô gái vụng về ngày nào nữa. Cô trở nên thành thạo, nhanh nhẹn, và đặc biệt là biết quan sát.
Trong ngôi nhà ấy, có một quy tắc ngầm: 𝕂𝕙𝕠̂𝕟𝕘 đ𝕦̛𝕠̛̣𝕔 𝕟𝕠́𝕚 𝕙𝕒𝕪 𝕟𝕙𝕒̆́𝕔 𝕧𝕖̂̀ 𝕒𝕟𝕙
Không ai dám nhắc đến tên anh một cách tùy tiện. Không ai dám bàn tán. Không ai dám hỏi. Tất cả những gì họ biết chỉ là những mảnh thông tin rời rạc, những lời đồn đáng sợ được truyền miệng trong im lặng.
Người ta nói anh là một trùm mafia, kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực mà không ai dám chạm tới. Người ta nói anh lạnh lùng, tàn nhẫn, thiếu kiên nhẫn, và không bao giờ tha thứ cho sai lầm.
Người ta nói anh bị ám ảnh bởi sự hoàn hảo, mắc chứng OCD đến mức cực đoan—mọi thứ xung quanh anh phải đúng vị trí, đúng thứ tự, đúng chuẩn mực, nếu không hậu quả sẽ không thể tưởng tượng.
Và còn một điều nữa—anh không chỉ là một con người.
Người ta thì thầm rằng anh có nhiều nhân cách. Những con người khác nhau tồn tại trong cùng một cơ thể.
Có lúc anh bình tĩnh đến đáng sợ, có lúc lại trở nên điên loạn không kiểm soát. Không ai biết chính xác bao nhiêu “anh” tồn tại, cũng không ai dám tìm hiểu.
Chỉ cần nghe đến những hình phạt mà anh từng áp đặt lên kẻ phản bội hay làm sai, cũng đủ khiến người ta lạnh sống lưng. Không ai trong Thượng Hải dám đắc tội với anh. Không phải vì họ tôn trọng—mà vì họ sợ.
Cô cũng sợ, nhưng đồng thời….cô lại ngưỡng mộ anh một cách kỳ lạ.
Cô chưa từng nhìn thấy anh rõ ràng trong những ngày đầu. Chỉ là những lần thoáng qua—bóng dáng cao lớn bước qua hành lang, tiếng giày da vang lên đều đặn, hay sự im lặng tuyệt đối khi anh xuất hiện khiến tất cả mọi người đều cúi đầu.
Nhưng chỉ từng đó thôi, cũng đủ để anh trở thành một hình ảnh in sâu trong tâm trí cô. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều có chung một bí mật nhỏ.
Trong danh bạ điện thoại của họ. Cô cũng vậy. Tên của anh không được lưu bằng tên thật. Không ai dám. Thay vào đó, cô lưu anh bằng một cái tên vừa ngốc nghếch vừa táo bạo—“Chồng🤵❤”.
Không chỉ cô. Những người hầu khác cũng làm như vậy. Có người dùng biểu tượng trái tim, có người dùng biệt danh riêng, nhưng ý nghĩa thì giống nhau—một thứ cảm xúc không thể nói thành lời, vừa sợ hãi vừa ngưỡng mộ, vừa xa cách vừa khao khát.
Nhạc chuông khi anh gọi đến, dù hiếm khi xảy ra, luôn là một bài hát duy nhất—“I Love You 3000”. Một lựa chọn có phần ngây thơ, gần như lạc lõng trong thế giới tàn nhẫn này.
Nhưng không ai dám nói ra. Bởi vì họ biết—nếu bí mật này bị lộ, hậu quả sẽ không đơn giản chỉ là bị sa thải.
Thời gian trôi qua, cô dần trở thành một phần của ngôi nhà. Không phải là người quan trọng, nhưng đủ để được tin tưởng trong những công việc nhất định. Cô bắt đầu phụ trách những khu vực gần với không gian riêng của anh hơn—một đặc quyền mà cũng là một gánh nặng.
Ở đó, mọi thứ càng khắt khe hơn. Từng cuốn sách phải được xếp theo thứ tự chính xác. Từng chiếc ly phải đặt đúng vị trí. Không được sai lệch dù chỉ một milimet. Cô từng thấy một người hầu bị thay thế chỉ vì đặt lệch một vật trang trí nhỏ.
Cô không bao giờ để mình mắc sai lầm ở đó. Cô trở nên cẩn thận đến mức gần như ám ảnh. Từng động tác đều được tính toán, từng bước đi đều nhẹ nhàng. Cô học cách kiểm soát hơi thở, kiểm soát ánh mắt, kiểm soát cả suy nghĩ của mình.
Nhưng càng tiếp xúc gần hơn với thế giới của anh, cô càng nhận ra một điều. Sự hoàn hảo mà anh theo đuổi không phải là sức mạnh. Mà là một loại giam cầm.

2

Mọi thứ xung quanh anh đều phải hoàn hảo, bởi vì bên trong anh là một sự hỗn loạn mà không ai có thể nhìn thấy. Những nhân cách khác nhau, những cơn thay đổi tâm trạng không báo trước, những hành động mà ngay cả người ngoài cũng không thể hiểu.
Cô chưa từng nhìn thấy tất cả, nhưng cô cảm nhận được. Qua cách mọi người căng thẳng hơn khi anh ở gần. Qua những thay đổi nhỏ trong không khí. Qua sự im lặng nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Hai năm trôi qua như vậy.
Cô không còn là cô gái của ngày đầu nữa. Cô trưởng thành hơn, điềm tĩnh hơn, và hiểu rõ vị trí của mình trong thế giới này.
Nhưng có một điều không thay đổi. Mỗi lần điện thoại rung lên, dù chỉ là tin nhắn quảng cáo, cô vẫn vô thức kiểm tra.
Và mỗi lần nhìn thấy cái tên “Chồng🤵❤” trong danh bạ, tim cô vẫn đập nhanh hơn một nhịp.
Một bí mật nhỏ bé, ngây ngô, nhưng lại là thứ duy nhất thuộc về riêng cô trong một thế giới mà cô không có quyền sở hữu bất cứ điều gì.
Cô biết rõ khoảng cách giữa họ là gì. Một người hầu—và một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực. Một người sống trong im lặng—và một người khiến cả thành phố phải run sợ.
Cô không mơ mộng. Cô không hy vọng. Nhưng cô vẫn giữ cái tên ấy. Như một thói quen. Như một bí mật. Như một phần rất nhỏ của trái tim mà cô chưa từng dám thừa nhận.
Như một phần rất nhỏ của trái tim mà cô chưa từng dám thừa nhận. Và trong ngôi nhà rộng lớn, lạnh lẽo ấy, nơi mà mọi thứ đều phải hoàn hảo, nơi mà sai lầm không được phép tồn tại…
Cô vẫn lặng lẽ sống. Lặng lẽ quan sát. Và lặng lẽ giữ cho riêng mình một cảm xúc mà không ai được biết.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play