[ Hoa Sơn Tái Khởi ] Ngược Dòng Thời Gian
Chương 1: Tử Khí Đông Lai, Nghịch Chuyển Thời Không ( Đã sửa )
Giữa màn đêm dày đặc của đỉnh Hoa Sơn, gió rít lên từng hồi qua những vách đá dựng đứng. Tiếng xào xạc của lá thông hòa cùng hơi lạnh thấu xương của tuyết đầu mùa tạo nên một bầu không khí u uất đến nghẹt thở
Thanh Minh — Hoa Sơn Thần Long của thế hệ thứ hai mươi ba — đang ngồi xếp bằng trên tảng đá cao nhất của đỉnh Ngọc Nữ. Kiếm của cậu đặt ngang đùi, bao kiếm màu đen tuyền lạnh ngắt. Đôi mắt cậu nhắm nghiền, nhưng chân mày lại nhíu chặt, dường như đang chịu đựng một sự giày vò cực lớn trong tâm thức
Thanh Minh
Ch*t ti*t... rốt cuộc cái cảm giác nghẹn ứ này là sao chứ?
Thanh Minh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc mang theo chút bực dọc quen thuộc. Cậu mở mắt, nhìn chằm chằm vào bàn tay của chính mình. Bản thể này, thân xác này là của một đứa trẻ ăn mày mà cậu đã mượn x*c hoàn hồn sau một trăm năm. Cậu đã dẫn dắt Hoa Sơn vực dậy, đã đập tan không biết bao nhiêu âm mưu của Ngũ Độc Giáo và Vạn Nhân Môn, nhưng đêm nay, nội lực trong đan điền của cậu lại nổi loạn một cách bất thường
Một tiếng động nhẹ vang lên phía sau. Thanh Minh không quay đầu lại, chỉ nhướng mày
Thanh Minh
Bạch Thiên sư thúc? Hay là Chiêu Kiệt? Đêm hôm khuất tất không ngủ, mò lên đây làm gì?
Từ trong bóng tối, một bóng dáng thanh tú bước ra. Không phải Bạch Thiên, cũng chẳng phải Chiêu Kiệt. Đó là Lưu Lê Tuyết, sư tỷ của cậu. Nàng nhìn tấm lưng cô độc của Thanh Minh, thở dài một tiếng, bước lại gần rồi ném một bầu rượu về phía cậu
Lưu Lê Tuyết
Uống chút đi. Nhìn đệ giống như sắp tẩu hỏa nhập ma đến nơi rồi
Thanh Minh giơ tay đón lấy bầu rượu một cách chuẩn xác, ngửa cổ nốc một ngụm lớn, rượu mạnh cay nồng xộc thẳng vào cổ họng làm cậu vơi đi phần nào sự bứt rứt
Thanh Minh
// Cười khẩy // Tẩu hỏa nhập ma? Sư tỷ, tỷ đánh giá thấp Hoa Sơn Thần Long quá rồi đấy. Trên đời này chưa có thứ công pháp nào làm khó được ta
Lưu Lê Tuyết lắc đầu, ngồi xuống phiến đá bên cạnh, ánh mắt lo lắng
Lưu Lê Tuyết
Đệ lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng nhìn xem, tử khí xung quanh đệ đang dao động kinh khủng. Chưởng môn nhân và Huyền Tông trưởng lão đều đang lo lắng cho đệ. Gần đây đệ liên tục gặp ác mộng đúng không?
Thanh Minh khựng lại, bầu rượu dừng giữa không trung. Đúng vậy, cậu gặp ác mộng. Nhưng đó không phải là ác mộng về Thiên Ma của một trăm năm trước, mà là những hình ảnh hỗn loạn về chính cậu — một "Thanh Minh" khác, mặc đạo bào rách rưới, huyết nhuộm đỏ hoa mai, và một bóng hình mơ hồ của một nam tử mặc hắc y luôn gọi cậu là "Đạo trưởng, đạo trưởng...".
Thanh Minh
Chỉ là vài chuyện vặt vãnh thôi
Thanh Minh lảng tránh, cậu đứng bật dậy, phủi phủi tà áo đạo bào
Thanh Minh
Ta về phòng ngủ đây. Tỷ cũng xuống núi sớm đi, sương đêm độc lắm
Lưu Lê Tuyết
Đệ đứng lại đó cho ta!
Nhưng Thanh Minh chưa kịp bước đi bước thứ hai, một luồng áp lực kinh thiên động địa đột ngột từ trên trời giáng xuống. Không gian xung quanh đỉnh Ngọc Nữ vặn vẹo một cách dị thường. Những cánh hoa mai vốn đã rụng công bỗng chốc bay ngược lên không trung, kết thành một vòng xoáy khổng lồ
Lưu Lê Tuyết
Cái gì thế này?! // Kinh hãi //+// Rút kiếm ra khỏi vỏ //
Thanh Minh
Không phải địch... Khí thế này... là trận pháp thời không?!
Thanh Minh trợn to mắt. Đan điền của cậu sôi sục, linh hồn cậu như muốn rách toạc ra làm đôi. Tử khí đông lai — công pháp tối cao của Hoa Sơn đang tự động vận hành với tốc độ chóng mặt, cộng hưởng với vòng xoáy hoa mai trên bầu trời
Lưu Lê Tuyết
Thanh Minh! Tránh mau!
Từ phía dưới con đường mòn, Bạch Thiên, Nhuận Tông và các môn đồ Hoa Sơn khác nghe thấy động tĩnh liền lao lên. Bạch Thiên vừa nhìn thấy cảnh tượng dị tượng liền biến sắc, định lao vào kéo Thanh Minh ra
Thanh Minh
Đừng qua đây! Lui lại hết cho ta!
Thanh Minh hét lớn, giọng nói chứa đầy nội lực chấn động khiến bước chân của đám người Bạch Thiên khựng lại
Bạch Thiên
Thanh Minh! Đệ đang nói cái quái gì thế hả? Mau đưa tay đây! // Sốt ruột gầm lên //+// Đôi mắt đỏ ngầu vì lo lắng //
Thanh Minh
Sư thúc... không kịp nữa rồi
Thanh Minh nở một nụ cười cay đắng. Cậu cảm nhận được, có một lực hút vô hình đang kéo linh hồn và thể xác cậu vào hư vô
All Mọi Người (Trừ những người cần trừ)
Thanh Minh!!!
Tiếng hét thất thanh của các môn đồ Hoa Sơn vang vọng khắp đỉnh núi. Nhưng tất cả đã muộn. Một luồng sáng tím vàng rực rỡ bùng lên, nuốt chửng lấy thân ảnh nhỏ gầy của Hoa Sơn Thần Long. Khi luồng sáng biến mất, đỉnh Ngọc Nữ chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người, và bầu rượu vỡ tan tành trên mặt đất
Thanh Minh ngã nhào từ trên không xuống, lưng đập mạnh vào thảm cỏ mềm mại. Cơn đau truyền đến khiến cậu nhe răng trợn mắt
Thanh Minh
M* ki*p! Cái trò đùa quái quỷ gì thế này? Đau ch*t lão tử rồi!
Cậu lồm cồm bò dậy, xoa xoa cái lưng đau nhức. Nhưng khi nhìn rõ cảnh vật xung quanh, Thanh Minh hoàn toàn hóa đá
Đây vẫn là Hoa Sơn. Nhưng... không phải Hoa Sơn hoang tàn, nghèo nàn mà cậu phải cực khổ gầy dựng lại. Trước mắt cậu là những điện thờ nguy nga lộng lẫy, những bức tường thành kiên cố được chạm khắc hoa văn hoa mai tinh xảo, rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. Khí thế của môn phái đứng đầu thiên hạ bao trùm khắp nơi
Thanh Minh
Đây là... Hoa Sơn của một trăm năm trước? // Lẩm bẩm //+// Tim đập liên hồi //
? ? ?
Này! Đứa trẻ nhà ai mà to gan thế? Dám lẻn lên đỉnh Hoa Sơn ăn trộm sao?
Một giọng nói trầm thấp, lười biếng nhưng đầy uy áp vang lên ngay phía sau lưng cậu
Thanh Minh giật mình quay phắt lại. Đập vào mắt cậu là một nam tử cao lớn, mặc đạo bào Hoa Sơn thêu hoa mai đỏ rực rỡ, mái tóc đen dài xõa tung, gương mặt anh tuấn đến nghẹt thở nhưng ánh mắt lại ngập tràn sát khí và sự ngạo nghễ không coi ai ra gì. Người này... có khuôn mặt giống y đúc như phiên bản trưởng thành trong ký ức của cậu
Mai Hoa Kiếm Tôn — Thanh Minh của quá khứ
Thanh Minh
Ngươi... // Lắp bắp //
Kiếm Tôn nheo mắt, nhìn chằm chằm vào đứa trẻ tầm mười sáu mười bảy tuổi trước mặt. Trang phục của đứa trẻ này kỳ lạ, nhưng trên người lại thoang thoảng mùi tử khí thuần khiết của Hoa Sơn. Hắn tiến lại gần một bước, cúi người xuống, nâng cằm Thanh Minh lên, nở một nụ cười nguy hiểm
Thanh Minh
Nhóc con, ngươi là ai? Tại sao trên người lại có công pháp của Hoa Sơn? Nói, nếu không ta ném ngươi xuống vực
Thanh Minh nhìn cận cảnh gương mặt của "chính mình" thời đỉnh cao, nuốt nước bọt một cái. Ch*t ti*t, tình huống oái oăm gì thế này? Cậu phải giải thích thế nào với chính bản thân mình ở kiếp trước rằng cậu là linh hồn của hắn ở kiếp sau đây?
Chương 2: Đối Diện Với Chính Mình Đời Trước ( Đã sửa )
Áp lực từ bàn tay của Mai Hoa Kiếm Tôn truyền đến cằm khiến Thanh Minh khẽ nhíu mày. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm, ngập tràn sát khí của kẻ đang đứng ở đỉnh cao thiên hạ — kẻ mà xét theo một góc độ nào đó, chính là tiền kiếp của cậu. Cảm giác này kỳ lạ đến mức khiến da gà da vịt của Thanh Minh nổi hết lên
Thanh Minh
Buông ra // Hất mạnh tay Kiếm Tôn //+// Lùi lại một bước //
Thanh Minh
Bớt động tay động chân đi, lão tử không phải dạng người để ngươi muốn nắn muốn bóp thế nào cũng được đâu
Kiếm Tôn nhìn bàn tay vừa bị gạt ra, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc xen lẫn thú vị. Một đứa nhóc nhìn qua chỉ tầm mười sáu, mười bảy tuổi, đối mặt với Mai Hoa Kiếm Tôn lừng lẫy giới võ lâm mà không hề run sợ, ngược lại còn dám xưng "lão tử"?
Thanh Minh
Ồ? // Khoanh tay trước ng*c //+// Nhướng mày cười khẩy //
Thanh Minh
Gan lớn đấy chứ. Nhóc con, ngươi có biết ngươi đang đứng trên địa bàn của ai không? Và có biết kẻ trước mặt ngươi là ai không?
Thanh Minh phủi phủi bụi đất bám trên tà áo đạo bào, liếc nhìn xung quanh một lượt rồi bĩu môi
Thanh Minh
Mai Hoa Kiếm Tôn của Hoa Sơn phái chứ gì? Nhìn cái bản mặt hống hách đó là ta nhận ra ngay rồi
Thanh Minh
Đã biết ta là ai mà còn dám dùng thái độ đó?
Kiếm Tôn tiến lên một bước, áp lực vô hình từ một đại cao thủ lập tức đè nặng lên không gian xung quanh
Thanh Minh
Nói mau, ngươi từ đâu tới? Đạo bào trên người ngươi tuy rách rưới và có chút khác biệt, nhưng hoa văn hoa mai kia hoàn toàn là của Hoa Sơn
Thanh Minh
Hơn nữa... nội lực trong người ngươi là Tử Khí Đông Lai. Ngươi là đệ tử mật tông của trưởng lão nào?
Thanh Minh thở dài, cậu tự vò đầu bứt tai đến mức mái tóc rối bù. Nghĩ đến việc phải giải thích chuyện xuyên không một trăm năm này cho một kẻ cố chấp và cục súc như chính mình năm xưa, cậu đã thấy đau đầu
Thanh Minh
Ta nói ta là đệ tử Hoa Sơn của một trăm năm sau, ngươi có tin không?
Thanh Minh
Ngươi nghĩ ta là kẻ ba tuổi chắc? // Cười lạnh //+// Thanh kiếm bên hông khẽ run lên như muốn tuốt vỏ //
Thanh Minh
Một trăm năm sau? Ngươi định nói ngươi dùng thuật cải lão hoàn đồng, hay là một hồn ma vất vưởng mượn x*c nhập hồn? Đừng có giở trò quỷ quyệt trước mặt ta
Thanh Minh
Thấy chưa, ta biết ngay là ngươi không tin mà
Thanh Minh tặc lưỡi. Cậu biết rõ tính cách của bản thân ở kiếp này. Nếu không đưa ra bằng chứng xác đáng, Kiếm Tôn chắc chắn sẽ đánh cậu thừa sống thiếu ch*t rồi ném xuống núi
Thanh Minh hít một hơi thật sâu, cậu chậm rãi vận chuyển nội lực. Luồng tử khí thuần khiết từ đan điền lan tỏa ra khắp cơ thể. Cậu bước đến một thân cây mai gần đó, không thèm dùng kiếm, chỉ dùng hai ngón tay làm kiếm chỉ, vạch một đường lên không trung
Một vệt kiếm khí hình hoa mai rực rỡ bay ra, chém đứt lìa một cành củi khô ở khoảng cách mười trượng, vết cắt ngọt lịm và tỏa ra hương mai thoang thoảng
Thanh Minh
Mai Hoa Kiếm Pháp. Tinh túy đến mức này, không có hai mươi năm khổ luyện tuyệt đối không làm được
Kiếm Tôn thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên sâu thẳm và nguy hiểm. Hắn nhìn chằm chằm vào Thanh Minh
Thanh Minh
Ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào? Thân x*c trẻ con, nhưng kiếm ý lại già dặn như một lão già sắp xuống lỗ
Thanh Minh
Thì ta đã bảo ta là ngươi của một trăm năm sau rồi! // Gầm lên //
Thanh Minh
Ngươi có nhớ trận chiến với Thiên Ma không? Có nhớ lúc ngươi phong ấn hắn rồi đồng quy vu tận không? Ta chính là linh hồn của ngươi đầu thai vào thân xác một đứa trẻ ăn mày sau một thế kỷ đây!
Không gian bỗng chốc im lặng đến tờ mờ. Gió trên đỉnh Hoa Sơn vẫn rít, nhưng hai người đứng đó lại như đóng băng
Kiếm Tôn nhìn Thanh Minh một hồi lâu, đột ngột bước tới. Tốc độ của hắn nhanh đến mức Thanh Minh dù đã phòng bị vẫn không né kịp. Trong chớp mắt, Kiếm Tôn đã đứng sát ngay trước mặt Thanh Minh, một tay giữ chặt lấy hai cổ tay của cậu khóa ra sau lưng, tay còn lại bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải ngẩng đầu lên
Thanh Minh
Buông! Ngươi làm cái quái gì thế hả?!
Thanh Minh giãy giụa, nhưng thân hình nhỏ bé hiện tại của cậu hoàn toàn bị chiều cao và thể hình áp đảo của Kiếm Tôn bao trùm. Sự chênh lệch tuổi tác và thể chất giữa một thiếu niên mười sáu tuổi và một nam tử trưởng thành ở thời kỳ đỉnh cao hiện rõ mồn một
Thanh Minh
Đừng nhúc nhích
Giọng của Kiếm Tôn vang lên ngay bên tai Thanh Minh. Hắn ghé sát vào cổ cậu, hít hà mùi hương tử khí phát ra từ cơ thể cậu
Thanh Minh
Kỳ lạ thật... Ánh mắt này, cái tính khí thối tha này, và cả luồng chân khí này... Thậm chí cả vết sẹo nhỏ ở dái tai trái, ngươi cũng có
Kiếm Tôn khẽ liếm môi, ánh mắt nhìn Thanh Minh không còn là nhìn một kẻ địch, mà giống như nhìn một món bảo vật kỳ lạ vừa từ trên trời rơi xuống. Hắn không cần biết lời cậu nói là thật hay giả, nhưng đứa trẻ này, hắn muốn giữ lại bên mình
Thanh Minh
Ngươi... ngươi nhìn cái gì mà nhìn? Thả lão tử ra!
Mặt Thanh Minh đỏ bừng vì tức giận và có chút xấu hổ. Kiếp trước cậu chưa từng gần gũi với ai như thế này, kể cả với Đường Bảo cũng chỉ là huynh đệ uống rượu bạt mạng
Thanh Minh
Nếu ngươi thực sự là ta của tương lai...
Kiếm Tôn cúi đầu, ghé sát vào môi Thanh Minh, khoảng cách gần đến mức hơi thở nóng hổi của hắn phả lên mặt cậu
Thanh Minh
Thì ta lại càng không thể thả ngươi đi rồi. Từ giờ, ngươi sẽ ở lại phòng của ta
Thanh Minh
Cái gì?! Ai thèm ở chung phòng với ngươi! // Trợn tròn mắt //
Từ phía xa, tiếng bước chân vội vã vang lên cắt ngang bầu không khí mờ ám
? ? ?
Đạo trưởng! Huynh lại trốn đi uống rượu một mình... Ơ?
Một giọng nói quen thuộc, pha chút cợt nhả nhưng đầy quen thuộc vang lên. Thanh Minh khó khăn quay đầu lại nhìn qua vai Kiếm Tôn
Dưới ánh bình minh, một nam tử mặc hắc y phục của Đường Môn, tay cầm quạt, trên mặt nở nụ cười nửa miệng đang đứng đực mặt ra nhìn hai người. Đó là Ám Tôn — Đường Bảo
Đường Bảo nhìn cảnh Kiếm Tôn đang ôm chặt lấy Thanh Minh từ phía sau, tay bóp cằm, tư thế vô cùng mờ ám, nụ cười trên mặt gã lập tức cứng đờ. Ánh mắt gã tối sầm lại, sát khí vô hình từ Ám Tôn bùng lên
Đường Bảo
Đạo trưởng... huynh đang làm cái trò gì với đứa nhỏ nhà người ta thế hả?
Chương 3: Lão Tử Là Nam Nhân, Không Phải Chiến Lợi Phẩm! ( Đã sửa )
Bầu không khí trên đỉnh Hoa Sơn bỗng chốc đông cứng lại như băng. Đường Bảo đứng đó, chiếc quạt trên tay khẽ khép lại, phát ra một tiếng cạch khô khốc. Đôi mắt gã thường ngày luôn cong lên cười cợt nhả, lúc này lại trầm xuống, sâu hoắm và sắc lạnh như những lưỡi ám khí độc môn của Đường Môn
Thanh Minh
Đường Bảo? Ngươi mò lên đây làm gì sớm thế?
Kiếm Tôn nheo mắt nhìn gã, nhưng cánh tay đang khóa chặt Thanh Minh vẫn không hề buông lỏng, ngược lại còn siết nhẹ như muốn khẳng định chủ quyền đối với "món đồ chơi" mới mẻ này
Thanh Minh bị kẹp ở giữa, nhìn thấy gương mặt bằng xương bằng thịt của tên kh*n Đường Bảo mà kiếp trước cậu từng cùng sinh ra tử, lồng ngực cậu không khỏi thắt lại một cái
Thanh Minh
Tên kh*n Đường Bảo kia! Nhìn cái gì mà nhìn? Còn không mau lại đây giúp lão tử một tay! Ta sắp bị tên đi*n này bẻ gãy tay rồi!
Đường Bảo khựng lại. Ánh mắt gã quét qua gương mặt của Thanh Minh. Một thiếu niên xa lạ, chưa từng gặp mặt, nhưng tại sao lại biết tên gã? Tại sao cách gọi "tên kh*n Đường Bảo" và cái giọng điệu cộc cằn, xưng "lão tử" kia lại quen thuộc đến rợn người như vậy? Nó giống hệt như kẻ kh*n khi*p đang ôm lấy cậu ta vậy
Đường Bảo
Huynh từ bao giờ lại có sở thích bắt nạt một đứa trẻ thế này? Nhìn trang phục của nhóc này... là đệ tử Hoa Sơn sao? Sao ta chưa từng thấy bao giờ?
Thanh Minh
Không phải việc của ngươi
Kiếm Tôn lạnh lùng đáp, hắn cúi đầu nhìn Thanh Minh đang không ngừng giãy giụa trong lòng mình, trong lòng dâng lên một cảm giác chiếm hữu kỳ lạ. Hắn vốn là kẻ ghét người khác chạm vào mình, cũng chẳng bao giờ thèm để mắt đến ai, vậy mà đứa trẻ này lại khiến hắn muốn giấu nhẹm đi, không muốn cho bất kỳ ai nhìn thấy, kể cả là tên bằng hữu thân thiết nhất
Kiếm Tôn thả lỏng tay ra một chút, nhưng vẫn giữ chặt vai Thanh Minh, ép cậu phải đứng sát vào ngực hắn. Hắn ngước lên nhìn Đường Bảo
Thanh Minh
Nó là người của Hoa Sơn, ta xử lý thế nào là việc của nội môn. Ngươi là người Đường Môn, quản hơi rộng rồi đấy
Đường Bảo
Ồ, nếu là chuyện nội môn của Hoa Sơn thì ta quả thật không nên xen vào
Đường Bảo chậm rãi bước tới, mỗi bước đi của gã đều nhẹ nhàng không một tiếng động, nhưng áp lực từ danh hiệu Ám Tôn lại khiến cỏ cây xung quanh khẽ run rẩy. Gã dừng lại cách hai người ba bước chân, ánh mắt găm thẳng vào bàn tay Kiếm Tôn đang đặt trên vai Thanh Minh
Đường Bảo
Nhưng đứa nhỏ này vừa gọi thẳng tên ta, lại còn có vẻ rất quen thuộc với ta. Đạo trưởng, huynh không tò mò sao?
Thanh Minh tận dụng lúc hai tên đại cao thủ đang đấu mắt với nhau, cậu dùng hết sức bình sinh, vận tử khí đánh mạnh một chỏ ra sau. Kiếm Tôn vì bất ngờ nên phải lùi lại một bước để né tránh. Chỉ chờ có thế, Thanh Minh lập tức lộn một vòng ra xa, đứng chắn giữa hai người, thở hổn hển
Thanh Minh
M* ki*p, hai cái tên quái vật này...
Thanh Minh mắng ch*i, tay xoa xoa bả vai bị đau. Cậu nhìn Đường Bảo, rồi lại nhìn Kiếm Tôn, cảm thấy đầu mình sắp nổ tung đến nơi
Đường Bảo nhìn chằm chằm vào Thanh Minh. Khí thế từ cú thúc chỏ vừa rồi... tuy nội lực còn non nớt do thân x*c giới hạn, nhưng chiêu thức và cách vận khí đó rõ ràng là tuyệt học của Hoa Sơn. Hơn nữa, cái thần thái ngạo nghễ, bất cần đời kia không thể giả vờ mà có được
Đường Bảo
Nhóc con, ngươi tên là gì?
Đường Bảo
Hả? // Sửng sốt //+// Nhìn sang Kiến Tôn rồi lại nhìn Thanh Minh //
Đường Bảo
Trùng tên với Đạo trưởng sao? Hoa Sơn các người từ bao giờ lại cho phép đệ tử phạm húy với trưởng lão thế này?
Thanh Minh
Không phải phạm húy // Bước lên //
Thanh Minh
Hắn nói... hắn chính là ta của một trăm năm sau, mượn x*c hoàn hồn quay về đây
Đường Bảo nghe xong, im lặng mất ba giây, sau đó gã bật cười thành tiếng
Đường Bảo
Ha ha ha! Đạo trưởng, huynh đùa cái gì thế? Tên nhóc này nói thế mà huynh cũng tin sao? Xuyên không? Mượn x*c? Trên đời này làm gì có chuyện hoang đường như vậy!
Thanh Minh
Ngươi không tin?
Thanh Minh nhướng mày, cậu bước đến trước mặt Đường Bảo, khoanh tay trước ngực, liếc nhìn gã từ trên xuống dưới rồi hừ lạnh một tiếng
Thanh Minh
Được, vậy để lão tử nói cho ngươi nghe. Đêm tháng trước, kẻ nào lén uống trộm hũ rượu hoa mai chôn dưới gốc cây của Chưởng môn nhân rồi bị ta bắt quả tang, sau đó phải quỳ xuống xin ta đừng mách lẻo?
Thanh Minh
Kẻ nào có một vết bớt hình con rết ở ngay đùi trong bên trái? Có cần ta lột quần ngươi ra trước mặt Kiếm Tôn để chứng minh không, hả Ám Tôn đại nhân?
Nụ cười trên mặt Đường Bảo lập tức tắt ngấm. Gương mặt gã trắng bệch, rồi lại thoắt cái đỏ bừng lên vì kinh hãi
Chuyện uống trộm rượu thì có thể có người biết, nhưng chuyện vết bớt ở đùi trong... đó là bí mật tuyệt mật mà gã chỉ vô tình để lộ một lần duy nhất khi cùng "Thanh Minh Đạo trưởng" tắm suối sau một trận chiến sinh tử!
Đường Bảo nhìn Thanh Minh, đôi mắt gã co rút lại. Đứa trẻ mười sáu tuổi trước mặt này, thực sự sở hữu ký ức và linh hồn của Thanh Minh mà gã biết?
Đường Bảo
Huynh... huynh thực sự là... // Lắp bắp //+// Chiếc quạt trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất //
Thanh Minh
Là lão tử đây, tên ngốc này! // Tặc lưỡi //+// Vẻ mặt tràn đầy sự bất đắc dĩ //
Kiếm Tôn đứng bên cạnh, chứng kiến toàn bộ màn đối đáp giữa hai người. Hắn thấy Thanh Minh hiểu rõ Đường Bảo đến thế, trong lòng đột ngột dâng lên một ngọn lửa ghen tuông vô danh
Dù biết Đường Bảo là bằng hữu của mình, và Thanh Minh kia cũng chính là mình của tương lai, nhưng việc đứa trẻ này mở miệng ra là hiểu rõ từng bí mật thầm kín của người đàn ông khác khiến hắn vô cùng khó chịu
Kiếm Tôn bước tới, một lần nữa túm lấy gáy áo của Thanh Minh, kéo cậu lùi lại phía sau mình, che khuất tầm mắt của Đường Bảo
Thanh Minh
Biết thế là đủ rồi
Thanh Minh
Bất kể hắn từ đâu tới, hiện tại hắn đang ở thân x*c này, là người của Hoa Sơn ta. Chuyện của hắn, một mình ta quản là đủ. Ngươi có thể về Đường Môn được rồi
Đường Bảo nhìn hành động che chở đến mức cực đoan và ánh mắt của Kiếm Tôn, gã khẽ nheo mắt lại
Đường Bảo không lùi bước, gã tiến lên một bước, nụ cười cợt nhả thường ngày biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm hoi
Đường Bảo
Đạo trưởng, huynh nói thế là sai rồi. Nếu cậu ấy thực sự là Thanh Minh của tương lai, thì cậu ấy cũng là bằng hữu chí cốt của Đường Bảo ta. Huynh muốn giấu cậu ấy một mình? Ta e là... ta không đồng ý đâu
Thanh Minh đứng phía sau Kiếm Tôn, nhìn hai gã đàn ông lớn hơn mình cả giáp đang giương cung bạt kiếm vì mình, bỗng cảm thấy có gì đó sai sai
Thanh Minh
* Hai cái tên này bị đi*n rồi sao? Lão tử là nam nhân, là đại trượng phu, sao không khí giữa tụi nó nhìn cứ như đang tranh giành tư vị thế này?! *
Download MangaToon APP on App Store and Google Play