Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Fanfic)(JoongDunk) Duyên Âm Tập Sự

Văn án - 01

Joong là một pháp sư tập sư đã được mười năm. Đừng hỏi tại sao tập sự đến năm thứ mười vẫn chưa thể thi lên cấp, không phải lý do gì đặc biệt, mà chỉ đơn giản bởi vì học dốt.

Hôm nay anh lại cùng sư phụ đi hành pháp, nghe thì như lừa lọc người khác, nhưng bản chất là phụ các sư thầy một tay. Sư thầy tụng kinh siêu độ, còn pháp sư bọn họ thì quan sát xung quanh.

Bởi người vừa mất, linh hồn yếu ớt dễ bị quấy rầy hoặc sẽ quấy rầy người khác vì vướng bận dương thế, nên công việc của pháp sư là quan sát và trông chừng. Sự hiện diện của pháp sư không phải chứng minh việc cầu siêu và tụng kinh của sư thầy không có tác dụng, mà là để hỗ trợ cho sư thầy.

Joong như mọi ngày mang theo một túi gấm màu xanh lam, loại vải khó tìm ở thời hiện đại, bên trên lại tự tay thêu một hình bát quái cực kỳ xấu, xấu đến mức sư phụ nhìn thấy lần nào đều tặc lưỡi lần đó, ghét bỏ quay phắc đi.

“Bát quái mà thêu kiểu đó, ma quỷ chui vào cũng tự ái đó Joong à.”

Sư phụ không muốn nhìn thấy, sợ làm bẩn cặp mắt âm dương của mình, nhưng đã không dưới mười lần nhắc nhở anh nên vứt cái túi bát quái xấu xí ấy đi. Nhưng Joong vốn không dùng nó để trừ ma diệt yêu.

“Sư phụ ăn không?”

Mở túi ra, bên trong lại là những viên kẹo gừng bắt mắt được bọc trong giấy kiếng trong suốt. Nhưng sư phụ lại trừng mắt như sắp mắng anh mà đổi ý, phất tay áo đi kiểm tra kiểm tra đội đào huyệt đã thi công đến giai đoạn nào.

Từ nhỏ trong người Joong lúc nào cũng có kẹo, không phải vì thích, mà vì cơ địa bị tụt huyết áp nên luôn phải thủ sẵn kẹo trong người. Lúc nhỏ sư phụ luôn là người mua kẹo cho anh, nhưng chưa từng dạy anh cất kẹo gừng trong túi càn khôn. Vì vốn những thứ có hình bát quái không thể tùy tiện dùng, nhưng nguyên tắc này Joong lại không để vào tai. Chả trách sao đã học mười năm nhưng cứ mãi tập sự.

Joong đứng một mình ở cổng rào, nép mình bên vách cửa, quay mặt về phía quan tài đang nghi ngút nhang khói.

“Cậu là người bên Khải Hoàng đúng không?”

Người phụ nữ đứng trực ở cạnh quan tài bất ngờ tiến đến bắt chuyện, Joong nghệt mặt ra. Hai chữ Khải Hoàng này oai phong lẫm liệt nhưng anh không hề lọt tai.

“Không phải.”

“Vậy cậu quen biết thế nào với bác tôi vậy?”

“Chị gọi ông Jirakit là bác sao? Vậy chị là chị Ling rồi.”

“Không phải, tôi là Ming, chị tôi mới là Ling. Cậu là bạn của chị tôi sao?”

Anh nhớ Ling là một giảng viên, liền giả danh thành sinh viên đại học, lia lịa gật đầu, “Dạ phải, em là Dunk, học trò của cô Ling.”

Vừa nói xong tai liền nhói lên một cái, anh vừa xoa vừa cười gượng nhìn Ming, nói dối mượt mà như thể không phải là lần đầu.

“À à, vậy em sang đây ngồi đi, đừng đứng đó mãi.”

“Em tự lo được, chị không cần bận tâm em đâu.”

“Ừm, nhà đang có tang nên có gì tiếp đón không chu đáo mong em bỏ qua nhé”

“Dạ chị, không sao đâu.”

Ming vừa rời đi, Joong đã mím chặt môi, vì ở phía quan tài đã có thêm một người đàn ông với bộ quần áo trắng và gương mặt giống hệt người trong di ảnh.

Tai anh lại nhói lên. nhưng vừa đưa tay xoa tai thì tay cũng bị đánh một cái. Nhưng anh không quan tâm, mắt chỉ nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên kia. Ông ta cũng nhìn anh, nhưng gật đầu chào vô cùng lịch sự, rồi xoay người bước từng bước chậm rãi về phía khoảng sân sau nhà. Dường như ông ấy biết nơi đó sẽ là nơi yên nghỉ sau này của mình.

Đứng nhìn mọi người chuẩn bị bia mộ cho mình là cảm giác thế nào, Joong dù chỉ mới tròn hai mươi nhưng đã chứng kiến cảnh tượng này suốt mười năm. Người đàn ông kia nhìn mọi người đo đất, đào đất, nhìn đứa nhóc trai ngồi một góc đưa đôi mắt vô hồn nhìn mọi người làm việc.

“Nó là cháu đích tôn của tôi.”

Joong không trả lời, bề ngoài chẳng khác gì một người bình thường.

Pháp sư thời đại 4.0 không phải người mặc những bộ đồ phép màu vàng như phim truyền hình, phần vì anh vẫn còn tập sự, phần vì đang không làm lễ, và phần quan trọng là pháp sư cũng cần có thời trang của riêng mình. Nếu mặc bộ đồ màu vàng chói đó đi khắp nơi, nói không chừng chưa bắt ma xong đã bị chính quyền bắt.

“Trong số mấy đứa cháu, tôi thương nó nhất. Bố mẹ nó người thì đi dạy, kẻ thì đi làm, không ai quan tâm đến nó, bây giờ đã bốn tuổi rồi vẫn chưa biết nói. Chưa nhìn thấy nó trưởng thành, tôi không yên tâm.”

Joong vẫn không trả lời, nhưng bước chân đã bắt đầu tiến lên, đứng cạnh đứa nhóc kia.

“Cậu không được cản tôi đâu cậu trai trẻ.”

Anh vẫn không đáp. Người đàn ông kia vươn tay muốn dắt đứa nhỏ đi nhưng bị lực cản từ Joong chặn lại. Một loại sức mạnh vô hình nào đó dường như vẫn luôn hiện diện nhưng ông ta không thể nhìn thấy, cũng chẳng thể chạm vào.

“Cậu là thứ gì vậy!?”

Joong không trả lời, nhưng bên tai người đàn ông lại có tiếng nói. Một giọng nam trầm như vọng về từ đáy đại dương sâu thẳm mang theo hương vị biển cả tăm tối và lạnh lẽo thấu xương, “Dám chạm thêm một lần nữa thì đừng trách bị biến thành cô hồn dã quỷ.”

Giọng nói đó lại lọt vào tai Joong, anh xoa tai, thở dài nghĩ bụng, lẽ nào hôm nay duyên âm lại chê cười mình sao. Giọng trầm kia khúc khích cười càng thêm kinh dị, khiến người đàn ông kia dù là ma mà vẫn sởn gai ốc.

/Kakaka, hôm nay em ấy dùng tên của mình, kakaka/

Toàn cảnh thu vào mắt của sư phụ, ông ấy nhìn mà thở dài . Đứa nhóc trước đây mình nhặt bên vách núi chẳng có chút thiên bẩm nào, không có mắt âm dương, bát tự cũng bình thường, thế như đường tình duyên lại có phần đặc biệt. Đặc biệt âm.

/Nhìn gì ông già?/

“Thiện tai thiện tai. Yêu đương bình đẳng giới, ma gay cũng là ma, không kỳ thị không kỳ thị,”

_02_

Sau khi kết thúc hạ huyệt, khách khứa và người thân đều ra về, chỉ còn lại lác đác vài người thân thiết ngồi lại cùng gia chủ. Joong thấy sư phụ mình ngồi cùng bàn với người của Khải Hoàng, anh lon ton đi tới.

“Sư phụ.”

“Ừ, đây là thầy Tawan. Thầy Tawan, đây là học trò của tôi, tên Joong.”

Anh cúi đầu chào, nhưng người đàn ông kia chỉ liếc nhìn anh một cái đã quay đi, thái độ lồi lõm trông vô cùng ghét bỏ.

“Ông là một trong những người được Thầy xem trọng nhất, vậy mà chỉ nhận một học trò, cứ tưởng thế nào. Ông nhìn xem ông nhận thứ gì làm học trò đây, mắt âm dương cũng không có, thể chất cũng chẳng đặc biệt. Đi theo để phát tờ rơi à.”

“Đừng nặng lời, Joong chỉ là đứa nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn, những dị năng kia sau này sẽ bộc lộ thôi.”

“Tuổi ăn tuổi lớn là bao nhiêu tuổi?”

“Tuổi Tỵ.”

“Quý Tỵ? Nó to lớn thế này, nói nó Kỷ Tỵ tôi còn tin!”

“Tân Tỵ.”

“Trời ơi ông nói tuổi ăn tuổi lớn mà hai mươi tuổi hả!?”

“Tân Tỵ cũng tuổi ăn tuổi lớn mà.”

“Chán ông luôn.”

Sư phụ quay sang nhìn Joong, như hỏi một câu kiểm tra, “Nãy giờ có nghe gì không?”

Anh lắc đầu. Sư phụ cũng không nói thêm gì, nhìn thầy Tay như muốn khoe về sự “đặc biệt” của học trò mình.

“Ông dẹp bộ mặt đó đi. Nó mới là thứ tôi ghét bỏ đó.”

Xưa nay thính giác của Joong vẫn luôn không nhạy, như cái radio đời cũ lúc có âm thanh, lúc không có. Nhưng rất biết chọn lọc, lời khen sẽ nghe rõ, lời mắng chửi mỉa mai đều bỏ ngoài tai. Đôi lúc lại chọn lọc sai, như những gì chắn quỷ diệt ma đều không nghe rõ, may thay đạo lý làm người đều vanh vách không sót chữ nào.

“Con sang bàn bên cạnh ngồi đi, ở đây chỗ người lớn nói chuyện.”

Tuy sư phụ không nhìn thấy rốt cuộc có thế lực đó là gì, nhưng suốt bao năm qua ông ấy biết rõ thế lực kia tồn tại là để bảo vệ Joong, chăm sóc Joong, thì người làm thầy, làm cha như ông ấy cũng chẳng ý kiến gì. Chỉ có điều những giác quan khác không ảnh hưởng, chỉ có thính giác là lúc này lúc kia.

“Học trò của ông đâu?”

“Nó nói cảm thấy ở gần đây cỏ mọc cao nên dẫn thêm vài thanh niên đi phát quang rồi.”

“Chăm chỉ lại tháo vát, ông chọn học trò cũng khéo quá.”

“Chứ ai mà chọn như ông hả ông Jun?”

“Gọi Panachai.”

“Ừ ông Jun.”

Hai người là chỗ quen biết lâu năm, thuở nhỏ đã được Thầy mang về nhà, vừa nuôi lớn vừa dạy học, so với anh em ruột thịt có khi còn thân thiết hơn, nhưng vì tính cách có phần tương đồng nên khi ở gần, cự cãi là điều khó tránh khỏi, lại thêm chuyện hướng đi khác nhau, người thuộc Khải Hoàng, người thuộc Hiệp Hội, những lần tập thể có xung đột lợi ích, cả hai đều rơi vào cảnh khó xử.

Joong lại ra phía sân sau muốn xem tình hình thế nào, thấy đứa nhóc kia vẫn ngồi ở một góc mộ nhìn về di ảnh người đàn ông với đôi mắt vô hồn.

“Anh có nghĩ đứa nhỏ đó đang bị ám không?”

Bỗng có người đến bắt chuyện, Joong đứng dưới bóng râm của cây xoài có niên đại hơn hai chục năm nhưng vẫn cảm nhận được cái ấm nóng của ánh dương, không phải từ mặt trời, mà từ đối phương.

“Nỗi niềm mất người thân, so với khi bị ma nhập còn kinh khủng hơn nhiều.”

Anh đã chú ý nó từ sáng sớm nhưng không nhìn thấy điều gì bất thường, Không có mắt âm dương nên cũng chẳng nhìn thấy gì, hoàn toàn nằm ở cảm nhận cá nhân. Người kia nghe vậy nhướng mày ngạc nhiên, bắt đầu có hứng thú chuyện trò cùng anh.

“Nhìn anh không giống người của Khải Hoàng. Anh là học trò của thầy Panachai đúng không? Em nghe mọi người nói thầy chỉ có một học trò, trông rất khôi ngô.”

“Ừm. Anh là Joong.”

“Còn em là Nattawat, anh gọi Fourth là được rồi.”

“Sao lại là Fourth vậy?”

“Vì sinh nhật em là ngày 18 tháng 10.”

“Cho nên là?”

“Vua.”

“À, hiểu rồi.”

Trùng với sinh nhật của vua không phải hiếm gặp, nhưng sinh cùng ngày với thiên tử xem như cũng được thơm lây, chả trách đối diện với cậu lại cảm giác ấm áp như mặt trời, phần vì tính tình hoạt bát, gương mặt sáng sủa ưa nhìn, phần vì con người cậu chính là mặt trời nhỏ. Joong thầm nghĩ, tai lại hơi đau như bị nhéo một cái.

/Em nói ai giống mặt trời nhỏ? Anh cũng là mặt trăng nhỏ mà!/

Sư phụ đứng từ xa quan sát, thấy học trò của mình đứng cùng Fourth mới yên tâm để Joong rời khỏi tầm mắt mình. Vốn Joong sẽ không thể xảy ra chuyện gì, nhưng đứa nhóc này do ông nhặt về rồi một mình nuôi lớn, vừa là thầy, vừa là cha, nên khó tránh mọi quan tâm đều dành hết cho anh.

/Nhìn gì ông già?/

Nhưng không thể chịu nổi cảnh kẻ trên vai Joong cứ luôn thất kính với mình, dù chẳng nhìn rõ, không biết đối phương lớn nhỏ thế nào, nhưng khi quyết định đeo bám học trò của ông thì cũng nên xem ông như bậc trưởng bối, vậy mà một câu cũng ông già, hai câu cũng ông già, chẳng ra thể thống gì.

Sư phụ lại ghét bỏ quay đi, xỏ tay áo vào nhau, bình thản đáp, “Nhìn ma gay.”

/Gọi sư phụ của thằng lùn này tới đây! Nó dụ dỗ vợ tôi đây này!/

“Không danh phận thì đừng làm phiền.”

/Panachai Sriariyarungruang!!!/

“Gọi trăm lần nữa cũng vô dụng.”

/Gọi hai lần nữa là đi tong cái mạng già của ông rồi! Gọi sư phụ của thằng lùn này tới đây!/

Sư phụ hơi ngẩn người, theo cách nói của duyên âm kia, gọi tên ba lần chỉ có thể là khả năng của hắc bạch vô thường, của sứ giả thần chết. Thế nhưng bề ngoài không hề có đặc điểm giống hắc bạch vô thường, nếu là quan sai âm phủ thì cũng chẳng rảnh rỗi suốt hai mươi năm nay ngày nào cũng bám chặt trên vai Joong.

“Lẽ nào là..?”

Vừa nghĩ tới đã vội lắc đầu, phẩy tay áo rời đi. Duyên âm kia vốn chỉ là một duyên âm tiền kiếp, lưu luyến nơi mối tình dương thế nên mới ở mãi không đi, đeo bám Joong hết kiếp này đến kiếp khác. Vạn nhất không thể là người quen cũ ông vừa nghĩ đến, chỉ sợ nhất vạn lại chính là người không ai dám nhắc đến.

_03_

/Em nói ai giống mặt trời nhỏ? Anh cũng là mặt trăng nhỏ mà!/

Fourth giật mình nhìn xung quanh, rõ ràng cậu nghe thấy tiếng nói xì xào như cây cối cọ vào nhau, lại như tiếng gió hú rít gào qua từng ô cửa sổ, một loại âm thanh không hề dễ chịu, cào cấu lên da thịt nóng ran.

“Anh có nghe thấy gì không?”

“Không có. Sao vậy?”

“Không có gì, tự dưng em có cảm giác thôi. Nhưng mà nghe nói anh không có mắt âm dương, cũng không có bát tự thuần âm hay gì cả mà vẫn chọn là pháp sư.”

“Ừ, thấy anh kì lạ đúng không”

“Không có. Em thấy anh rất giỏi. Bọn em ra trận đều nhìn thấy ma quỷ nhưng có người còn thua, chật vật lắm mới thắng được. Nhưng anh chỉ là một người bình thường lại có thể làm pháp sư thì phải giỏi lắm đó.”

Khen lộ liễu nhưng không hề khiến người ta khó chịu hay ác cảm, có lẽ do phần toả sáng của cậu đã lấn át tất cả.

Nhưng trong đôi mắt đen láy của Fourth vẫn luôn phản chiếu đôi bàn tay đen luôn đặt trên vai Joong, khi nãy trong đám đông cậu còn thấy đôi bàn tay đó che tai anh lại. Dường như đang bảo vệ, nhưng lại đáng ngờ. Suy cho cùng âm dương vẫn chỉ có thể ở thế cân bằng, bởi nếu thật sự có thể hoà hợp đã không chia làm âm dương.

“Anh năm nay bao nhiêu rồi nhỉ?”

“Anh Tân Tỵ, năm nay vừa tròn hai mươi.”

“Vậy chúng ta xưng hô đúng rồi. Em tuổi Giáp Thân, tháng sau mới tròn mười bảy.”

Tuổi học đạo có thể bắt đầu từ rất nhỏ, như Joong từ ngày được sư phụ nhặt về nuôi đã bắt đầu học đạo, nhưng có những người đến năm 20-30 tuổi mới hữu duyên học đạo. Sau khi vào học còn chia theo cấp bậc, như tuổi học đạo của anh và Fourth ngang nhau, nhưng Fourth đã vào bậc chính thức được hai năm.

“Cũng không đúng lắm.”

“Không sao, chia theo tuổi tác cho dễ làm quen. Anh đến tuổi cập kê rồi, không biết đã có ai trong lòng chưa?”

Đúng như cậu đoán, câu đầu bình thường, hỏi đến câu sau đôi tay lạnh băng kia liền bịt tai Joong. Fourth được đà lấn tới, lại nói.

“Em có quen biết vài người chị, tuổi rất đẹp, diện mạo hay bát tự cũng xứng lứa vừa đôi với anh. Anh thử kết nối vài người bạn muốn nhé?”

Joong nhíu mày, đáp, “Anh không nghe được. Em nói gì đó?”

Nếu không nhờ có mắt âm dương, chắc chắn cậu đã hiểu lầm ý Joong đang muốn từ chối khéo.

Bàn tay kia chỉ muốn chặn những lời ả không muốn Joong nghe, có lẽ là duyên âm tiền kiếp. Fourth thầm nghĩ.

“Bên ngoài nói anh có duyên âm, anh có biết chuyện đó không?”

Joong lắc đầu rồi gật đầu, như biết như không.

“Anh có biết mọi người nói, nhưng không chắc bản thân có duyên âm hay không. Đúng không?”

“Ừm.”

Cậu bước lùi về như muốn anh bước ra khỏi bóng râm. Nhưng ngay cả khi mặt trời chiếu rọi trên đỉnh đầu, bàn tay trên vai Joong vẫn chẳng hề hấn.

Khó ăn rồi đây. Fourth thầm nghĩ.

“Anh có bao giờ gặp gỡ ai chưa? Kiểu kết nối bạn bè á, chứ ở trên núi suốt cũng chán mà.”

“Ừm anh không có. Học đạo cả ngày, đến tối rồi ngủ thôi, ở trên núi cũng chẳng có ai để kết nối.”

Nhưng sư phụ khác nhận hai ba học trò, có người còn mỗi năm đều mở khóa tuyển sinh đông đến hơn chục người, chỉ kết nối những người cùng thầy đã đủ đông vui. Nhưng thầy Panachai chỉ nhận một mình Joong là học trò, thầy lại sống nơi rừng sâu nước độc, ngoài chim và khỉ thì anh cũng chẳng biết kết bạn với ai.

 “Anh có mang theo điện thoại không? Tụi mình add nhau đi, em thêm anh vào nhóm các anh em, sau này ra ngoài làm việc, mọi người cũng dễ hỗ trợ nhau.”

Fourth lấy ra chiếc điện thoại thông minh nhỏ xíu màu tím nhạt, bất ngờ mở dọc khiến người ta hứng thú, bên hông điện thoại còn treo một chiếc móc khóa hình lá bùa với kích thước nhỏ xíu, tuy đáng yêu nhưng chi tiết trên đó lại chuẩn xác, rất uy lực, không chỉ đơn thuần là vật trang trí mà còn là bùa bình an.

“Anh không có thứ đó.”

“Vậy lúc anh cần liên lạc thì sao?”

“Anh tự chạy đi tìm sư phụ.”

“À..”

Cậu đang mở điện thoại, sẵn tiện mở hình vài người chị đồng môn xinh xắn lại dịu dàng, đưa cho Joong xem.

Bởi đôi tay lạnh toát kia chỉ có thể che tai, không thể mọc thêm hai cánh tay để che mắt.

“Anh xem nhóm chat có đông người lắm, có chị Amp, chị Rose là hai người nhận nhiệm vụ ở khu vực này, nếu hôm nay chúng ta cầm hỗ trợ thì hai chị ấy sẽ đến.”

Cậu nói rồi nhìn về phía bàn tay kia, vừa muốn che tai vừa muốn che mắt, luống cuống rồi từ bỏ, quàng lên vai ôm chặt lấy Joong như đang chịu uất ức tủi nhục. Lần đầu tiên trong đời Fourth gặp một ả duyên âm, không thấy mặt, không danh phận, lại bám chặt người ta đến mức này, còn nũng nịu giận dỗi cứ như đang thật sự hẹn hò. Lòng cậu thầm nghĩ đàn bà con gái sao có thể si tình đến mức tự chuốc khổ vào thân đến thế này, người ta thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của ả, ả lại một mực bám riết không buông, tự dỗi tự dỗ.

“Hai người bọn họ là một đội sao?”

“Không có, hai chị ấy nhận nhiệm vụ cá nhân. Chị Amp đã lên bậc lục bảo rồi, còn chị Rose cũng chuẩn bị lên lục bảo.”

“Lục bảo là cấp nào?”

“Ở Khải Hoàng có 5 bậc thông thạo, mỗi bậc có 3 cấp, lần lượt là Đồng, bạc, lục bảo, thiên sư và bậc Thầy.”

“Vậy tức là hai chị ấy rất giỏi”

“Ừm, là người ưu tú nhất trong lứa tụi em. Nhưng mà ở Hiệp Hội có chia vậy không anh?”

Trong suốt mười năm qua Joong chưa từng thi đỗ nên không rõ cấp bậc trong Hiệp Hội chia thế nào, nhưng vì số lượng người ít hơn Khải Hoàng nên cũng chia đơn giản hơn.

“Chia làm 3 bậc, mỗi bậc 5 cấp. Bậc chính thức, bậc thông thạo, bậc Thiên sư.”

“Không có bậc Thầy ạ?”

“Thầy chỉ có một, không phải ai muốn là làm được.”

Fourth hơi khựng người, bởi khi Joong nói về Thầy lại vô cùng nghiêm túc và nghiêm nghị, trong vô thức khiến người ta căng thẳng như thể đã lỡ lời nói sai điều gì đó. Vốn Thầy là người lập ra Hiệp Hội, không ai gọi tên, cũng không dám gọi tên, vẫn luôn gọi là Thầy. Còn Bậc Thầy ở Khải Hoàng chỉ là một chức danh bậc vị, giống như thầy Tawan, hay là thầy Panachai nếu như ông ấy là người của Khải Hoàng.

Cậu e hèm vài tiếng, lại nói.

“Vậy Lục Bảo III ở chỗ bọn em thì cũng chỉ là bậc Thông Thạo IV ở bên anh thôi đúng không?”

“Cách chia khác nhau, không so sánh được.”

“Bên em mỗi năm đều thi tuyển người mới. Còn bên anh?”

Joong ở với sư phụ 10 năm không thấy có thêm học trò nào, nhưng anh thầm đoán những sư phụ khác có lẽ vẫn sẽ nhận thêm học trò.

“Mỗi thầy mỗi cách chọn, anh cũng không rõ. Nhưng thi vào biên chế thì mỗi 5 năm Hội đồng Hiệp Hội sẽ thi 1 lần.”

“Cả Hiệp Hội tổ chức thi sao?”

“Ừm.”

“Khải Hoàng thì thi theo khu vực, như chỗ tụi em, khi thầy thấy ai có khả năng lên cấp thì sẽ giao cho người đó bài thi cá nhân.”

“Ừm, đúng là khác nhau nhiều quá.”

Giống như trường công lập và trường tư nhân, phúc lợi của Khải Hoàng tốt hơn, cơ sở hạ tầng trường học rất ổn, nhưng kỳ thi tổ chức loạn xạ, trung bình hai ba mét vuông đã có một người cấp lục bảo cũng không có gì là lạ. Nhưng đó không phải lý do chính khiến Joong không thích Khải Hoàng, mà lý do chính là do bài thi cá nhân thăng cấp của bên họ. Thân pháp sư vốn là những người trung gian đứng giữa âm dương, mang theo thể chất đặc biệt và niềm tin của người giao phó, nhưng họ lại đem đó làm bài thi đánh giá năng lực, khiến hắn có chút không vừa lòng. Lập trường khác nhau, không thể nói ai hoàn toàn đúng càng không thể nói ai hoàn toàn sai, nhưng chỉ có thể xã giao vài câu, khó lòng kết bạn lâu dài.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play