Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Xuyên Không Tìm Lại Cục Cưng

1.mẫu vật đặt biệt. 03

Ngày 11/06/2030
NovelToon
Phòng thí nghiệm nồng nặc mùa thuốc
Ánh đèn sáng từ máy vi tính, những dự án đang dang dở
Project: Revive the soul
[Hồi sinh linh hồn]
Một dự án khiến bao nhiêu nhà khoa học đau đầu vì độ phức tạp và tính khó khăn của nó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Aaa, thả Duy ra, sau lại nhốt Duy //đập cửa kính//
Đức Duy, mẫu vật số 03
Mẫu vật duy nhất tích hợp, thích ứng với những loại thuốc được coi là độc nhất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mẫu vật số 03, giữ trật tự
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Aaa, tự nhiên bắt Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy đâu phải mẫu vật, anh ơi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi, duy thấy anh đẹp quá dạ //nhìn Quang Anh//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Im lặng //gằn giọng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Im thì im //hơi sợ//
Duy khác với tất cả mẫu vật khác
Cậu biết nói, biết cười, biết buồn, sợ thậm chí là biết thích Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bấm máy tính// lại sai! Thí nghiệm này thật kì cục
Quang Anh, trưởng dự án thí nghiệm
Người đãm nhận thí nghiệm mà mẫu vật là Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tên gì ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//không ngước lên//Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy em tên gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Họ em không có họ ạ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, mẫu vật số 03
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh là Nguyễn Quang Anh, trưởng dự án thí nghiệm em!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Biết thì tốt, nói nhiều quá
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lỡ mai mốt anh không còn nghe em nói nữa thì sao
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cười// không lẽ anh giết em hay sau mà không nghe
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh thả Duy đi, Duy không bỏ trốn đâu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bấm nút mở cửa kính//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ra đi, không được chạy, chạy là anh đáng gãy chân em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy biết òi //đi ra //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đi lại chỗ Quang Anh// Em ngồi chung với anh nha
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//xích ra cho Duy // ngồi đi, thấy thuốc nào hợp với mình thì nói
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngồi xuống// Duy nói thiệt, thuốc D#32 nó nhức đầu lắm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
D#32 không thích hợp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn gì nữa //nhìn Duy//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm... Mấy cái người đáng ghét kia nữa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Họ làm gì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Họ không cho Duy ăn, họ muốn đánh Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đói?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm //gật gật//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Hùng! Kêu An cho 03 ăn đi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ừ!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
An ơi, cho mẫu vật số thứ tự 03 ăn nha
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đã nói là Duy mà, sao anh người cứ kêu mẫu vật 03 vậy
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nó buồn đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đúng rồi, là Duy mà Hoàng Đức Duy, không phải 03
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ, 03
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ưm... Không phải 03 //lắc đầu//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thôi Duy đi ăn, ăn ngoan rồi làm thí nghiệm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy không ăn là không cần làm, Duy không ăn đâu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ăn đi, nay thay thuốc mới không phải D#32 đâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ.. //đi theo An//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đợt này cho nó thử thuốc mới
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Loại này nếu thành công, gen sẽ đột biến, có thể nhìn được tương lai hay quá khứ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu thất bại?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nó sẽ ngủ,ngủ một giấc...rồi sẽ trở lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy không ăn hành
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ăn hành đi, con trai sao lại không ăn hành
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy ghét hành, ăn hành là cây sẽ mọc lên đầu đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vớt ra đi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//cười// ráng ăn đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//rưng rưng// không...không ăn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gì, muốn ăn anh hay gì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy ăn hành không được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì vớt ra
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vớt cho em
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mẫu vật đầu tiên biết bám người
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mà lại bám ngay trưởng khoa mới lạ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thôi im đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
03 lại đây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vớt lần này thôi đó //vớt hành//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//xoa đầu Duy // ngoan, ăn rồi tiêm thuốc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gật//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thí nghiệm này mà thành công 03 là người có công nhất
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ, mấy mẫu vật khác im im, không ăn không nói không chịu tiêm thuốc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lì lắm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy Duy ngoan, Quang Anh thương em nha
Lần đầu tiên sau 12 năm anh mới cảm thấy có chút giao động với người khác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ừ, ngoan đi anh thương

2.Mở đường tìm em

Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy.. Nếu một ngày Duy chết Quang Anh có nhớ Duy không ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có, có nhớ, nhưng mà thuốc tôi cho sao mà chết được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lỡ không ở đây nữa, mà biến mất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì anh đi tìm, còn nhiều việc cần 03 lắm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy ạ...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không yêu em như xưa nữa ạ.. ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
A-Anh...em nhớ rồi, phải không Duy, Duy!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ôm đầu// Aaa, Duy không nhớ, không nhớ gì hết..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
D-Duy...03,03, tỉnh lại, không sao, anh lấy thuốc cho em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
An! An! Lấy lấy thuốc cho Duy nhanh lên
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//đi lấy thuốc// Duy nhớ lại hả...?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
TAO...tao không biết ,D-Duy...em ấy
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày gọi Duy?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đã dặn bao nhiêu lần đừng gọi là Duy
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày đừng quên em ấy vì mày nên mới vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao...Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đợi sao thí nghiệm này, em ấy lại sẽ về với tao
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thuốc nè Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lấy thuốc// Duy...03, tỉnh lại, 03
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ưm... Duy lại bị đau đầu ạ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy có làm gì hại tới Quang Anh hông
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không...không có
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có mệt không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đợi, đợi anh đi lấy thuốc cho em, D-03
Trong đầu anh bây giờ không có gì ngoài câu nói của Hùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày đừng quên em ấy vì mày nên mới vậy
câu nói ấy cứ văng vẳng bên tai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là anh sai, anh không nên kéo em vào đây Duy
Duy ở lại đó, cơn đau đầu lại ập đến lần nữa
đau hơn rõ ràng hơn, hình ảnh xuất hiện rõ mồng một
Hoàng Đức Duy_21 tuổi
Hoàng Đức Duy_21 tuổi
Quang Anh! Nếu...dự án này không thành công thì sao?
Nguyễn Quang Anh_23 tuổi
Nguyễn Quang Anh_23 tuổi
Anh sẽ mất hết, đây là tâm huyết cả đời của anh
Hoàng Đức Duy_21 tuổi
Hoàng Đức Duy_21 tuổi
Vậy anh cho để em làm mẫu vật cho anh, sức khoẻ em tốt, em thích nghi được
Nguyễn Quang Anh_23 tuổi
Nguyễn Quang Anh_23 tuổi
Em là Duy cũng là người duy nhất thích hợp, nhưng KHÔNG!
Hoàng Đức Duy_21 tuổi
Hoàng Đức Duy_21 tuổi
Nhưng em—
Nguyễn Quang Anh_23 tuổi
Nguyễn Quang Anh_23 tuổi
nguy hiểm, anh không muốn mất em
Hoàng Đức Duy_21 tuổi
Hoàng Đức Duy_21 tuổi
nhưng mà em muốn
Hoàng Đức Duy_21 tuổi
Hoàng Đức Duy_21 tuổi
Em phải đi
_________________________
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đau đầu quá...Aaaa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy không muốn làm vật thí nghiệm nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy muốn về với mẹ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Muốn về với Quang Anh của Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//khóc nấc// Th...hức...thả Duy ra
Đặng Thành An
Đặng Thành An
DUY DUY
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nói nhỏ dần// Duy...phải làm tốt rồi...chúng ta lại về bên nhau
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
QUANG ANH, DUY NGẤT RỒI
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
DUY! //hoảng// Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mọi chuyện là tại anh...Duy ơi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mau đi lấy thuốc đi, phòng 342
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Để em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//kéo An lại// để tao
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//xoa đầu Duy// không sao, duy của chúng ta ngoan
Minh Quân
Minh Quân
//lại nắm tay Duy// Đi thôi, mau lên mẫu vật 03
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Buông...buông ra, Duy là mẫu vật của Quang Anh không phải của anh
Minh Quân
Minh Quân
//Kéo đi// ĐI
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//vùng vẫy// Aaaa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh làm gì vậy?
Minh Quân
Minh Quân
Thuốc D#45 mới cần người thử thuốc
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Sao không lấy mẫu vật khác
Minh Quân
Minh Quân
Không phù hợp, nghe nói 03 đây thích nghi với mọi loại dù nặng nhất
Minh Quân
Minh Quân
Nên cần nó
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Duy là mẫu vật riêng của Quang Anh
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Một là buông hai là tôi thả kí sinh ra cắn chết anh
Minh Quân
Minh Quân
Nhưng mà
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//vùng vẫy// buông ra! Mau lên buông ra //cắn tay hắn//
Minh Quân
Minh Quân
Aaa//đẩy Duy té// cái con này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sao lại dám gọi tôi là con?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi là HOÀNG ĐỨC DUY, là HOÀNG ĐỨC DUY đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi là thủ khoa của trường khoa học
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi là tiến sĩ, là người Quang Anh yêu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không phải mẫu vật!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đứng sững// em ấy nhớ lại rồi...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Duy...
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Duy nó chết rồi...bây giờ đừng để linh hồn nó chi phối
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không thì...chúng ta sẽ mất Duy mãi mãi
____________________________

3.Cánh cổng thời không

Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//sựt nhớ// tao quên mât...Duy bỏ tao đi từ lâu rồi ...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy! Duy đâu bỏ Quang Anh đâu //nghiêng đầu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
03 không bỏ anh, còn Duy này xưa mất rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy thông minh, mạnh mẽ, top đầu của anh...đang ở gần mà xa lắm...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
???
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thôi, đi ngủ đi, lại đó nằm, lắt anh lại ru em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ //đi lại đó//
Minh Quân
Minh Quân
Còn thí nghiệm ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi mặc kệ các người, tìm mẫu vật khác 03 là của RIÊNG tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
CÚT!
Minh Quân
Minh Quân
//bỏ đi//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Còn vài bước nữa cách cổng sẽ mở, lúc đó là cơ hội duy nhất để kéo Duy về
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nếu rủi ro—
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
KHÔNG CHO PHÉP RỦI RO!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không thể...//đi lại chỗ Duy//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đợi anh! ...vài bữa nữa em với anh sẽ làm đám cưới
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mình sẽ lại bên nhau //xoa đầu Duy//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giống...ngày xưa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh hát ru cho Duy nha
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bé ơi, ngủ đi đêm đã khuya rồi...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để những ước mơ đẹp, sẽ luôn bên em...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//rưng rưng// anh nhớ em...Đức Duy!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chờ anh, nhất định phải chờ anh//về phòng thí nghiệm//
Không biết anh đã ở đó bao lâu, 1 ngày, 2ngày, rồi đến ngày thứ 3
Ngày 20/06/2030
Căn phòng thí nghiệm chìm trong ánh sáng xanh nhạt.
Hàng loạt màn hình hiển thị những dãy số chạy liên tục, âm thanh máy móc vang lên đều đều như nhịp tim.
NovelToon
Quang Anh đứng trước bảng điều khiển, ánh mắt dán chặt vào tâm điểm năng lượng đang dần ổn định.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn bao nhiêu?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Khoảng 30 giây nữa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ còn 30 giây là sẽ gặp được Duy, ráng lên
Ở giữa phòng— Một vòng tròn ánh sáng đang dần hình thành.
Ban đầu chỉ là những tia điện nhỏ, nhưng rất nhanh đã kết lại thành một khối xoáy méo mó, như thể không gian đang bị xé rách.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ổn định rồi! //nói khẽ//
Ngón tay anh đặt lên nút kích hoạt cuối cùng.
Do dự 1 giây
Rồi...BẤM
ẦM— Ánh sáng bùng lên. Cả căn phòng rung chuyển.
CÁNH CỬA THỜI KHÔNG MỞ RA
NovelToon
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chạy tới// QUANG ANH ƠI! DUY NHỚ QUANG ANH QUÁ!!!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//đi vào theo// Mấy anh làm gì vậy!?
Một lực hút mạnh đến mức không tưởng kéo thẳng về phía cánh cửa.
An đứng phía sau chưa kịp phản ứng. Chỉ kịp thấy— Duy bị kéo mạnh về phía trước, cơ thể gần như mất thăng bằng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ÁAAAAAAA
An lao tới. Bàn tay chạm được vào cổ tay Duy
Đặng Thành An
Đặng Thành An
CẨN THẬN!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
BUÔNG RA! MAU BUÔNG RA
Duy quát lên, nhưng đã muộn. Cả hai cùng bị kéo thẳng vào vòng xoáy ánh sáng.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
KHÔNG ĐƯỢC //lao lên//
Hùng Lao về phía trước. Nhưng— chỉ chạm vào khoảng không.
Ánh sáng vụt tắt. Căn phòng trở lại yên tĩnh.
Chỉ còn lại… một khoảng trống. Quang Anh đứng chết lặng. Ánh mắt dán chặt vào nơi cánh cửa vừa biến mất. Bàn tay siết chặt đến trắng bệch.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao chỉ muốn kéo linh hồn của Duy về...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải là đưa hai người họ đi...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play