[ DUONGHUNG ] VỢ NHỎ CỦA TRÙM MAFIA
Chap 1 - Đêm định mệnh
Sandy Thanh Vy
Truyện mới nè, hai truyện kia tớ bị flop nên xóa ròi.
Sandy Thanh Vy
// hành động, biểu cảm, cảm xúc //
* Suy nghĩ *
" Nói thầm "
[ nhóm, thời gian, địa điểm ]
📲 gọi, nghe đt
💬 nhắn tin
Quang Anh
💬 Hùng, mày đâu rồi???
Quang Hùng
💬 Tao đang ở quán bar...
Quang Hùng
💬 Không biết...bị kéo đi 😭
Quang Hùng
// Ngẩng đầu //
Một người đàn ông đứng trong bóng tối. Ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ.
Đăng Dương
Em tên Quang Hùng?
Đăng Dương
Từ hôm nay...em là của tôi.
Quang Hùng
Anh nói gì vậy?
Đăng Dương
Tôi đã mua em rồi.
Đức Duy
💬 Gửi định vị ngay.
Quang Hùng
💬 Không... tao bị giữ rồi...
Quang Hùng
💬 Một người...tên Đăng Dương.
Đức Duy
💬 Đừng chống cự! Đó là Trùm Mafia!
Không gian im lặng đến nghẹt thở.
Quang Hùng nắm chặt điện thoại, tay run đến mức suýt đánh rơi. Tin nhắn của Đức Duy vẫn còn đó - " Đừng chống cự " - như một lời cảnh báo lạnh lẽo.
...Hai từ đó như dao cứa vào trong đầu óc cậu.
[ Quang Hùng -> Đăng Dương ]
Quang Hùng
💬 Anh...anh muốn gì ở tôi?
Một lúc lâu không có hồi âm.
Không trả lời...còn đáng sợ hơn bị đe dọa.
Người đàn ông đó...bước vào.
Quang Hùng
// Giật mình ngẩng lên //
Ánh đèn vàng nhạt rơi xuống lên gương mặt hắn, làm nổi bật từng đường nét sắc sảo. Áo vest ôm sát cơ thể, khí chất áp bức khiến không gian như bị bóp nghẹt.
Một bước. Rồi thêm bước nữa.
Cho đến khi lưng chạm tường.
Quang Hùng
Anh...đừng lại gần...
Giọng cậu run đến mức không còn ra hơi.
Quang Hùng có thể cảm nhận được hơi thở của hắn.
Quang Hùng không trả lời.
Nhưng ánh mắt đã nói hết.
Dương khẽ cười, không phải kiểu vui vẻ...
Đăng Dương
Cũng tốt.
// Đưa tay nâng cằm cậu //
Hắn đưa tay nâng cằm cậu lên.
Buột cậu phải nhìn thẳng vào mình.
Đăng Dương
Biết sợ thì sẽ ngoan.
Quang Hùng
// Lập tức gạt tay hắn //
Quang Hùng
Đừng chạm vào tôi.
Không khí đột ngột lạnh xuống.
Đăng Dương nhìn bàn tay vừa bị hất.
Đăng Dương
Em gan hơn tôi nghĩ.
Dù sợ đến run, cậu vẫn cố giữ chút chống cự cuối cùng.
Quang Hùng
Tôi không phải đồ vật...anh không phải nói mua là mua.
Tiếng cười trầm thấp vang lên giữa căn phòng kín khiến sống lưng cậu lạnh toát.
Hơi thở nóng lướt qua tai khiến Quang Hùng run lên.
Đăng Dương
Gia đình em đang nợ tôi.
Quang Hùng
M... cái gì...?
// Sững người //
Đăng Dương lùi lại một chút để nhìn rõ biểu cảm hoang mang của cậu.
Đăng Dương
Nợ một khoản không nhỏ.
Mỗi câu nói đều rõ ràng...
Quang Hùng
// Lắc đầu //
Không thể nào.
Đăng Dương
// Rút điện thoại, ném nhẹ xuống trước mặt cậu //
Trên màn hình là hình ảnh...
Con số khiến người ta choáng váng.
Quang Hùng
// Run rẩy cầm lên, đồng tử co lại //
...Không...
Đăng Dương
Ông ta bán em để trả nợ.
Quang Hùng không đứng vững.
Cả người như bị rút hết sức lực.
Quang Hùng
Không... không thể... ba tôi không làm như vậy...
Đăng Dương
Em nghĩ ông ta sẽ chọn em... hay mạng sống của mình?
Quang Hùng
// Im lặng, nước mắt bắt đầu rơi //
Cậu rơi nước mắt, không phải vì sợ nữa...
Đăng Dương
Vậy nên...
// Bước tới //
Lần này, hắn không chạm mạnh.
Chỉ nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má cậu.
Nhẹ đến mức trái ngược hoàn toàn với lời nói tiếp theo.
Đăng Dương
Từ giờ, em thuộc về tôi.
Cậu không phản kháng nữa.
Không phải vì muốn, mà là vì...
Không còn gì để phản kháng.
Quang Hùng
...Quang Hùng...
Đăng Dương
Nhớ kỹ...
// Cúi xuống, giọng trầm hẳn đi //
Đăng Dương
Gọi tôi là anh.
Quang Hùng
// Mím môi, không nói //
Đăng Dương
// siết nhẹ cằm cậu //
Ngón tay Đăng Dương siết nhẹ cằm cậu.
Đăng Dương mỉm cười. Lần đầu tiên, không phải nụ cười đáng sợ. Mà là... hài lòng.
Đăng Dương
Ngoan.
// Đúng thẳng dậy, quay người rời đi//
Trước khi mở cửa hắn đứng lại.
Đăng Dương
Ngày mai chuyển đến dinh thự.
Đăng Dương
Em sẽ học cách làm vợ.
Quang Hùng đứng một mình trong căn phòng rộng lớn.
Điện thoại trên tay vẫn sáng. Tin nhắn vẫn chưa kịp gửi.
Quang Hùng
💬 Tao không về được nữa rồi...
Tinh nhắn đã gửi. Không ai trả lời. Chỉ có dấu ' đã xem '.
Đã không còn thuộc về chính mình nữa.
Người viết: Sandy Thanh Vy
Người đăng: Sunny đêy
Hỗ trợ: Không có
Chap 2 - Lần đầu ở dinh thự
Sandy Thanh Vy
Chào mọi người nha.
Sandy Thanh Vy
Cái hình với cái tên nói lên tính cách nên...
Sandy Thanh Vy
Tớ trầm tính, ít nói, không thích chen chuyện người khác và không không bao giờ vượt quá giới hạn trừ khi...
Sandy Thanh Vy
Bị sỉ nhục, nói 6.
Sandy Thanh Vy
// hoạt động, biểu cảm, cảm xúc //
* suy nghĩ *
" nói thầm "
[ nhóm, thời gian, địa điểm ]
📲 gọi, nghe đt
💬 tin nhắn
Quang Hùng gần như không ngủ.
Mắt đỏ, gương mặt tái nhợt.
Một người mặc vest đứng trước cửa.
Chiếc xe đen dừng lại trước một dinh thự khổng lồ. Cổng sắt cao, lính canh đứng kín.
Quang Hùng
// Bước xuống, chân run //
Quang Hùng
...đây là đâu...?
???
Nhà của ngài Đăng Dương.
Cánh cửa mở ra. Như bước vào thế giới khác. Sang trọng. Yên tĩnh. Nhưng...
Quang Hùng
💬 Tao tới nhà hắn rồi...
Đức Duy
💬 Đừng làm trái lời hắn!
Quang Hùng
💬 Sao mày biết rõ vậy?
Bên trong dinh thự. Quang Hùng được dẫn vào phòng khách. Rộng đến mức khiến người ta lạc lỏng.
Đăng Dương
// Ngồi trên sofa, một tay cầm ly cà phê, ánh mắt dừng lại trên người cậu//
Chỉ hai chữ. Nhưng đủ khiến không khí nặng xuống.
Quang Hùng
// Đứng im, không dám tiến //
Đăng Dương
Đừng để tôi nói lần thứ hai.
Giọng hắn không lớn nhưng mang theo áp lực vô hình.
Quang Hùng
// Cắn môi, bước tới //
Cậu cắn môi, cuối cùng vẫn bước tới.
Dừng lại cách hắn một khoảng.
Đăng Dương
// Nhướng mày //
Gần hơn.
Một từ dứt khoát. Cậu buộc phải bước thêm. Cho đến khi đứng trước mặt hắn.
Quang Hùng
// Tim đập loạn //
Đăng Dương
// Đặt ly xuống, ngẩng lên nhìn cậu //
Quang Hùng
// Từ từ ngẩng mặt lên //
Chỉ một giây. Quang Hùng lập tức muốn quay đi. Nhưng ...
Bàn tay Đăng Dương giữ cằm cậu lại.
Quang Hùng
...Tôi không thích...
Đăng Dương
Em sẽ phải quen.
Hắn nhìn rất lâu, như đang đánh giá.
Quang Hùng
// Ngây người //
Cậu ngây người, không ngờ hắn hỏi câu đấy.
Đăng Dương
Sau này sẽ có người chăm.
// Bình thản //
Giọng hắn bình thản như sắp xếp một món đồ.
Đăng Dương
Vì tôi không thích đồ của mình bị hỏng.
Câu nói đó, kéo cậu về thực tại.
Quang Hùng
...tôi không phải đồ của anh...
Đăng Dương
Em không phải đồ...
Đăng Dương
// Cúi xuống, giọng trầm hẳn //
Em là người của tôi.
Trái tim Quang Hùng lệch một nhịp. Không biết vì sợ hay vì gì khác.
[ Đức Duy --> Đăng Dương ]
Đức Duy
💬 Ngài mang ngời về rồi?
Đức Duy
💬 Cậu ấy không hợp với thế giới này.
Đăng Dương
💬 Vậy thì thay đổi nó.
Quang Hùng
💬 Hắn nói tao phải ở đây...
Quang Anh
💬 Nếu hắn là Đăng Dương thật, thì ít nhất mày sẽ không chết.
Quang Anh
💬 Vì hắn không giữ thứ vô dụng.
Tin nhắn đó không khiến cậu yên tâm, mà còn đáng sợ hơn.
Đăng Dương
// Đứng dậy //
Đi theo tôi.
Hành lang dài. Tiếng bước chân vang lên đều đều. Quang Hùng đi phía sau, giữ khoảng cách.
Quang Hùng
...tôi đi được...
Đăng Dương
Em không hiểu à?
// Dừng lại, quay đầu //
Đăng Dương
Tôi không thích khoảng cách.
Quang Hùng
// Siết tay vẫn bước đến //
Hắn tiếp tục đi, lần này...chậm hơn như để cậu đi kịp.
Một căn phòng rộng, sáng, đẹp đến mức không giống phòng giam.
Quang Hùng
...tôi có thể...ra ngoài không...?
Một câu trả lời ngay lập tức.
Quang Hùng
// Cười nhạt //
Vậy khác gì nhốt?
Đăng Dương
// Bước vào //
Ở đây em có mọi thứ...
Đăng Dương
// Nhìn lại cậu //
Trừ tự do.
Đăng Dương
// Tiến lại gần //
Quang Hùng
// Vô thức lùi lại //
Cậu vô thức lùi, nhưng phía sau là giường, không còn đường.
Đăng Dương
Nghe cho rõ...
// Trầm giọng //
Đăng Dương
Ở đây em phải nghe lời tôi,
Đăng Dương
Không được rời đi,
Đăng Dương
Không được tiếp xúc người lạ,
Đăng Dương
// Dừng lại, ánh mắt sâu lại //
Đăng Dương
Không được sợ tôi.
Quang Hùng
// Bật cười yếu ớt//
...anh đang đùa sao...?
Đăng Dương
// Đưa tay chạm nhẹ lên đầu em //
Chỉ là... một cái xoa đầu rất khẽ.
Đăng Dương
Ngoan thì tôi sẽ không làm gì em.
Quang Hùng
// Đứng im, tim đập nhanh //
Không hiểu vì sao...một người đáng sợ như vậy... lại có thể dịu dàng trong khoảng khắc đó.
Đăng Dương
// Rút tay lại //
Đăng Dương
Chiều có người người đến.
Đăng Dương
Người nhóc nên tránh xa.
Quang Hùng
// Ngồi xuống giường //
Căn phòng rất đẹp nhưng cậu biết nó không phải là nhà. Mà chỉ là một chiếc lông được mạ vàng của hắn.
Quang Hùng
💬 Tao bị nhốt rồi...chắc không về được nữa...
Quang Anh
💬 ...Ca này bọn tao hết cứu nổi rồi...
Đức Duy
💬 Chào mừng bạn đã đến với cánh cổng của địa ngục trần gian.
Ngoài cửa, hắn vẫn đứng đó, chưa đi, ánh mắt hắn trầm xuống, không còn lạnh bình thường, mà là lạnh đến đáng sợ...
Đăng Dương
Mong em đừng làm tôi thất vọng...
Hắn rời đi, để lại khoảng không lặng im, không còn bóng người hay tiếng động.
Sandy Thanh Vy
Em say goodbye.
3/5/2026
10:14
Người viết: Sandy Thanh Vy
Người đăng: Sandy Thanh Vy
Hỗ trợ: không có
Chap 3 - Người không nên gặp
Sandy Thanh Vy
Nay hai người mới vô truyện để dẫn truyện dùm. Mấy bả ai dẫn truyện thì xài avatar bà đó.
Sandy Thanh Vy
Nhỏ Lam, nói nhiều, dẫn truyện hay.
Sandy Thanh Vy
Bà Trúc, trầm trầm, lâu lâu nhoi nhoi.
Sandy Thanh Vy
Nói chung là:
Thanh Trúc - chị cả - 2004
Thanh Vy - Chị ba - 2015
Thanh Lam - em út - 2018
Sandy Thanh Vy
Vậy đó. Thôi nãy giờ nói cũng nhiều rồi, vô truyệnnnnn
Chiều buông. Cậu ngồi trên giường trong căn phong trống vắng không một chút động tĩnh nào. Căn phòng này hoàn hảo, không phải hoàn hảo bình thường, mà là hoàn hảo đến mức...xa lạ, khiến cho người ta cảm thấy rất không quen.
Quang Hùng
💬 Tao không quen ở đây...
Quang Anh
💬 Rồi mày sẽ phải quen thôi.
Quang Hùng
💬 Tao muốn về nhà...
Không ai trả lời cả, chỉ có dấu hiệu đã seen. Bỗng vang lên tiếng gõ cửa...
Quang Hùng
// Giật mình //
Cửa mở. Một cô gái bước vào, nhẹ nhàng, xinh đẹp, ánh mắt dịu dàng như nước.
Tống Diệu Huyền - 🍵
Chào em ~
// dẹo //
Quang Hùng
Chị là?
* Dẹo hơi ớn nha má*
Tống Diệu Huyền - 🍵
// mỉm cười //
Chị là Tống Diệu Huyền.
Cái tên hoàn toàn xa lạ, nhưng lại...khiến người nghe có một cảm giác...không mấy dễ chịu.
Tống Diệu Huyền - 🍵
Em là... người mới của anh Dương?
Quang Hùng
// Khựng nhẹ //
...vâng...
// Không để tâm vào chuyện đang nói //
Tống Diệu Huyền - 🍵
Dễ thương thật đó ~
Quang Hùng
* Ơ...nờ...ơn...sắc...ớnnnnnn...*
// Nội tâm gào thét //
Tống Diệu Huyền - 🍵
// Tiến lại gần ngồi gần cậu //
Anh Dương hiếm khi mang người về lắm.
Giọng nói ả dịu dàng, nhưng từng chữ... dường như đang thăm dò từng chút.
[ Quang Hùng --> Quang Anh ]
Quang Hùng
💬 Có một người tên Tống Diệu Huyền ở đây... Tao phải làm sao?
Quang Anh
💬 Mày đừng tin lời cô ta.
Quang Anh
💬 Trà xanh chính hiệu, luôn có âm ưu hiểm độc...
Quang Hùng
// Nhìn lại người trước mặt //
Ả ta vẫn cười, vẫn dịu dàng, hoàn hảo.
Quang Hùng
Chị đến đây làm gì?
// Lạnh nhẹ //
Tống Diệu Huyền - 🍵
Chị chỉ đến thăm anh Dương thôi ~
Một câu nói bình thường. Ả ta đảo mắt, liếc quanh phòng.
Tống Diệu Huyền - 🍵
Không ngờ anh Dương lại cho em ở phòng này.
Tống Diệu Huyền - 🍵
// Cười nhẹ //
Không đâu~ chỉ là...
Tống Diệu Huyền - 🍵
// Cúi xuống, sát lại gần //
Tống Diệu Huyền - 🍵
Là phòng này trước giờ...chỉ có một người từng ở.
Quang Hùng
// đơ nhẹ //
Là...chị à?
Tống Diệu Huyền - 🍵
// Không trả lời ngay, chỉ cười //
Nụ cười ả ta khó đoán...khó đến nỗi khiến người ta gợn người.
Tiếng cửa vang lên lần nữa, không khí thay đổi lập tức, hắn bước vào, ánh mắt dừng lại trên khoảng cách của hai người, quá gần...
Tống Diệu Huyền - 🍵
Anh Dương~
Ả ta đứng dậy, giọng ngọt đi hẳn khiến cho người ta muốn nôn tại chỗ.
Tống Diệu Huyền - 🍵
Em nhớ anh quá ~
Nhưng hắn lùi lại một bước, rất rõ ràng, không cho chạm, không gian đông cứng, ả thoáng khựng lại.
Tống Diệu Huyền - 🍵
...Anh vẫn lạnh lùng như vậy?
Đăng Dương
// Không đáp, mắt chuyển sang Hùng //
Quang Hùng
...?
// Thoáng muốn xả vai //
Đăng Dương
Lại!
// Giọng thấp xuống //
Quang Hùng
// Đứng dậy đi lại //
Cậu đi không chậm không nhanh, cho đến khi đứng cạnh hắn.
Đăng Dương
// Kéo tay cậu, đặt sát bên mình //
Một hành động... rõ ràng và khẳng định.
Tống Diệu Huyền - 🍵
// Nhìn cảnh đó, nụ cười không đổi, ánh mắt lạnh đi //
Tống Diệu Huyền - 🍵
Anh Dương... em chỉ ghé thăm thôi mà.
Đăng Dương
Thăm xong rồi.
// Dứt khoát //
Tống Diệu Huyền - 🍵
Anh đuổi em?
Một từ, không do dự, không khí ngột ngạt, cậu đứng im không cử động.
Tống Diệu Huyền - 🍵
// Bật cười //
Được thôi.
Tống Diệu Huyền - 🍵
// Quay sang cậu //
Chị đi trước nhé.
Tống Diệu Huyền - 🍵
// Bước tới gần cậu //
"Giữ được anh ấy thì giữ cho chặt vào nhé."
Tống Diệu Huyền - 🍵
" Vì thứ của Dương... không ai giữ được lâu đâu. "
Đăng Dương
Ngẩng lên nhìn tôi.
Quang Hùng
// Ngẩng lên nhìn hắn //
Ánh mắt hắn... tối hơn bình thường.
Quang Hùng
Anh cho cô ta vào?
Đăng Dương
Không phải tôi.
Quang Hùng
?
// Nhướng mày //
Ở góc khác, Tống Diệu Huyền đứng ở hành lang, nụ cười biến mất.
Tống Diệu Huyền - 🍵
Đáng yêu thật.
Tống Diệu Huyền - 🍵
Nhưng... không giữ được đâu.
Sunny Thanh Trúc
And say bye.
4/5/2026
21:04
Người viết: Sunny Thanh Trúc
Người đăng: Sunny Thanh Trúc
Hỗ trợ: không có
Download MangaToon APP on App Store and Google Play