Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Phù Sa Rửa Mặn

Vị Mặn Đầu Mùa

Giới thiệu 🪼
"Nhà nội Quang Anh và nhà Đức Duy vốn là thâm giao cố hữu, chung một bờ rào mồng tơi, chung một bến nước trước nhà. Một bên rời quê lên phố cầu vinh hoa, một bên bám đất giữ vườn chờ mưa ngọt. Giữa những toan tính đổi thay của thời cuộc và sự khắc nghiệt của hạn mặn, sợi dây liên kết giữa hai gia đình không chỉ là nghĩa tình hàng xóm, mà còn là mầm mống của một tình yêu bắt rễ sâu vào lòng đất"
___
Tiếng động cơ của chiếc phà cũ kỹ rền rĩ
Cắt đôi dòng nước đỏ ngầu phù sa đang cuộn chảy
Quang Anh đứng sát mạn phà, đôi mắt nheo lại trước cái nắng hanh hao của miền Tây vào mùa hạn
Gió sông thốc lên, mang theo cái mùi đặc trưng của bùn non, của cá tôm, và dường như... có cả vị chát đắng của muối biển đang âm thầm xâm nhập sâu vào lòng đất
Anh siết chặt quai chiếc ba lô, nhìn về phía cù lao xanh ngắt phía xa
Thành phố với những tòa nhà chọc trời và những bản báo cáo doanh số nghẹt thở giờ đây chỉ còn là một ký ức mờ nhạt
Anh chọn về đây, không hẳn là vì mảnh vườn của nội, mà là để tìm một khoảng lặng trước khi trái tim mình hoàn toàn hóa đá vì những kỳ vọng nặng nề của cha mẹ
???
???
Tới nơi rồi con ơi
???
???
Chuẩn bị đồ xuống nhe
Tiếng chú lái phà hô lớn, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh
Khi cầu phà vừa hạ xuống, đập vào mắt Quang Anh là một dáng người nhỏ nhắn đang đứng tựa lưng vào chiếc xe máy cũ, tay cầm chiếc nón lá quạt lấy quạt để
Cậu thanh niên ấy mặc chiếc áo sơ mi bạc màu xắn tay quá khuỷu, quần tây đen sờn gối, nhưng nụ cười trên môi thì rạng rỡ đến mức khiến cái nắng tháng Tư cũng phải chịu thua
Đó là Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy
Anh Quang Anh
Đức Duy
Đức Duy
Bên này nè anh
Duy vừa vẫy tay vừa chạy lại, đôi tông lào lẹt bẹt trên nền đất đá
Quang Anh hơi khựng lại
Lần cuối anh thấy Duy là khi cả hai còn là những đứa trẻ tóc khét nắng, chạy lông nhông khắp bờ đê
Giờ đây, Duy đã cao hơn, nhưng đôi mắt vẫn trong veo như nước con rạch sau nhà những mùa chưa mặn
Quang Anh
Quang Anh
Duy đó hả?
Quang Anh
Quang Anh
Em đợi lâu chưa?
Quang Anh hỏi, giọng anh vẫn còn vương chút xa cách của người thành thị
Duy nhanh nhảu đón lấy chiếc túi nặng trịch trên tay anh, miệng không ngừng nghỉ
Đức Duy
Đức Duy
Lâu lắc gì đâu anh
Đức Duy
Đức Duy
Em canh giờ phà chạy mà
Đức Duy
Đức Duy
Để em chở anh về, nội đang đổ bánh xèo đợi anh đó
Duy vừa nói vừa lùi xe, động tác dứt khoát và thành thục
Cậu vỗ vỗ vào yên xe phía sau, ra hiệu cho Quang Anh ngồi lên
Chiếc xe máy cà tàng bắt đầu lăn bánh trên con đường làng trải nhựa loang lổ
Hai bên đường, những rặng bần soi bóng xuống dòng kinh
Quang Anh ngồi phía sau, ngửi thấy mùi xà phòng thơm dịu lẫn trong mùi mồ hôi của Duy
Một cảm giác bình yên đến lạ lùng len lỏi vào lồng ngực anh
Quang Anh
Quang Anh
Nhà mình năm nay... mặn lắm không em
Anh khẽ hỏi, mắt nhìn những cánh đồng nứt nẻ phía xa
Đức Duy
Đức Duy
Dạ... cũng mặn chát hà anh
Đức Duy
Đức Duy
Lúa ngoài đồng cháy sạch rồi
Đức Duy
Đức Duy
Giờ nhà em đang ráng cứu mấy gốc sầu riêng
Đức Duy
Đức Duy
Ba em mất ngủ mấy đêm nay
Đức Duy
Đức Duy
Cứ nhìn nước ròng là thở dài
Quang Anh im lặng
Anh nhìn thấy sự nhọc nhằn ẩn sau nụ cười của cậu em hàng xóm, nhìn thấy bàn tay thô ráp vì lội bùn đang nắm chặt tay lái
--
Chiếc xe quẹo vào cổng rào hoa mười giờ tím ngắt
Từ trong nhà, tiếng bà nội Duy mừng rỡ reo lên
Nội Duy
Nội Duy
Quang Anh về rồi đó hả con
Quang Anh mỉm cười, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh thấy mình thực sự đã về đến nhà
___

Bữa Cơm Nhà Và Nỗi Lo Của Đất

Căn nhà ba gian của nội Duy nằm nép mình dưới rặng nhãn già
Cái nóng hầm hập của ban trưa dường như bị đẩy lùi bởi hơi mát từ những viên gạch tàu đỏ thẫm
Trên bộ phản gỗ giữa nhà, nội đang ngồi bỏm bẻm nhai trầu, đôi mắt kèm nhèm bừng sáng lên khi thấy Quang Anh bước vào
Nội Duy
Nội Duy
Lại đây nội coi
Nội Duy
Nội Duy
Sao mà trên trển làm gì để người ngợm xanh xao như tàu lá chuối vậy con
Quang Anh vừa đặt túi đồ xuống đã bị nội kéo tay, sờ soạn khắp vai, khắp mặt
Anh mỉm cười, cảm giác thắt nghẹt trong lồng ngực suốt mấy tháng qua bỗng chốc tan biến
Quang Anh
Quang Anh
Dạ, con không sao đâu nội
Quang Anh
Quang Anh
Tại ít đi nắng nên nhìn vậy thôi
--
Đức Duy lúc này đã nhanh nhảu bưng từ dưới bếp lên một mâm cơm bốc khói nghi ngút
Cậu đặt mạnh mâm xuống cái cộp, hào hứng giới thiệu
Đức Duy
Đức Duy
Nội đổ bánh xèo đón anh đó
Đức Duy
Đức Duy
Còn mắm kho này là mẹ em vừa bưng qua
Đức Duy
Đức Duy
Còn rổ rau tập tàng này là em mới hái ngoài bờ kinh đó
Đức Duy
Đức Duy
Anh ăn đi
Bữa cơm diễn ra trong không gian ấm cúng, nhưng giữa những câu chuyện vui vẻ, Quang Anh vẫn nhận thấy những nốt trầm không thể giấu giếm
Ba của Duy – chú Sáu – vừa bước vào nhà, mồ hôi đầm đìa, chiếc khăn rằn quấn vội trên cổ đã sũng nước
Ba Duy
Ba Duy
Nước mặn quá rồi ông Tư
Chú Sáu ngồi bệt xuống thềm nhà, giọng khàn đặc
Ba Duy
Ba Duy
Hồi sáng tui đo, độ mặn nó vọt lên gần 4 phần ngàn
Ba Duy
Ba Duy
Mấy liếp sầu riêng nhà tui bắt đầu cháy lá rồi
Mâm cơm chợt lặng đi một nhịp
Quang Anh nhìn sang Duy, thấy nụ cười trên gương mặt cậu trai ấy vụt tắt, thay vào đó là một cái nhíu mày lo âu
Duy vội vàng bới thêm một bát cơm đầy đưa cho ba mình
Đức Duy
Đức Duy
Ba ăn miếng cơm đi
Đức Duy
Đức Duy
Để chiều con với anh Quang Anh ra coi lại mấy cái bạt ngăn mặn
Ba Duy
Ba Duy
Quang Anh vừa về
Ba Duy
Ba Duy
Để anh nghỉ ngơi đi con..
Chú Sáu xua tay
--
Quang Anh buông đũa
Quang Anh
Quang Anh
Con về là để giúp mọi người mà
Quang Anh
Quang Anh
Chiều nay Duy dắt anh ra vườn đi
Quang Anh
Quang Anh
Con có mang theo thiết bị đo cảm biến và một vài tài liệu về mô hình lọc nước
Quang Anh
Quang Anh
Mình không thể cứ đợi mưa được chú ạ
--
Buổi chiều
Nắng nhạt dần nhưng cái không khí vẫn hầm hập
Duy dẫn Quang Anh đi dọc theo bờ kinh
Cảnh vật miền Tây đẹp như một bức tranh thủy mặc buồn
Những hàng dừa nghiêng bóng
Tiếng chim bìm bịp kêu nước ròng nghe xót xa
Đến đoạn kinh cụt, Duy dừng lại, chỉ vào vạt sầu riêng đang rũ lá
Đức Duy
Đức Duy
Gia tài nhà em đó anh
Đức Duy
Đức Duy
Ba em nói
Đức Duy
Đức Duy
Nếu mùa này không cứu được vườn
Đức Duy
Đức Duy
Chắc phải bán bớt đất để trả nợ phân bón
Đức Duy
Đức Duy
Mà bán đất...
Đức Duy
Đức Duy
Thì khác nào bán đi mồ hôi nước mắt của ông bà
Duy nói, giọng nghẹn lại
Cậu ngồi xổm xuống, vục đôi bàn tay xuống dòng nước kinh, nếm thử rồi nhăn mặt vì vị chát
Quang Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai Duy
Quang Anh
Quang Anh
Sẽ có cách mà
Quang Anh
Quang Anh
Đất không phụ người
__

Trăng Soi Dòng Chát

Đêm ở cù lao tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe rõ tiếng cá quẫy đuôi dưới mương và tiếng côn trùng rỉ rả trong lùm lá
Nhưng đêm nay, nhà chú Sáu không ai ngủ yên
Nghe tin nước ròng cực điểm và sẽ có một đợt nước ngọt hiếm hoi tràn về lúc nửa đêm
Quang Anh và Đức Duy đã chuẩn bị sẵn máy bơm, túc trực bên bờ kinh từ sớm
Duy ngồi trên một thân dừa nằm ngang, đôi chân trần đung đưa, mắt không rời mặt nước
Ánh trăng rằm đổ xuống dòng kinh một màu bạc óng ánh, nhưng che giấu bên dưới là vị mặn đang rình rập bóp nghẹt những mầm xanh
Đức Duy
Đức Duy
Anh Quang Anh nè
Đức Duy
Đức Duy
Anh ở trên thành phố, đêm chắc đèn điện sáng trưng
Đức Duy
Đức Duy
Đâu có tối thui như vầy hả anh
Quang Anh ngồi cạnh, tay vân vê chiếc điện thoại đang hiển thị biểu đồ độ mặn
Anh nhìn sang nghiêng mặt của Duy – những đường nét thanh tú nhưng đã bắt đầu nhuốm màu sương gió
Quang Anh
Quang Anh
Sáng lắm
Quang Anh
Quang Anh
Nhưng không thấy được trăng rõ như vầy đâu
Duy cười khì, cái điệu cười hồn nhiên đặc trưng của người miền Tây
Đức Duy
Đức Duy
Vậy mà em từng ước được lên đó đó
Đức Duy
Đức Duy
Em muốn học về nông nghiệp bền vững
Đức Duy
Đức Duy
Muốn mang công nghệ về cho xứ mình
Đức Duy
Đức Duy
Mà... ngặt nỗi nhà neo đơn
Đức Duy
Đức Duy
Lúa chết mặn
Đức Duy
Đức Duy
Tiền nợ phân bón còn chưa trả xong
Đức Duy
Đức Duy
Nên em gác lại
Đức Duy
Đức Duy
Coi như mình duyên nợ với đất quá
Đức Duy
Đức Duy
Đất không cho đi
Quang Anh nhìn Duy một lúc
Quang Anh
Quang Anh
Em không đi được
Quang Anh
Quang Anh
Thì anh mang kiến thức về cho em
Quang Anh
Quang Anh
Mình cùng làm
--
Bỗng nhiên
Duy reo lên
Chỉ tay xuống mặt nước
Đức Duy
Đức Duy
Nước về rồi
Đức Duy
Đức Duy
Anh nhìn kìa
Đức Duy
Đức Duy
Nhanh anh ơi
Đức Duy
Đức Duy
Kéo máy
Hai bóng người hối hả trong đêm trăng
Quang Anh lóng ngóng cầm ống vòi, Duy thì thuần thục giật dây máy nổ
Tiếng máy bơm xình xịch phá tan sự yên tĩnh
Dòng nước ngọt quý giá bắt đầu tuôn vào những con mương nhỏ, len lỏi qua từng kẽ đất, tưới mát cho những gốc sầu riêng đang héo rũ
--
Trong lúc mải mê kéo ống, bùn trơn làm Quang Anh trượt chân
Theo bản năng, Duy đưa tay ra chụp lấy anh
Cả hai cùng ngã nhào xuống bãi bùn mềm oặt sát mép kinh
Duy nằm đè lên cánh tay Quang Anh
Hơi thở hổn hển sát bên tai anh
Trong khoảnh khắc ấy, mùi bùn đất, mùi nước ngọt mới về và mùi hương da thịt nồng nàn của tuổi trẻ hòa quyện vào nhau
Đức Duy
Đức Duy
Anh... anh có sao không
Duy lắp bắp, vội vàng ngồi dậy, gương mặt dưới ánh trăng đỏ ửng dù đầy bùn đất
Quang Anh chống tay ngồi dậy, nhìn Duy rồi bất giác bật cười
Anh đưa tay quẹt một vệt bùn trên má Duy
Quang Anh
Quang Anh
Không sao
Quang Anh
Quang Anh
Chỉ là... hơi mặn chút thôi
Duy ngẩn người, rồi cũng cười theo
Tiếng cười của hai đứa vang vọng cả một khúc sông, xua tan đi cái không khí căng thẳng của mùa hạn mặn
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì điện thoại trong túi Quang Anh rung lên liên tục
Màn hình hiện lên hai chữ: "Ba gọi"
Nụ cười trên môi Quang Anh cứng lại
Anh biết, dòng nước ngọt này có thể cứu được vườn cây, nhưng chưa chắc đã cứu được anh khỏi bản kế hoạch tương lai hoàn hảo mà cha mẹ đã vạch sẵn ở thành phố
__

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play