Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Thanh Xuân Giữa Bầu Trời Đầy Nắng

Chương 1: Mùa hoa phượng

Lâm Tịch ngồi im lặng ở bàn gần cửa sổ, ánh nắng cuối buổi chiều chiếu xuyên qua ô cửa sổ, hắt lên mái tóc đen tuyền mềm mại của cô những tia sáng lấp lánh. Tay cô đặt lên trang vở đang được mở dở dang, nhưng cô không viết gì; chỉ để yên như vậy, hình như cô muốn giữ nguyên khoảng khắc này lâu hơn một chút. Cơn gió nhè nhẹ từ cửa sổ thổi vào, lật vài trang sách đang đê trên bàn của Lâm Tịch, mang theo mùi phấn bảng còn sót lại trong lớp học rộn rã ấy và mùi cây cỏ ở bên ngoài sân trường. Lâm Tịch ngước mắt nhìn ra ngoài kia. Sân trường trải dài như khoảng không vô tận, đã trải qua từng mùa hè, ánh nắng còn sót lại. Mặt đất ấm áp, gạch đỏ dưới sân phản chiếu ánh nắng chói chang, còn bóng cây cao kia in hàng bóng xanh mát. Từng người học sinh tụ tập thành từng nhóm, đứng dưới tán cây, cười nói rộn rã. Tiếng cười hòa lẫn với tiếng gió rì rào qua từng tán lá, tạo thành một bản nhạc thanh xuân vô cùng dịu dàng, vừa ồn ào lại vừa êm dịu. Một vài cô cậu ôm nhau khóc sướt mướt, để những giọt nước mắt rơi xuống vai áo đồng phục của mình, còn vài giọt rớt xuống đất bắt đầu hòa với cát bụi vàng của sân trường. Có những người khác lại cười vang, tiếng cười như muốn níu kéo thời gian, giữ lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi tất cả phải rời xa tuổi học trò. Ngoài sân, những tán cây nhẹ nhàng rung rinh theo từng cơn gió, lá lấp lánh như những hạt pha lê rơi khắp sân, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên nền gạch đỏ rực. Tia nắng xuyên qua khe lá, hắt lên mặt sân những mảng sáng lung linh, như đang đùa giỡn cùng bóng dáng từng học sinh đi qua lại. Trong lớp, ánh sáng vàng nhạt tràn qua cửa sổ, in xuống bàn ghế cũ những bóng dài mềm mại trên từng trang vở, dịu dàng như một nốt nhạc lặng lẽ. Không khí trong lớp vừa ấm áp, vừa thoảng hương hoa và phấn vở, khiến mỗi hơi thở đều ngậm đầy ký ức và dư vị của một mùa hè sắp khép lại.
Lâm Tịch đặt tay lên trang vở, để ngón tay lướt nhẹ qua từng nét chữ, như muốn nhắc lại câu chuyện của những năm tháng đã trôi qua. Cô hít một hơi thật sâu, hương nắng và gió, giấy vở và tiếng cười ngoài sân hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng riêng chỉ thuộc về mình cô. Khoảnh khắc ấy bình yên mà dịu ngọt, tĩnh lặng mà vẫn tràn đầy nhịp sống, như có ai đó nắm tay cô mà không nói lời nào, đủ để cô hiểu rằng: những điều đẹp đẽ nhất của tuổi học trò nằm ở trong những phút giây giản đơn, lặng lẽ nhưng ngập tràn ngọt ngào. Bỗng một bạn nữ tiến lại gần Lâm Tịch, tay cầm chiếc áo đồng phục trắng còn phẳng phiu, giọng hơi ngập ngừng nhưng tràn đầy mong chờ:
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
//khẽ nhướng mắt, nụ cười thoáng nở trên môi, cầm bút, để ngón tay lướt nhẹ trên vải, viết tên mình ở một góc nhỏ// Được chứ, tớ ký ở góc này nhé, hy vọng sau này khi nhìn lại, cậu vẫn sẽ nhớ về tớ.
Nét chữ mềm mại hiện lên. Bạn nữ ngước nhìn, ánh mắt sáng lên, tay giữ áo hơi run vì phấn khích:
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Trời ơi, cậu ký đẹp thật đấy!
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
Không có đâu, cậu quá khen rồi, tớ thấy nét chữ này vẫn còn run lắm, có khi còn hơi xấu nữa ấy chứ! //giọng nhẹ nhàng//
Bạn nữ hớn hở, quay đi khoe với mấy đứa bạn:
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Nhìn này các bà ơi! Lâm Tịch ký cho tui luôn nè, chữ đẹp xỉu luôn! Ghen tị chưa?
Một vài người xúm lại, xin cô ký thêm:
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Lâm Tịch ơi, cho tui xin một chữ ký với! Ký to to vào lưng áo này này!”
Nhân vật phụ 2
Nhân vật phụ 2
Này, đừng chỉ ký tên không chứ, ghi thêm gì đó làm kỷ niệm cho ngày cuối cùng tụi mình còn học chung một lớp đi!
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
//mỉm cười, gật nhẹ// Được rồi, được rồi, từng người một thôi nào. Để tớ chúc các cậu thi thật tốt và luôn rạng rỡ và xinh đẹp như mùa hè năm nay nhé!
Lâm Tịch mỉm cười, gật nhẹ, viết thêm vài dòng ngắn gọn trên những chiếc áo khác, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Ở phía cuối lớp, Thần Hy đang bị vây quanh bởi đám đông ồn ào không kém.
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Ê Thần Hy đại ca! Ký cho tao một chữ vào áo cái đi, lấy vía học giỏi của mày để mai mốt đi thi cho tự tin chơi!
Nhân vật phụ 2
Nhân vật phụ 2
Này, mày ghi cái gì ngầu ngầu vào đi, kiểu kiểu như Chúc sớm bị bồ đá, đại loại thế. Đừng có chúc kiểu “chăm ngoan học giỏi” như giáo viên chủ nhiệm nữa, nghe chán chết đi được!
Một bạn nam khác cười toe toét, huých tay cậu:
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Hay là mày chúc thằng này sớm có người yêu đi? Nhìn nó ế mốc mỏ ba năm nay tội nghiệp quá, mày ký vào để ‘giải nghiệp’ hộ nó cái!
Vũ Thần Hy
Vũ Thần Hy
//khẽ cười trong thầm lặng, cầm bút viết từng dòng một cách nhanh gọn// Được thôi, tớ sẽ ghi là: ‘Chúc sớm tìm được người chịu đựng được cái tính dở hơi của cậu’. Như vậy đã đủ ngầu chưa?
Khi những chiếc áo được trả lại, vài người nheo mắt, bật cười, bàn tán rôm rả về những lời chúc "châm chọc" nhưng chân thành của cậu. Thần Hy không đáp, chỉ nhẹ nhàng đưa lại bút. Ánh mắt cậu lướt qua lớp học, dừng lại chỗ của Lâm Tịch. Một vài bạn vẫn chen vào, năn nỉ Thần Hy ký thêm, vài người khác chạy ra sân chụp ảnh kỷ niệm, tiếng máy ảnh nhấp nháy vang lên đều đặn. Trong giây lát, tiếng cười, tiếng trò chuyện rôm rả như lùi lại, nhường chỗ cho một khoảnh khắc tĩnh lặng. Ánh mắt cậu vô tình chạm vào cô qua ô cửa sổ, thoáng qua, dừng lại chỗ của Lâm Tịch, cô ngồi đó, tay vẫn lướt nhẹ trên vở, ánh nắng chiều hắt lên mái tóc cô như rải vài hạt kim tuyến vàng lấp lánh trên mái tóc ấy. Tiết học kết thúc sớm hơn thường lệ. Giáo viên dừng lại, nhìn quanh lớp một hồi lâu, rồi bắt đầu dặn dò từng học sinh, nhấn mạnh những việc cần ghi nhớ trước khi chia tay nhau. Ngay sau đó, cả lớp đồng loạt rủ nhau xuống sân để chụp ảnh tập thể. Học sinh đứng dậy, không theo trật tự, chen lấn, chạy nhảy, kéo nhau lại để chụp thêm vài tấm nữa. Có người đứng giữa lớp, nhìn quanh, như muốn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ trước khi rời đi.Lâm Tịch vẫn ngồi đó, không vội vàng đi xuống.
Người bí ẩn
Người bí ẩn
Cậu không ra ngoài à?
Một giọng nói vang lên phía sau, nhẹ nhàng, trầm ổn. Lâm Tịch chợt giật mình quay lại. Thần Hy đứng đó, tay xoay xoay cây bút, chiếc áo đã đầy chữ ký, ánh mắt vẫn giữ vẻ im lặng, quan sát.
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
“Chắc lát nữa tớ sẽ xuống sau!” cô trả lời, giọng dịu.
Cậu không đi ngay. Chỉ đứng đó, hơi nghiêng người, như đang chờ cô đi cùng. Sau một khoảng im lặng, cậu hỏi cô:
Vũ Thần Hy
Vũ Thần Hy
Ừm, à mà... Lâm Tịch này, cậu định thi vào trường nào? Tớ nghe nói cậu có rất nhiều lựa chọn tốt từ các trường danh tiếng.
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
Mục tiêu của tớ là Trường Trung Học Phổ Thông Hạ Vũ. Còn cậu thì sao? Chắc cũng không nằm ngoài tầm ngắm đó chứ?
Vũ Thần Hy
Vũ Thần Hy
Có vẻ như chúng ta lại sắp phải đối đầu hoặc đồng hành cùng nhau ở một chặng đường mới khó khăn hơn rồi.
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
//khẽ gật đầu//
Ngoài cửa, tiếng gọi vang lên:
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Ê Thần Hy! Lâm Tịch! Hai cái người định đóng phim tình cảm trong lớp đấy à? Ra đây chụp hình nhanh lên!
Tiếng gọi của nhóm bạn từ hành lang cắt ngang cuộc trò chuyện.Hai người cùng quay ra. Một nhóm bạn đang đứng ngoài hành lang, vẫy tay loạn xạ.
Nhân vật phụ 2
Nhân vật phụ 2
Ra đây đi! Đi chụp ảnh kỷ yếu làm kỷ niệm sau này đó!
Lâm Tịch đứng dậy, đi ra trước. Thần Hy theo sát phía sau. Hành lang đầy ánh nắng ấm áp. Có cơn gió thổi qua, mang theo tiếng cười và mùi hương trong lành của lá cây. Cả nhóm tụ lại một chỗ, chen chúc với nhau đứng, điều chỉnh từng vị trí, thậm chí còn cãi nhau xem ai đứng giữa nữa.
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Chúng mày đứng gần lại lại coi!
Nhân vật phụ 2
Nhân vật phụ 2
Ê, ê, ê, đừng có mà che mặt tao, ảnh hưởng đến sự đẹp zai của tao không lọt vào khung hình giờ!
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Này Thần Hy, đứng qua đây chút đi!
Nhân vật phụ 2
Nhân vật phụ 2
Lâm Tịch, lại gần chút nữa thôi là đẹp!
Cuối cùng, mọi người cũng đứng yên. Khoảnh khắc trước khi bấm máy, tất cả đều im lặng lạ thường.
1...
2...
3!
Tiếng chụp tách tách vang lên. Sau đó, mọi thứ lại ồn ào như cũ. Khi mọi người tản ra nhiều hướng để chụp hình riêng với nhau, Lâm Tịch bước chậm lại. Thần Hy đi bên cạnh cô, không nói gì. Lâm Tịch mỉm cười rạng rỡ, nụ cười ấy như xua tan đi nỗi buồn ly biệt:
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
Ừ, vậy thì... không nói lời tạm biệt nhé. Hẹn gặp lại cậu ở Hạ Vũ, Thần Hy!
Vũ Thần Hy
Vũ Thần Hy
Được, nhất định là vậy. Hẹn gặp lại, Lâm Tịch.
Giữa buổi chiều đầy nắng, hai bóng lưng đổ dài trên sân trường gạch đỏ. Họ không hứa hẹn điều gì quá lớn lao, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu, khoảnh khắc này đã được khắc sâu vào một góc trang trọng nhất của thanh xuân.
-Kết thúc chương 1-
Tác giả
Tác giả
Đón chào các bạn ở chương sau!

Chương 2: Mùa hè và cổng trường Hạ Vũ

Những ngày hè oi ả trôi qua trong tiếng ve kêu và những chồng đề cương cao ngất ngưởng. Lời hẹn ước dưới gốc cây ngày bế giảng vừa là động lực, vừa là một nỗi bất an dịu dàng trong lòng Lâm Tịch. Cho đến một buổi sáng mùa thu chớm lạnh, khi sắc xanh của đồng phục THPT Hạ Vũ tràn ngập trên các con phố, cô mới thực sự tin rằng: mình đã làm được. Hạ Vũ đón chào tân sinh viên bằng hàng cây bằng lăng tím ngắt và dãy nhà cổ kính. Lâm Tịch đứng trước bảng phân lớp, ngón tay lướt chậm trên danh sách lớp 10A1.
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
Tìm thấy rồi... Lâm Tịch, số thứ tự 15.
Cô khẽ lẩm bẩm, rồi tim chợt hẫng đi một nhịp khi nhìn xuống cái tên ngay phía dưới.
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
Thần Hy... số thứ tự 16.
Người bí ẩn
Người bí ẩn
Này, cậu định đứng chắn hết lối đi của các bạn khác chỉ để ngắm cái tên của tớ trên bảng đấy à?
Một giọng nói trầm ấm, quen thuộc đến mức khiến da gà cô hơi nổi lên, vang lên ngay sát bên tai. Lâm Tịch quay phắt lại. Vẫn là gương mặt điềm tĩnh ấy, vẫn là ánh mắt sắc sảo như nhìn thấu mọi thứ, Thần Hy đứng đó, đôi tay đút túi quần, chiếc cà vạt của bộ đồng phục mới được thắt vô cùng ngay ngắn.
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
Thần Hy! Cậu... cậu xuất hiện kiểu gì mà như ma vậy? Làm tớ giật cả mình! //Ôm ngực, thở hắt ra, nhưng khóe môi lại không giấu được nụ cười//
Vũ Thần Hy
Vũ Thần Hy
//khẽ nhướn mày, bước lại gần bảng danh sách, cố tình đứng sát cạnh cô// Tớ đứng đây nãy giờ rồi, là tại cậu mải mê nhìn cái tên 'Thần Hy' kia lâu quá đấy chứ. Sao nào? Thấy tên tớ nằm ngay dưới tên cậu, cảm giác như thế nào? Có phải là thấy áp lực vì lại phải đối đầu với tớ thêm 3 năm nữa không?
Tác giả
Tác giả
//hất cằm, vẻ bướng bỉnh lộ rõ// Cậu tự tin quá rồi đấy! Tớ chỉ đang thắc mắc là sao trường Hạ Vũ lại tuyển người có tính cách khó ưa như cậu vào lớp chọn thôi. Cậu biết không, tớ đã hy vọng mình sẽ được làm “chị đại” của lớp này, giờ có cậu ở đây, kế hoạch của tớ coi như phá sản rồi.
Vũ Thần Hy
Vũ Thần Hy
//bật cười, một nụ cười hiếm hoi và rõ ràng hơn trước// “Chị đại”sao? Với cái dáng vẻ lóng ngóng này của cậu á? Thôi được rồi, nếu cậu muốn, tớ có thể nhường vị trí đó cho cậu!
Lâm Tịch định cãi lại nhưng tiếng chuông báo tập trung vang lên giòn giã. Dòng người bắt đầu đổ về phía hội trường chính. Thần Hy dừng lại trước cửa lớp 10A1, cậu quay sang nhìn cô, giọng nói trở nên thấp và chân thành hơn bao giờ hết.
Vũ Thần Hy
Vũ Thần Hy
Lâm Tịch, thực ra mùa hè vừa rồi tớ đã nghĩ rất nhiều. Tớ từng sợ rằng lời hẹn ở sân trường hôm ấy chỉ là một câu nói xã giao để xoa dịu nỗi buồn chia tay. Nhưng khi thấy cậu đứng đây, dưới gốc bằng lăng này... tớ mới nhận ra rằng có những người, dù thế giới có xoay chuyển thế nào, họ vẫn sẽ tìm thấy nhau ở đúng điểm hẹn.
Lâm Tịch cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, cô né tránh ánh mắt của cậu bằng cách nhìn vào huy hiệu trường trên ngực áo Thần Hy.
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
Cậu hôm nay uống nhầm thuốc à? Sao nói chuyện sến súa thế? Mau vào lớp thôi, kẻo thầy cô lại tưởng hai đứa mình đang tính chuyện 'đại sự' ngoài hành lang bây giờ!
Vũ Thần Hy
Vũ Thần Hy
//khẽ cười, đưa tay đẩy cánh cửa lớp học// Đại sự thì để sau đi. Chứ trước mắt là mời “chị đại” Lâm Tịch vào nhận chỗ. Còn tớ sẽ ngồi kế bên cậu được chứ?”
Lâm Tịch bước vào lớp, hơi thở mang theo mùi gỗ mới và hương mùa thu. Cô biết rằng, hành trình tại Hạ Vũ này sẽ không còn cô đơn, bởi vì phía sau cô, luôn có một ánh mắt tinh tế và một sự hiện diện thầm lặng mang tên Thần Hy.
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
Này Thần Hy, hứa nhé? Đừng có mà bỏ rơi “chị đại” này nửa chừng đấy!
Vũ Thần Hy
Vũ Thần Hy
Tớ chưa bao giờ thất hứa với cậu mà!
Tiếng cười của họ hòa vào tiếng xôn xao của lớp học mới, bắt đầu một chương truyện mới rực rỡ hơn cả nắng mùa hè.
-Chương 2 kết thúc-

Chương 3: Lớp 10A1

Cánh cửa lớp 10A1 của Trường THPT Hạ Vũ hôm nay không khác gì một "bảng vàng di động". Khi Lâm Tịch và Thần Hy vừa ổn định chỗ ngồi, không khí trong lớp bỗng chốc đặc quánh lại bởi sự xuất hiện của những gương mặt mà chỉ cần nghe tên thôi cũng đủ khiến giới học sinh thành phố Lam Nguyệt phải nể sợ. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như sóng triều:
Nhân Vật Phụ
Nhân Vật Phụ
Nhìn kìa! Kia chẳng phải là Lâm Nhiên Trạch, thủ khoa toàn quốc năm nay sao? Nghe nói điểm toán của cậu ta gần như tuyệt đối!
Lâm Nhiên Trạch bước vào lớp với phong thái ung dung, đi bên cạnh là Tạ Nguyệt Vy. Cô bạn khẽ chỉnh lại cổ áo cho Nhiên Trạch, giọng nói trong trẻo vang lên giữa lớp:
Tạ Nguyệt Vy
Tạ Nguyệt Vy
Lâm Trạch, tớ đã bảo cậu rồi, dù là thủ khoa thì cũng phải chú ý tác phong một chút. Cậu nhìn xem, cả lớp đang nhìn cậu như nhìn sinh vật lạ kìa. Đừng có mặt lạnh như tiền thế chứ, cười một cái cho các bạn đỡ sợ nào!
Lâm Nhiên Trạch
Lâm Nhiên Trạch
Ừm, tôi biết rồi!
Lâm Nhiên Trạch khẽ nhếch môi, ánh mắt thâm trầm lướt qua một lượt rồi dừng lại ở phía Thần Hy và Lâm Tịch, gật đầu như một lời chào ngầm giữa những kẻ đứng trên đỉnh cao. Ngay sau đó, một cặp đôi khác bước vào khiến cả phòng học như bừng sáng. Đó là Chu Lâm Việt và Bạch Nhất Y – hai thủ khoa của thành phố Lam Nguyệt. Bạch Nhất Y tay cầm xấp tài liệu, vừa đi vừa thảo luận sôi nổi với Lâm Việt:
Bạch Nhất Y
Bạch Nhất Y
Chu Việt, tớ vẫn thấy cách giải ở câu cuối đề chuyên Anh của cậu hơi mạo hiểm. Nếu là tớ, tớ sẽ chọn cấu trúc an toàn hơn để đảm bảo điểm tuyệt đối.
Chu Lâm Việt
Chu Lâm Việt
//cười phóng khoáng, tay gác lên vai cô bạn// "Bạch Y à, cậu lúc nào cũng cầu toàn quá mức. Chúng ta đang ở Hạ Vũ rồi, thư giãn đi! Nhìn xem, lớp chúng ta toàn 'quái vật' học thuật thôi, cậu không định chào hỏi bạn cũ sao?
Ở góc lớp, Cao Lâm Phong và Tư Mặc Niên đã chọn cho mình một vị trí khá yên tĩnh. Lâm Phong vừa lật cuốn tạp chí thể thao vừa càu nhàu.
Tư Mặc Niên
Tư Mặc Niên
Cao Phong, sao cậu lại chọn ngồi góc này? Tớ muốn ngồi gần cửa sổ để còn xem mấy bạn nữ xinh đẹp dưới đi ngang qua chứ!
Cao Lâm Phong
Cao Lâm Phong
//giọng nói lạnh lùng nhưng đầy uy lực// Ngồi đây để cậu bớt phân tâm mà tập trung vào đống công thức lý thuyết kia đi. Đừng quên mục tiêu của chúng ta ở Hạ Vũ là gì.
Không khí càng lúc càng náo nhiệt khi những "cặp bài trùng" khác lần lượt xuất hiện. Hàn Nguyệt Lâm đang loay hoay giúp Thẩm Mộng Dao cất chiếc balo nặng trịch, miệng không ngừng dặn dò.
Hàn Nguyệt Lâm
Hàn Nguyệt Lâm
Thẩm Dao, tớ đã nói là để tớ xách cho mà, cậu cứ thích tự làm khó mình. Nhìn xem, vai đỏ hết cả rồi đây này!
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
khẽ cười ngượng ngùng// Tớ làm được mà Hàn Lâm, cậu đừng chiều tớ quá, không các bạn lại cười cho bây giờ mất!
Phía cửa sau, Tần Quân Trạch đang thong thả bước vào cùng Cao Thanh Uyển. Thanh Uyển vừa đi vừa lẩm bẩm những đoạn văn cổ, còn Quân Trạch thì kiên nhẫn cầm bình nước đứng chờ cô nàng đọc xong.
Tần Quân Trạch
Tần Quân Trạch
Thanh Uyển, uống chút nước đi. Cậu học đến mức quên cả thở rồi đấy. Trường Hạ Vũ này không chạy mất đâu mà sợ.
Cao Thanh Uyển
Cao Thanh Uyển
Tớ biết mà~!
Cùng lúc đó, Quân Diệp Khanh và Triệu Giai Nghi đang tranh luận về một bộ phim mới, tiếng cười giòn tan của Giai Nghi làm dịu đi sự căng thẳng của ngày đầu lớp chọn. Theo sau họ là Tạ Minh Lâm và Tô Nguyệt Giao – cặp đôi được mệnh danh là "thanh mai trúc mã" kiểu mẫu, Tạ Lâm đang xoa đầu Tô Giao ngay trước mặt cả lớp.
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
//nhìn quanh một lượt, cảm giác như mình đang lạc vào một buổi hội nghị của các thiên tài. Cô khẽ huých tay Thần Hy, thì thầm// Này Thần Hy, tớ rút lại lời nói lúc nãy. Có vẻ như vị trí 'đại ca' lớp này khó lòng lọt vào tay tớ rồi. Cậu nhìn xem, từ thủ khoa toàn quốc đến thủ khoa thành phố đều tụ họp ở đây hết cả. Áp lực thật sự đấy!
Vũ Thần Hy
Vũ Thần Hy
//vẫn giữ vẻ bình thản thường lệ, cậu hơi nghiêng đầu về phía cô, giọng nói thấp đủ chỉ hai người nghe// Cậu sợ à? Đừng quên Lâm Tịch mà tớ biết là người chưa bao giờ lùi bước trước bất kỳ đối thủ nào. Cho dù lớp này có là nơi tập hợp của những bộ não thiên tài nhất, thì vị trí ngồi cạnh tớ vẫn chỉ thuộc về cậu thôi. Đó mới là điều quan trọng nhất, không phải sao?
Cố Lâm Tịch
Cố Lâm Tịch
//đỏ mặt, vội quay đi chỗ khác// Cậu đúng là... chẳng lúc nào quên trêu tớ được cả. Nhưng nhìn họ mà xem, ai cũng có đôi có cặp, lại còn giỏi giang như vậy. Hạ Vũ năm nay chắc chắn sẽ 'sóng gió' lắm đây.
-Chương 3 kết thúc-

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play