Em Chính Là Luật (An Kỳ - Thùy Chang)
Lần đầu gặp
Trời đổ mưa nhẹ. Những giọt nước rơi tí tách trên mặt kính xe, kéo dài thành những vệt mờ nhòe.
Một chiếc xe đen dừng lại trước cổng Cục Cảnh sát Hình sự 111.
Cửa xe mở ra.
Một cô gái bước xuống.
Áo blouse trắng khoác ngoài bộ đồ công sở gọn gàng, mái tóc dài buộc thấp, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại lạnh đến mức khiến người khác không dám lại gần.
“Cô đến nhận việc?” – Một cảnh sát đứng gác nhìn cô, hơi ngạc nhiên.
Kỳ Kỳ
An Kỳ không cười, chỉ khẽ gật đầu:
“Phải.”
Giọng nói bình tĩnh, không chút cảm xúc.
Trong phòng họp.
Đội trưởng Thùy Chang đang khoanh tay, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cửa.
Thùy Chang
“Nghe nói hôm nay có người mới.”
Một cảnh sát cười:
“Nghe đâu là du học sinh Pháp, giỏi lắm đó đội trưởng.”
Thùy Chang
“Ở đây không cần lý thuyết suông.”
Cánh cửa mở ra.
An Kỳ bước vào.
Không cúi đầu, không tỏ ra e dè.
Cô đứng thẳng, ánh mắt lướt qua cả căn phòng như đang đánh giá từng người.
Không khí lập tức im lặng.
Thùy Chang
“Nghe nói cô rất giỏi.”
Kỳ Kỳ
An Kỳ đáp ngay, không chần chừ:
“Không phải ‘nghe nói’. Là sự thật.”
Cả phòng: “…”
Một vài người suýt bật cười, nhưng khi thấy sắc mặt đội trưởng, lập tức im bặt.
Thùy Chang
Hạ giọng, lạnh lùng:
“Ở đây, nếu cô làm sai, không ai quan tâm cô từng học ở đâu.”
Kỳ Kỳ
“Vậy thì tôi sẽ không sai.”
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Căng thẳng.
Không ai chịu nhường ai
Đúng lúc đó, một cảnh sát chạy vào:
“Đội trưởng! Có án mới!”
Thùy Chang
“Tất cả chuẩn bị! Đến hiện trường!”
Thùy Chang
“Cô đi theo. Để tôi xem cô có bản lĩnh thật không.”
An Kỳ không đáp, chỉ xoay người bước đi.
Hiện trường là một con hẻm nhỏ, mùi máu tanh nồng trong không khí.
Một thi thể nằm giữa nền đất ướt.
Cảnh sát xung quanh bắt đầu phong tỏa.
An Kỳ đeo găng tay, cúi xuống kiểm tra.
Không chút do dự.
Không chút sợ hãi.Thùy Chang đứng phía sau, quan sát từng hành động của cô.
Kỳ Kỳ
“Thời gian tử vong: khoảng 3–4 tiếng trước.” – An Kỳ nói.
Một cảnh sát ngạc nhiên:
“Cô còn chưa khám kỹ mà”
Kỳ Kỳ
An Kỳ cắt ngang:
“Dựa vào nhiệt độ cơ thể, độ cứng tử thi và tình trạng đông máu.”
Cô chỉ vào cổ nạn nhân:
“Vết siết. Hung thủ thuận tay phải.”
Thùy Chang
Thùy Chang khẽ nheo mắt.
" gì nữa?”
Kỳ Kỳ
An Kỳ đứng dậy, phủi nhẹ tay:
“Không phải cướp của.”
“Là giết người có mục đích.”
“Và… hung thủ sẽ còn ra tay
Không khí chợt lạnh đi.
Thùy Chang nhìn cô chằm chằm.
Lần đầu tiên, trong ánh mắt đó không chỉ là nghi ngờ…
Mà còn có một chút gì đó giống như
Chú ý.
Một vụ án mới bắt đầu.
Và cũng là khởi đầu cho mối quan hệ đầy sóng gió giữa hai con người kiêu ngạo.
Vụ án mới
Đêm xuống.
Cơn mưa ban chiều đã tạnh, nhưng con hẻm vẫn còn ẩm ướt, ánh đèn vàng hắt xuống tạo cảm giác lạnh lẽo.
Trong phòng họp, bảng trắng đã kín thông tin.
Ảnh nạn nhân, sơ đồ hiện trường, những dòng ghi chú chằng
Thùy Chang
“Nạn nhân: nam, 35 tuổi. Không tiền án tiền sự. Nghề nghiệp tự do.”
Một cảnh sát nói thêm:
“Không mất tài sản, điện thoại vẫn còn.”
Thùy Chang
“Vậy loại trừ cướp.” – Thùy Chang gật đầu.
Thùy Chang
“Pháp y, báo cáo chi tiết.”
Kỳ Kỳ
“Nguyên nhân tử vong: ngạt do bị siết cổ.”
“Trên cổ có dấu dây, không phải tay không.”
“Có vết trầy ở cổ tay—nạn nhân đã chống cự.”
Một người nhíu mày:
“Nhưng hiện trường không có dấu hiệu vật lộn lớn.”
Kỳ Kỳ
“Vì hung thủ khống chế rất nhanh.”
Kỳ Kỳ
An Kỳ bước tới bảng, dùng bút khoanh vào một tấm ảnh:
“Dấu giày.”
“Cỡ 42–43, đế dày. Không phải loại phổ thông.”
Một cảnh sát chen vào:
“Chỉ dựa vào dấu giày mà
Kỳ Kỳ
“Không chỉ vậy.” – An Kỳ cắt ngang.
Cô chỉ vào ảnh cổ nạn nhân:
“Khoảng cách lực siết không đều.”
“Chứng tỏ hung thủ không chuyên… nhưng đủ bình tĩnh
Kỳ Kỳ
“Lần đầu… nhưng sẽ không phải lần cuối.”
Không khí trong phòng chợt nặng nề.
Sau cuộc họp.
Hành lang vắng.
Thùy Chang bước song song với An Kỳ.
Thùy Chang
“Cô kết luận nhanh quá
Kỳ Kỳ
“Vì sự thật luôn rõ ràng.”
Thùy Chang
“Hay là… cô đang cố thể hiện?”
Kỳ Kỳ
“Nếu tôi muốn thể hiện, tôi đã nói nhiều hơn.”
Hai người đứng đối diện.
Không ai chịu lùi.
Một giây… hai giây…
Thùy Chang
“Hy vọng cô đúng.”
Sáng hôm sau.
Một tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập.
“Đội trưởng! Lại có án!”
Hiện trường mới.
Cũng là một con hẻm.
Cũng là một thi thể.
Cũng là… vết siết cổ.
Một cảnh sát run giọng:
“Giống… y hệt hôm qua…”
Thùy Chang
Thùy Chang siết chặt tay.
Ánh mắt cô chuyển sang An
Kỳ Kỳ
“Tôi đã nói rồi.”
“Hắn sẽ còn ra tay.”
Gió thổi qua con hẻm, lạnh buốt.Một vụ án… đã biến thành chuỗi án.
Và hung thủ đang ở rất gần.Cuộc săn bắt bắt đầu.Và lần này, không còn chỗ cho sai lầm.
Lộ diện
Hiện trường thứ hai vừa được phong tỏa.
Không khí nặng nề hơn hẳn.
Hai thi thể. Hai con hẻm. Cùng một cách ra tay.
Không còn là trùng hợp.
Đó là chuỗi án.
Trong phòng họp.
Một cảnh sát đập tay xuống bàn:
“Nếu không bắt được hắn sớm, sẽ còn người chết!”
Thùy Chang
“Bình tĩnh. Hung thủ có quy luật.”
Cô quay sang bảng:
“Cả hai nạn nhân đều là nam, sống một mình, không có mối quan hệ rõ ràng.”
“Hiện trường đều là hẻm vắng, ít camera.”
Một người nói:
“Vậy là hắn chọn ngẫu nhiên
Kỳ Kỳ
“Không.” –Một giọng lạnh cắt ngang.
Kỳ Kỳ
Cô bước lên, khoanh vào hai vị trí trên bản đồ.
“Hai nơi này cách nhau chưa đến 2km.”
“Không phải ngẫu nhiên.”
Cô nhìn thẳng vào mọi người:
“Hắn quen khu vực này.”
Thùy Chang
Nheo mắt:
“Còn gì nữa?”
Kỳ Kỳ
An Kỳ đặt hai tấm ảnh cạnh nhau.
“Vết siết cổ… giống nhưng không hoàn toàn trùng.”
Một cảnh sát ngạc nhiên:
“Không trùng?”
“Lực tay mạnh hơn ở vụ thứ hai.” – An Kỳ nói.
“Góc siết cũng chính xác hơn.”
Cô kết luận:
“Hắn đang… tiến bộ.”
Cả phòng lặng đi.
Một hung thủ đang học cách giết người tốt hơn.
Buổi chiều.
Đội chia ra rà soát khu vực.
An Kỳ đứng trong con hẻm, ánh mắt quan sát từng chi tiết nhỏ.
Thùy Chang
“Cô đang tìm gì?”
Kỳ Kỳ
“Thứ mà mọi người bỏ qua.”
Kỳ Kỳ
An Kỳ cúi xuống, nhặt một mẩu nhỏ dưới đất.
Một sợi vải… màu xám đậm.
Thùy Chang
“Cái đó chứng minh được gì?”
Kỳ Kỳ
“Ít nhất chứng minh hắn không hoàn hảo như hắn nghĩ.”
Đúng lúc đó
Một tiếng hét vang lên từ cuối hẻm.
“Có người!”
Cả hai lập tức chạy tới.
Một người đàn ông đang hoảng loạn, chỉ tay:
“Tôi… tôi thấy hắn! Hắn vừa ở đây!”
Thùy Chang
Thùy Chang giữ chặt vai người đó:
“Mô tả!”
“Áo khoác xám… đội mũ… cao… chạy rất nhanh!”
Thùy Chang
Ánh mắt Thùy Chang sắc lại:
“Truy!”
Con hẻm dài hun hút.
Bóng người lướt qua ở phía xa.
Thùy Chang lập tức đuổi theo.
An Kỳ đứng lại một nhịp
Rồi cũng chạy.
Tiếng bước chân dồn dập.
Khoảng cách dần thu hẹp.
Ngay khi Thùy Chang sắp chạm được
Bóng người bất ngờ rẽ gấp, biến mất sau một lối nhỏ.
Cô dừng lại.
Kỳ Kỳ
An Kỳ đến sau, thở nhẹ nhưng vẫn bình tĩnh:
“Hắn quen địa hình.”
Thùy Chang
“Không cần cô nhắc.”
Thùy Chang
“Nhưng ít nhất… cô đúng một chuyện.”
Thùy Chang
“Hắn không hoàn hảo.”
Đêm đó.
Trong phòng làm việc, chỉ còn ánh đèn bàn.
An Kỳ ngồi xem lại dữ liệu.
Trên màn hình là hai thi thể.
Và một suy nghĩ dần hiện rõ.
Kỳ Kỳ
“Không phải ngẫu nhiên…”
“Hắn đang chọn mục tiêu.”
Ở một nơi nào đó.
Một bóng người đứng trong bóng tối.
Áo khoác xám.
Hắn cúi đầu, tay siết chặt
Như đang luyện tập.
Một giọng nói trầm thấp vang lên:
“Lần sau… sẽ hoàn hảo hơn.”
Một kẻ săn mồi đang học hỏi.
Và cuộc truy đuổi… mới chỉ bắt đầu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play