Kẻ Hộ Mệnh Phía Sau Một Tiền Đạo
1.Bi Kịch Dưới Ánh Bình Minh
tác giả
Lưu ý chuyện tự nghĩ ko có thật
tác giả
Có những tình tiết có yếu tố tâm linh,hài,nghiêm trọng
tác giả
ông Nguyễn Thành Phong là tự suy nghĩ ra nên ko ghép với đời thực
Buổi sáng hôm ấy tại Diamond Base đẹp đến mức không ai có thể ngờ tới một tai họa. Ánh nắng ban mai vàng óng đổ xuống mặt cỏ xanh mướt, sương sớm còn đọng lại lấp lánh như những hạt kim cương.
Trên sân, đội bóng của tỷ phú Thành Phong đang hì hục tập luyện. Tiếng còi của HLV Kim Sang Sik vang lên dõng dạc
Tiếng giày đinh cày trên mặt cỏ hoà cùng tiếng thở dốc của những chàng trai trẻ tạo nên một bầu không khí đầy sức sống. Nguyễn Đình Bắc là người nổi bật nhất
Anh ấy bức tốc như những mũi tên,khi gần đến khung thành anh liền đá,bỗng một tiếng gắc văng lên trên sân cỏ
Chân anh gập ra ngoài sau, khiến anh đau đớn mà ngã người xuống mặt cỏ , những ngọn cỏ bất ngờ khi bị một lực mạnh ngã lên,đã có vài cọng vang lên cao
Cỏ và đất hòa quyện khiến cho khung cảnh,càng thêm nghiêm trọng
Cái chân phải của Bắc cứ thế mà phát ra những cơn đau dữ dội, khiến cho Đình Bắc phải la lên
Đội ngũ y tế xuất hiện và hỗ trợ Đình Bắc vô bệnh viện
Thầy Kim đi vòng quài cửa phòng xquang,Ông Nguyễn Thành Phong người nắm nguyền đội bóng đang cố giữ bình tĩnh
Khi cửa phòng bật mở một vị bác sĩ bước ra và nói
All trừ ai trừ
Thưa ngài Phong và ngài Kim tôi đã làm nghề 30 năm, nhưng chưa từng thấy trường hợp nào thế này.
Nguyễn Thành Phong
Ý Ông là sao
All trừ ai trừ
Trên phim chụp, xương chân của cậu ấy hoàn toàn nguyên vẹn, dây chằng không hề có vết rách, cơ bắp cũng không tổn thương. Theo y học, cái chân đó... hoàn toàn bình thường.
Nguyễn Thành Phong
Bình thường sao,ông cũng thấy thằng bé nó đau như thế mà
Sau những lời khẳng định vô vọng của bác sĩ, cánh cửa phòng cấp cứu từ từ mở ra. Chiếc xe đẩy lăn bánh chậm chạp trên sàn gạch men trắng muốt của bệnh viện.
Trên xe, Nguyễn Đình Bắc nằm bất động, gương mặt vốn dĩ góc cạnh, đầy sức sống giờ đây xám xịt như tro tàn. Dù bác sĩ đã tiêm liều thuốc giảm đau mạnh nhất có thể, nhưng đôi lông mày của anh vẫn nhíu chặt lại
Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm ướt cả chiếc gối trắng.
Môi Bắc mím chặt, thỉnh thoảng lại bật ra những tiếng rên hừ hừ trong cổ họng. Cơn đau này không giống như cảm giác đau buốt của xương gãy hay sự tê dại của đứt dây chằng
Nó giống như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua từng thớ thịt, hay một bàn tay vô hình đang tiếp tục vặn xoắn cái cổ chân của anh ngay cả khi anh đã nằm im.
Ông Phong chậm rãi bước lại gần, thốt ra những điều hỏi han
Nguyễn Thành Phong
Bắc con có sao không con
Mắt của Đình Bắc ko mở được vì cơn đâu
Nguyễn Đình Bắc
//Giọng thì thào nói//con đau quá chú ơi nó cứ vận chân con
Câu nói của Bắc khiến cả hành lang bệnh viện như rơi vào hầm băng. Các y tá đứng gần đó nhìn nhau sợ hãi. Rõ ràng chân anh đang được đặt thẳng, được nẹp cố định chắc chắn, nhưng trong cảm giác của anh, nó vẫn đang bị bẻ ngoặt ra sau.
Chứng kiến cảnh tượng đó, HLV Kim Sang Sik run run rút điện thoại ra, ông không gọi cho bác sĩ nào nữa. Ông nhìn sang Thành Phong, ánh mắt đầy quyết đoán
Kim Sang Sik
Phong... y tế không làm được gì đâu. Phải tìm "người đó" thôi. Có thứ gì đó không sạch sẽ đang bám lấy chân thằng bé
Thành Phong gật đầu, bàn tay ông nắm chặt thành đấm. Ông hiểu rằng, hào quang rực rỡ của Diamond Base đã vô tình che khuất một bóng ma đang trỗi dậy.
Tiệm Thuốc Nam giữa lòng thành phố
Tiếng chuông điện thoại vang lên khô khốc giữa không gian ngột nạt của hành lang bệnh viện. HLV Kim Sang Sik bước ra một góc khuất, bàn tay cầm điện thoại khẽ run vì lo lắng và cả sự kỳ vọng cuối cùng.
Ở đầu dây bên kia, sau vài hồi chuông dài, một giọng nữ vang lên. Không vồn vã, không ngạc nhiên, giọng nói ấy bình thản đến mức khiến người ta cảm thấy hơi lạnh sống lưng.
Phan Ngọc Minh
Alo con đây Bác Kim
HLV Kim hít một hơi thật sâu, giọng ông gấp gáp bằng thứ tiếng Việt còn chưa thật chuẩn
Kim Sang Sik
Cô Minh... là tôi, Kim Sang Sik đây. Chuyện lần trước ông Phong nói... bây giờ thực sự xảy ra rồi. Đình Bắc... chân cậu ấy bị vặn ngược ngay trên sân tập. Bác sĩ... bác sĩ nói không có bệnh, nhưng thằng bé đau đến chết đi sống lại. Cô giúp cho, làm ơn!
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây. Chỉ có tiếng gió thổi vi vu và tiếng lật trang sách sột soạt. Ngọc Minh nhàn nhạt đáp
Phan Ngọc Minh
Chân bị vặn ngược dù không có va chạm? Ánh sáng ban mai rực rỡ nhưng lại cảm thấy lạnh toát đúng không?
HLV Kim sững sờ, ông chưa kịp kể chi tiết mà cô đã nói đúng y hệt
Kim Sang Sik
Đúng... đúng vậy! Sao cô biết?
Ngọc Minh khẽ thở dài, tiếng thở dài của cô như thể vừa nhìn thấy một đứa trẻ làm sai một bài toán quá đơn giản
Phan Ngọc Minh
Tôi đã bảo ông Phong rồi, cái địa thế Diamond Base đó 'vượng' thì có vượng, nhưng nó quá lộ liễu, dễ thu hút những thứ đói khát từ cõi âm. Cậu tiền đạo đó lại là người có dương khí mạnh nhất, chẳng khác nào một ngọn đèn pha giữa đêm tối kêu gọi lũ thiêu thân.
Kim Sang Sik
Vậy cô có cứu được không? Ông Phong nói sẽ trả bất cứ giá nào!
Phan Ngọc Minh
Bảo ông Phong chuẩn bị xe đem Đình Bắc đến Tiệm thuốc Nam Của tôi tôi sẽ đợi
Khi HLV Kim quay lại chỗ xe đẩy, Đình Bắc vừa được đưa ra khỏi phòng tiêm thuốc. Dù thuốc giảm đau đang chạy trong huyết quản, gương mặt chàng tiền đạo vẫn co rúm
Nguyễn Đình Bắc
Thầy... thầy gọi cho ai vậy?" — Bắc thào thào hỏi.
HLV Kim nhìn Thành Phong, rồi cúi xuống vỗ nhẹ vào vai Bắc
Kim Sang Sik
Người có thể giúp con
Đình Bắc mệt mỏi nhắm mắt lại. Trong cơn mê man, anh dường như cảm thấy cái cổ chân mình không phải đang đau vì chấn thương, mà như đang bị một bàn tay đầy móng vuốt, lạnh lẽo như
Anh không biết rằng, cuộc gặp gỡ với Ngọc Minh sắp tới sẽ là khởi đầu cho một hành trình mà bóng đá chỉ là bề nổi, còn sự sống còn của anh lại nằm ở những lá bùa và những trận chiến không tiếng súng trong bóng đêm.
Chiếc xe sang trọng của tỷ phú Thành Phong dừng lại trước một con hẻm nhỏ, sâu hun hút. HLV Kim Sang Sik nhìn vào bản đồ rồi nhìn cái ngõ hẹp, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Phía sau xe, Đình Bắc vẫn nằm trên băng ghế dài, gương mặt nhợt nhạt, mồ hôi rịn ra trên trán dù máy lạnh trong xe đang chạy hết công suất.
Nguyễn Thành Phong
Tới rồi sao?
Thành Phong bước xuống, chỉnh lại bộ vest, cảm giác lạc lõng giữa khu phố cũ.
Họ phải nhờ hai vệ sĩ cao lớn khênh cáng đưa Đình Bắc vào sâu trong hẻm. Cuối đường là một căn nhà gỗ cổ kính, bảng hiệu treo lủng lẳng ba chữ bằng gỗ mộc mạc: "Tiệm thuốc Nam".
Vừa bước qua cánh cửa gỗ, một mùi hương nồng đậm từ hàng trăm loại thảo dược xộc thẳng vào mũi. Không gian bên trong yên tĩnh đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào phố thị ngoài kia. Khắp bốn bức tường là những hệ thống tủ gỗ nhỏ đựng thuốc nam, mỗi ngăn đều có nhãn tên viết bằng mực tàu.
Ngọc Minh đang ngồi sau một cái bàn gỗ lớn, cô không ngẩng đầu lên, đôi tay thon dài vẫn đang bận rộn phân loại những nhành cỏ khô.
Phan Ngọc Minh
Đến rồi à? Muộn hơn tôi tính 15 phút.
Cô nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói vẫn dửng dưng như lần đầu gặp mặt.
Nguyễn Thành Phong
Cô Minh, bác sĩ ở bệnh viện quốc tế bó tay rồi. Thằng bé đau quá, cô xem giúp...
Ngọc Minh lúc này mới ngước mắt lên. Ánh mắt cô không dừng lại ở khuôn mặt Đình Bắc mà nhìn chằm chằm vào cái cổ chân đang băng bó của anh. Cô đứng dậy, bước lại gần chiếc cáng.
Phan Ngọc Minh
Đặt cậu ta xuống giường nhỏ kia." – Cô ra lệnh.
Đình Bắc được đặt nằm xuống chiếc giường bông đen bóng. Cảm giác cái lạnh từ áo ga thấm vào lưng khiến anh rùng mình. Ngọc Minh không dùng kéo, cô chỉ đưa ngón tay lướt nhẹ một đường, lớp băng gạc dày đặc tự động đứt ra như bị dao cắt.
Thầy Kim và ông Phong đồng loạt nín thở. Cái cổ chân của Đình Bắc lúc này không hề sưng đỏ, nhưng dưới lớp da trắng trẻo, những gân máu màu tím đen đang nổi lên, vặn xoắn thành một hình thù kỳ dị, trông giống như một bàn tay đang siết chặt lấy khớp xương.
Phan Ngọc Minh
Bệnh viện không tìm ra là đúng. Vì cái chân này không đau vì xương cốt, nó đau vì bị 'vít'
Cô quay sang phía tủ thuốc, lấy ra một hũ sứ nhỏ và một ít nhang thơm.
Phan Ngọc Minh
Ông Phong, thầy Kim, hai người ra ngoài chờ. Ở đây dương khí quá nặng sẽ làm thứ bên trong nổi loạn, Bắc sẽ đau chết mất.
Chỉ còn lại Bắc và Minh. Bắc nhìn cô, giọng run rẩy
Nguyễn Đình Bắc
Cô... cô định làm gì tôi?
Ngọc Minh lấy một nắm lá thuốc xanh ngắt, vò nát rồi đắp lên vết thương. Cảm giác đầu tiên của Bắc không phải là mát lạnh, mà là một cơn nóng rát như lửa đốt. Anh định hét lên thì Ngọc Minh đã nhanh tay nhét một mẩu gỗ thơm vào miệng anh.
Phan Ngọc Minh
Cắn chặt vào. Đừng để nó nghe thấy tiếng cậu khóc, nó sẽ càng lấn tới đấy."
Cô thì thầm, đôi mắt lúc này đột ngột ánh lên một tia sáng lạnh lẽo.
Cô bắt đầu đốt nhang, làn khói trắng không bay lên trời mà lại từ từ quấn lấy cổ chân của Đình Bắc. Trong ánh sáng mờ ảo của tiệm thuốc nam, Bắc nhìn thấy một cảnh tượng rợn người: Theo nhịp đọc chú thầm thì của Ngọc Minh, từ dưới lớp da chân anh, những sợi khí đen ngòm bắt đầu bị "hút" ra ngoài, len lỏi qua kẽ lá thuốc.
Cơn đau vặn xoắn dần dịu đi, thay vào đó là một cảm giác tê dại nhưng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Đây là lần đầu tiên kể từ buổi sáng định mệnh đó, Đình Bắc cảm thấy đôi chân mình thực sự thuộc về mình.
Ngọc Minh mồ hôi lấm tấm trên trán, cô nhìn đồng xu trên bàn đang rung bần bật rồi dừng hẳn. Cô thở hắt ra, quay sang Bắc
Sau khi tạm thời trấn áp hắc khí trên chân Đình Bắc, không gian trong "Tiệm Thuốc Nam" trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Ngọc Minh không vội vàng dọn dẹp, cô ngồi xuống chiếc ghế bành cũ, đôi mắt đăm chiêu nhìn về phía Đình Bắc đang nằm thiếp đi vì kiệt sức
3.điềm báo từ tàn tro
Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu trên bàn trà khẽ đung đưa, hắt những bóng đen dài dằng dặc lên vách tường gỗ thơm mùi quế và đại hồi. Ngọc Minh thở hắt ra một hơi, những lọn tóc mai bết lại bên thái dương vì mồ hôi. Cô đưa bàn tay vẫn còn hơi run rẩy vì vận linh lực quá độ lên day ấn huyệt thái dương.
Ngọc Minh tiến lại gần giường, khẽ nhấc mép chăn để kiểm tra vết thương trên chân Đình Bắc. Hắc khí đã tan, nhưng trên làn da trắng bệch của anh giờ đây hiện rõ một đường gân tím thẫm, chạy dọc từ cổ chân lên đến đầu gối, trông giống như một con rết đang ngủ đông.
Phan Ngọc Minh
Không phải quỷ khí thông thường
Cô lẩm bẩm, đôi mày thanh tú nhíu chặt.
Phan Ngọc Minh
Đây là Minh Ấn của vùng núi phía Bắc. Kẻ nào lại dùng đến cấm thuật này với một người phàm?
Tiệm thuốc này vốn là nơi giao thoa giữa âm và dương, là trạm dừng của những linh hồn lạc lối và những kẻ mang nợ trần gian. Nhưng sự xuất hiện của Đình Bắc cùng thứ tà thuật hắc ám này đang báo hiệu một cơn bão mà ngay cả những bức tường bảo vệ của "Tiệm Thuốc Nam" cũng khó lòng che chắn nổi.
Trong không gian tĩnh lặng 3 tiếng gõ cửa phát ra từ cánh cửa gỗ
Ngọc Minh khựng lại, đôi mắt sắc sảo nhìn về phía cánh cửa gỗ lim vốn đã được cài then kỹ lưỡng. Chuông gió treo trước hiên không hề rung, nghĩa là kẻ đang đứng bên ngoài... không có hơi thở của người sống, nhưng cũng chẳng phải là linh hồn.
Phan Ngọc Minh
Tiệm đã đóng cửa, mời quay lại sau giờ Dần
Ngọc Minh lạnh lùng cất tiếng, tay âm thầm siết chặt lấy chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào.
....
Chủ tiệm đừng khách khí
Một giọng nói trầm đục, như tiếng sỏi đá cọ xát vào nhau vang lên.
....
Tôi chỉ đến để lấy lại... món đồ vốn không thuộc về nơi này.
Đúng lúc đó, Đình Bắc trên giường đột nhiên co giật mạnh. Anh bật dậy, đôi mắt vẫn nhắm nghiền nhưng miệng lại thốt ra những lời mê sảng bằng một ngôn ngữ cổ xưa, âm điệu nghe như tiếng khóc than của hàng ngàn linh hồn dưới vực thẳm.
Ngọc Minh nhận ra ngay lập tức: Hắc khí không hề bị triệt tiêu, nó chỉ đang dùng Đình Bắc làm vật chủ để dẫn dụ cô mở cửa.
Ánh sáng từ ngọn đèn dầu vụt tắt ngóm, để lại không gian Tiệm Thuốc Nam chìm trong bóng tối đặc quánh. Ngọc Minh phát hiện ra mình đã sai lầm khi đánh giá thấp đối phương: Kẻ đứng sau không chỉ muốn lấy mạng Đình Bắc, mà còn muốn biến tiệm thuốc của cô thành một "địa huyệt".
Download MangaToon APP on App Store and Google Play