Tiếng pháo nổ và tiếng kèn thổi vang trời, kiệu hoa bọc lụa đỏ tám người khiên đặt trước cửa phủ thượng thư, tân nương mặc hỉ phục màu đỏ rực được hạ nhân dìu lên kiệu hoa.
"Khởi hành". Chiếc kiệu được tám nam nhân mặc y phục đỏ vác lên vai, tiến thẳng về hướng Chiến Vương Phủ.
Bên trong kiệu là một nữ nhân sớm đã không còn hơi thở vì đã uống thuốc độc tự vẫn từ trước, nói chính xác hơn là một cái xác mặc hỉ phục.
Hôm đó Vương phủ treo đầy đèn lồng đỏ, hỉ đường náo nhiệt, người người chúc mừng, trái với sự náo nhiệt đó, bên trong tân phòng lại yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Cái xác đang mặc hỉ phục nằm trên giường, bỗng mở mắt ra ngồi bật dậy: "Cứu mạng aaa...!!!". chiếc khăn đang trùm trên đầu cũng rơi xuống giường.
Không phải mình đã chết rồi sao? chẳng lẽ đây là địa ngục? Thượng Quan Linh Vũ nhớ rất rõ bản thân lúc đang trên đường đi làm về nhà, thật sự đã bị một tên mặc áo đen bám theo giết chết, nàng còn nhớ rất rõ cảm giác bị dao đâm vào bụng liên tục đó, rất là đau đớn.
Khi Thượng Quan Linh Vũ đang chìm vào suy nghĩ thì cửa phòng chợt được mở ra, một nam nhân mặc hỉ phục đỏ rực ngồi trên xe lăn, được hạ nhân đẩy vào.
"Vương Phi, Vương Gia hôm nay đành nhờ ngài chăm sóc ". Lời vừa dứt hạ nhân đã quay người rời đi.
Thượng Quan Linh Vũ hoàn hồn lại với lời người vừa nói kia, nàng nhìn người nam nhân gương mặt xanh xao gầy gò hốc hác của nam nhân trước mặt thì giật mình: "ngươi là ma đói à? không đúng nhìn ngươi không giống như hồn ma đã chết".
Hắn tự mình đẩy xe lăn lướt qua Thượng Quan Linh Vũ trực tiếp đến giường ngủ: "hồ ngôn loạn ngữ, nếu ngươi đã gã và vương phủ thì tốt nhất nên an phận, theo quy cũ của phủ, đừng làm chuyện ngu xuẩn". Hắn lạnh giọng như cảnh cáo.
Thượng Quan Linh Vũ vừa nghe những lời hắn nói, có chút nghi hoặc, vương phủ? không phải chết rồi nên vào luân hồi đầu thai sao? nàng lúc này mới để ý, bản thân đang mặc một bộ y phục cổ đại màu đỏ, đây không phải là đồ của người hiện đại, Thượng Quan Linh Vũ nhìn một lượt xung quanh thì giật mình, chẳng lẽ nàng chưa chết, đã xuyên không đến thế giới này?.
Nghĩ đến đây nàng liền đưa tay lên véo mạnh vào người mình, đau quá, Thượng Quan Linh Vũ thật sự chưa chết, nàng thật sự chưa đi bán muối, nàng vui mừng đến mức chảy cả nước mắt.
Khi nàng còn đang vui vẻ cuối cùng bản thân đã sống lại, thì một luồng ký ức như thủy triều ập vào đại não, Thượng Quan Linh Vũ ôm đầu đau đớn, đây không phải là ký ức thuộc về nàng, mà là ký ức của chủ cơ thể này.
Nguyên chủ là thứ nữ của phủ thượng thư, nàng luôn sống ẩn dật ít khi ra khỏi phủ, nàng vừa mới đến tuổi cập kê đã bị ép gả đến vương phủ để xung hỉ, chỉ vì một quẻ bói của một tên đạo sĩ nói rằng bát tự của nàng hợp với mệnh của hắn.
Chỉ cần nàng gả vào sẽ có thể trấn áp được mệnh thiên sát của hắn, và có thể giúp hắn khỏe mạnh, thế là một đạo thánh chỉ tứ hôn đã được ban xuống.
Thay vì nói để nàng gả đến đây xung hỉ, thì hãy nói rằng là một con tốt thí mạng mà hoàng đế đã bày ra, nhưng có lẽ gã không ngờ được rằng, tiểu thư phủ thượng thư sớm đã bị giết kia lại đột ngột sống lại, và là một biến số trên ván cờ của gã.
Trùng hợp hơn là nàng và nguyên chủ lại cùng tên cùng họ, Thượng Quan Linh Vũ ngươi cứ an tâm mà đi, ta sẽ thay ngươi sống thật tốt, ý niệm đó vừa nảy lên một cảm giác nhẹ nhõm như vừa được giải thoát từ trong cơ thể nàng.
Thượng Quan Linh Vũ lúc này xoay người lại đã thấy hắn nằm trên giường, mắt nhấm nghiền, nàng nhìn nam nhân đang nằm trên giường kia, không khỏi đánh giá, hắn dù hiện tại rất hốc hác, nhưng gương mặt góc cạnh không che giấu được vẻ anh tuấn.
Đêm đã khuya nàng cũng nên đi nghỉ ngơi, còn chuyện khác ngày mai dậy rồi tính tiếp, nàng nghĩ đến đây liền nằm xuống bên cạnh hắn.
"Cút xuống". Lục Cẩm Uyên đột nhiên mở mắt lớn tiếng quát.
"Ngươi không muốn ngủ cùng giường với ta, thì tự lăn xuống đất nằm". Thượng Quan Linh Vũ không thèm mở mắt chỉ lạnh nhạt quay lưng về phía hắn đáp.
"Ngươi dám kêu bổn vương ngủ dưới đất?". Hắn trừng mắt nhìn nàng, như không thể tin vào những gì vừa nghe thấy.
"Ồn ào, không ngủ thì cút". Nàng lật người quay lưng về phía hắn, thuận tay kéo luôn cái chăn trên người hắn kéo qua người bản thân.
"Ngươi...". Lục Cẩm Uyên tức giận nghiến răng không nói nên lời.
Hắn bây giờ có muốn ra khỏi phòng cũng chẳng được, vì nàng đang nằm bên phía ngoài, còn hắn nằm ở bên trong, mà chân hắn hiện tại lại không tiện, không thể dùng nội lực tự mình xuống xe lăn, muốn rời khỏi giường thì chỉ còn cách gọi hạ nhân đến giúp đỡ, nhưng hôm nay là ngày đại hôn tai mắt của đám người kia đang nhìn chằm chằm vào hắn, nên Lục Cẩm Uyên chỉ có thể nhẫn nhịn mà cùng nàng ở lại qua đêm nay.
Ngày hôm sau khi Thượng Quan Linh Vũ tỉnh dậy, người nằm bên cạnh đã không thấy bóng dáng đâu.
Nàng chẳng thèm để ý đến hắn đang làm gì, chỉ vung vai sau đó bước xuống giường, đến khi Thượng Quan Linh Vũ tự mình rửa mặt thay y phục xong mới chợt nhận ra, hạ nhân trong phủ này vậy mà không có lấy một người đến hầu hạ bên cạnh, ngay cả nha đầu theo nàng xuất giá cũng không thấy đâu.
Thượng Quan Linh Vũ mở cửa phòng bước ra ngoài, nàng nhìn những hạ nhân trong phủ và hai nha đầu theo nàng xuất giá, họ đang thảnh thơi cắn hạt dưa buông chuyện, khi nhìn thấy nàng họ chẳng hành lễ chỉ nhìn nàng với ánh mắt hống hách ngạo mạn tự đắc, cứ như họ mới là chủ nhân của nơi này vậy.
Thượng Quan Linh Vũ vờ như không nhìn thấy những ánh mắt và dáng vẻ vênh váo của họ, chỉ thẳng bước đến viện phủ hắn đang ở.
"Vương gia đây là thuốc của hôm nay". Tổng quản bưng bát thuốc đến trước mặt hắn.
"Đã uống bao lâu rồi vẫn không có tiến triển, thì uống tiếp có tác dụng gì". Lục Cẩm Uyên không nhận lấy bát thuốc, chỉ lạnh nhạt nhìn bát thuốc trước mặt, ngữ khí ảm đạm không cảm xúc nói.
"Chắc chắn sẽ tốt lên mà ạ". Tổng quản vương nhìn chủ tử nhà mình không khỏi đau lòng xót xa, vốn dĩ hắn là thiên tài xuất chúng, mười tuổi đã ra chiến trường, mười lăm tuổi dẫn binh giết giặc, đã lập được vô số chiến công, hắn được gọi với danh xưng chiến thần của Thiên Vũ Quốc.
Cứ nghĩ hào quang đó mãi mãi sẽ không lụi tàn, cho đến khi lần đó Lục Cẩm Uyên bị ám toán, dù giữ được mạng nhưng đôi chân đã tàn phế, đến cơ thể cũng bị tổn hại không hề nhẹ, thiếu niên kiêu ngạo một thương chém đầu kẻ thù uy danh ngày nào, nay chỉ còn lại hư danh.
Lục Cẩm Uyên không biết lấy con dao từ đâu ra, hắn đưa lưỡi dao lên cổ bản thân: "vô dụng thôi, ta đã thành phế nhân, sống còn có ích lợi gì".
"Đừng mà vương gia, xin ngài hãy suy nghĩ lại". Tổng quản Vương là người thân cận bên cạnh hắn, đi theo hắn từ khi hắn còn là một hoàng tử, nên bây giờ nhìn thấy hắn như vậy ông ta vô cùng đau lòng, tay chân luống cuống muốn ngăn hắn đừng làm chuyện dại dột.
Giữa bầu không khí đang căng thẳng, cánh cửa đột nhiên mở ra, theo phản xạ hai người đều nhìn về hướng cửa vừa được người khác mở ra, Thượng Quan Linh Vũ từ bên ngoài bước vào, nàng đi đến trước mặt hắn: "này, ngươi khoang hãy chết, trước khi chết có thể điểm chỉ vào bản khế ước này được không?". Nàng vừa nói vừa lấy tờ giấy được gấp gọn gàng từ trong tay áo ra, đưa đến trước mặt hắn.
Không khí bỗng nhiên im lặng trong vài giây.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Cuối cùng hắn mới phản ứng lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào tờ giấy trước mặt, rồi lại nhìn gương mặt nàng trước mắt, gân xanh trên trán hắn bắt đầu nổi lên tức giận lớn tiếng quát: "Thượng Quan Linh Vũ, bổn vương còn chưa có chết đâu".
"Ta biết". Thượng Quan Linh Vũ bình thản đáp: "cho nên mới tranh thủ".
"Ngươi...". Hắn tức đến không nói nên lời, đây là lần đầu tiên hắn bị người khác chọc tức đến mức này.
"Ngươi cái gì mà ngươi, Trước sau gì ngươi cũng chết, chi bằng nhanh chóng điểm chỉ vào đây, để ta có thể danh chính ngôn thuận thừa kế di sản của ngươi". Nàng nhìn hắn đang tức giận nhàn nhạt đáp, Thượng Quan Linh Vũ nàng không muốn hắn sau khi chết, nàng sẽ trở thành một góa phụ nghèo kiết xác.
Dù ở đâu thì tiền tài vẫn là thứ quan trọng nhất, hơn nữa ở thời cổ đại phong kiến này, địa vị của nữ nhân vốn đã thấp, chưa kể một khi xuất giá thì sẽ rất khó trở về nhà mẹ đẻ, không chỉ vấn đề danh tiếng, mà còn một số vấn đề khác nữa.
Một góa phụ muốn tái giá lần nữa cũng sẽ chịu rất nhiều thiệt thòi và cần rất nhiều ngân lượng, dù nàng chưa từng nghĩ đến sẽ tái giá sau khi hắn chết, nhưng nàng cần một sự đảm bảo tuyệt đối sau này.
"Muốn bổn vương chết sớm để ngươi được hưởng lợi à? ngươi đừng mơ tưởng nữa". Hắn cầm lấy bản khế ước vò nát ném mạnh xuống đất.
Trên đời này thật sự còn có một nữ nhân mới vừa qua cửa hôm qua, hôm nay đã muốn phu quân của mình chết sớm để kế thừa di sản.
"Thế ngươi không định chết nữa à?". Thượng Quan Linh Vũ nhìn hắn tỏ vẻ tiếc nuối.
"Ngươi cút!!". Lục Cẩm Uyên ánh mắt đằng đằng sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương, chỉ tay ra cửa lớn tiếng quát.
"Muốn ta cút? hừ...muốn là được sao, ta cứ ngồi ở đây đấy ngươi làm gì được ta?". Nói rồi nàng ngồi xuống ghế bên cạnh, thuận tay cầm luôn chén trà của hắn vừa rót.
"Ngươi...phụtttt...". Lục Cẩm Uyên bị nàng chọc cho tức nghẹn, phung ra một ngụm máu, sau đó bất tỉnh ngay tại chỗ.
"Vương gia, ngài tỉnh lại đi".
"Gọi thái y, nhanh gọi thái y, vương gia bị vương phi chọc tức ngất xỉu rồi". Tổng quản vừa đỡ lấy hắn vừa hét với cận vệ bên ngoài.
"Chậc". cũng yếu quá rồi, mới có như vậy đã không chịu nổi, Thượng Quan Linh Vũ vừa uống một ngụm trà, vừa liếc nhìn hắn đang bất tỉnh nhân sự, trong lòng không khỏi cảm thán.
Phút chốc tin đồn vương gia bị vương phi vừa qua cửa chọc cho tức đến thổ huyết, đã truyền khắp Vương Phủ.
"Vương gia ngài cuối cùng cũng đã tỉnh, nhờ có vương phi chọc tức ngài khiến ngài thổ huyết, nên máu độc còn tích tụ nhiều năm trong cơ thể ngài đã nôn ra hết". Tổng quản nhìn thấy hắn tỉnh lại không khỏi vui mừng, liền kể lại hết những lời thái y đã nói.
Lục Cẩm Uyên không để ý đến những lời ông tổng quản nói, chỉ lãnh đạm hỏi: "Nữ nhân kia đang ở đâu? gọi nàng ta tới đây". Hắn vừa tỉnh lại đã hỏi Thượng Quan Linh Vũ nàng đang ở đâu, hắn muốn biết nàng hiện tại đang làm gì, hắn phải để mắt đến nàng, một quân cờ do người khác sắp xếp bên cạnh hắn.
"Bẩm điện hạ, Vương Phi hiện đang ở phòng bếp". Tổng quản Vương cung kính đáp.
"Đi, tới đó xem thử". Lục Cẩm Uyên được hộ vệ đưa lên xe lăn ngồi sau đó từng bước đẩy hắn đến phòng bếp, hắn muốn xem thử nàng đang giở trò gì, nếu bắt tại trận nàng muốn làm hại hắn, thì hắn sẽ thuận theo mà giết chết nàng ngay tại chỗ, sau đó sẽ ném ra khỏi phủ.
Thượng Quan Linh Vũ nàng lúc này đang ở trong phòng bếp, dạy dỗ hai tên hạ nhân không biết trời cao đất dày.
"Ngươi có biết chúng ta là người của ai không? ngươi dám...". Lý mama lời còn chưa dứt đã ăn ngay cái bạt tay của nàng.
"Thượng Quan Linh Vũ ngươi chỉ là một vương phi hữu danh vô thực, lại dám ra tay với bọn ta, ngay cả vương gia còn không dám mà ngươi..". Nàng cảm thấy ả ta cứ lải nhải mãi bên tai, khiến nàng thấy phiền liền cầm bát canh thừa trên bàn lên đổ vào miệng ả ta.
"Chính là đánh đám cẩu nô tài các ngươi". Dù nàng chỉ là một vương phi hữu danh vô thực, nhưng ít nhất cũng phải được một bữa cơm đàng hoàng, chứ không phải là mấy món cơm thừa canh cặn như thế này, đây rõ ràng là thức ăn thừa mà bọn họ đã ăn qua, mang đến cho nàng.
"Chuyện gì đang xảy ra ở đây?". Lục Cẩm Uyên vừa được hộ vệ đẩy xe lăn vào, vừa nhìn cảnh tượng trước mắt, nhíu mày hỏi.
Lý mama và tì nữ vừa bị nàng dạy dỗ kia, lúc này nhìn thấy hắn ánh mắt sáng bừng lên, liền chạy đến chỗ hắn kể tội: "Vương Gia ngài cuối cùng cũng đến rồi, ngài phải làm chủ cho lão nô, nàng ta vừa qua cửa đã đánh mắng chúng nô tì, dù sao chúng tôi cũng là người do hoàng hậu đưa đến".
Không đợi hắn lên tiếng, nàng đã lên tiếng trước: "Ngươi tới đúng lúc lắm, Vương phủ của ngươi nghèo đến mức này rồi sao?". Thượng Quan Linh Vũ chỉ tay vào bát cháo kê loãng đến mức không có lấy mấy hạt gạo, và cả dĩa rau luộc trên bàn.
Nghe thấy những lời trách móc từ nàng, tay hắn siết chặt đến mức từng khớp xương hiện ra rõ ràng, Lục Cẩm Uyên hắn không biết phải đáp lời sao với câu hỏi đó, Vương phủ của hắn hiện tại thật sự rất nghèo, đến cả chi tiêu sinh hoạt bình thường cũng gần như rất khó khăn.
Tổng quản nhìn thấy sự khó xử trong mắt hắn, liền lên tiếng đáp lại lời nàng vừa nói: "Vương Phi ngài có điều chưa biết, bỗng lộc mỗi tháng triều đình phân phát cho Chiến Vương phủ, đã bị cắt giảm gần hai năm nay, nên hiện tại trong phủ không có nhiều bạc".
Mấy năm gần đây ngân lượng mà triều đình ban xuống càng ngày càng ít, thậm chí còn không có lấy một lượng, mỗi tháng ngân lượng chi tiêu và thuốc than của Lục Cẩm Uyên đều phải dựa vào việc bán những món đồ trong phủ để duy trì.
"Cái gì!!!" . Nghe thấy những lời đó, như sét đánh ngang tai nàng, nàng còn tưởng rằng xuyên đến đây có thể làm một vương phi cá mặn chỉ ăn rồi ngủ, không ngờ lại đến cái vương phủ đến cơm còn không đủ ăn, có lẽ Thượng Quan Linh Vũ nàng là người đầu tiên xuyên không đến làm một vương phi nghèo kiết xác.
Xuyên đến đây đã đủ xui xẻo lắm rồi, bây giờ còn phải chịu đựng cảnh này, hơn nữa còn bonus thêm tên vương gia mặt lạnh như quan tài, đã vậy còn suốt ngày đòi sống đòi chết, vậy di sản của hắn chẳng phải là con số không sao? ngày tháng sau này nàng phải sống sao đây.
"Vương phi ngài không cần quá lo lắng đâu ạ, dù vương phủ có chút khó khăn, nhưng của hồi môn của ngài vẫn còn nguyên, chúng tôi tuyệt đối sẽ không đụng đến dù chỉ một đồng". Tổng quản như nhìn ra suy nghĩ của nàng, ông ta biết rõ đó là của riêng nàng, nên dù có bán hết tất cả đồ trong phủ, họ cũng tuyệt đối không đụng đến đồ hồi môn của nàng dù một chút.
Khi nàng còn đang rầu rĩ vì ngày tháng sắp tới, thì những lời nói của ông tổng quản làm nàng bừng tỉnh, phải rồi sao nàng lại quên mất nàng còn có của hồi môn xuất giá của mẫu thân nguyên chủ trước khi mất để lại chứ.
"Ta biết rồi, trước khi đến khố phòng ta cần giải quyết chuyện trước mắt này đã". Nàng bước đến chỗ Lý mama đang quỳ gối trước xe lăn của hắn, nàng ghé sát vào người bà ta ngửi ngửi.
Lúc nãy nàng đã ngửi thấy mùi đồ nướng từ người bà ta tỏa ra, dù rất nhạt.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play