SMALL REMEMBRANCE˖ ݁𖥔 ݁
Dear My Readers
► Ghi chú:
//abc//: hành động, cử chỉ
(abc): tên viết tắt
*abc*: suy nghĩ
"abc": nói nhỏ, thều thào
: abc: gọi điện, nói qua màn hình
-abc: lắp bắp
_abc: tin nhắn, thông báo trên mạng
▸abc: hồi tưởng lại, kể lại, nhắc lại
To you, my beloved readerᰔᩚ
Gió lại nghiêng theo từng cột mốc thời gian cũ
Nhẹ nhàng, lãng mạn và u sầu
Đức Duy
//mở cửa// Sếp cho gọi em!
[• • •]
//vứt tài liệu xuống//
[• • •]
CẬU LÀM CÁI NÀY KIỂU GÌ VẬY HẢ!?
[• • •]
Làm thế này cho ai coi đấy!?
[• • •]
Cậu không thể làm tốt hơn à!!? //đập xuống bàn//
Đức Duy
... //khẽ cúi đầu//
Đức Duy
T-Tôi xin lỗi sếp...!
Đức Duy
Tôi sẽ cố...cố gắng hơn
[• • •]
Cố gắng cố gắng!! Lúc nào cậu cũng chỉ toàn hứa hẹn!
[• • •]
Rồi cậu làm được gì?
Đức Duy
Dạ...tôi... //mắt rưng rưng//
Đức Duy
//cúi người// Tôi sẽ làm lại!
Đức Duy
Thành thật xin lỗi...
//bỏ ra ngoài//
[• • •]
Cậu ta... //lắc đầu//
[• • •]
Thư ký: Người kia là ai vậy?
[• • •]
Cậu đó là...Đức Duy!
[• • •]
Một cậu trai trẻ vừa vào nhận việc
[• • •]
Cậu ta còn vụng về, mong manh lắm!
[• • •]
Mà thế giới này đâu phải màu hồng? Tôi phải trách nhiều cậu ấy mới chai lì được!
[• • •]
Thư ký: Chà...tôi hiểu rồi sếp
Cậu ấy - Đức Duy lại mong manh đúng như sếp nói
Em chỉ vừa tốt nghiệp được hai tháng nhưng nhờ những thành tích tốt nên được nhận vào làm sau 1 tháng thực tập
Dù biết sếp có ý tốt nhưng em vẫn ấm ức lắm!
Đức Duy
//ngồi vào bàn// Hic...sao sếp ác quá vậy!!
Đức Duy
Biết rõ mình vừa vào làm cơ mà...
[• • •]
Nhân viên: Thôi nào cậu bạn!
[• • •]
Nhân viên: Từ từ rồi cậu quen hà!
[• • •]
Nhân viên: //nhìn đồng hồ//
[• • •]
Nhân viên: Ê!! Còn năm phút là tan ca!
Đức Duy
//ngồi thẳng dậy// Ù!!
Đức Duy
//dọn dẹp đồ đạc// Về thôi chứ sao nữa!
Đức Duy
//`(*∩_∩*)′// "Về thôi về thôiii"
Đức Duy
Tôi về đây! Tạm biết đoàn mình nha!!
Đức Duy
//sách cặp chạy đi//
Cả khán phòng đều chợt im lặng
Em quả là sinh viên trẻ tuổi! Vừa nghe tiếng chuông kết thúc là em lại chẳng nghe ai nói nữa rồi
Cứ thế mà lao đầu chạy về nhà như phần thưởng lớn mà cả ngày em đạt được
Đức Duy
Quang Anh! Em về rồii!!
Quang Anh
Duy hả? Hôm nay làm việc vui không? //vội bước ra//
Đức Duy
//chạy lên chỗ anh// Chẳng vui
Đức Duy
Em bị sếp mắng...!
Đức Duy
Đầu ngày còn bị dì kế nhà chửi vì lỡ dẫm phải mấy bông hoa nữa
Đức Duy
Em còn bị bác bảo vệ khiển trách vì đỗ xe nhầm...hic
Đức Duy
//╥﹏╥// Em mệt quá Quang Anh...
Quang Anh
//ôm em vào lòng//
Quang Anh
Ngoan...không có buồn!
Quang Anh
Ai cũng đôi lúc như thế hết
Quang Anh
Em hơi hậu đậu thôi...
Đức Duy
//vỡ òa// A...hic...nhưng người ta có cần phải nặng lời với em thế không?
Đức Duy
Em cũng...cũng cần được hiểu cơ mà!
Đức Duy
Em cũng biết áp lực với những lời nói đó mà!
Quang Anh
//nhẹ nhàng xoa đầu em//
Quang Anh
Phải...nhưng có một số người họ thẳng tính!
Quang Anh
Có sao họ nói vậy, đôi khi lại giận cá chém thớt
Duy chợt ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt em lúc này đã ngập nước lại có đôi má ửng lên vì buồn bực
Quang Anh bật cười rồi cũng xoa cái má ửng đỏ của em, giọng nhẹ nhàng:
Quang Anh
Áp lực thì áp lực! Nhưng em đừng lo
Quang Anh
Có anh ở đây rồi...
//cầm tay em//
Quang Anh
Cứ để thế giới đó đi! Anh sẽ mãi bên em, được chứ?
Đức Duy
//khẽ cười// Hì...ì...vâng!
Đức Duy
Em thương anh quá Quang Anh ơiiiii //ôm chầm lấy anh//
Quang Anh
Anh cũng thương em, yêu em nhất!
Mọi áp lực đè nén cũng chẳng còn bùng phát trong Duy nữa, mà nó đã tan biến theo những yêu thương mềm mại
Mọi thứ đều có thể bại trước thời gian, nhưng có lẽ...cái yêu thương này mãi chẳng trôi rồi
Mà có trôi cũng sẽ lạc vào miền thương yêuᰔ
⟬ Cảm ơn vì đã ở bên Nva mọi hoàn cảnh❤⟭
𝐀𝐮𝐭𝐡𝐨𝐫
Đây chính là ngoại lệ của mọi fic
𝐀𝐮𝐭𝐡𝐨𝐫
Bởi nó được viết song song và không bao giờ ENDDD
𝐀𝐮𝐭𝐡𝐨𝐫
Đây là món quà dành cho tất cả độc giả của tớ
𝐀𝐮𝐭𝐡𝐨𝐫
Thanks for everythingg
Dear Reader - Nemo
To NeMo, my beloved readerᰔᩚ
Giữa những bài ca thảm khốc lại có một tiếng hò vang lên
Đức Duy
Anh nghĩ hai ta sẽ chết ở đâu?
Quang Anh
//khẽ ngước đầu// Ở đâu cũng được
Quang Anh
Miễn là đừng chết với em
Một chuyện tình yêu đẫm máu với từng hành động bất ngờ
Mọi thứ liệu sẽ đổ sụp khi sự thật khẽ tuôn?
Đức Duy
K-Không thể nào...
Mọi chuyện ở từng khung hình, cung bậc cảm xúc
Từng tiếng cười, giây phút cả hai ở bên nhau như một cầu nối cho sinh - tử
Đức Duy
Quang Anh...cái tên này khiến tôi cảm thấy rất quen thuộc
Đức Duy
Dường như tôi cảm nhận nó không nên thuộc về anh...
//nhìn thẳng lên đôi mắt anh//
Quang Anh
//bật cười// Không thuộc về tôi?
Quang Anh
Phải...đáng lẽ ra nó không nên là của tôi, đáng lẽ ra là như vậy!
Đức Duy
Trời cũng khuya rồi...lại mới mưa xong
Đức Duy
Tôi đây có thể cho cậu ở ké một đêm chỗ này!
Đức Duy
//lảng tránh ánh mắt anh//
Đức Duy
Cho ở ké thôi! Đến mai cậu phải về!! Nghe chứ?
Quang Anh
//bật cười// Được...được chứ!
Để rồi nhìn lại hành trình hai ta đã bắt đầu
Và cũng đã từng nghĩ đó là duyên
Quang Anh
...Tôi có thể giúp cậu//nhìn thẳng vào mắt em//
Đức Duy
Giúp? Cậu á, cậu thì giúp gì được tôi?
Quang Anh
Đương nhiên sẽ không thiệt đâu, tôi sẽ giúp cậu hoàn thành nhiệm vụ về thông tin
Quang Anh
Cậu cần điều đó mà
Đức Duy
Thông tin? Nghe cũng lọt tai đấy chứ kẻ lạ mặt
Mọi thứ đều là tình cờ, hay chỉ là sự sắp xếp không lời?
Tất cả những gì họ đang làm là để chứng minh cho điều gì?
Vậy họ sẽ tiếp tục hay dừng lại?
Sẽ im lặng hay lên tiếng?
Bé ơiii, cảm ơn nhiều vì luôn là độc giả của Nva. Lần nào đăng, cũng là người sớm nhất. Không ngờ lại có được một độc giả đáng iu đến vậy💖. Nva cảm ơn NeMo rấttt nhiều! Chúc em một ngày thật tuyệt vời
Download MangaToon APP on App Store and Google Play