Tôi không nhớ rõ mình sinh ra ở đâu—Night City vốn không phải nơi dành cho những đứa trẻ có xuất thân rõ ràng. Người ta chỉ biết đến tôi khi tôi đã là một đứa nhóc gầy gò, bẩn thỉu, sống lay lắt trong những con hẻm ngập nước mưa và ánh đèn neon nhấp nháy. Tên tôi… Javis Morgan—cái tên tôi tự nhặt lấy, giống như cách tôi nhặt từng mẩu kim loại, từng linh kiện vứt đi để đổi lấy một bữa ăn qua ngày.
Chín năm trước, tôi chỉ là một thằng nhóc chuyên lục lọi đống rác ở khu ổ chuột phía nam thành phố. Những thứ người khác vứt đi—chip hỏng, mảnh cyberware vỡ, pin năng lượng cạn—với tôi lại là vàng. Tôi học cách phân biệt thứ nào còn dùng được, thứ nào bán được, và thứ nào có thể giết mình nếu chạm vào quá lâu. Ở Night City, không phải cái chết nào cũng đến từ súng đạn… có những thứ giết bạn chậm hơn, âm thầm hơn.
Tôi sống một mình. Không gia đình. Không bạn bè. Không ai quan tâm.
Cho đến ngày tôi gặp Trio.
Hôm đó trời mưa nặng hạt, kiểu mưa khiến cả thành phố như chìm trong một lớp kính mờ đục. Tôi đang cúi người lục một đống rác điện tử phía sau một khu kho bỏ hoang thì nghe thấy tiếng bước chân. Bản năng sinh tồn khiến tôi lập tức đông cứng lại. Trong thế giới này, có người nhìn thấy bạn không phải là điều tốt.
“Tìm được gì hay không, nhóc?”
Giọng nói trầm, không lớn nhưng đủ khiến tôi biết… kẻ đó không phải người thường.
Tôi quay lại. Trước mắt tôi là một người đàn ông cao lớn, khoác áo dài màu tối, biểu tượng đầu sói bạc phản chiếu dưới ánh đèn neon. Đằng sau hắn là vài người khác—tất cả đều mang cùng một dấu hiệu. Nhóm của hắn… về sau tôi mới biết, đó là Silver Wolf.
Tôi không trả lời. Chỉ siết chặt món đồ vừa nhặt được trong tay—một con chip bán dẫn còn hoạt động được. Đó có thể là bữa ăn của tôi trong hai ngày tới.
Hắn nhìn tôi một lúc lâu. Không phải kiểu nhìn của kẻ muốn cướp, cũng không phải kiểu của kẻ muốn giết.
Mà là… đánh giá.
“Nhóc,” hắn nói, giọng bình thản như thể đang nói về thời tiết, “mày biết thứ đó đáng giá bao nhiêu không?”
Tôi lắc đầu.
Hắn cười nhẹ. “Tốt. Nghĩa là mày còn sống được lâu.”
Đó là lần đầu tiên tôi nghe ai đó nói như vậy mà không kèm theo một cú đấm hay họng súng.
Rồi hắn đưa tay ra.
“Đi theo tao. Hoặc ở lại đây và chết sớm muộn.”
Không có lời hứa. Không có sự thương hại.
Chỉ là một lựa chọn.
Tôi nhìn bàn tay đó vài giây—đôi tay của một kẻ đã trải qua quá nhiều cuộc chiến. Rồi tôi nhìn lại đống rác phía sau mình, nơi đã nuôi sống tôi… và cũng có thể giết tôi bất cứ lúc nào.
Tôi đặt con chip xuống.
Và nắm lấy tay hắn.
Từ ngày hôm đó, tôi không còn là thằng nhóc nhặt rác vô danh nữa.
Tôi trở thành Javis Morgan—đứa trẻ được Trio, thủ lĩnh của Silver Wolf, mang về.
Chín năm trôi qua.
Night City vẫn vậy—tàn nhẫn, lạnh lẽo, không thay đổi.
Chỉ có tôi… không còn là đứa trẻ năm xưa nữa.