Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Dụ Dỗ Omenga Giả Ngốc: Khi Gia Chủ Thức Tỉnh

Chap 1: Đêm Tân Hôn Không Nhiệt Độ

vô truyện
Căn biệt thự chính của Lệ gia đêm nay sáng rực.
Nhưng ánh sáng ấy… không mang theo chút ấm áp nào
Phòng tân hôn rộng lớn, trần cao, rèm đen buông kín. Tất cả đều hoàn mỹ đến mức lạnh lẽo.
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
/ đứng bên cửa sổ /
Bóng lưng cao lớn, thẳng tắp, như một bức tượng không có cảm xúc. Bộ vest đen vẫn chưa thay, cổ áo mở nhẹ, lộ ra đường xương quai xanh sắc lạnh
Không khí xung quanh anh mang theo mùi pheromone gỗ đàn hương trộn huyết sắt trầm, nặng, áp bức đến mức khiến người khác khó thở.
Đây là đêm tân hôn của anh. Nhưng với Lệ Thương Lan… chỉ là một giao dịch.
“Cạch.”
Cửa mở.
Một bóng người nhỏ hơn bước vào.
Huyền Tịch An Dạ. Cậu mặc áo cưới trắng đơn giản, không phô trương. Mái tóc đen mềm buông xuống vai, đôi mắt trong veo, mang theo chút lúng túng không che giấu
Trên tay cậu… là một bát canh còn bốc hơi.
Cậu đứng ở cửa vài giây, như không biết có nên tiến vào hay không.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ khẽ nói / anh... có đói không?
Giọng nói mềm, nhẹ, mang theo chút ngốc nghếch.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ khẽ nói / Em… nấu canh cho anh.
Không khí im lặng. Lệ Thương Lan không quay đầu.
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
/ nhàn nhạt đáp / Không cần.
Hai chữ. Cắt đứt mọi cố gắng.
An Dạ đứng yên. Ngón tay siết nhẹ vào thành bát. Nhưng rồi… cậu chỉ cười.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ cười nhẹ / Vâỵ… để ở đây nhé. Khi nào anh muốn thì uống.
Cậu bước vào, đặt bát canh xuống bàn. Động tác chậm rãi, cẩn thận. Như thể… sợ làm phiền người kia.
Ánh mắt Lệ Thương Lan cuối cùng cũng lướt qua. Một cái nhìn ngắn ngủi. Đủ để đánh giá.
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
* Omega. Ngoại hình… quá mức nổi bật. Khí chất… lại quá mềm yếu. Không có giá trị *
Anh quay đi. Không thêm một lời.
Không ai thâý Trong khoảnh khắc quay lưng đó…đôi mắt của An Dạ, vốn trong trẻo như nước, thoáng chốc lạnh xuống. Như mặt hồ bị đóng băng. Nhưng chỉ một giây sau lại trở về dáng vẻ ngây thơ ban đầu
Cậu ngồi xuống mép giường. Hai tay đặt gọn trên đùi. Rất ngoan. Rất “Omega”. Một lúc lâu sau.
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
/ lên tiếng, không quay đầu / Từ mai, em không cần xuất hiện trước mặt tôi nếu không cần thiết.
Giọng nói bình tĩnh. Nhưng mang theo sự xa cách tuyệt đối.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ chớp mắt, như không hiểu / Em… làm sai gì sao?
Lệ Thương Lan cười nhạt. Cuối cùng cũng quay lại. Ánh mắt anh… sắc như dao
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
/ quay lại, ánh mắt sắc như dao / Không...Chỉ là tôi không có hứng thú với một Omega… vô dụng.
Căn phòng im lặng. Đến mức nghe rõ nhịp tim.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ cúi đầu, tóc rơi xuống che đi biểu cảm / À… Em hiểu rồi.
Không cãi. Không buồn. Không giận. Chỉ đơn giản là… chấp nhận.
Lệ Thương Lan nhìn cậu thêm một giây. Rồi quay người, đi thẳng ra cửa. Không chút do dự.
“Rầm.”
Cửa đóng lại.
Căn phòng chỉ còn lại một người. An Dạ ngồi đó. Im lặng. Rất lâu.
Rồi cậu từ từ ngẩng đầu. Nụ cười ngoan ngoãn biến mất. Thay vào đó là một ánh mắt hoàn toàn khác. Lạnh. Tĩnh. Không có chút cảm xúc.
Cậu nhìn về phía cánh cửa vừa đóng. Khẽ nghiêng đầu.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ nói nhỏ / Vô dụng… sao?
Một lúc sau, cậu đứng dậy. Bước đến bàn. Nhìn bát canh đã nguội đi một nửa.
Ngón tay trắng mảnh khẽ chạm vào thành bát. Hơi ấm vẫn còn.
An Dạ cười. Nhưng lần này không còn ngốc nghếch
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ cười nhẹ / Không sao...Chúng ta còn nhiều thời gian.
Ngoài cửa sổ. Gió đêm thổi qua. Mang theo một mùi hương rất nhẹ. Hoa bạch trà phủ sương. Thanh. Nhưng sâu.
Không ai biết ngay trong đêm tân hôn lạnh lẽo này …một Omega tưởng chừng yếu đuối… đã bắt đầu lặng lẽ nắm giữ toàn bộ cục diện.
END

Chap 2: Omenga " Vô Dụng "

vô truyện
Sáng hôm sau
Biệt thự Lệ gia vẫn vận hành hoàn hảo như một cỗ máy. Không sai sót. Không dư thừa cảm xúc.
An Dạ thức dậy rất sớm. Cậu ngồi trên giường vài giây, ánh mắt mơ hồ như vừa tỉnh ngủ.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ Rồi từ từ đứng dậy. Khoác áo, Đi ra ngoài. /
Hành lang dài, ánh sáng trắng lạnh chiếu xuống nền đá bóng loáng. Người hầu đi ngang qua. Ánh mắt họ lướt qua An Dạ. Không cúi đầu. Không chào hỏi. Chỉ là… lướt qua. Như nhìn một vật trang trí.
người hầu
người hầu
2 : Đó là phu nhân sao?
người hầu
người hầu
5 : Nhìn thì đẹp… nhưng nghe nói chẳng có gì.
người hầu
người hầu
1 : Chỉ là Omega bình thường thôi
An Dạ đứng cách đó không xa. Nghe thấy. Rõ ràng.
Cậu nghiêng đầu. Chớp mắt. Như đang suy nghĩ rất lâu.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ mỉm cười, nói nhỏ / Mình… đúng là không giỏi thật.
Nhà bếp
An Dạ loay hoay một lúc lâu. Cắt rau không đều. Nấu canh hơi quá lửa. Nhìn thế nào cũng là một Omega... không quen việc.
Quản gia ( Lệ Gia )
Quản gia ( Lệ Gia )
/ cau mày, lạnh nhạt nói / Phu nhân không cần làm những việc này.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ giật mình / Em… muốn thử.
Quản gia không nói thêm. Chỉ quay đi.
Ít ai biết. Trong lúc cậu cúi đầu cắt rau… điện thoại trong túi áo rung lên rất khẽ.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ liếc nhìn, lấy điện thoại ra /
Không ai chú ý. Màn hình chỉ có một dòng tin nhắn:
💬 : “Đã xử lý xong. Không để lại dấu vết.”
Ngón tay cậu dừng lại một nhịp. Ánh mắt… hoàn toàn thay đổi.
Không còn ngây thơ. Không còn lúng túng. Chỉ còn sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ gõ một dòng ngắn / 💬 : “Tốt. Tiếp tục theo dõi.”
Gửi đi. Khóa màn hình.
Chỉ trong một giây. An Dạ lại trở về dáng vẻ ban đầu.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
A~!
Con dao trượt nhẹ. Một vết cắt nhỏ xuất hiện trên tay. Máu chảy ra. Đỏ tươi.
Quản gia ( Lệ Gia )
Quản gia ( Lệ Gia )
/ quay lại, hơi nhíu mày / Phu nhân cẩn thận.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ luống cuống / Xin lỗi… em không cố ý…
Một Omega… hoàn toàn vụng về.
Không ai biết vừa rồi, trong cùng thời điểm đó… một công ty đối thủ của Lệ Thị vừa sụp đổ. Trong im lặng. Không lý do.
Buổi trưa. Lệ Thương Lan trở về.
Anh bước vào phòng ăn. Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
An Dạ đang ngồi ở bàn. Trước mặt là những món ăn… nhìn khá bình thường. Thậm chí có chút không hoàn hảo.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ đứng bật dậy / Anh về rồi… Em… thử nấu một chút.
Lệ Thương Lan liếc qua. Ánh mắt dừng lại trên tay cậu. Vết cắt nhỏ đã được băng lại.
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
/ khẽ nhíu mày / Ai bảo em làm?
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ khựng lại / Em… muốn thử.
Không khí im lặng vài giây. Lệ Thương Lan ngồi xuống. Không nói thêm.
Anh cầm đũa. Nếm thử một món. Vị… không tệ. Nhưng cũng không xuất sắc.
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
/ đặt đũa xuống / Sau này không cần.
Ba chữ. Không nặng. Nhưng đủ xa cách.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ cúi đầu / Vâng…
Nhưng ngay khi Lệ Thương Lan chuẩn bị đứng dậy điện thoại anh rung lên.
Reng~
Hàn Trạch gọi. Anh bắt máy.
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
/ bắt máy, giọng lạnh / 📲 : nói ❄️
Hàn Trạch ( A - gỗ đen tầm mặc )
Hàn Trạch ( A - gỗ đen tầm mặc )
/ giọng gấp gáp / 📲 : Lệ tổng… công ty Vân Thịnh vừa phá sản.
Hàn Trạch ( A - gỗ đen tầm mặc )
Hàn Trạch ( A - gỗ đen tầm mặc )
📲 : Toàn bộ chuỗi tài chính bị đánh sập trong một giờ.
Lệ Thương Lan im lặng một giây.
Vân Thịnh. Đối thủ lớn. Cũng là bên đang chuẩn bị gây khó dễ cho Lệ Thị.
Anh nhìn xuống bàn. Ánh mắt vô thức lướt qua An Dạ.
Omega kia đang cúi đầu. Ngoan ngoãn. Không hề liên quan.
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
/ giọng lạnh / 📲 : ai làm?
Hàn Trạch ( A - gỗ đen tầm mặc )
Hàn Trạch ( A - gỗ đen tầm mặc )
📲 : Không tra được.
Lệ Thương Lan cúp máy. Không khí trở nên nặng hơn.
Anh nhìn An Dạ lâu hơn một chút.
Cậu vẫn ngồi đó. Nhỏ bé. Im lặng. Như không thuộc về thế giới này.
Nhưng không hiểu vì sao trong một khoảnh khắc ngắn ngủi … Lệ Thương Lan có cảm giác mọi thứ trong căn phòng này … đang nằm trong tầm kiểm soát của người kia.
Anh đứng dậy. Không nói gì thêm. Chỉ để lại một câu:
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
/ đứng dậy và nói / Đừng làm những việc không cần thiết.
" Cạch! "
Cửa đóng lại.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ ngẩng đầu /
Nhìn theo bóng lưng anh.
Một lúc sau cậu khẽ cười. Ngón tay chạm nhẹ vào băng vết thương.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ nói rất nhỏ / Không cần thiết… sao?
Ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiếu vào.
Pheromone bạch trà thoảng qua. Nhẹ. Nhưng… bắt đầu lan rộng.
END

Chap 3 : Bữa Tiệc Và Con Mồi Trong Bóng Tối

vô truyện
Ba ngày sau.
Lệ gia tổ chức một buổi tiệc lớn. Danh nghĩa là kỷ niệm hợp tác. Nhưng thực chất…
Là nơi giới thượng lưu đến thăm dò vị trí của “phu nhân mới”.
Đại sảnh rực rỡ ánh đèn. Âm nhạc nhẹ nhàng. Ly rượu va chạm. Những ánh mắt… không hề thân thiện.
An Dạ đứng cạnh Lệ Thương Lan. Một thân vest trắng đơn giản. Không trang sức cầu kỳ. Nhưng vẫn khiến người khác không thể rời mắt.
Chỉ tiếc, ánh mắt họ không phải là ngưỡng mộ. Mà là đánh giá.
NVP nữ
NVP nữ
31 : Đó là Omega của Lệ tổng?
NVP nam
NVP nam
14 : Đẹp thì có đẹp… nhưng nghe nói vô dụng.
NVP nam
NVP nam
25 : Gia tộc nào mà lại chọn kiểu người này?
Những lời nói không hề nhỏ. Cố ý để cậu nghe thấy.
An Dạ chớp mắt. Hơi nép về phía sau Lệ Thương Lan. Như sợ hãi.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ đứng nép về phía sau / Anh… họ đang nói gì vậy?
Giọng cậu nhỏ. Ngây ngô.
Lệ Thương Lan liếc nhìn cậu. Ánh mắt không thay đổi.
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
/ liếc nhìn cậu / Không cần quan tâm.
Nhưng không hiểu vì sao, anh lại không đẩy cậu ra.
Một người đàn ông bước tới. Trình Khải thiếu gia một tập đoàn lớn, nổi tiếng kiêu ngạo.
Hắn nhìn An Dạ từ trên xuống dưới.
NVP nam
NVP nam
Trình Khải : / cười nhạt / Lệ tổng, gu của anh… thật đặc biệt.
Lệ Thương Lan không đáp.
Trình Khải tiến thêm một bước. Cố ý đứng gần An Dạ.
NVP nam
NVP nam
Trình Khải : Phu nhân, nghe nói cậu không biết gì?
NVP nam
NVP nam
Trình Khải : Hay là… tôi dạy cậu một chút?
Không khí xung quanh chùng xuống.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ cúi đầu, như không hiểu / Dạy … cái gì?
Tiếng cười khẽ vang lên. Trình Khải giơ ly rượu. Đột ngột hắt về phía An Dạ.
Choang~!
Ly rượu rơi xuống đất. Vỡ tan.
Nhưng... không giọt nào chạm vào người cậu.
Không ai nhìn rõ chuyện gì xảy ra. Chỉ thấy trong khoảnh khắc đó An Dạ hơi nghiêng người. Một động tác rất nhỏ.
NVP nam
NVP nam
Trình Khải : / khựng lại, ánh mắt lóe lên / Tránh cũng nhanh đấy.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ ngẩng đầu, mắt trong veo / Em… chỉ sợ bẩn áo …
Câu trả lời… hoàn toàn vô hại.
Nhưng ở một góc khuất một người đàn ông mặc đồ đen khẽ hạ tay xuống.
Ánh mắt sắc lạnh. Mặc Ly.
Hắn đứng trong đám đông. Như không tồn tại.
Tai nghe ẩn vang lên giọng nói rất khẽ:
???
???
“Thiếu chủ, có cần xử lý không?”
An Dạ không nhìn về phía đó. Chỉ khẽ nhíu mày. Rất nhẹ.
Đủ để trả lời. “Chưa cần.”
NVP nam
NVP nam
Trình Khải : / cười lạnh / ha... Omega thì nên ngoan một chút.
Hắn quay sang Lệ Thương Lan.
NVP nam
NVP nam
Trình Khải : / quay sang / Nếu anh không dạy, sẽ có người khác dạy thay.
Không khí trở nên căng thẳng. Lệ Thương Lan đặt ly xuống.
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
/ ánh mắt lạnh hẳn / Người của tôi... Không đến lượt cậu động vào.❄️
Giọng nói không lớn. Nhưng đủ khiến cả đại sảnh im lặng.
Trình Khải nhếch môi. Không nói thêm. Quay đi.
Nhưng ngay lúc đó điện thoại hắn rung lên.
Reng~
Hắn liếc qua. Sắc mặt… thay đổi.
NVP nam
NVP nam
Trình Khải : / sợ / Không thể nào …
Chỉ trong vài giây mặt hắn trắng bệch.
NVP nam
NVP nam
Trình Khải : / quay lại nhìn An Dạ, sợ hãi /
Ánh mắt lần đầu xuất hiện… sợ hãi.
Không ai biết cùng lúc đó toàn bộ chuỗi tài chính của Trình gia… đang bị đóng băng từng phần.
Không sụp đổ ngay. Nhưng đủ để bóp nghẹt.
An Dạ đứng đó. Vẫn ngoan ngoãn.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ nói nhẹ / Anh… em có làm sai gì không?
Cậu kéo nhẹ tay áo Lệ Thương Lan.
Lệ Thương Lan nhìn câụ. Lần đầu tiên ánh mắt anh dừng lại lâu hơn.
Quá lâu.
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
* Một Omega như vậy… thật sự chỉ là “vô dụng”? *
Ở một góc khác.
Mặc Ly cúi đầu. Nhìn điện thoại. Một dòng tin nhắn hiện lên:
💬 : “Dừng ở mức cảnh cáo.”
???
???
/ nhếch môi / 💬 : “Rõ.”
Trở lại đại sảnh.
Trình Khải rời đi trong vội vã. Không còn kiêu ngạo.
Không ai hiểu chuyện gì xảy ra.
Chỉ có một người đang bắt đầu ghép các mảnh ghép lại.
Lệ Thương Lan. Anh nhìn xuống An Dạ.
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
Lệ Thương Lan ( top A - gỗ đàn hương )
/ giọng trầm hơn bình thường / Vừa rồi… em thật sự không làm gì?
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ chớp mắt rất chậm và nói / Em… chỉ đứng đây thôi mà.
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
Huyền Tịch An Dạ ( bot O -hoa bạch trà )
/ cười nhẹ, ngây thơ không tì vết /
Nhưng không hiểu vì sao trong khoảnh khắc đó Lệ Thương Lan cảm thấy…
Mình vừa đứng trước một thứ gì đó nguy hiểm hơn tất cả kẻ thù anh từng gặp.
END

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play