Trách Nhiệm Giữa Đôi Ta(Masonb)(Mason X Congb)
#Con sốt
sigma boyyy
Xin chào các bạn độc giả đến với bộ truyện này
sigma boyyy
Cảm ơn các bạn vì đã bỏ thời gian ra để đọc em nó ạ
sigma boyyy
Nếu còn sai sót thì các bạn cmt cho tớ biêta nhee
Biệt thư của Nguyễn Gia nằm ở ven bờ hồ vùng ngoại ô của Hà thành, gió đêm tháng mười hai luồn qua những khung cửa kính sát trần nhà. Cái lạnh ấy sao mà đủ khiến lòng người co thắt lại
Nguyễn Thành Công là cậu trai 26 tuổi đang quỳ gối trên chiếc thảm lông trắng mướt, mềm mịn trước chiếc giường em bé
Trên tay cậu là chiếc nhiệt kế vẫn còn tỏa ra hơi nóng
Nguyễn Thành Công
/tay vỗ về đứa con nhỏ trên giường/
Rồi cậu khẽ cau nhẹ đôi lông mày, đắp lại chăn cho con
Nguyễn Minh An - An An
/nhẹ nhàng cựa người rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu/
Nguyễn Minh An (An An) là con trai của cậu và Nguyễn Xuân Bách, hiện tại 2,5 tuổi
An An lên cơn sốt từ chiều đến giờ. Cũng phải thôi mà thời tiết trái gió trở trời này thì làm sao tránh khỏi được những cơn đau ốm cơ chứ
Bé quấy khóc cả buổi, đòi ba nhỏ nó bế cho bằng được, mệt đến lả người nhưng vẫn chẳng chịu ngưng
Nguyễn Thành Công
An An ngoan nào, ba ở đây rồi /ôm bé vào lòng/
Nguyễn Minh An - An An
/vùi đầu vào hõm cổ cậu, giọng lạc đi vì mệt/ ba ba..
Tiếng gọi non nớt ấy khẽ vang lên giữa không gian yên ắng của căn phòng, sống mũi Thành Công đỏ lên, đôi mắt từ đó cũng cay xè
Rồi bên ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân. Nó rất nhẹ, rất khẽ và cũng rất trầm
Cánh cửa phòng trẻ em khẽ hé mở
Nguyễn Xuân Bách-28 tuổi đứng ở đó, vẫn là bộ âu phục xám than chỉnh tề, cổ tay áo sơ mi trắng lộ ra dưới lớp vest, hàng cúc kim loại lạnh sáng dưới ánh đèn
Phải rồi, hắn vừa từ công ty trở về
Ánh mắt hắn khẽ lướt qua Thành Công rồi dừng ở chỗ An An
Nguyễn Xuân Bách
Con lại sốt
Chậc, cái chất giọng này không hẳn là lạnh cũng không mang vẻ mềm mỏng nhưng nó lại mang vẻ khó gần, có chút xa cách làm sao!
Nguyễn Thành Công
Ừm, chiều nay An An sốt
Nguyễn Thành Công
Em đã gọi bác sĩ gia đình tới rồi
Hắn đứng cách cậu chừng hai bước, như thể khoảng cách ấy là giới hạn cuối cùng của một mối quan hệ chỉ được duy trì bằng trách nhiệm
Nguyễn Xuân Bách
Ngày mai tôi bay sang Pháp ba ngày
Nguyễn Thành Công
Ngày mai sao?
Nguyễn Thành Công
Nhưng An An đang bệnh... với lại mai là sinh nhật em
Không khí bỗng chốc im lặng rồi Xuân Bách quay sang nhìn cậu
Ánh nhìn ấy vẫn như mọi lần, nhàn nhạt, lịch sự, đủ để người ngoài cảm thấy hắn là một người chồng có giáo dưỡng, nhưng lại lạnh đến mức khiến người đối diện hiểu rõ: hắn chẳng để tâm
Nguyễn Xuân Bách
Dự án lần này rất quan trọng
Nguyễn Thành Công
/gật đầu/ em biết rồi
Thực ra cậu cũng không mong nhiều
Hai năm kết hôn, Nguyễn Xuân Bách chưa từng nhớ sinh nhật cậu
Năm đầu tiên kết hôn, cậu đã đợi hắn đến gần nửa đêm, bánh kem chảy mất lớp kem trên mặt, nến tắt ba lần
Năm thứ hai, cậu chẳng đợi nữa
Năm nay… cũng chỉ là buột miệng nhắc đến, như một thói quen tự làm đau mình
Nguyễn Xuân Bách
/nhìn đồng hồ/ Tối nay tôi ngủ ở thư phòng
Nguyễn Xuân Bách
Sáng mai bảy giờ sẽ ra sân bay
Nguyễn Xuân Bách
Đừng để ông nội biết chuyện, ông sẽ lo lắng thêm
Câu đối thoại ngắn ngủi đến mức nếu không có An An đang nằm giữa hai người, người ta sẽ tưởng họ chỉ là hai người xa lạ sống chung dưới một mái nhà
Rồi sau đó hắn cũng quay người rời đi, để lại Thành Công bận rộn trong mớ suy nghĩ đó
# Tai nạn
Sáng hôm sau, Hà Nội đổ mưa. Mưa bụi giăng mờ mặt kính xe, từng hạt nhỏ li ti quện vào nhau như những sợi tơ bạc
Thành Công bế An An đứng dưới mái hiên, tiễn Xuân Bách đi công tác
Nguyễn Minh An - An An
Ba lớn
Nghe con gọi, Nguyễn Xuân Bách khựng lại. Hắn bước đến, hiếm hoi đưa tay chạm lên tóc con trai
Nguyễn Xuân Bách
Ở nhà ngoan, nghe lời ba nhỏ
Nguyễn Minh An - An An
/chớp chớp mắt, dơ bàn tay bé xíu ra/ ôm
Nguyễn Xuân Bách im lặng hai giây. Rồi cuối cùng vẫn bế thằng bé vào lòng
Khoảnh khắc ấy đẹp đến mức khiến tim Thành Công nhói lên bởi vì cậu biết, người đàn ông này không phải không biết dịu dàng. Chỉ là sự dịu dàng ấy… chưa từng thuộc về cậu
Nguyễn Minh An - An An
/ôm cổ hắn/ba lớn... về sớm
Rồi, chẳng hiểu vì sao, hắn ngẩng đầu nhìn Thành Công. Ánh mắt hai người chạm nhau dưới màn mưa mỏng
Nguyễn Xuân Bách
Có chuyện gì thì gọi trợ lý Trần
Nguyễn Xuân Bách
Đừng thức khuya
Nguyễn Thành Công
/ngẩn người ra/
Câu dặn dò quá đỗi bình thường ấy, đối với một cặp vợ chồng khác, có lẽ chỉ là chuyện nhỏ đến mức chẳng đáng nhớ
Nhưng đối với cậu lại như một giọt nước rơi xuống vùng đất khô cằn quá lâu
Nguyễn Thành Công
Ừm /gật đầu rồi mỉm cười/
Nguyễn Thành Công
Anh đi đường cẩn thận
Sau đó Nguyễn Xuân Bách cũng quay người đi ra xe
Chiếc Bentley đen lăn bánh rời khỏi biệt thự, khuất dần sau màn mưa
Thành Công đứng rất lâu đến khi hơi lạnh ngấm vào đầu ngón tay, An An dụi mặt vào cổ cậu, lí nhí
Nguyễn Minh An - An An
Ba nhỏ khóc
Nguyễn Thành Công
/giật mình đưa tay lên mặt mới biết là mình khóc/
Nguyễn Thành Công
Ba không có mà
Rồi sau đó cậu lại nở một nụ cười, ôm bé vào lòng
Nguyễn Thành Công
Chỉ là nước mưa rơi vào mắt ba thôi
Ba ngày sau kể từ khi Nguyễn Xuân Bách đi công tác ở Pháp
Khoảng bốn giờ ba mươi phút chiều, Nguyễn Thành Công đang ngồi dưới thảm phòng khách, lắp mô hình gỗ cùng An An
Thằng bé đã khỏi sốt, cười đến cong mắt, cứ lặp đi lặp lại
Nguyễn Minh An - An An
Ba lớn về
Nguyễn Minh An - An An
Ba lớn về em
Tạm dịch: Ba lớn về với em (An An)
Nguyễn Thành Công
/nhìn đồng hồ/
Chuyến bay của Xuân Bách đáp lúc ba giờ mười lăm. Theo lịch, hơn năm giờ là hắn sẽ về tới nhà
Thành Công không biết mình đã mong chờ từ lúc nào. Có lẽ vì trước khi đi, hắn đã dặn cậu “đừng thức khuya”. Có lẽ vì sáng hôm đó, hắn đã bế An An lâu hơn bình thường
Hoặc cũng có lẽ cậu quá giỏi trong việc tự nhặt nhạnh từng chút dịu dàng hiếm hoi, rồi lừa mình rằng cuộc hôn nhân này vẫn còn cứu được
Đầu dây bên kia rất ồn. Có tiếng người chạy, tiếng còi xe cứu thương, tiếng ai đó nói tiếng Anh dồn dập
Trợ lý Trần
📞:Ngài Mason… trên đường từ sân bay về khách sạn để gặp đối tác thì xảy ra tai nạn
Tay Thành Công lạnh buốt. Mảnh ghép gỗ rơi khỏi tay, lăn trên sàn
Nguyễn Thành Công
📞: Anh nói gì cơ
Trợ lý Trần
📞:Ngài ấy bị va chạm mạnh ở phần đầu. Hiện tại đã đưa vào bệnh viện. Bác sĩ nói tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng
Nguyễn Thành Công
📞:Địa chỉ bệnh viện
Cậu gần như bật dậy. An An bị tiếng hét làm giật mình, òa khóc
Trợ lý Trần đọc tên bệnh viện trong hỗn loạn
Thành Công cúp máy, hai tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại lần nữa
Nguyễn Minh An - An An
Ba nhỏ /sợ hãi níu áo cậu/
Thành Công quỳ xuống ôm con với gương mặt trắng bệch, giọng nghẹn lại
Nguyễn Thành Công
Không sao mà
Nguyễn Thành Công
Ba lớn của sẽ con không sao mà
Nhưng ngay cả chính cậu cũng không biết, câu nói đó là để dỗ con hay để giữ mình khỏi gục ngã
sigma boyyy
sigmaaa auraaaaaaa
# Em là ai?
sigma boyyy
toi co cong gruuu roiii
sigma boyyy
các bợn có chưaaa
sigma boyyy
cả thịnh lang nx mà chx có kịp chụp😘😘😘
Ba ngày sau, tại phòng bệnh VIP.
Mùi thuốc sát trùng nồng đến ngạt thở.
Nguyễn Thành Công ôm An An đứng ngoài cửa, hai đêm liền gần như không ngủ, mắt cậu đỏ lên, gương mặt gầy đi trông thấy.
Bác sĩ vừa bước ra, khẽ nói bằng giọng thận trọng
Bác Sĩ
Nhưng do chấn thương vùng thái dương và não bộ chịu tác động mạnh...
Bác Sĩ
Cậu ơi có biểu hiện của việc mất trí nhớ tạm thời.
Nguyễn Thành Công
/trái tim như bị bót nghẹt/ Mất trí nhớ sao hả bác sĩ.
Bác Sĩ
Đúng. Hiện tại chúng tôi vẫn chưa xác định được phạm vi. Có thể quên một phần ký ức gần đây, cũng có thể hỗn loạn trong nhận diện người thân.
Thông tin ấy như sét đánh ngang tai khiến cậu không tin nổi mà khẽ siết nhẹ An An vào lòng.
Nguyễn Thành Công
Vậy giờ tôi có thể vào thăm anh ấy được chứ.
Bác Sĩ
/gật đầu/ Được nhưng xin cậu chuẩn bị tâm lý.
4 chữ ngắn ngủi ấy sao mà mãi vọng lại trong tiềm thức của cậu. Phải chăng nó ập đến quá bất ngờ khiến cậu cũng chẳng ngờ tới...
Cửa phòng bệnh 0804 mở ra.
Nguyễn Xuân Bách nằm trên giường, trán quấn băng trắng, sắc mặt nhợt nhạt hơn thường ngày.
Nhưng dù yếu ớt, hắn vẫn đẹp đến mức xa vời.
Là kiểu đẹp lạnh lùng, nghiêm cẩn, khiến người khác chỉ dám đứng nhìn từ xa.
Nguyễn Thành Công
/đứng chết lặng ở ngưỡng cửa/
Đây là lần đầu tiên cậu thấy hắn yếu đến như thế.
An An nhìn thấy ba lớn, lập tức vùng khỏi tay cậu, lon ton chạy vào.
Nguyễn Minh An - An An
Ba lớn/chạy vào/
Tiếng gọi non nớt khiến người trên giường khẽ nhíu mày.
Nguyễn Xuân Bách
/chậm rãi mở mắt/
Ánh mắt hắn lướt qua căn phòng.
Rồi dừng trên đứa bé đang bám lấy mép giường, đôi mắt đỏ hoe vì nhớ.
Nguyễn Minh An - An An
Ba lớn... ôm em... /dang tay/
Ánh mắt hắn không có chút dao động nào.
Cuối cùng, hắn ngẩng đầu, nhìn về phía Thành Công.
Giọng khàn khàn sau cơn mê dài, từng chữ như kéo lê trên nền băng lạnh
Nguyễn Xuân Bách
Em là ai?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play