Điểm Chạm Tử Thi
Thông Điệp Của Đất (1)
Mùi vữa ẩm mốc và mùi rỉ sét đặc trưng của căn nhà cấp 4 cũ nát khiến không gian trở nên đặc quánh
Giữa phòng khách trống huếch, một thi thể nam giới nằm vặn vẹo trên nền gạch bông đã hoen ố
Lục Hạ quỳ bên cạnh thi thể, bộ đồ bảo hộ trắng toát tách biệt hoàn toàn với vẻ nhếch nhác xung quanh
Cô đeo găng tay cao su, cẩn thận dùng kẹp mở miệng nạn nhân
Ánh đèn pin rọi vào, để lộ một cảnh tượng kỳ quái
Sâu trong cuống họng nạn nhân bị nhồi chặt thứ đất cát sẫm màu, ẩm ướt
Lục Hạ
Nạn nhân tử vong trong tư thế chống cự, nhưng không có dấu hiệu bóp cổ hay treo cổ
Lục Hạ
*Lẩm bẩm, giọng nói bình thản đến mức lạnh lùng*
Phía cửa ra vào, một bóng người cao lớn xuất hiện, che khuất cả ánh nắng ban chiều đang hắt vào
Trần Phong bước vào, đôi giày chuyên dụng dẫm trên nền đất phát ra tiếng động khô khốc
Anh không nhìn quanh mà dồn thẳng ánh mắt sắc lẹm về phía người phụ nữ lạ mặt đang kiểm tra thi thể
Trần Phong
Hàn Vũ, người mới à?
Trần Phong
*Mắt vẫn không rời khỏi Lục Hạ*
Hàn Vũ
Dạ, bác sĩ Lục Hạ, vừa chuyển từ Viện về sáng nay để thay thế bác sĩ cũ nghỉ hưu
Hàn Vũ
*Đứng gần đó ghi chép, vội vàng đáp*
Anh đứng cách Lục Hạ một khoảng vừa đủ để quan sát hiện trường từ trên cao
Trần Phong
*Lên tiếng, giọng trầm thấp và đầy uy lực*
Trần Phong
Bác sĩ Lục, báo cáo tình trạng
Trần Phong
Thời gian tử vong xác định sơ bộ là khi nào?
Lục Hạ không ngẩng đầu, tay cô vẫn đang đo nhiệt độ gan của thi thể
Lục Hạ
*Trả lời bằng tông giọng đều đều, chuyên nghiệp*
Lục Hạ
Căn cứ vào độ cứng của các khớp và nhiệt độ môi trường, nạn nhân tử vong khoảng 4 đến 6 tiếng trước
Lục Hạ
Tức là tầm 10 giờ đến 12 giờ trưa nay
Trần Phong
*Nhíu mày, nhìn vào miệng nạn nhân*
Trần Phong
Thứ trong họng đó là gì?
Lục Hạ lúc này mới đứng dậy, tháo khẩu trang, lộ ra gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại phẳng lặng như mặt hồ mùa đông
Đây là lần đầu tiên cô đối diện với vị đội trưởng đội trọng án lừng danh
Lục Hạ
Là đất sét pha cát, có độ ẩm cao
Lục Hạ
*Nhìn thẳng vào mắt anh*
Lục Hạ
Nhưng điều bất thường không phải là đất cát
Lục Hạ
Mà là nạn nhân đã bị nhồi thứ này vào khi vẫn còn sống
Lục Hạ
Anh ta không chết vì ngạt thở đơn thuần, anh ta chết vì bị sặc đất vào phổi
Trần Phong im lặng một nhịp, ánh mắt lộ vẻ suy tư
Anh nhìn quanh căn nhà cấp 4 tồi tàn, rồi lại nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mặt
Trần Phong
Chào mừng cô đến với Đội trọng án, bác sĩ Lục
Trần Phong
Hy vọng lưỡi dao của cô cũng sắc bén như cách cô đưa ra nhận định
Dứt lời, anh quay sang phía Thành Nam và Quốc Anh đang khám xét phía sau bếp
Trần Phong
Kiểm tra kỹ khu vực quanh giếng nước, hung thủ chắc chắn phải lấy đất từ gần đây
Anh cúi xuống, nhìn sát vào khuôn mặt nạn nhân đã bắt đầu tái nhợt
Một cái chết no đất cát ngay giữa căn nhà khô ráo này thực sự là một sự khiêu khích đối với cơ quan điều tra
Trần Phong
Lấy mẫu đất đó chưa?
Giọng anh đã bớt đi phần dò xét, thay vào đó là sự tập trung cao độ vào công việc
Lục Hạ
Khả Di đã lấy mẫu và niêm phong
Lục Hạ
*Ra hiệu cho cô trợ lý trẻ đang đứng lóng ngóng phía sau*
Lục Hạ
Tôi cần đưa thi thể về phòng giải phẫu để kiểm tra xem trong thực quản còn thứ gì khác không
Lục Hạ
Hiện trường này chỉ cung cấp được bấy nhiêu thôi
Trần Phong
*Gật đầu, quay sang phía cửa sổ*
Nơi những vệt nắng cuối ngày đang lịm dần
Trần Phong
Thành Nam, trích xuất camera của mấy hộ xung quanh
Trần Phong
Nhà cấp 4 này nằm trong hẻm cụt, hung thủ không có nhiều đường để thoát đâu
Thành Nam
Sếp, em kiểm tra rồi
Thành Nam
*Từ phía góc sân chạy vào, mồ hôi nhễ nhại*
Thành Nam
Khu này là khu lao động nghèo, camera đa số đều hỏng hoặc là mô hình để dọa trộm
Thành Nam
Nhưng có một điểm lạ, hàng xóm nói nạn nhân mới dọn đến đây được một tuần, sống rất khép kín
Lục Hạ
*Vừa cởi găng tay vừa lắng nghe, đôi lông mày thanh tú hơi nhướn lên*
Lục Hạ
Sống khép kín, nhưng lại chết theo cách phô trương như một nghi lễ
Lục Hạ
Hung thủ muốn gửi thông điệp gì đó qua đống đất này
Ánh mắt Trần Phong và Lục Hạ vô tình chạm nhau
Một người đầy lửa nhiệt huyết ẩn sau vẻ ngoài phong trần, một người lại lạnh lẽo như băng phiến
Trần Phong
Để xem ai là người giải mã nhanh hơn
Trần Phong
*Nhếch môi, một nụ cười không rõ ý vị*
Trần Phong
*Quay sang Quốc Anh*
Trần Phong
Phối hợp với bên pháp y chuyển xác về
Trần Phong
Những người còn lại, phong tỏa hiện trường trong vòng bán kính 50 mét, tìm cho ra nguồn gốc của loại đất này
Trần Phong
Tôi không tin nó tự nhiên mà có
Lục Hạ không đáp lời, cô lướt qua anh để ra xe, tà áo blouse trắng khẽ chạm vào tay áo khoác da của Trần Phong
Một cái chạm nhẹ, nhưng đủ để cả hai cảm nhận được sự đối lập gay gắt giữa họ
Khi chiếc xe chở tử thi lăn bánh, Trần Phong vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng của nữ pháp y mới
Trần Phong
*Rút một điếu thuốc nhưng không châm lửa, lẩm bẩm*
Trần Phong
Bác sĩ Lục Hạ... Để xem cô làm được gì ở cái trụ sở đầy rẫy rắc rối này
Phòng giải phẫu, 2 giờ sáng
Dưới ánh đèn LED trắng loá, Lục Hạ vẫn tỉ mẩn bên bàn mổ
Tiếng cửa đẩy vang lên, Trần Phong bước vào với hai ly cà phê nóng trên tay
Thông Điệp Của Đất (2)
Trần Phong
Vẫn chưa xong sao?
Trần Phong
Tôi tưởng cô đọc xác chết nhanh lắm?
Lục Hạ
*Không ngẩng đầu, lưỡi dao mổ trong tay cô khẽ lách qua lớp mô*
Lục Hạ
Muốn nhanh thì tìm người cũ
Lục Hạ
Muốn sự thật, thì phải đợi tôi
Cô dừng tay, gắp ra từ sâu trong phế quản nạn nhân một mẩu giấy nhỏ được bọc kỹ trong nilon
Trần Phong ngay lập tức đặt ly cà phê xuống, ánh mắt rực sáng
Lục Hạ
Điểm chạm đầu tiên của chúng ta với hung thủ
Lục Hạ đưa mẩu giấy về phía anh, giọng nói vẫn phẳng lặng nhưng đã có chút dao động nhỏ
Lục Hạ
Anh ta không chỉ chết vì sặc đất, mà còn chết để làm người đưa thư
Trần Phong
*Nheo mắt, đón lấy mẫu vật từ tay Lục Hạ*
Lớp nilon bọc ngoài vẫn còn dính chút dịch cơ thể, bên trong là một mảnh giấy được gấp nhỏ đến mức cực đoan
Lục Hạ
*Ngăn tay anh lại khi anh định mở lớp nilon*
Lục Hạ
Trước khi xem thư, anh nên nhìn cái này
Cô đặt lưỡi dao xuống, dùng tay xoay nhẹ thi thể nạn nhân sang một bên dưới ánh đèn công suất lớn
Trần Phong bước tới gần hơn, hơi thở anh vương mùi cà phê đắng lẫn vào không khí lạnh lẽo của phòng giải phẫu
Trên bả vai và dọc theo cột sống của nạn nhân xuất hiện những vết bầm tím sẫm màu, hình thù không đồng nhất
Lục Hạ dùng ngón tay lướt nhẹ trên vùng da tổn thương
Lục Hạ
Vết bầm tím do ma sát diện rộng
Lục Hạ
Nhìn độ tụ máu này, nạn nhân đã bị ghì chặt xuống một bề mặt thô ráp, cứng và không bằng phẳng trong một thời gian dài trước khi chết
Lục Hạ
Các vết xước li ti đi kèm cho thấy hung thủ đã dùng lực rất mạnh để khống chế, ngăn nạn nhân vùng vẫy khi hắn bắt đầu... đổ đất vào miệng anh ta
Trần Phong
*Chạm tay vào cạnh bàn mổ, gương mặt đanh lại*
Trần Phong
Bề mặt thô ráp?
Trần Phong
Ý cô là sàn nhà cấp 4 đó?
Lục Hạ
*Lắc đầu quả quyết*
Lục Hạ
Sàn nhà đó là gạch bông cũ, dù bẩn nhưng vẫn khá nhẵn
Lục Hạ
Vết bầm này có những hạt nhỏ li ti găm vào biểu bì
Lục Hạ
Tôi đã soi dưới kính hiển vi, đó là những mảnh vụn đá dăm và xi măng chưa mài
Lục Hạ
Nạn nhân bị khống chế ở một nơi giống như công trường xây dựng, hoặc một căn hầm đang thi công dở dang, sau đó mới được đưa về căn nhà cấp 4 kia để ngụy trang hiện trường
Trần Phong siết chặt mảnh giấy trong tay, đầu óc anh bắt đầu kết nối các dữ liệu
Trần Phong
Vậy là hiện trường giả.
Trần Phong
Hung thủ muốn chúng ta tìm thấy xác ở đó, nhưng muốn chúng ta biết rằng hắn đã hành hình nạn nhân ở một nơi khác
Anh thận trọng dùng kẹp gắp mảnh giấy ra khỏi lớp nilon, trải phẳng nó lên khay inox
Trên mảnh giấy thấm đẫm mùi đất ẩm, chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ in bằng mực đen lạnh lẽo
"Đất về với đất. Sự im lặng đã được lấp đầy"
Trần Phong
*Rít qua kẽ răng*
Trần Phong
Hắn đang triết lý trên mạng sống của người khác
Lục Hạ tháo khẩu trang, để lộ gương mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc một cách kỳ lạ
Lục Hạ
Nạn nhân là một người sống khép kín, như trợ lý của anh nói
Lục Hạ
Có lẽ sự im lặng của anh ta chính là lý do khiến hung thủ chọn cách nhồi đất cát vào họng
Lục Hạ
Trong ngôn ngữ của kẻ sát nhân, đây là một sự trừng phạt cho kẻ biết quá nhiều nhưng không nói, hoặc ngược lại
Bầu không khí trong phòng giải phẫu bỗng chốc trở nên đặc quánh
Trần Phong nhìn xuống ly cà phê đã nguội ngắt, rồi lại nhìn sang Lục Hạ
Anh nhận ra, sự điềm tĩnh của người phụ nữ này không phải là vô cảm, mà là một loại bản lĩnh thép để đối diện với sự biến thái của tội ác
Trần Phong
*Lên tiếng, giọng anh trầm hơn*
Trần Phong
Cô có sợ bóng tối không?
Lục Hạ
*Hơi khựng lại khi thu dọn dụng cụ, cô nhìn anh, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên*
Lục Hạ
Ở đây chỉ có ánh đèn LED và xác chết
Lục Hạ
Bóng tối nằm ở ngoài kia, trong đầu những kẻ đang tự do
Lục Hạ
Và đó là việc của anh, thưa Đội trưởng
Trần Phong bật cười khẩy, anh cầm lấy chiếc áo khoác da, quay lưng bước ra phía cửa
Trần Phong biến mất sau cánh cửa xoay, để lại một mình Lục Hạ với tiếng máy móc chạy rì rì và hơi lạnh bao trùm
Cô thở ra một hơi dài, rốt cuộc cũng cho phép bờ vai mình chùng xuống sau một ngày dài căng não
Ánh hoàng hôn màu cam cháy hắt lên những tòa nhà cao tầng của thành phố, nhưng đối với Lục Hạ, nó chỉ là dấu hiệu của một ca làm việc ròng rã mười hai tiếng đồng hồ vừa kết thúc
Bước ra khỏi trụ sở, cô không còn là vị bác sĩ pháp y sắc sảo trên bàn mổ
Dưới ánh đèn đường bắt đầu nhen nhóm, trông cô nhỏ nhắn và đơn độc trong chiếc áo măng tô màu xám tro
Cô về đến nhà khi đôi chân đã bắt đầu biểu tình bằng những cơn nhức mỏi âm ỉ
Căn hộ của Lục Hạ nằm trong một khu chung cư cũ, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng chìa khóa lách cách tra vào ổ
Cánh cửa mở ra, đón cô là bóng tối và mùi tinh dầu đàn hương thoang thoảng
Lục Hạ không buồn bật đèn phòng khách, cô cứ thế thả mình xuống chiếc ghế sofa da, mặc kệ bóng đêm nuốt chửng lấy cơ thể mệt mỏi
Cô tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về vụ án ban chiều cứ hiện lên như một cuốn phim chậm
Ánh mắt trợn trừng của nạn nhân
Những vết bầm tím loang lổ dọc cột sống
Và cả gương mặt góc cạnh, ngạo nghễ của Trần Phong dưới ánh đèn phòng giải phẫu
Lục Hạ đưa tay lên xoa thái dương
Sự im lặng trong căn phòng lúc này trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn của những suy luận trong đầu cô
Cô khẽ cử động những ngón tay đôi bàn tay vừa mới tách rời những thớ thịt lạnh lẽo để tìm kiếm công lý, giờ đây lại đang run rẩy vì kiệt sức
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi áo cô rung lên một nhịp ngắn
Ánh sáng xanh le lói chiếu lên gương mặt nhợt nhạt của cô giữa bóng tối
Trần Phong
💬 Cà phê lúc nãy tôi uống hộ cô rồi. Nhớ ngủ sớm để sáng mai còn có sức đọc mẩu giấy đó kỹ hơn
Lục Hạ nhìn chằm chằm vào màn hình, một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt phẳng lặng thường ngày
Cô không trả lời, chỉ ném điện thoại sang một bên rồi đứng dậy đi về phía phòng tắm
Tiếng nước xả xối xả vang lên, gột rửa đi mùi hóa chất, mùi của cái chết, nhưng dường như lại chẳng thể gột rửa được cảm giác rạo rực mơ hồ về một hành trình đầy hiểm nguy sắp tới cùng vị đội trưởng khó ưa kia
Thông Điệp Của Đất (3)
Sáng hôm sau, bầu trời thành phố phủ một lớp sương mù đục ngầu như tâm trạng của những người làm án
Tại phòng giải phẫu, Lục Hạ đã có mặt từ rất sớm
Cô buộc gọn tóc, đeo khẩu trang và khoác lên mình bộ đồ bảo hộ quen thuộc
Dưới ánh đèn không bóng, cô lại một lần nữa tỉ mỉ xem xét lại thi thể
Lần này, cô tập trung vào những kẽ móng tay và lớp biểu bì mỏng dưới lòng bàn chân của nạn nhân
Cô dùng một chiếc kính lúp chuyên dụng, soi kỹ từng mm da thịt để tìm kiếm bất kỳ một hạt bụi hay sợi vải nào mà hung thủ vô tình để lại
Lục Hạ
Một người sống khép kín không có nghĩa là họ không có những va chạm đời thường
Lục Hạ thì thầm, bàn tay cầm dao mổ của cô vẫn cực kỳ ổn định
Trong khi đó, tại văn phòng Đội trọng án, không khí sục sôi và bận rộn hơn gấp bội
Trần Phong đứng trước bảng ghim lớn, nơi những tấm ảnh hiện trường và sơ đồ quan hệ đang dần được lấp đầy
Anh vẫn mặc chiếc áo khoác da tối màu, đôi mắt hơi hằn lên những tia máu vì thức đêm nhưng tinh thần lại cực kỳ tỉnh táo
Trần Phong
*Ra lệnh, tay cầm chiếc bút dạ gạch một đường đỏ lên bản đồ*
Thành Nam
*Vừa dán một tập tài liệu lên bảng vừa nói nhanh*
Thành Nam
Sếp, dấu vân tay trên mẩu giấy nilon hoàn toàn bị xóa sạch, hung thủ có dùng găng tay y tế
Thành Nam
Tuy nhiên, ở góc mảnh giấy, chúng em tìm thấy một vết máu cực nhỏ, khả năng cao là của nạn nhân khi bị nhồi giấy vào họng
Thành Nam
Hiện tại Hàn Vũ đang cho chạy xét nghiệm DNA để xác nhận xem có lẫn tạp chất nào khác không
Trần Phong
Còn tung tích nạn nhân thì sao?
Trần Phong
*Quay sang Minh Thư*
Minh Thư
*Nhanh chóng đẩy màn hình máy tính về phía anh*
Minh Thư
Nạn nhân tên là Lý Vinh, 34 tuổi, là thầu phụ cho các công trình nhỏ
Minh Thư
Anh ta không có vợ con, cha mẹ đã mất sớm
Minh Thư
Hàng xóm ở căn nhà cấp 4 nói anh ta mới chuyển đến, thường đi làm từ sáng sớm đến đêm muộn
Minh Thư
Bạn bè xã hội rất ít, nhưng có một chi tiết
Minh Thư
Một tuần trước khi chết, Lý Vinh có rút một số tiền lớn từ tài khoản tiết kiệm, khoảng 500 triệu đồng
Trần Phong
*Gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt sắc lẹm*
Trần Phong
Một thầu phụ nhỏ không dễ dàng có số tiền đó
Trần Phong
Đó có thể là tiền bịt miệng, hoặc là tiền anh ta dùng để chạy trốn một thứ gì đó
Lúc này, Quốc Anh bước vào, cầm theo một túi vật chứng chứa vài mẩu đá dăm
Quốc Anh
Sếp, em đã rà soát 5 công trường xây dựng trong bán kính 3km quanh hiện trường
Quốc Anh
Có một công trình biệt thự đang bị đình chỉ thi công vì tranh chấp đất đai
Quốc Anh
Loại đất cát, xi măng và đá dăm ở đó có vẻ rất khớp với mô tả của bác sĩ Lục
Trần Phong nhếch môi, anh cầm lấy túi vật chứng, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh người phụ nữ lạnh lùng trong phòng pháp y
Anh quyết định bước xuống tầng hầm
Cửa phòng giải phẫu mở ra, Trần Phong không vồ vập mà đứng dựa lưng vào cửa, nhìn bóng lưng gầy của Lục Hạ đang cúi thấp bên bàn mổ
Trần Phong
Bác sĩ Lục, dự đoán của cô về đá dăm bắt đầu nở hoa rồi đấy
Lục Hạ
Tôi cũng vừa tìm thấy thứ này
Lục Hạ
Không phải đá dăm, mà là một mảnh vảy sơn màu vàng đồng
Lục Hạ
Thường được dùng cho các họa tiết trang trí cổ điển trên cổng sắt hoặc phù điêu biệt thự
Trần Phong bước tới cạnh cô, khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi sát trùng nhàn nhạt trên người cô thay vì mùi hóa chất nồng nặc
Trần Phong thấp giọng, đưa túi vật chứng của Quốc Anh ra trước mặt cô
Trần Phong
Biệt thự đang tranh chấp mà chúng tôi vừa tìm thấy... cũng có những dãy cổng sắt mạ đồng
Trần Phong
Hai người nhìn nhau, một sự ngầm hiểu chuyên nghiệp len lỏi giữa không gian tử khí
Trần Phong
Màu vàng đồng cổ điển
Trần Phong
*Lặp lại, ánh mắt anh trầm xuống*
Trần Phong
Nạn nhân là thầu phụ, chết vì sặc đất, bị hành hình tại một công trình biệt thự có cổng mạ đồng
Trần Phong
Mọi thứ đang dần trở thành một bức tranh, nhưng là một bức tranh rất méo mó
Lục Hạ
*Tháo găng tay, cô nhìn thẳng vào túi vật chứng trên tay anh*
Lục Hạ
Nếu là căn biệt thự đó, tôi đề nghị anh nên kiểm tra kỹ các bồn cây hoặc khu vực đổ móng
Lục Hạ
Lượng đất trong họng nạn nhân có độ ẩm rất đặc trưng, nó không phải loại đất mặt thông thường mà là đất ở độ sâu khoảng 1 đến 2 mét dưới lòng đất
Trần Phong thu lại túi vật chứng, anh không rời đi ngay mà nhìn vào đôi mắt quầng thâm vì thiếu ngủ của cô
Trần Phong
Cô có muốn đi cùng không?
Thông thường, pháp y chỉ đợi mẫu vật được mang về phòng thí nghiệm
Nhưng nhìn vẻ quyết liệt trong mắt Trần Phong, cô hiểu anh muốn cô xác nhận hiện trường ngay lập tức để không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết siêu vi nào
30 phút sau, tại khu biệt thự bị đình chỉ thi công
Chiếc xe Jeep của Trần Phong thắng gấp trước cánh cổng sắt đồ sộ
Đúng như Lục Hạ nói, những họa tiết vàng đồng trên cổng có dấu hiệu bị trầy xước mới
Quốc Anh và Thành Nam đã chờ sẵn, họ căng dây phong tỏa xung quanh căn biệt thự hầm hố nhưng hoang lạnh
Lục Hạ bước xuống xe, gió từ công trường mang theo bụi xi măng tạt thẳng vào mặt
Cô xách hộp dụng cụ, điềm tĩnh bước vào bên trong
Quốc Anh
*Gọi lớn từ phía sau vườn*
Trần Phong và Lục Hạ đi vòng qua những đống gạch đổ nát
Trước mắt họ là một hố móng đang đào dở, nước mưa đọng lại biến lớp đất bên dưới thành một màu nâu đen đặc quánh hoàn toàn trùng khớp với thứ đất cát trong miệng Lý Vinh
Cạnh hố móng, một chiếc máy trộn bê tông cũ kỹ đứng im lìm như một con quái vật sắt. Trên thành máy, có những vết máu khô đã bị đất cát lấp liếm nhưng vẫn không thể qua mắt được những người làm nghề
Download MangaToon APP on App Store and Google Play