Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ RHYCAP ] Ngoan Cố.

1 - Kết hôn

.
Hoàng Đức Duy – hay còn gọi là Hoàng Thiếu – cái tên quen thuộc ở hầu hết các quán bar, lounge lớn nhỏ. Đêm nào không thấy cậu, người ta mới thấy lạ.
𝘿𝙖𝙣𝙜 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘼𝙣
𝘿𝙖𝙣𝙜 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘼𝙣
Ê, nay qua Black Room không?
𝘿𝙖𝙣𝙜 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘼𝙣
𝘿𝙖𝙣𝙜 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘼𝙣
[ khoác vai Duy hỏi. ]
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Chán rồi. Qua Velvet đi, tối qua chưa quậy đủ.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
[ nhếch mép, cười ]
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
Hai tụi bây quậy vừa
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
[ lắc đầu ]
Cuộc sống của cậu đơn giản vậy thôi – tiền có, bạn có, vui là được.
Nhưng rồi..
“Con phải cưới.” – giọng ba cậu dứt khoát.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Cái gì ạ?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Ba nói lại xem.
“Nguyễn Quang Anh. Con trai của đối tác. Hai nhà đã bàn xong.”
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Ơ, ba đùa con à? Tự dưng không bắt con kết hôn? - [ phản đối ]
“Không đùa. Tháng sau làm lễ.”
Căn phòng im lặng. Duy nhìn từng người trong gia đình, không ai có vẻ sẽ thay đổi quyết định.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
...Vâng, con theo ý ba.
.
2 tháng sau.
Căn nhà rộng nhưng lúc nào cũng vắng.
Quang Anh thường về rất muộn do công việc.
Với Đức Duy, việc bị gia đình ép kết hôn với Nguyễn Quang Anh chẳng khác nào một trò đùa dai của số phận.
Một tháng trước, em còn bị kéo đi ký giấy kết hôn trong trạng thái ngái ngủ, để rồi giờ đây, danh nghĩa người có gia đình cũng chẳng thể kìm hãm được đôi chân ham chơi này
.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Đến muộn thế?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Rượu rót sẵn rồi, không cạn ly này thì đừng hòng bước ra khỏi cửa.
𝘿𝙖𝙣𝙜 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘼𝙣
𝘿𝙖𝙣𝙜 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘼𝙣
Lại phải nhắc?.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
Nay ghé chỗ cũ hay đổi gió sang quận khác? Nghe bảo bên kia mới nhập lô rượu mới.
Cứ thế, bộ ba này tung hoành khắp các tụ điểm ăn chơi. Đức Duy như con chim sổ lồng, khi về sống chung với chồng, em chẳng những không thu mình lại mà còn quậy hơn.
.
.
1:06
Cạch
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
[ bước vào nhà ]
Quang Anh bước vào, tháo cà vạt, giọng mệt mỏi
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Duy ngủ chưa?.
Không có tiếng trả lời.
Anh nhìn quanh – phòng khách trống, đèn vẫn bật.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Lại đi rồi...
.
Ở một nơi khác.
𝘿𝙖𝙣𝙜 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘼𝙣
𝘿𝙖𝙣𝙜 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘼𝙣
Duy! Qua đây!
𝘿𝙖𝙣𝙜 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘼𝙣
𝘿𝙖𝙣𝙜 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘼𝙣
[ Thành An vẫy tay.]
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Hihi, tới liền!
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
Ê, mày cưới rồi đó.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
[ nhăn mặt ]
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Cưới thì cưới, có ai quản tao đâu.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
Chồng mày thì sao?.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Bận chết đi được. Tới mặt còn không thấy.
𝘿𝙖𝙣𝙜 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘼𝙣
𝘿𝙖𝙣𝙜 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘼𝙣
Vậy là tự do rồi còn gì?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Chuẩn luôn.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
...
.
.
2:35
Duy bước ra khỏi bar, hơi loạng choạng.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
Về được không đó?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Được...hưm...n-nhà có tài xế màa.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
Ừ.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝙋𝙝𝙖𝙥
Về cẩn thận.
.
.
Cạch
Cậu bước vào, giày cao gót cầm trên tay, tóc rối nhẹ, mùi rượu thoang thoảng.
Đèn phòng khách vẫn sáng.
Duy khựng lại một chút.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
...chưa tắt à?
Cậu nhíu mày, nhưng rồi cũng mặc kệ, định đi thẳng lên phòng.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Biết đường về rồi à?
Giọng nói vang lên từ phía sofa.
Duy giật mình quay lại.
Quang Anh đang ngồi đó, laptop đặt trên đùi, ánh mắt bình tĩnh nhìn em.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Ồ, hôm nay về sớm thế?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Gần 3 giờ sáng là sớm?
Duy nhún vai, bước lại gần, ném giày sang một bên.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Đối với tôi là vậy.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Anh quản được à?
Quang Anh nhìn Duy từ trên xuống — ánh mắt lướt qua cổ áo lệch, mùi rượu, đôi mắt vẫn còn hơi say.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Em đi với ai?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Bạn.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Bạn nào?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Nam hay nữ?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Mấy người?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Anh cần biết không?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Tôi là chồng em.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Kệ con mẹ anh.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Liên quan gì đến tôi ?
Duy thản nhiên bỏ mặc Quang Anh mà bước lên cầu thang
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Đứng đó.
Vừa bước được vài bậc cầu thang thì khựng lại.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Gì nữa.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Em tưởng tôi bận việc là em có quyền biến cái nhà này thành khách sạn, còn bản thân em thì biến thành con thiêu thân ngoài bar mỗi tối?
Chẳng hiểu như nào, tự dưng Quang Anh lại trở nên như thế.
Xoá bỏ hình tượng nhẹ nhàng, thản nhiên trong mắt Duy
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
???
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Thì sao? Lúc cưới chẳng phải nói rồi à?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Miễn là tôi không mang ai về đây ngủ là được chứ gì?
Bàn tay Quang Anh đột ngột vươn ra, bóp chặt lấy cằm Đức Duy
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Thì sao?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Đó là chuyện của một tháng trước. Còn kể từ giây phút này, luật sẽ thay đổi.
Đức Duy vùng vẫy chống đối.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Anh điên à? Thả ra! Anh lấy quyền gì mà đòi quản tôi?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Quyền làm chồng, quyền làm chủ cái nhà này.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Từ nay em sẽ phải ngoan ngoãn, đừng nghĩ đến việc chống đối tôi.
.
.

2 - biện pháp mạnh ?

.
.
Quang Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc thẻ đen, thong dong bẻ gãy nó ngay trước mặt em.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Này!!
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Anh điên à!?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Thứ nhất: Tất cả các loại thẻ tín dụng mang tên em đã bị khóa. Từ nay em chi tiêu gì, tôi sẽ là người trực tiếp thanh toán.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Anh... anh quá đáng vừa thôi! Tiền đó là của ba mẹ tôi cho!
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Ba mẹ em đã chính thức bàn giao em cho tôi quản lý.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Đừng mong chờ vào sự cứu trợ từ bên đó.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Vốn dĩ tôi đã buông lỏng cho em cả tháng nay rồi
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Để cho em tự do không bị gò bó
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Ai ngờ em được nước làm tới.?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
*??
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Tôi vẫn sẽ đi! Thành An và Thanh Pháp sẽ trả tiền cho tôi!
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Thử xem.?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Nếu tôi thấy em bước chân vào bất kỳ quán bar nào, hai người bạn đó của em sẽ không còn đường làm ăn ở cái đất này đâu.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Tôi không nói đùa.
Anh cúi thấp người, ghé sát tai Đức Duy, hơi thở nóng hổi nhưng lời nói lại lạnh như băng
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Em thích bay nhảy đúng không?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Được, vậy thì từ mai, tôi đi đâu em theo đó. Công ty, tiệc rượu, hay ngay cả phòng ngủ... em không được phép rời mắt tôi quá 5 mét.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
?? Hâm à
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Anh là đồ gia trưởng! Đồ biến thái! Tôi không phải tù binh của anh
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Em nói đúng một nửa rồi đấy. Em không phải tù binh, em là vợ của Nguyễn Quang Anh.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Mà thứ gì thuộc quyền sở hữu của tôi, tôi sẽ dạy cho nó biết cách ngoan ngoãn.
Quang Anh buông cằm em ra, rút chiếc khăn tay lau nhẹ đầu ngón tay như vừa chạm vào một món đồ chơi quý giá nhưng bướng bỉnh.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Lên phòng tắm rửa cho sạch mùi rượu đi.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
5 phút nữa tôi không thấy em trên giường, đừng trách tôi dùng biện pháp mạnh.
.
.

3 - Suy nghĩ linh tinh

.
Hơi nước bốc lên mờ ảo, nhưng chẳng thể làm dịu đi vẻ bực dọc trên gương mặt em.
Duy ngâm mình trong làn nước, mái tóc sũng nước rũ xuống che bớt đôi mắt đang dao động dữ dội.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
| Khốn khiếp thật chứ... Anh ta tưởng mình là ai?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
| Tổng tài trong phim ngôn tình chắc?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
| Khóa thẻ? Cấm túc? Lại còn đòi dạy dỗ mình?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
| Để xem ai dạy ai trước!
Em hất nước lên mặt, cố gắng gạt đi cảm giác run rẩy lúc nãy khi bị Quang Anh bóp cằm.
Duy tựa đầu vào thành bồn tắm, nhìn những đám bọt xà phòng tan dần, trong lòng bắt đầu liệt kê những viễn cảnh sắp tới.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
| Nếu mình bị nhốt thật, Thành An với Thanh Pháp chắc chắn sẽ cười vào mặt mình.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
| Hoàng Thiếu lẫy lừng mà lại sợ chồng sao?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
| Ba mẹ đúng là nhẫn tâm mà, gả mình cho cái cha mặt sắt này khác gì đẩy con vào tù đâu?
Duy đưa tay lên xoa nhẹ vùng cằm vẫn còn hơi đỏ vì cái siết tay của anh. Càng nghĩ, em càng thấy lạ.
Một tháng qua Quang Anh luôn coi em như không khí, sao tự nhiên hôm nay lại bộc phát cái tính chiếm hữu điên rồ đó?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Vãi, nãy giờ 4 phút rồi à
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
[ nhìn đồng hồ điện thoại ]
Lời đe dọa "5 phút nữa không thấy trên giường thì đừng trách" của Quang Anh vang lên trong đầu.
Dù miệng thì chửi bới, nhưng đôi chân Duy lại hành động nhanh hơn não bộ.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
| Mình không phải là sợ anh ta đâu..
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
| Chỉ là... mình đang buồn ngủ, đúng, là mình buồn ngủ thôi.
Em vơ vội chiếc áo choàng tắm, quấn hờ hững rồi đứng trước gương vuốt lại mái tóc ướt.
.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
[ nhìn gương ]
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Nhìn kĩ thì thấy mình đẹp trai đ.éo chịu được.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Lại còn hiphop n-
Cốc cốc cốc
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Ai đ-
Cạch
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
??
Duy giật bắn mình, vội vàng siết chặt vạt áo choàng tắm, gương mặt đỏ bừng vì vừa thẹn vừa giận.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Này! Anh làm cái quái gì thế?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Tôi còn chưa cho phép mà anh dám tự tiện xông vào à?
Quang Anh bước hẳn vào trong.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Trong cái nhà này, không có nơi nào là tôi không được phép vào.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Đặc biệt là khi vợ tôi đang ở bên trong.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Anh... anh có biết hai chữ riêng tư viết như thế nào không?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Đi ra ngoài ngay!
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
[ Đẩy anh ra ]
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Em quên tôi đã nói gì lúc nãy rồi sao? 5 phút. Bây giờ đã là 5 phút 15 giây.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
| ?? Anh ta bị hâm hả trời
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Nhưng mà..
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Tôi đang... đang lau người.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Anh tự tiện.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Vậy sao? Để tôi giúp em cho nhanh. Đứng im đó.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
| Điên
Duy lúng túng lùi lại cho đến khi chạm lưng vào thành bồn tắm lạnh lẽo.
Khoảng cách giữa cả hai giờ đây gần đến mức em có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc trên người anh.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Không cần.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜 𝘿𝙪𝙘 𝘿𝙪𝙮
Tôi tự làm được. Anh ra giường đợi đi, tôi ra ngay đây
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣 𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜 𝘼𝙣𝙝
Im.
Quang Anh với lấy chiếc khăn khô treo trên giá, thong thả phủ lên đầu Duy rồi vò nhẹ xong rồi sấy khô tóc cho con vợ này.
.
.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play