[Bmason] [ CongB×Mason] Tổng Hợp Fic Ngắn
Fic1: Nắng ấm của em•°
MB><(Tg xinh iu)
Chỉ có 4 fic thôi nhưng fic nào fic nấy dài😋
Nguyễn Thành Công(18t) — cái tên luôn xuất hiện ở trung tâm mọi ánh nhìn. Đẹp trai, giỏi thể thao, được nhiều người theo đuổi… nhưng lại chẳng mấy khi để tâm đến bất kỳ ai.
Nguyễn Xuân Bách(18t)— một người gần như đối lập hoàn toàn. Ít nói, trầm lặng, thường một mình dưới gốc đa sau trường với tai nghe và những cuốn tiểu thuyết. Không ồn ào, không nổi bật… đến mức dễ bị bỏ quên.
Hai con người thuộc hai thế giới khác nhau, lại vô tình gặp nhau ở một nơi chẳng ai để ý.
Một người quen được chú ý.
Một người quen với việc bị lãng quên.
Và rồi, mọi thứ bắt đầu thay đổi… từ một lần “không được để ý”.
Buổi chiều sau giờ học, sân trường vẫn còn ồn ào.
Nguyễn Thành Công vừa bước ra khỏi lớp đã bị một nhóm con gái vây lại. Tiếng cười nói, gọi tên khiến cậu hơi nhíu mày.
Nguyễn Thành Công
Cho tôi đi nhờ!
Giọng nói không lớn, nhưng đủ lạnh để người khác tự né ra.
Công không dừng lại, rẽ sang lối nhỏ phía sau trường — nơi gần như chẳng có ai lui tới.
...
Gốc đa cũ đứng lặng ở đó, tán lá che kín một khoảng sân nhỏ.
Và dưới bóng cây ấy, có một người.
Nguyễn Xuân Bách ngồi tựa lưng vào thân cây, tai nghe đeo hờ một bên, tay lật từng trang sách. Gương mặt gần như không có biểu cảm, như thể mọi âm thanh xung quanh đều không liên quan đến cậu.
Mà vì… người kia không hề ngẩng lên.
Nguyễn Thành Công
Chỗ này của cậu à?//ngồi xuống kế bên//
Bách vẫn đọc, như thể chưa từng nghe thấy câu hỏi.
Nguyễn Thành Công
Lần đầu có người dám bơ tôi đấy!
Không thêm gì nữa.
Công hơi khựng lại.
Rồi bật cười nhẹ, ngả đầu ra sau thân cây.
Nguyễn Thành Công
Ít nói thật!
Những ngày sau đó, Công bắt đầu xuất hiện ở gốc đa nhiều hơn.
Lúc thì ngồi, lúc thì đứng, đôi khi chỉ là đi ngang qua rồi dừng lại vài phút.
Ít nói. Ít nhìn. Ít quan tâm.
Nguyễn Thành Công
Cậu đang nghe gì vậy?
Bách khẽ tháo một bên tai nghe.
Công nhìn chiếc tai nghe trước mặt.
Rồi nhìn người đang cúi xuống trang sách kia.
Lần đầu tiên, cậu không nói nữa.
Âm nhạc khe khẽ vang lên trong tai.
🎶Mặt trời kìa dù ở đâu...
🎶Dù ngày trôi qua đi rất mau...
Nhẹ, chậm… và yên bình một cách lạ thường.
Công khẽ liếc sang bên cạnh.
Nhưng không hiểu sao, khoảng cách giữa hai người… dường như đã gần hơn một chút.
Lớp học ồn ào hơn thường ngày.
Nguyễn Xuân Bách vẫn ngồi ở bàn, tay lật trang sách, tai nghe đặt hờ một bên như mọi khi.
Trần Tuyết Mai
Ê, mày lúc nào cũng làm bộ lạnh lùng vậy à?
Một giọng nữ vang lên, kéo theo vài tiếng cười khúc khích.
Nguyễn Xuân Bách
...Có chuyện gì không?
Giọng cậu nhẹ, gần như không cảm xúc.
Cô gái đứng đầu — người luôn bám theo Nguyễn Thành Công
Trần Tuyết Mai
Không có gì. Chỉ thấy mày khó ưa thôi.
Một quyển vở bị giật khỏi tay Bách.
Trang giấy bị lật mạnh, nhàu nhĩ.
Trần Tuyết Mai
Đọc mấy thứ này suốt ngày, tưởng mình khác biệt lắm à?
Ngón tay khẽ siết lại, nhưng vẫn không phản kháng.
Cậu đã quen với kiểu này rồi.
Nguyễn Thành Công
Đủ chưa?
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía cửa lớp.
Nhưng khiến cả không gian chững lại.
Nguyễn Thành Công đứng đó.
Cô gái kia sững lại một giây, rồi lập tức đổi giọng:
Trần Tuyết Mai
Công, tớ chỉ-
Nguyễn Thành Công
Trả lại.
Không khí đột nhiên căng cứng.
Cô ta cắn môi, miễn cưỡng đặt quyển vở xuống bàn.
Ánh mắt liếc sang Bách, đầy khó chịu.
Trần Tuyết Mai
Cậu bênh nó thật đấy à?
Chỉ bước vào, kéo ghế ngồi xuống cạnh Bách.
Nguyễn Thành Công
Có vấn đề gì không?
Giọng cậu lạnh đến mức không ai dám nói thêm.
Cô gái kia siết chặt tay, mặt đỏ lên vì tức.
Nhìn Bách một cái, rồi quay người bỏ đi.
Đám còn lại cũng lặng lẽ tản ra.
Lớp học trở lại ồn ào như cũ.
Bách nhìn xuống quyển vở trước mặt.
Những nếp gấp vẫn còn đó.
Cậu đưa tay vuốt nhẹ.
Không nói gì.
Nguyễn Thành Công
...Không định nói gì à?
Nguyễn Xuân Bách
...Cảm ơn.
Nhưng lần này—
Không còn hoàn toàn vô cảm.
Công chống cằm, nhìn nghiêng sang.
Nguyễn Thành Công
Cậu dễ bị bắt nạt thật đấy!
Nguyễn Xuân Bách
...Không sao.
Nguyễn Thành Công
Không sao mà để yên vậy à?
Bách không trả lời.
Chỉ khẽ cụp mắt xuống.
Một cảm giác lạ lướt qua.
Cậu không quen với việc có người đứng ra.
Cũng không quen với việc—
Có người vì mình mà tức giận.
Nguyễn Thành Công
...Lần sau đừng kệ vậy.
Công nói, giọng đã dịu hơn.
Chỉ khẽ gật đầu một cái rất nhẹ.
Công nhìn cậu thêm một lúc.
Nhưng ánh mắt đã không còn như trước.
Cậu đưa tay chạm nhẹ lên tai nghe.
Và lần đầu tiên—
Không thể tập trung đọc tiếp.
Nguyễn Thành Công vừa bước ra khỏi lớp thì bị chặn lại.
Cô đứng trước mặt cậu, tay siết chặt quai cặp, ánh mắt không giấu được khó chịu.
Trần Tuyết Mai
Cậu bênh cậu ta thật đấy à?
Chỉ liếc qua, giọng nhàn nhạt:
Nguyễn Thành Công
Thì sao?
Trần Tuyết Mai
Cậu biết rõ tớ thích cậu mà.
Giọng cô ta cao lên, xen lẫn bực bội.
Trần Tuyết Mai
Vậy mà lại vì một người như cậu ta—
Nguyễn Thành Công
Người như cậu ta thì sao?
Ánh mắt không còn lười biếng như thường ngày.
Trần Tuyết Mai
...Cậu ta chẳng có gì nổi bật cả.
Trần Tuyết Mai
Ít nói, lúc nào cũng làm bộ xa cách.
Trần Tuyết Mai
Cậu thấy thú vị chỗ nào chứ?
Nhưng đủ để không khí nặng xuống.
Nguyễn Thành Công
Ít nhất cậu ấy không rảnh đi làm phiền người khác.
Nguyễn Thành Công
Tôi ghét mấy trò như vậy.
Trần Tuyết Mai
Cậu đang bênh cậu ta?
Nguyễn Thành Công
Là đang cảnh cáo!
Nguyễn Thành Công
Nếu còn đụng vào cậu ấy lần nữa...
Công nghiêng đầu, giọng thấp hẳn xuống.
Nguyễn Thành Công
...Đừng trách tôi không nể mặt!
Mặt đỏ bừng — không rõ vì tức hay vì xấu hổ.
Nhưng Công đã quay đi.
Không cho cô cơ hội nói tiếp.
Một bóng người đứng đó từ lúc nào.
Nhưng không hiểu sao… lại đứng lại.
“…Nếu còn đụng vào cậu ấy lần nữa…”
Câu nói đó vẫn còn vang lại.
Một cảm giác lại xuất hiện.
Lần này mạnh hơn lúc sáng.
Không còn chỉ là “nhói” nhẹ.
Một thứ gì đó lan ra trong lồng ngực.
Nhưng cũng khiến người ta… bối rối.
Bách khẽ đưa tay lên chạm vào ngực mình.
Tim vẫn đập như bình thường.
Nhưng lại… không giống bình thường.
Nguyễn Xuân Bách
...Lạ thật.
Có một người đã đứng đó.
Và nghe thấy tất cả.
Tin đồn lan nhanh hơn cả chuông vào lớp.
???
hs1: Ê, nghe chưa? Hôm qua Công cãi nhau với lớp bên vì Bách đó!
???
hs1: Không đùa đâu, còn nói đừng đụng vào Bách nữa!
Một vài ánh mắt nhìn theo.
Cậu khẽ khựng lại, nhưng vẫn như cũ—
im lặng, đi thẳng về chỗ.
Nguyễn Thành Công
Ngồi đây.
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Nguyễn Thành Công đang chống tay lên bàn, nhìn cậu.
Nguyễn Xuân Bách
...Chỗ của tôi.
Nguyễn Thành Công
Giờ là chỗ tôi chọn.
Nguyễn Thành Công
Ngồi đi.
Nhưng cuối cùng… vẫn ngồi xuống.
Chỉ lấy tai nghe từ túi áo ra, đặt lên bàn.
Nguyễn Thành Công
Nghe không?
Bách nhìn chiếc tai nghe.
Nguyễn Xuân Bách
...Tùy cậu.
Một vài người bắt đầu cười nhỏ:
???
hs5: Trời ơi, đẩy thuyền thôi tụi bây ơi 😭
???
hs6: Công mà chủ động vậy là to chuyện rồi!
Nhưng không phải ai cũng vui.
Cô gái hôm qua siết chặt bút.
Công đang đứng cùng vài người trong đội thể thao.
Nhưng ánh mắt… lại hướng về phía xa.
Nơi Bách đang đứng một mình.
???
hs9: Ê, mày đổi gu rồi à?
???
hs9: Thì—cái cậu im im đó đó//liếc liếc về phía Bách//
???
hs8: Ơ?? Thật luôn á???
Chỉ bước thẳng về phía Bách.
Đám đông xung quanh dần im lại.
Công đứng trước mặt Bách.
Nguyễn Thành Công
Đi không?
Nguyễn Xuân Bách
...Đi đâu?
Nguyễn Thành Công
Ra gốc đa.
Chỉ nói như thể… đó là chuyện hiển nhiên.
Hai người rời đi cùng nhau.
Để lại phía sau—
một đám đông đang “nổ tung”.
???
hs9: XONG RỒI!!! TỤI NÓ ĐI CHUNG KÌA!!!
???
hs8: Đẩy thuyền mạnh lên!!!
Nhưng ngay lúc đó—
Công dừng lại.
Nhìn thẳng về phía đám đông.
Ánh mắt không còn đùa cợt
Nguyễn Thành Công
Nghe rõ một lần.
Giọng cậu không lớn.
Nhưng đủ để tất cả im bặt.
Nguyễn Thành Công
Cậu ấy là người tôi quan tâm!
Nguyễn Thành Công
Động vào cậu ấy—
Nguyễn Thành Công
...là động vào tôi.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu nói nhiều quá rồi...
Nhưng lần này—
khoảng cách giữa hai người…
Nhưng với Công—
Tất cả đều không quan trọng.
Thời gian trôi đi chậm rãi.
Gốc đa phía sau trường vẫn như cũ.
Chỉ là—
không còn một người.
Vì cậu biết—
Bách sẽ đến.
Rồi Bách ngồi xuống bên cạnh, khoảng cách không còn xa như trước.
Nguyễn Xuân Bách
…Hôm nay cậu đến sớm.
Giọng vẫn trầm, nhưng không còn lạnh.
Nguyễn Thành Công
Chắc tại có người đến muộn.
Nhưng đủ để ai đó đứng hình vài giây.
Nguyễn Thành Công
...Cậu cười nhiều hơn rồi.
Nguyễn Xuân Bách
...Không có.
MB><(Tg xinh iu)
Thấy hay like cho tao cái
MB><(Tg xinh iu)
viết xong fic 1 mất 3 ngày
MB><(Tg xinh iu)
Bấm từng chữ mỏi cả tay mà flop là chịu-))
Fic 2: Fan×Idol °•
MB><(Tg xinh iu)
Cái fic 1 á
MB><(Tg xinh iu)
Đoạn cúi cúi t gửi ảnh thay vì thoại do ko đủ ô í
Ánh đèn sân khấu chiếu xuống, tiếng nhạc dồn dập vang lên khiến cả khán đài như nổ tung.
Bách đứng giữa biển người, tay cầm lightstick, mắt không rời khỏi người đang đứng trên sân khấu.
Công-
Người mà cậu đã theo dõi suốt ba năm.
Từ những video debut đầu tiên, đến những lần anh mệt mỏi nhưng vẫn cố cười… Bách đều biết hết.
— cậu hét đến khàn cả giọng.
Trên sân khấu, Công quay nhẹ về phía khu vực của cậu.
Ánh mắt hai người… chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Nhưng với Bách, như cả thế giới dừng lại.
Dòng người dần tản đi, chỉ còn lại vài fan nán lại phía sau.
Bách ôm chiếc banner trong tay, chần chừ không muốn rời đi.
Nguyễn Thành Công
Về chưa?
Một giọng nói trầm vang lên phía sau.
Cậu giật mình quay lại—
Chính là Công.
Ở khoảng cách gần hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Bách đứng đơ, đầu óc trống rỗng.
Công kéo nhẹ khẩu trang xuống, nở một nụ cười rất khẽ:
Nguyễn Thành Công
Cậu là người hét to nhất nãy giờ đúng không?
Nguyễn Xuân Bách
…Em xin lỗi!
Nguyễn Thành Công
Không cần xin lỗi.
Nguyễn Thành Công
Nghe rõ lắm.
Bách cúi đầu, tai đỏ bừng.
Nguyễn Xuân Bách
Em… em là fan của anh.
Nguyễn Thành Công
Anh biết.
Công nhìn vào chiếc banner trong tay cậu, rồi nói chậm rãi:
Nguyễn Thành Công
Anh thấy em ở mọi buổi diễn.
Nguyễn Xuân Bách
Anh… nhớ em sao?
Một chữ đơn giản… nhưng đủ khiến cậu choáng váng.
Gió đêm thổi qua.
Không gian bỗng yên tĩnh đến lạ.
Công bước lại gần hơn một chút.
Nguyễn Thành Công
Muộn rồi. Đi một mình nguy hiểm đấy.
Nguyễn Thành Công
Anh đưa em ra cổng.
Một idol nổi tiếng… đang nói sẽ đưa một fan về.
Trên đường đi, cả hai không nói nhiều.
Nhưng khoảng cách giữa họ… không còn xa như trên sân khấu nữa.
Nguyễn Thành Công
Lần sau… vẫn đến chứ?
Bách siết chặt banner trong tay, gật đầu mạnh:
Nguyễn Xuân Bách
Chắc chắn!
Công nhìn cậu vài giây, rồi khẽ nói:
Nguyễn Thành Công
Đừng đứng xa quá.
Nguyễn Thành Công
Anh muốn nhìn thấy em rõ hơn.
Tim Bách lần này… thật sự loạn nhịp rồi.
Ngay khi Bách vừa quay lưng định rời đi
Một bàn tay nắm lấy cổ tay cậu.
Công kéo nhẹ cậu sang một bên, né khỏi tầm nhìn của bảo vệ.
Nguyễn Thành Công
Giúp anh một chút được không?
Mọi thứ hoàn toàn khác với ánh đèn rực rỡ ngoài kia.
Nhân viên chạy qua chạy lại, tiếng gọi nhau gấp gáp, ánh đèn trắng lạnh chiếu xuống từng góc nhỏ.
Bách đứng đơ giữa không gian đó, tay vẫn còn cầm banner.
Nguyễn Xuân Bách
Khoan… em vào đây được hả?!
Nguyễn Thành Công
Giờ thì được.
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng em đâu phải staff!
Nguyễn Thành Công
Thì từ giờ là tạm thời.
Công đưa cho cậu một chai nước và một chiếc khăn.
Nguyễn Thành Công
Giữ giúp anh.
Bách ôm lấy theo phản xạ, đầu vẫn chưa load kịp.
Nguyễn Thành Công
Còn nữa—
Anh cúi xuống gần cậu một chút, giọng thấp hẳn:
Nguyễn Thành Công
Đừng để ai thấy cậu lạ mặt. Cứ đứng cạnh anh là được.
???
Công! 5 phút nữa lên phỏng vấn!
Nguyễn Thành Công
Đi theo.
Trong lúc di chuyển, Bách lúng túng đến mức suýt vấp mấy lần.
Nguyễn Thành Công
Cẩn thận.
— Công kéo nhẹ tay cậu lại.
Nguyễn Xuân Bách
...Em xin lỗi…
Nguyễn Thành Công
Không cần xin lỗi hoài vậy đâu.
Anh liếc xuống tay hai người—vẫn đang nắm nhau.
Công ngồi xuống ghế, ngửa đầu ra sau, nhắm mắt vài giây.
Mồ hôi còn đọng lại trên trán.
Bách đứng bên cạnh, ngập ngừng rồi lấy khăn lau nhẹ cho anh.
Hai người chạm mắt ở khoảng cách cực gần.
Nguyễn Xuân Bách
Em… em thấy anh mệt…
Nguyễn Thành Công
Nên mới kéo em vào đây.
Nguyễn Thành Công
Nhìn cậu… đỡ mệt hơn.
Công đứng dậy, chỉnh lại áo.
Rồi bất ngờ quay lại, cúi xuống sát tai Bách:
Nguyễn Thành Công
Làm trợ lý thì phải theo tới cùng chứ, đúng không?
Nguyễn Thành Công
Ở đây đợi anh.
Anh đưa tay… xoa nhẹ đầu cậu một cái.
Nguyễn Thành Công
Đừng đi đâu.
Bách đứng một mình trong phòng.
Tay vẫn còn cầm chai nước của anh.
Tim thì đập như vừa chạy marathon.
Một nhân viên đi ngang, nhìn cậu:
???
Em là trợ lý mới của Công à?
Từ fan… thành “trợ lý riêng” chỉ trong một buổi tối.
Bách cảm thấy—
Mình sắp không thoát nổi nữa rồi.
Từ ngày hôm đó—
Bách không còn là “fan đứng dưới khán đài” nữa.
Mà là người… luôn đứng ngay bên cạnh Công.
Âm nhạc vang lên trong phòng tập rộng, từng động tác đều dứt khoát và mạnh mẽ.
Bách ngồi ở góc phòng, ôm túi đồ của Công, mắt không rời khỏi anh.
Nguyễn Thành Công
Lại đây.
Giữa giờ nghỉ, Công vẫy tay.
Bách giật mình:
Nguyễn Thành Công
Đưa nước.
Cậu vội chạy lại, đưa chai nước.
Công nhận lấy, uống một ngụm rồi… đưa lại cho cậu.
Nguyễn Thành Công
Giữ giúp.
Một dancer bên cạnh nhìn qua, cười trêu:
???
Ủa Công, từ khi nào có trợ lý riêng vậy?
Công lau mồ hôi, trả lời rất bình thản:
Nguyễn Thành Công
Gần đây.
???
Tin được không đó? Nhìn như người yêu?
Nguyễn Thành Công
Chị nghĩ sao cũng được.
Những ngày sau đó—
Lịch trình nào của Công cũng có Bách đi theo.
Phòng chờ. Phòng tập. Hậu trường. Thậm chí cả xe di chuyển.
Ban đầu là “giúp đỡ”.
Sau đó… thành thói quen.
Một buổi tối, sau khi kết thúc ghi hình.
Trong xe, đèn mờ, không gian yên tĩnh.
Bách ngồi sát cửa, cố gắng giữ khoảng cách.
Nguyễn Thành Công
Qua đây.
Nguyễn Thành Công
Ngồi gần chút.
Nguyễn Xuân Bách
Em sợ phiền…
Nguyễn Thành Công
Phiền thì anh đã không gọi.
Một câu nói đơn giản… nhưng khiến Bách không dám cãi.
Xe rung nhẹ theo từng đoạn đường.
Công tựa đầu ra sau, nhắm mắt.
Một lúc sau—
đầu anh… khẽ nghiêng sang vai Bách.
Bách cứng đờ.
Không dám nhúc nhích.
Tim đập mạnh đến mức sợ anh nghe thấy.
Nguyễn Thành Công
Đừng cử động.
Giọng Công trầm thấp, hơi mệt:
Nguyễn Thành Công
Cho anh dựa chút.
Khoảnh khắc đó—
gần đến mức Bách có thể cảm nhận được hơi thở của anh.
Không còn là idol trên sân khấu.
Chỉ là Công… rất thật, rất gần.
Nhưng—
mọi thứ bắt đầu không còn “bình thường” nữa.
Ngày hôm sau, trong phòng chờ.
Manager bước vào, ánh mắt dừng lại ở Bách.
Không khí chợt căng thẳng.
Công thì vẫn ngồi đó, cực kỳ bình tĩnh.
Nguyễn Thành Công
Người của tôi?
???
Từ khi nào nghệ sĩ được tự ý mang người theo?
Công ngẩng đầu, ánh mắt sắc lại:
Nguyễn Thành Công
Có vấn đề gì không?
Bách đứng giữa hai người.
Lần đầu tiên cậu nhận ra—
Việc được giữ bên cạnh Công…
không đơn giản như cậu nghĩ.
Mọi chuyện bắt đầu từ… một tấm ảnh.
Trên mạng.
Một bài đăng ẩn danh xuất hiện:
“Có ai để ý không? Dạo này Công luôn có một người lạ đi cạnh 👀”
Kèm theo đó là vài bức ảnh chụp lén—
Ở hậu trường.
Ở bãi đỗ xe.
Trong lúc di chuyển.
Và… trong một tấm, rõ ràng là Công đang kéo tay ai đó.
Chỉ trong vài giờ.
Bài đăng bùng nổ.
“Ủa ai vậy?? Staff mới hả?”
“Không giống staff… nhìn non non á 😳”
“Ơ mà Công chưa từng cho ai đứng gần vậy luôn á???”
“Xin lỗi nhưng… vibe này không bình thường 🙂”
Bách ngồi trong phòng, tay run run cầm điện thoại.
Tim đập nhanh đến nghẹt thở.
Nguyễn Xuân Bách
Chết rồi…
Nhưng—
mọi thứ không dừng ở đó.
Ngày hôm sau.
Một hashtag bắt đầu leo top:
Fan bắt đầu… tự ghép ảnh.
Ảnh Công đứng trên sân khấu.
Ảnh Bách đứng phía dưới.
Ảnh hậu trường bị leak.
Ghép lại—
thành một “câu chuyện”.
“Trời ơi nhìn ánh mắt Công đi 😭”
“Ảnh luôn nhìn về phía người đó mà???”
“Không phải staff đâu, chắc người thân… hoặc hơn nữa 🙂”
Một bài viết dài được share hàng nghìn lượt:
“Nếu để ý kỹ, người này xuất hiện ở tất cả lịch trình gần đây của Công.
Công chưa từng cho ai tiếp cận gần như vậy.
Và ánh mắt đó… không giống nhìn fan bình thường.”
Và rồi—
fan bắt đầu gọi Bách bằng một cái tên:
Trong phòng chờ.
Bách úp mặt xuống bàn.
Nguyễn Xuân Bách
Em tiêu rồi…
Công ngồi đối diện, bình thản lướt điện thoại.
Nguyễn Xuân Bách
…Anh thấy chưa?
Nguyễn Xuân Bách
…Anh không lo à?!
Công ngẩng lên.
Ánh mắt rất bình tĩnh.
Nguyễn Xuân Bách
…Họ đang đẩy thuyền tụi mình đó!
Công đặt điện thoại xuống, nhìn thẳng vào cậu.
Nguyễn Thành Công
Không thích?
Nguyễn Xuân Bách
…Không phải…
Nguyễn Thành Công
Vậy thì được.
Nhưng—
mọi chuyện bắt đầu vượt ngoài tầm kiểm soát.
Trong một buổi fan meeting.
Bách đứng nép phía sau cánh gà.
“CÔNG ƠI! ‘TRỢ LÝ RIÊNG’ HÔM NAY CÓ ĐI KHÔNGGGG???”
Trên sân khấu—
Công khựng lại 1 giây.
Rồi… anh quay nhẹ về phía cánh gà.
Ánh mắt chạm đúng vị trí của Bách.
Một chữ đơn giản.
Micro thu rõ.
Bách đứng phía sau—
tim đập đến mức không nghe được gì nữa.
Bây giờ—
cậu đã trở thành một phần trong câu chuyện mà tất cả mọi người đều đang theo dõi.
Và tệ hơn—
Công dường như… không hề có ý định giữ khoảng cách.
Đêm fan meeting.
Ánh đèn dịu hơn concert, không gian gần gũi hơn.
Nhưng hôm nay—
không khí lại “nóng” hơn bình thường.
Ngay từ khi Công bước ra sân khấu—
fan đã bắt đầu hô:
“CHO TỤI EM XEM MẶT ĐIIII!!”
“#CongBach REAL KHÔNG ANH ƠIIII!!”
Phía sau cánh gà—
Bách đứng chết lặng.
Nguyễn Xuân Bách
Xong rồi...
Trên sân khấu, Công cầm mic.
Anh không trả lời ngay.
Chỉ đứng đó vài giây… nhìn xuống khán đài.
Rồi khẽ cười.
Nguyễn Thành Công
Các bạn tò mò vậy à?
Cả hội trường: “CÓOOOO!!”
Nguyễn Thành Công
Người đó… đúng là có ở đây.
Nguyễn Xuân Bách
Anh đang làm gì vậy trời…
Một fan hét lớn:
“VẬY LÀ CÓ THẬT HẢ???”
Công không phủ nhận.
Cũng không xác nhận hoàn toàn.
Chỉ nói chậm rãi:
Nguyễn Thành Công
Là người… rất quan trọng.
Không khí đông cứng 1 giây—
rồi nổ tung.
“TRỜI ƠI!!”
“ẢNH NÓI QUAN TRỌNG KÌA!!”
“CHẾT TÔI RỒI 😭😭😭”
Bách phía sau—
tim đập đến mức tay run lên.
Nguyễn Xuân Bách
Quan trọng…?
Trên sân khấu.
Công tiếp tục, giọng trầm hơn một chút:
Nguyễn Thành Công
Là người mà… tôi muốn giữ bên cạnh.
Cả hội trường như muốn vỡ tung lần nữa.
???
Ồ, vậy chắc là staff thân thiết lắm đúng không ạ?
Công nhìn MC.
Rồi… cười rất nhẹ.
Nguyễn Thành Công
Không hẳn.
Đòn chí mạng.
Fan: gào thét không kiểm soát.
Phía sau.
Bách không chịu nổi nữa, lùi lại một bước.
Nhưng—
một staff bất ngờ kéo rèm sang.
???
Chuẩn bị lên tặng hoa!
Bách chưa kịp hiểu chuyện—
đã bị đẩy ra sân khấu.
Ánh đèn chiếu thẳng vào cậu.
Cả hội trường im bặt trong 1 giây.
Bách đứng chết trân.
Trong khi đó—
Công quay lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Công bước tới.
Nhận bó hoa từ tay Bách.
Nhưng—
không buông tay cậu ra.
Micro vẫn đang bật.
Công nói, đủ nhỏ để nghe như một câu nói bình thường—
nhưng đủ rõ để cả hội trường nghe thấy:
Nguyễn Thành Công
Đã bảo đừng đứng xa rồi mà.
Bách đỏ mặt đến mức không dám ngẩng đầu.
Còn Công—
vẫn nắm tay cậu thêm vài giây.
Rồi mới buông.
Khoảnh khắc đó—
không cần xác nhận.
Cũng chẳng cần lời nói rõ ràng.
Nhưng ai cũng hiểu.
Từ hôm đó—
“fan couple” không còn là tưởng tượng nữa.
Mà là…
một câu chuyện đang diễn ra ngay trước mắt tất cả mọi người.
Sau đêm fan meeting đó—
mọi thứ… không còn quay lại như trước được nữa.
Tin đồn lan rộng.
Hashtag vẫn chưa hạ nhiệt.
Ánh mắt của fan, của staff, của cả công ty—
đều bắt đầu thay đổi.
Nhưng điều khiến Bách khó chịu nhất—
là Công im lặng.
Không phủ nhận.
Không xác nhận.
Chỉ… vẫn giữ cậu bên cạnh như cũ.
Một buổi tối.
Trong phòng tập trống.
Chỉ còn lại hai người.
Bách lên tiếng, giọng nhỏ hơn bình thường.
Nguyễn Xuân Bách
Chuyện đó… anh không định nói gì à?
Công dừng động tác.
Quay lại nhìn cậu.
Nguyễn Thành Công
Em muốn anh nói gì?
Nguyễn Xuân Bách
...Em không biết.
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng cứ như vậy… em thấy mình giống… người đứng lén phía sau anh vậy.
Không khí im lặng vài giây.
Công bước lại gần.
Không nhanh.
Không vội.
Lần đầu tiên—
anh gọi tên cậu rõ ràng như vậy.
Nguyễn Thành Công
Anh không nói… không phải vì anh muốn giấu.
Nguyễn Xuân Bách
…Vậy tại sao?
Công nhìn thẳng vào mắt cậu.
Nguyễn Thành Công
Vì anh muốn lúc nói ra… sẽ không có đường lui.
Nguyễn Thành Công
Anh không muốn biến em thành một tin đồn.
Nguyễn Thành Công
Anh muốn… khi công khai—
Nguyễn Thành Công
…thì đó là lựa chọn của anh. Và cũng là của em.
Nguyễn Xuân Bách
…Nếu em không chịu nổi áp lực thì sao?
Công không trả lời ngay.
Chỉ đưa tay… nắm lấy tay cậu.
Nguyễn Thành Công
Vậy anh sẽ chịu cùng.
Câu nói đó—
không lớn.
Nhưng đủ chắc.
Và từ hôm đó—
mọi thứ thay đổi.
Không còn kéo tay giữa chốn đông người.
Không còn ánh mắt quá rõ ràng trước fan.
Nhưng—
Công vẫn luôn để Bách ở bên cạnh.
Theo một cách… kín đáo hơn.
Cho đến một ngày.
Buổi họp báo.
Đèn flash chớp liên tục.
Phóng viên chen nhau đặt câu hỏi.
“Công! Về tin đồn gần đây—”
“Người luôn xuất hiện bên cạnh anh là ai?”
“Có phải ‘trợ lý riêng’ như fan nói không?”
Cả khán phòng chờ đợi.
Công cầm micro.
Không né tránh.
Anh nhìn xuống dưới—
nơi Bách đang đứng, trong góc khuất quen thuộc.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Lần này—
Bách không né.
Cậu khẽ gật đầu.
Một cái gật rất nhỏ.
Nhưng đủ.
Công quay lại phía trước.
Giọng bình tĩnh.
Cả phòng xôn xao.
Một khoảng dừng.
Không ai dám thở mạnh.
Nguyễn Thành Công
Người đó không chỉ là trợ lý.
Công nói tiếp—
chậm, rõ, và chắc chắn:
Nguyễn Thành Công
Là người tôi chọn ở bên cạnh
Phóng viên dồn dập:
“Anh đang công khai mối quan hệ sao?!”
“Công ty có chấp nhận không?!”
“Đó có phải là fan trước đây không?!”
Công không trả lời thêm.
Chỉ đặt micro xuống.
Rồi—
anh bước xuống sân khấu.
Đi thẳng đến chỗ Bách.
Giữa hàng trăm ánh mắt.
Không né tránh.
Không do dự.
Anh dừng lại trước mặt cậu.
Nguyễn Thành Công
Đi thôi.
Nguyễn Xuân Bách
...Đi đâu?
Nguyễn Thành Công
Về phía trước.
Lần này—
không còn là hậu trường.
Không còn là góc khuất.
Mà là—
cùng nhau bước ra ánh sáng.
Đèn flash lại chớp liên tục.
Nhưng lần này—
không còn đáng sợ nữa.
Vì họ không còn phải giấu.
MB><(Tg xinh iu)
Đừng có flopp nữa
MB><(Tg xinh iu)
Tầm 2 ngày mới xong 1 fic😇😇
Fic 3: Phía sau cậu luôn có tôi•°◇
MB><(Tg xinh iu)
Hi mấy bà nụi nhõ
MB><(Tg xinh iu)
Vừa nảy ra ý tưởng là viết luôn.
MB><(Tg xinh iu)
Không nói nhiều nữa, vào nè
Bách thích một người.
Ai cũng biết.
“Nam thần” của trường.
Học giỏi, đẹp trai, nổi bật.
Người mà Bách luôn dõi theo—
từ hành lang, sân trường, đến từng tiết học.
Nguyễn Thành Công
Bách, lại nhìn nữa kìa.
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Công.
Người bạn thân đã ở bên cậu… từ rất lâu.
Nguyễn Xuân Bách
...Thì sao?
Nguyễn Xuân Bách
Nhìn cậu ta đẹp thật đó!
Công im lặng.
Không nói gì thêm.
Không ai biết—
ánh mắt của Công lúc đó…
không hề hướng về “nam thần”.
Những ngày sau đó—
Bách bắt đầu thân thiết hơn với người mình thích.
Nguyễn Xuân Bách
Công! Tớ nghĩ là… tớ có cơ hội rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu không vui à...?
Nhưng Bách không biết—
Công đã quay mặt đi.
Bách đứng dưới mái hiên.
Chờ người đó đến đón.
Tin nhắn gửi đi.
Không trả lời.
Thêm một tin.
Vẫn im lặng.
Nguyễn Xuân Bách
Chắc bận thôi…
Bách tự nói.
Nhưng tay… siết chặt điện thoại.
Cho đến khi—
cậu nhìn thấy.
Người đó—
đang đứng cùng một người khác.
Không phải bạn bè.
Không phải tình cờ.
Một tiếng rất nhỏ.
Nhưng lại nặng đến mức không thở nổi.
Cậu không khóc.
Chỉ đứng đó.
Cho đến khi—
một chiếc ô che lên đầu cậu.
Nguyễn Thành Công
Về thôi!
Bách không quay lại.
Chỉ hỏi:
Nguyễn Xuân Bách
…Cậu thấy rồi đúng không?
Nguyễn Xuân Bách
Buồn cười ha...
Bách cười.
Nhưng giọng run.
Nguyễn Xuân Bách
Tớ tưởng… lần này là thật.
Công không nói gì.
Chỉ kéo nhẹ tay cậu.
Công ngồi cạnh.
Cũng không nói gì.
Nguyễn Xuân Bách
Tớ ngu thật đúng không?...
Nguyễn Thành Công
...Không.
Nguyễn Xuân Bách
Rõ ràng là thấy người ta không thích mình…
Công cắt ngang.
Giọng trầm.
Nguyễn Thành Công
Cậu không ngu.
Nguyễn Thành Công
“…cậu đặt nhầm người thôi.”
Nguyễn Xuân Bách
...Vậy nếu đặt đúng thì sao?
Lần đầu tiên—
không né tránh.
Nguyễn Thành Công
…Thì sẽ không để cậu đứng dưới mưa một mình.
Nguyễn Thành Công
…Sẽ không để cậu chờ tin nhắn.
Nguyễn Thành Công
…Sẽ không làm cậu khóc.
Giọng Công không lớn.
Nhưng từng chữ… rất rõ.
Nguyễn Thành Công
...Và sẽ luôn đứng phía sau cậu.
Bách quay sang.
Nhìn anh.
Một điều gì đó—
lần đầu tiên… hiện ra rõ ràng.
Cậu chưa kịp nói hết—
thì nước mắt rơi xuống.
Nguyễn Xuân Bách
Khó chịu quá…
Không mạnh.
Nhưng đủ chắc.
Nguyễn Thành Công
Khóc đi.
Nguyễn Xuân Bách
…Tớ không muốn thích người đó nữa…
Nguyễn Xuân Bách
…Nhưng đau quá…
Đêm đó—
Bách khóc rất lâu.
Công không rời đi.
Chỉ ở đó.
Ôm cậu.
Như đã làm… suốt những năm qua.
Những ngày sau—
Bách không còn nhắc đến người kia nữa.
Nhưng—
cậu bắt đầu nhận ra.
Ai là người luôn đợi mình.
Ai là người—
không cần cậu phải cố gắng mới ở lại.
Nguyễn Xuân Bách
...Nếu là cậu...
Nguyễn Xuân Bách
…có phải tớ sẽ không đau không?
Nguyễn Thành Công
...Có thể.
Nguyễn Xuân Bách
...Vậy sao cậu không nói sớm?
Nguyễn Thành Công
Vì tớ không muốn cậu chọn tớ…
Nguyễn Thành Công
…chỉ vì cậu bị tổn thương.
Nguyễn Xuân Bách
…Nhưng nếu bây giờ—
Nguyễn Xuân Bách
…tớ muốn chọn cậu thì sao?
Nguyễn Thành Công
Chắc chứ...?
Nguyễn Xuân Bách
…Không phải vì cậu luôn ở đó.
Nguyễn Xuân Bách
...Mà vì tớ nhận ra…
Nguyễn Xuân Bách
...tớ không muốn mất cậu...
Rồi—
Công đưa tay lên.
Chạm nhẹ vào má cậu.
Nguyễn Thành Công
...Vậy lần này—
Nguyễn Thành Công
...đừng buông
Khoảng cách giữa họ—
không còn như trước.
Và lần này—
Bách là người chủ động.
Nguyễn Xuân Bách
…Tớ không buông nữa.
MB><(Tg xinh iu)
Bộ này nắn hơn mấy bộ trước ha.
MB><(Tg xinh iu)
Nhưng thấy cũng ocee:))
MB><(Tg xinh iu)
Lấy idea từ bài "Chân thành " á.
MB><(Tg xinh iu)
🎶Liệu người ấy có yêu em chân thành...
MB><(Tg xinh iu)
🎶Nếu khóc cứ chạy lại với anh
MB><(Tg xinh iu)
Nghe xong hai câu đó tự nhiên có cảm hứng viết.🤘🏻🤙🏻😝
Download MangaToon APP on App Store and Google Play