Bốn mùa đã trôi qua kể từ ngày Cassia Manon lần đầu bước chân vào tòa nhà Kingsford Tower.
Sáng hôm ấy, lại là ngày 15 tháng 11. Tròn đúng 365 ngày.
Cassia đứng trước tấm gương trong căn phòng thuê chật hẹp ở Queens. Thật ra với mức lương khá cao của mình, cô hoàn toàn có thể thuê một căn hộ sang trọng.
Nhưng cô chỉ muốn tiết kiệm để dành dụm cho tuổi già. Bởi Cassia luôn nghĩ rằng mình sẽ già đi một mình, không gia đình, cũng chẳng có người bạn đời nào bên cạnh.
Cô chải mái tóc nâu gọn gàng — buộc đuôi ngựa cao, không một sợi nào lạc chỗ. Chiếc kính gọng đen kiểu thập niên 90 vẫn trung thành nằm trên sống mũi thanh tú.
Độ cận thật ra không quá cao, chỉ là không hiểu sao Cassia cảm thấy dễ chịu hơn khi đeo kính như một lớp bảo vệ trước những ánh mắt xoi mói.
Màu sắc trang phục giờ đã khác so với năm trước. Không phải vì cô đột nhiên thay đổi phong cách, mà vì trưởng phòng nhân sự dọa sẽ chuyển cô sang bộ phận khác nếu cứ mặc đi mặc lại cùng một màu áo.
Cassia chọn một bộ vest công sở kiểu cũ màu hồng đào đậm mua từ cửa hàng đồ cũ ở Brooklyn.
Áo khoác hơi rộng vai, chân váy dài quá bắp chân, chiếc sơ mi trắng bên trong còn mới tinh. Đôi giày gót thấp màu đen ôm gọn bàn chân.
Trông mình như thủ thư từ năm 1985, Cassia mỉa mai thầm. Nhưng thế lại thoải mái, vì cô chẳng phải khó chịu với ánh mắt của bọn đàn ông háo sắc — những kẻ chắc chắn sẽ không bao giờ liếc đến cô.
Với chiếc túi đen quen thuộc bên trong đựng laptop công ty, sổ ghi chép, phần bánh mì, và vài món đồ cô cho là cần thiết — Cassia rời nhà đến trạm tàu điện ngầm.
*
*
Văn phòng vẫn y như mọi ngày. Chẳng có gì thay đổi, ngoại trừ trang phục nhân viên lúc nào cũng rực rỡ và hợp thời, hoàn toàn trái ngược với cô.
Cassia chỉ lấy và mang theo tập hồ sơ quan trọng cần Maxence Kingsford ký ngay trong hôm nay. Hợp đồng sáp nhập với một công ty công nghệ trị giá 2 tỷ đô la. Và hôm nay sếp không vào văn phòng vì chuẩn bị bay ra nước ngoài.
Max quên mang về từ hôm qua. Giờ tài liệu nằm trong tay Cassia, và cô phải đưa đến penthouse của Maxence, không xa tòa nhà công ty.
Penthouse ở Kingsford Tower II, tầng 62.
Cassia từng đến đó hai lần trước. Cả hai lần đều để giao tài liệu.
Cả hai lần cô đều thấy một cô gái khác nhau bước ra từ phòng ngủ của Maxence, tóc rối bù, khoác chiếc sơ mi nam rộng thùng thình.
Cô cầu trời lần này đừng lặp lại cảnh tượng ấy nữa.
Nhân viên an ninh nhận ra Cassia. "Cô Manon, Ngài Kingsford đang đợi cô" — rồi anh ta cấp quyền thang máy riêng cho cô.
Thang máy lên dần. Cassia siết chặt chiếc cặp nâu đựng hồ sơ. Nhịp tim bình thường. Sau một năm, cô tưởng mình đã miễn nhiễm rồi.
Cửa thang máy mở ra thẳng vào phòng khách penthouse. Rộng, chắc phải 300 mét vuông. Vách kính từ sàn đến trần hướng về phía nam, nơi tượng Nữ thần Tự do nhỏ xíu như món đồ chơi trắng tận đằng xa.
Và từ một cánh cửa bên trái — phòng ngủ chính — vọng ra tiếng cười phụ nữ. Có vẻ lời cầu nguyện của cô không linh. Lại có phụ nữ ở đây.
Cassia dừng bước ngay ngưỡng cửa. Một người phụ nữ bước ra. Tóc vàng dài gợn sóng, mắt xanh.
Cô ta chỉ mặc chiếc sơ mi trắng — sơ mi của Maxence — ngắn chỉ đến giữa đùi. Đôi chân dài, chân trần, móng sơn đỏ.
Cassia không ưa vẻ ngoài kia. Trông như gái bao, cô nghĩ. Chỉ là loại nhân tình chán rồi sẽ bị Max vứt bỏ ngay.
Người phụ nữ ấy lười nhác liếc Cassia. "Ồ, thư ký của Max hả? Anh ấy đang trong phòng tắm. Bảo có tài liệu gì đó, đưa cho tôi đi."
Cô ta vươn vai, áo hé mở phần ngực.
Cassia không cúi mặt. Không ngượng. Ánh mắt cô phẳng lặng.
"Vâng, tôi là Cassia Manon, thư ký điều hành của Ngài Kingsford. Đây là tài liệu rất quan trọng. Tôi sẽ đợi ở phòng khách."
Cô quay lưng, ngồi xuống sofa, đặt cặp hồ sơ lên bàn. Gương mặt không một biểu cảm. Lạnh như băng.
"Này, cô nghĩ tôi sẽ phá hỏng hay ăn cắp tài liệu của anh ấy sao?" Người phụ nữ hơi nổi giận trước thái độ của Cassia.
Cassia chỉ im lặng, chẳng buồn để tâm.
Từ trong phòng tắm, tiếng nước ngừng chảy. Maxence bước ra vài phút sau — chỉ có chiếc khăn vắt ngang hông, ngực trần vẫn ướt, mái tóc đen hất ra sau.
Anh lau mặt bằng chiếc khăn nhỏ, rồi mỉm cười khi thấy Cassia.
"À, Cass. Đúng giờ như mọi khi."
Cass. Cách gọi quen rồi. Không thân mật. Chỉ là cho ngắn gọn.
Cô tóc vàng lúc nãy bực bội quay vào phòng.
Max cầm tài liệu, lướt qua — Cassia biết anh không thực sự đọc, vì cô đã tóm tắt mọi thứ ở trang đầu — rồi ký vào năm chỗ.
"Xong." Anh đưa lại cặp hồ sơ. "Lúc nãy là Natasha. Bạn gái mới."
Cassia gật đầu. Chẳng lâu đâu. Tôi cá, nhiều lắm một tuần. Rốt cuộc Max tìm kiếm điều gì? Mọi phụ nữ đều bị vứt bỏ dễ dàng, xinh đẹp đến mấy cũng vậy, cô nghĩ thầm.
Trong lòng không ghen tuông dù thực ra cô lặng lẽ thích ông chủ — người vốn bản tính rất tốt và hào phóng quá mức. Có lẽ vì Cassia biết rõ Max không bao giờ bị thu hút bởi cô, bởi một cô gái cổ hủ nhàm chán.
Max chưa bao giờ, dù chỉ một lần, nhìn cô bằng ánh mắt khao khát. Anh chỉ nhìn Cassia bằng sự tôn trọng nghề nghiệp.
Đôi khi bằng sự ngưỡng mộ mỗi lúc Cassia cứu công ty khỏi một sai lầm chiến lược. Nhưng chưa bao giờ nhìn cô như một người phụ nữ — chỉ là nhân viên gương mẫu.
Anh ấy chỉ cần cái đầu của mình thôi, Cassia tự nhủ. Và thế là đủ rồi. Mình đã đủ vui vì vẫn còn có ích cho anh ấy.
"Vậy thôi nhé, Cass. Cảm ơn đã mang đến tận đây. Em về lại văn phòng được rồi." Max đã chẳng còn chú ý đến cô nữa. Anh quay người bước vào phòng ngủ.
Cassia đứng dậy. Cúi đầu lễ phép dù người đàn ông kia không còn nhìn cô.
Cô bước ra ngoài, nhấn nút thang máy. Cửa thang đóng lại. Cassia một mình trong khoang nhỏ. Chỉ có cô và bóng phản chiếu trên vách thang máy lát gương.
Cô nhìn hình ảnh mình — kính cận, bộ vest cũ rộng thùng thình, tóc buộc gọn gàng không kiểu cách. Không một người đàn ông nào sẽ nhìn cô lần thứ hai. Đó chẳng phải là điều mình muốn sao? — cô thì thầm trong lòng.
Nhưng không sao, tiếng nói bên trong vang lên. Mình cần tiền và cần công việc này. Mình cần tiền để chứng minh cho gia đình Manon thấy rằng mình sống được mà không cần họ.
Cô nắm chặt tay. Rồi thả lỏng.
Khi thang máy chạm đến sảnh và cửa mở, Cassia bước ra, rảo bước về tòa nhà công ty mà không ngoái lại.
Chẳng bao lâu, điện thoại reo. Cô vội lấy ra từ túi, sợ là sếp gọi.
Nhưng hóa ra, tên bố cô hiện trên màn hình. Cô nhấc máy. "A lô, bố."
"Cia, tối nay con về nhà nhé," Bobby Manon — bố ruột Cassia — nói.
Cassia không trả lời ngay. "Chúc mừng sinh nhật bố," cô nói sau đó.
"Cảm ơn con, Cia. Tối nay về nhà. Sẽ có bữa tối cùng gia đình."
"Nhưng… họ không chấp nhận con mà, bố."
"Con vẫn là con gái bố. Về đi."
"Còn bà nội và… vợ bố thì sao?" Giọng Cassia nhỏ dần, do dự.
"Cứ về. Bố mong con đến. Đừng bận tâm họ. À, con cần tiền không, Cia? Đừng ngại nếu—"
"Lương con rất cao, bố," Cassia ngắt lời. "Con dư sức lo cho mình."
"Vậy thì tốt. Đừng quên tối nay. Không cần mang quà. Quà của bố là được thấy con," giọng người cha lúc nào cũng ấm áp an lành.
"Vâng, bố." Rồi cuộc gọi kết thúc. Cassia thở dài, tiếp tục bước đi.
Cassia thở dài, tiếp tục bước đi. Điện thoại vẫn nắm chặt trong tay. Tên bố — Bobby Manon — vẫn lảng vảng trước mắt dù cuộc gọi đã kết thúc.
Có thứ gì đó vừa ấm áp vừa nhói đau trong lồng ngực. Ấm vì giọng bố lúc nào cũng dịu dàng, tràn đầy yêu thương. Nhói vì đằng sau lời mời ấy, luôn có cái giá phải trả.
Bobby Manon. Cái tên ấy khá nổi trong giới doanh nhân bất động sản tầm trung. Không giàu bằng Kingsford tất nhiên, nhưng đủ vững với vài dãy shophouse và căn hộ cho thuê.
Cassia bé nhỏ từng sống trong sự sung túc ấy. Từ năm lên năm, cô sống cùng người hầu và bảo mẫu sau khi mẹ qua đời, tách khỏi ngôi nhà lớn của bố vì bị đuổi ra.
Không phải vì bố cô tàn nhẫn. Bobby Manon là người đàn ông tốt, chỉ phạm một sai lầm duy nhất — ngoại tình với một cô gái quán bar rồi có con ngoài giá thú, chính là Cassia.
Bà nội Cassia — bên nội — chưa bao giờ ưa mẹ cô, thậm chí căm ghét, kể cả ghét luôn Cassia.
Bố cô có người vợ trước, con nhà kinh doanh vải vóc. Từ cuộc hôn nhân đầu, Bobby có hai người con — là anh chị cùng cha khác mẹ của Cassia, những người chưa bao giờ nói chuyện với cô từ bé vì bị cấm.
Nhưng Bobby vẫn lo cho Cassia. Mỗi tháng, ông đều chuyển tiền — tiền mà Cassia trả lại từ khi cô có việc ở Kingsford Corp.
Mỗi năm vào ngày sinh nhật, bố sẽ gọi điện. Và mỗi dịp họp mặt gia đình, cô luôn được mời.
Dù Cassia biết rõ, sự xuất hiện của cô chỉ đổi lại những gương mặt lạnh nhạt từ bà nội và gia đình bên kia.
*
Đúng năm giờ chiều, Cassia rời tòa nhà Kingsford Corp. Cô chọn tàu điện đến khu nhà bố. Không phải vì không đủ tiền đi taxi, mà vì cô cần thời gian bình tĩnh lại.
Trên toa tàu vắng, Cassia ngồi cạnh cửa sổ. Điện thoại rung. Tin nhắn từ bố. [Cia, đừng quên. Con vẫn nhớ đường đến nhà chứ?]
Cassia cười nhạt khi đọc tin nhắn ấy. Cô vẫn nhớ ngày đầu bước chân vào ngôi nhà đó — sau khi mẹ mất.
Nhưng điều ấy chẳng kéo dài, vì bà nội và dì ghẻ không hề mong cô ở đó. Cuối cùng cô bị đuổi ra, sống cùng người hầu do bố bố trí.
Dù từ nhỏ bố lo liệu cho cô đầy đủ vật chất, Cassia vẫn thấy trống rỗng. Cô trút hết vào việc học, cố trở thành người giỏi nhất.
Mục đích chỉ có một — muốn được gia đình Manon thừa nhận rằng cô đáng tự hào. Nhưng hóa ra không. Cô mãi là vết nhơ đáng ghê tởm trong mắt họ.
"Bố thương con lắm, Cia. Mãi mãi. Tha lỗi cho bố. Tất cả là lỗi của bố," bố cô nói lúc ấy.
Cassia mới năm tuổi, nhưng đã hiểu rằng mãi mãi không phải lúc nào cũng có nghĩa là bên nhau.
*
*
Ngôi nhà kia trông vẫn như trong trí nhớ. Ngạo nghễ.
Cassia đứng ngoài sân mấy phút liền. Tay nắm móc chìa khóa trên túi vì hồi hộp. Cô suýt nhấn chuông thì cánh cửa chính bật mở từ bên trong.
Một người phụ nữ lớn tuổi đứng ngay ngưỡng cửa, gương mặt lạnh lẽo không hề thay đổi suốt bao năm.
Bà nội. Bà Imelda Manon. Tóc vẫn vàng rực, ánh mắt vẫn sắc lẹm. Ánh mắt ấy từng khiến Cassia khóc không thành tiếng vì sợ hãi.
Ánh mắt ấy từng khiến Bobby Manon không dám cãi lời khi bị bắt đuổi con gái ra khỏi nhà.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play