Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hình Như Tôi Thích Em Rồi

Chương 1: Nhập viện

Tại một khách sạn Hoàng Gia, nơi đây là một trong những khách sạn xa hoa và lớn nhất tại thành phố M, đứng đầu là người đàn ông vô cùng lạnh lùng và kiêu ngạo, anh được cho là một người giàu nhất nhì thành phố M này, Lục Bách Tùng chỉ mới 25 tuổi nhưng trong tay anh nắm vô số các dự án đầu tư khủng, là người đứng đầu tập đoàn Lục thị và cũng là doanh nhân giàu có trong mảng trang sức đá phí và kinh doanh nhà hàng khách sạn lớn nhất thành phố.

Khoảng 21 giờ tối, hôm nay là chủ nhật ở một thành phố sa hoa sầm uất này, vì là ngày cuối tuần nên người người nhà nhà thi nhau đi nghỉ dưỡng, đi chơi, đi ăn,… thì ngoại lệ đó có một người con gái luôn làm việc chăm chỉ kể cả nắng mưa, cuối tuần hay ngày nghỉ lễ đều luôn làm việc chăm chỉ, vì Tô Mục Ngạn nghĩ nếu mình nghỉ một ngày thì người bà của mình sẽ phải nhịn thuốc một ngày,..

Tại khách sạn Hoàng Gia:

'Xin chào, xin hỏi quý cô đã đặt phòng chưa ạ?' - Lễ tân hỏi.

'Xin chào, xin cho tôi hỏi có phải một người đàn ông tên Hoắc Trường An đã đặt phòng trước rồi đúng không ạ?' - Tô Mục Ngạn hỏi.

'Dạ thưa vâng đúng rồi ạ!' - Lễ tân trả lời.

'Ngài ấy đã đặt cách đây khoảng 1 giờ trước và đang trong phòng ạ!' - Lễ tân trả lời.

'Dạ đây là chìa khoá phòng 909' - Lễ tân đưa chìa khoá cho Tô Mục Ngạn.

'Dạ cảm ơn ạ!' - Tô Mục Ngạn lễ phép cảm ơn rồi nhận lấy chìa khoá và rời đi.

Vừa đi mà trong lòng Tô Mục Ngạn cứ bất an, nửa muốn đi tiếp tục nửa lại muốn về nhưng càng suy nghĩ thì Tô Mục Ngạn lại càng sợ, nhưng cuối cùng thì đôi chân bé nhỏ của Tô Mục Ngạn vẫn phải tiếp tục đi vì nếu cơ hội này duộc mất thì Tô Mục Ngạn sẽ không có tiền để chữa trị bệnh cho bà.

2 ngày trước:

Tại một quán ăn nhỏ dọc bờ sông, dáng người một cô gái gầy gò, mỏng manh tới mức chỉ một cơn gió thổi qua cũng có thể cuốn cô đi. Tại đây, là nhân viên bưng bê cho quán ăn, tuy thân hình Tô Mục Ngạn nhỏ bé nhưng Tô Mục Ngạn rất lanh lẹ và tháo vát nên mọi người trong quán rất quý mến Tô Mục Ngạn.

Giờ nghỉ trưa..

Ting.. ting.. ting..

'Alo, xin hỏi ai đầu dây bên đó ạ?' - Tô Mục Ngạn hỏi?

'Có phải đầu dây bên kia là người thân của bà cụ bán bánh tiêu ngay đầu ngõ khu dân cư không?' - Người lạ hỏi.

'Dạ vâng đúng rồi ạ, cho cháu hỏi bà của cháu đã xảy ra chuyện gì ạ?' - Tô Mục Ngạn hỏi?

'Đúng, tôi thấy bà của cháu bị té xĩu, bây giờ cháu đang ở đâu?' - Người lạ hỏi?

'Dạ hiện giờ cháu đang làm việc cách xa chỗ bà cháu bán lắm, cháu phiền chú làm ơn đưa bà cháu đến bệnh viện gần nhất giúp cháu với ạ.' - Tô Mục Ngạn hoảng loạn trả lời.

'Được, chú đưa đến bệnh viện rồi nhắn cháu sau.' - Người lạ trả lời.

'Dạ cháu cảm ơn chú nhiều lắm.' - Tô Mục Ngạn vừa trả lời vừa gật đầu khóc.

30 phút sau tại bệnh viện thương gia Hưng Đông..

Vóc dáng nhỏ bé vừa chạy vừa thở hổn hển trước cổng bệnh viện, tại đây hiện giờ Tô Mục Ngạn rất lo sợ cho tình hình sức khoẻ của bà, vì trên thế giới này Tô Mục Ngạn chỉ có một mình bà nội là người thân duy nhất.

'Cháu ơi, chú đang ở đây!' - Người lạ đưa bà vào bệnh viện vừa gọi vừa ngoắc tay với Tô Mục Ngạn.

Khi nghe tiếng gọi Tô Mục Ngạn liền nhìn khắp nơi kiếm người đã đưa bà nội mình vào bệnh viện. Nhìn xung quanh đâu đó khoảng 1 phút thì Tô Mục Ngạn gặp được người cứu bà mình.

'Cháu có phải là cháu của bà cụ bán bánh tiêu ở đầu ngõ mà chú vừa gọi đúng không?' - Người lạ hỏi?

'Dạ đúng là cháu đây, khi chú vừa gọi là cháu tức tóc chạy đến đây liền ạ.' - Tô Mục Ngạn vừa thở gấp vừa trả lời.

'Cháu cảm ơn chú rất nhiều vì đã đưa bà cháu đến bệnh viện ạ.' - Tô Mục Ngạn vừa cảm ơn vừa cúi đầu.

'Không có gì đâu cháu à, thấy người gặp nạn thì ai cũng sẽ cứu giúp huống chi đây là người già yếu nữa!' - Người lạ vừa nói vừa vỗ vai Tô Mục Ngạn.

'Thôi cháu đã đến thì chú xin về nhà nhé!' - Người lạ nói.

'Dạ chú về cẩn thận nhé! một lần nữa cháu cảm ơn chú nhiều lắm ạ.' - Tô Mục Ngạn cúi đầu rồi nhìn người đã cứu bà mình đi khuất thì mới thôi.

Vừa lúc bác sĩ khám bệnh cho bà vừa ra..

'Xin hỏi ai là người nhà của bà cụ?- - Bác sĩ hỏi?

'Dạ cháu là cháu nội của bà đây ạ, cho cháu hỏi hiện giờ tình trạng của bà cháu sau rồi bác sĩ?' - Tô Mục Ngạn vừa chạy lại hỏi vừa run rẫy.

'Hiện giờ sức khoẻ của bà rất tệ, bệnh của bà để quá lâu và không thăm khám, không uống thuốc thường xuyên nên diễn biến ngày càng xấu đi, hiện giờ cách tốt nhất là phẫu thuật và thay một quả tim mới thì may ra bà có thể sống thêm vài năm nữa..'- Bác sĩ trả lời.

Khi nghe tin bác sĩ nói xong Tô Mục Ngạn run rẫy, tay chân không thể đứng yên nữa mà ngã quỵ xuống đất, lúc này cả bầu trời trong Tô Mục Ngạn đều vụt tắt, Tô Mục Ngạn gào khóc trong tuyệt vọng và đau đớn. Cảm giác đó nó lại diễn ra giống với khi ba Tô Mục Ngạn mất, tuy lúc đó Tô Mục Ngạn còn nhỏ nhưng Tô Mục Ngạn cũng khái niệm được rằng mình đã mất đi một người để yêu thương.

Đối với Tô Mục Ngạn trên thế gian này chỉ có hai người quan trọng nhất đối với Tô Mục Ngạn là cha và người bà nội đáng kính này. Nhưng ba đã rời xa Tô Mục Ngạn từ khi Tô Mục Ngạn còn rất nhỏ, bây giờ Tô Mục Ngạn chỉ còn có một mình người bà nội là người thân duy nhất đối với mình.

Nhớ trước đó, khi Tô Mục Ngạn vừa mất đi người cha người đàn ông trụ cột chính trong cân nhà này. Nỗi mất mát này chưa kịp vơi đi thì người mẹ của Tô Mục Ngạn đã không chịu nổi cái cảnh một mình gánh vác nuôi Tô Mục Ngạn và mẹ chồng, nên sau 1 năm cha mất thì mẹ đã dọn đồ và rời khỏi nhà bỏ lại Tô Mục Ngạn và bà nội bơ vơ, không người thân không họ hàng và chỉ có hai bà cháu nương tựa nhau mà sống.

Chương 2: Bị chuốc thuốc

Vì không có tiền chữa trị cho bà nên Tô Mục Ngạn muốn làm liều, định bán đi cái ngàn vàng mà mình đã gìn giữ suốt 18 năm nay để lấy tiền chữa trị cho bà, Tô Mục Ngạn thầm nghĩ muốn giữ sự trong sạch tinh khuyết đó của mình cho người mà mình thật sự thương nhưng giờ đây hoàn cảnh như thế bắt buộc Tô Mục Ngạn phải làm như vậy mới có nhiều tiền đủ để chữa trị bệnh cho bà.

Tô Mục Ngạn có quen một người chị, cũng không phải người chị ruột hay họ hàng gì hết, chỉ là tình cờ hôm đó đi làm về khuya Tô Mục Ngạn bắt gặp một bọn cướp đã chặn đường vi hiếp một cô gái trẻ chừng khoảng 23 tuổi để cướp tài sản, biết đươc sức mình yếu không thể khống chế được bọn cướp nên Tô Mục Ngạn đã dùng mưu trí tạo hiện trường giả truy hô lớn đã báo cảnh sát và cảnh sát đang đến, thấy vậy bọn cướp sợ mà tay chân bốn cẩn chạy trốn.

Từ đó, Tô Mục Ngạn với Ngôn Mộng Nhu xem nhau như chị ruột trong một nhà. Và hôm nay Tô Mục Ngạn đã thật sự hết cách nên đã nhờ Ngôn Mộng Nhu giúp mình bán trinh. Ban đầu Ngôn Mộng Ngu khá bất ngờ và từ chối với ý định của Tô Mục Ngạn nhưng sau đó cô cũng hiểu và hứa sẽ giúp Tô Mục Ngạn.

Tại khách sạn Hoàng Gia..

Lần đầu tiên được đặt chân trước một khách sạn xa hoa và lộng lẫy như vậy khiến cho Tô Mục Ngạn cảm thấy mình thật không hợp đến những nơi này. Tuy Tô Mục Ngạn sống ở thành phố lớn, nhưng khu nơi Tô Mục Ngạn ở là tận tuốt ngoài rìa thành phố ở nơi đó cũng có thể gọi là khu ổ chuột vậy, nơi đây mọi gia đình đều có hoàn cảnh tương đối giống nhưu, họ làm từ sáng đến tối, từ ngày này sang ngày nọ làm việc chăm chỉ quên cả ăn cả ngủ nhưng đổi lại đồng tiền làm ra chỉ đủ nuôi sống họ hằng ngày.

Khi bước đến thang máy, Tô Mục Ngạn không biết phải sử dụng thang máy ra sao, vì đây là lần đầu tiên Tô Mục Ngạn được bước đi thang máy nên vừa lúng túng vừa hồi hợp.

Khoảng 15 phút sau..

Loay hoay kiếm mãi nên Tô Mục Ngạn đã va phải người phục vụ phòng làm Tô Mục Ngạn bị vấp té ngã vào cánh của phòng 906 làm cho con số 6 bị sức góc và bị thay đổi ngược thành số 9, cũng không ngờ sự va chạm đó khiến cho Tô Mục Ngạn sẽ gặp một diễn biến khác sẽ thay đổi cuộc đời cô.

Vừa mới bước tới cửa phòng, Tô Mục Ngạn gõ cửa 1 lần 2 lần rồi lại 3 lần vẫn không thấy ai hồi âm! Tô Mục Ngạn lấy hết can đảm mở thử cửa nhưng không ngờ cửa lại không khoá trái, đành vón vén bước nhẹ vào phòng ngồi đợi.

Ngồi một lúc lâu Tô Mục Ngạn cảm thấy rất nóng, vì chưa bao giờ sử dụng máy lạnh nên Tô Mục Ngạn không biết bấm điều khiển cho máy lạnh hoạt động, ngồi chờ khá lâu và không thể chịu được nữa Tô Mục Ngạn đi đến nhà tắm, định bụng sẽ tắm thật nhanh để ra chờ nhưng không may đồ cô máng lên móc treo bị rớt, khiến tất cả đồ đều ướt dưới sàn nhà tắm. Nên Tô Mục Ngạn chỉ quấn một chiếc khăn mỏng của khách sạn.

Khi vừa bước ra khỏi phòng tắm, bổng nhiên Tô Mục Ngạn giật mình khi nhận thấy trong phòng có sự xuất hiện của một người đàn ông cao to khiến cho Tô Mục Ngạn cảm thấy run và lo sợ. Bất trợt người đàn ông cao to ấy đi loạng choạng sát lại gần và nhìn tổng cơ thể Tô Mục Ngạn từ trên xuống dưới làm cho Tô Mục Ngạn càng lúc càng sợ thêm.

Bỗng dừng lại khoảng 2 giây..

'Cô định ăn mặc như thế này định quyến rũ tôi đấy à?' - Lục Bách Tùng hỏi với khuôn mặt khinh bỉ.

'Tôi.. tôi.. tôi.. không có, chỉ là… đồ của tôi bị… ướt!!!!' - Tô Mục Ngạn đang nói giữa chừng thì bị Lục Bách Tùng đẩy ngã về sau tường hôn tới tấp.

'Giúp tôi, tôi bị chuốc thuốc' - Lục Bách Tùng vừa hôn vừa cầu xin.

Chỉ không biết làm sao hắn lại như thế này, để khi nào xong việc thì hắn sẽ đều tra rõ là ai đã chuốc thuốc hắn và khiến cho người đó sống không bằng chết.

....

Nhớ lại 19 giờ tại một quán bar vip..

'Cho tôi thêm một ly nữa!' - Lục Bách Tùng vừa gọi vừa quát nhân viên.

'Xin lỗi quý khách, quy định ở quán sẽ không để khách hàng uống quá lượng rượu quy định, uống nhiều sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ ạ.'- Nhân viên vừa trả lời vừa sợ.

'Ai cho các người có quy định vớ vẩn đến thế vậy! Tôi đây mua luôn quán các người luôn còn được, đừng làm tôi tức điên lên, mang rượu đến đây cho tôi!' - Lục Bách Tùng tức giận.

Từ đâu xuất hiện bóng dáng một người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ, không ai khác là Hồ Thu Nguyệt cô có thể gọi là thanh mai trúc mã của Lục Bách Tùng và đã được gia đình hai bên giao hôn ước. Nhưng trớ trêu thay Lục Bách Tùng lại không hề yêu Hồ Thu Nguyệt, anh chỉ xem Hồ Thu Nguyệt là một người bạn nhưng Hồ Thu Nguyệt lại không nghĩ vậy, cô thật sự muốn kết hôn với Lục Bách Tùng cho dù anh không yêu thì cô sẽ tìm mọi cách để có có được anh.

'Anh cứ làm việc của anh đi, anh ấy là vị hôn phu của tôi.' - Hồ Thu Nguyệt nói với nhân viên với khuôn mặt đắc ý.

'Dạ vâng, thưa tiểu thư.' - Nhân viên trả lời rồi rời đi.

'Anh Bách Tùng sao lại say sỉn thế này, để em đưa anh về nhà nha' - Hồ Thu Nguyệt vừa nói vừa câu cổ Lục Bách Tùng.

'Buông tôi ra, không ai được phép đụng vào người tôi hết!' - Lục Bách Tùng quát.

'Anh bị làm sao vậy, em là Thu Nguyệt đây là vị hôn phu của anh đây mà.' - Hồ Thu Nguyệt trả lời.

'Ai là vị hôn phu của cô, đó chỉ là lời nói của người lớn, chứ tôi không công nhận và tôi không hề yêu cô!' - Lục Bách Tùng vừa nói vừa khó chịu.

'Tại sao anh lại đối xử với em như vậy?' - Hồ Thu Nguyệt vừa nói vừa miếu sắp khóc.

Thấy Lục Bách Tùng làm lơ không trả lời cô nói khiến Hồ Thu Nguyệt tức điên lên, nhưng cô phải gán nhịn nhục để sau này khi được cưới Lục Bách Tùng thì cô một bước lên làm thiếu phu nhân nhà họ Lục đến lúc đó cô sẽ cho mọi người biết Hồ Thu Nguyệt đây mới xứng đáng làm vợ Lục Bách Tùng và là người giàu nhất thành phố M này.

'Nếu anh đã nói như vậy thì chúng ta hãy uống cạn ly rượu này coi như từ đây về sau em sẽ không làm phiền anh nữa!' - Hồ Thu Nguyệt vừa nói vừa cười y cứ cô đã có âm mưu chuyện gì đó.

'Được, cô nói được thì sẽ làm được nhé!' - Lục Bách Tùng vừa nói vừa uống cạn ly rượu Hồ Thu Nguyệt đưa cho.

'Em sẽ giữ đúng lời hứa mà.' - Hồ Thu Nguyệt vừa nói vừa đắc ý nhìn ly rượu uống cạn của Lục Bách Tùng.

'Em thấy anh say rồi để em đưa nh về nhà nhé.' - Hồ Thu Nguyệt vừa nói xong chưa kịp để Lục Bách Tùng trả lời thì cô đã dìu anh đứng dậy rồi.

Lúc này Lục Bách Tùng cảm thấy rất khó chịu, cảm thấy cơ thể mình nóng bừng lên muốn được ôm muốn được hôn được thoát y với phụ nữ.

'Nóng nóng nóng quá, khó chịu quá.' - Lục Bách Tùng vừa nói vừa khó chịu tay kéo dãn cà vạt.

'Anh có sao không, chắc anh say lắm rồi để em gọi taxi đưa anh về.' - Hồ Thu Nguyệt cười lôn khuôn mặt đắc ý.

Khi nảy Hồ Thu Nguyệt tìm cách biện lí do cho tài xế riêng của Lục Bách Tùng về trước để lát nữa cô sẽ về cùng anh.

'Bác tài chở tôi tới khách sạn Hoàng Gia.' - Hồ Thu Nguyệt chỉ đường cho bác tài.

Chương 3: Bán trinh tiết

21 giờ 10 phút tại khách sạn Hoàng Gia..

'Xin chào tiểu thư, không biết tiểu thư đã đặt phòng chưa ạ?' - Nhân viên hỏi Hồ Thu Nguyệt.

'Tôi đã đặt phòng vip cách đây 1 giờ trước tên Hồ Thu Nguyệt' - Hồ Thu Nguyệt đáp lại.

'À vâng, đây là chìa khoá của tiểu thư là phòng vip 906 ạ.'- Nhân viên đưa chìa khoá và nhìn Hồ Thu Nguyệt rời đi.

Trong lúc nhìn Hồ Thu Nguyệt rời đi, bổng lễ tân nhìn bóng dáng người đàn ông đó sao thật quen mắt, đó chẳng phải là chủ tịch Lục sao, hôm nay lần đầu tiên tôi thấy chủ tịch đi cùng một người con gái đấy mà người đó lại còn xinh đẹp và quyến rũ nữa, bình thường ngài rất lạnh lùng và không bao giờ thấy ngài lại gần phụ nữa đâu. Ôiii tin hot đây mọi người ơi.

Vừa đến trước cửa phòng, bỗng Hồ Thu Nguyệt nhận ra mình đã bị rơi mất điện thoại ở trong xe taxi do khi nảy Hồ Thu Nguyệt tìm kiếm đồ nên đã bất cẩn bị rơi mất điện thoại trong xe vì cô định lấy điện thoại đó để quay lại cảnh hai người ngủ với nhau để hối thúc Lục Bách Tùng mau mau cưới mình để chịu trách nhiệm, nên bây giờ cô phải thanh thủ quay lại lấy không thôi thuốc trong người Lục Bách Tùng hết tác dụng.

Trong lúc Hồ Thu Nguyệt rời đi thì Lục Bách Tùng đã chịu không nổi nữa cơ thể nóng bừng bừng như lửa đốt vậy, cho nên đã mở cửa phòng và theo thói quen vừa bước vào phòng là sẽ khoá trái cửa lại, trong lúc thuốc đang phát tác dụng nhưng Lục Bách Tùng lại không muốn đụng vào người Hồ Thu Nguyệt dù chỉ một chút nên Lục Bách Tùng cố né tránh cơ thể nuột nà của cô. Trong khoảng khắc đó Lục Bách Tùng chỉ muốn tắm để xả hết thứ thuốc chết tiệt đó đã ngắm vào cơ thể khiến Lục Bách Tùng càng lúc càng khó chịu, chỉ mong có thể được giải thuốc ngay bây giờ thôi.

Khi đi đến cửa phòng tắm định mở cửa nhưng không hiểu sao cửa phòng tắm lại khoá trái cửa khiến cho Lục Bách Tùng tức lại càng tức thêm, anh đành lại ghế ngồi hút điêua thuốc cho quên đi đầu óc đang rối bời. Bỗng từ đâu trong nhà tắm xuất hiện một cô gái nhỏ nhắn mảnh mai từ trong nhà tắm bước ra, khuôn mặt phúc hậu làn da trắng mịn làm cho Lục Bách Tùng nhìn không rời mắt. Nhưng Lục Bách Tùng nhìn cơ thể Tô Mục Ngạn chỉ quắn mỗi chiếc khăn mỏng quanh người không lẽ là cô đang định quyến rũ anh sao.

Cảm xúc bây giờ trong Lục Bách Tùng rất khó tả. nhìn người con gái đó khiến tim anh xao xuyến dù chỉ mới gặp cô là lần đầu tiên.

'Cô là ai, làm gì ở đây?' - Lục Bách Tùng lớn tiếng hỏi.

'Tôi.. tôi...tôi là Tô Mục Ngạn, tôi đến đến đây là để bán… bán trinh' - Tô Mục Ngạn run sợ nhẹ giọng trả lời.

Nghe giọng yếu ớt phát ra từ miệng cô gái đứng trước mình và còn trả lời khẳng định với mình là đến đây để bán trinh thì Lục Bách Tùng cảm thấy xem thường.

'Cô bán với giá bao nhiêu?' - Lục Bách Tùng hỏi vẻ khinh bỉ.

'Tôi.. tôi.. tôi.. chỉ cần 300 triệu thôi, 300 triệu là đủ tiền phẫu thuật cho bà tôi rồi.' - Tô Mục Ngạn nói với vẻ mặt sợ mình ra giá quá cao khiến cho người đàn ông đó thấy giá quá lớn và sẽ từ chối.

'300 triệu cho một lần quan hệ sao, cô xem trinh tiết của một cô gái quê mùa như cô thì đáng giá lắm sao?- Lục Bách Tùng nói toả vẻ kiêu ngạo.

'Nếu anh nói vậy thì 250 triệu thôi cũng được, thật sự là tôi không thể xuống giá được nữa, nếu không tôi sẽ không đủ tiền phẫu thuật cho bà tôi nữa' - Tô Mục Ngạn quỳ xuống cầu xin người đàn ông đừng xuống giá hoặc từ chối yêu cầu của cô.

'Tôi không cần biết cô dùng số tiền đó để làm gì vì loại người như mấy cô thì cũng thừa biết dùng số tiền đó để làm gì mà, chỉ cần nếu bây giờ cô thoả mãn được tôi, thì tôi cho cô gấp đôi!' - Lục Bách Tùng nhếch môi cười.

'Được.. được tôi tôi chấp nhận' - Tô Mục Ngạn vui mừng vì người đàn ông đó không từ chối yếu cầu của cô.

'Bây giờ thì tôi đang bị chuốc thuốc, hãy giúp tôi' - Lục Bách Tùng lên tiếng giúp.

Lục Bách Tùng không nghĩ một người không bao giờ lại gần nữ sắc thì bây giờ lại van xin một cô gái quê mùa thoã mãn cho mình.

Thấy Tô Mục Ngạn đứng mãi ở đó không chịu làm gì hết, Lục Bách Tùng tức hòng học bước tới bế Tô Mục Ngạn lên giường khiến cho cô giật cả mình mà vô thức vòng tay qua cổ ôm Lục Bách Tùng.

Lúc này Lục Bách Tùng đã ngấm thuốc quá không thể chịu được nữa nên đã hôn lên bờ môi mềm mại của Tô Mục Ngạn, vô thức anh cảm thấy bờ môi ấy hôn lên thật dễ chịu làm sao, nó trong trẻo càng hôn càng khấn khích không buông, hôn say mê đến nổi bao nhiêu mật ngọt trong khoang miệng của Tô Mục Ngạn tuốc ra bao nhiêu thì anh lại nuốt trọn hết bấy nhiêu, cảm giác như uống phải một ly nước ép ngọt ngào.

'A.. a.. ư.. ư tôi sắp không thể thở được rồi.' - Tô Mục Ngạn nhẹ giọng cầu xin anh buông khỏi bờ môi cô.

Càng hôn sâu càng khấn khích mà Lục Bách Tùng tham lam dùng lưỡi của mình khuấy đảo khắp trong khoang miệng của Tô Mục Ngạn khiến cô rất khó chịu, hôn đến mức cô không thở nổi tay chân dẫy dụa cầu xin Lục Bách Tùng buông bờ môi cô ra. Lúc này bàn tay của Lục Bách Tùng không yên phận mà mò dần từ cổ xuống dưới lớp khăn mà bóp nấng hai quả đào đỏ mộng mềm mại nó thật tinh khuyết như ánh nắng ban mai đang xoả xuống hai quả đào và đang đợi ai đó có thể hái nó, xoa bóp đủ kiểu mà không muốn rời giây phút nào giống như nó có sự kết dính vậy.

Hôn một lúc lâu cuối cùng Lục Bách Tùng cũng chịu rời khỏi bờ môi đỏ mộng Tô Mục Ngạn, anh hôn đến nổi bờ mô ấy đỏ sưng hết cả luôn mới chịu rời đi để kiếm thứ mật ngọt khác trên người cô. Lúc này Lục Bách Tùng đã hôn xuống cổ cô hôn say mê và đã in dấu lên cổ Tô Mục Ngạn như một dấu ấn đỏ đánh giấu chủ quyền. Kéo xuống nữa là hôn lên hai quả đảo đỏ mộng đang đẩy đà dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.

'Ư..ư đừng đừng hôn lên đó, tôi khó chịu quáa..' - Tô Mục Ngạn cảm thấy hai bầu ngực mềm nhũng và ướt sũng.

Lục Bách Tùng hôn ngấu nghiến từ gò đào này sang gò đào khác y như đứa con khát sữa và đang uống những giọt sữa ngọt mát tiết ra trong bầu ngực của mẹ mình vậy. Hôn đến cơ thể Tô Mục Ngạn mềm nhũng thì anh mới rời bỏ hôn xuống nơi tư mật ngọt ngào quý giá của người phụ nữ. Khi cánh cửa hang được hé mở ra Lục Bách Tùng vô thức nhìn say mê nơi tư mật đó khiến hắn chỉ muốn nuốt trọn cho riêng mình, bắt đầu lưỡi Lục Bách Tùng y như một con rắn đang đói mà cứ len lỏi tìm kiếm khu vực có thức ăn vậy, tìm kiếm mọi ngóc ngách ngoài cửa hang rồi tìm kiếm trong cửa hang, thức ăn này thật thơm nó tiết ra một mùi hương đặc biệt càng tìm kiếm càng say mê không lối thoát.

'Ư.. ư.. đừng.. đừng hôn ở đó... ở chỗ đó dơ lắm..' - Tô Mục Ngạn từ chối anh hôn ở chổ đó vì cô nghĩ nơi đó thật sự rất dơ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play