Tiếng hét vang trời vang lên giữa không gian náo nhiệt, ồn ào của quán bar. Lâm Như Tuệ trợn tròn mắt nhìn người bạn thân trước mặt.
-Tạ Nhược Hy, cậu bị điên hả? Sao lại kết hôn với tên họ Lục đó được chứ. Hắn ta là tên lưu manh như thế nào, cậu còn không biết sao?
-Cậu hét lớn như vậy làm gì? Cậu nghĩ tớ muốn gả cho một tên cặn bã xã hội như hắn ta sao? Còn không phải do cái gì mà liên hôn từ nhỏ, ông bà nội tớ cả ngày chỉ quẩn quanh ở nhà, đâu biết tên đó vô lại như thế nào. Ba mẹ tớ cũng vì sợ ông nội tái phát bệnh mà không dám đứng ra bảo vệ tớ. Bây giờ tớ có nói gì thì trong mắt ông bà nội cũng là nguỵ biện, là tìm cớ để không phải kết hôn.
-Vậy bây giờ cậu tính sao?
-Còn tính sao nữa, gọi cậu ra đây chẳng phải là để bàn mưu tính kế để hắn ta bị lột trần bộ mặt giả tạo đó sao?
Nụ cười trên mặt Lâm Như Tuệ dần mất nhân tính, bọn họ cứ vậy chúi đầu vào nhau xì xầm tìm cách để bóc trần bộ mặt của Lục Dã.
Cách đó không xa, một nụ cười trong bóng tối khẽ nhếch nhẹ lên. Cố Đình Châu lắc nhẹ ly rượu trong tay rồi uống một ngụm. Cái nụ cười này làm cho Tần Vân bên cạnh phải đổ mồ hôi hột.
-Cố tổng... chẳng phải bình thường ngài ghét mấy chỗ như này sao?
-Hôm nay bỗng dưng thích không được sao?
-Cố tổng... ngài cười cái gì vậy?
-Bánh Bao nhỏ...
-Bánh Bao nhỏ? Là ai cơ?
-Là thiếu phu nhân!
Tần Vân nghe đến đây còn đổ mồ hôi hột hơn nữa. Đi theo Cố tổng đã ngót nghét gần 10 năm mà sao anh chưa từng nghe Cố tổng đã kết hôn nhỉ?
-Cố tổng... ngài kết hôn khi nào vậy?
-Chưa kết hôn... là sắp kết hôn...
-Ồ... nhưng mà ngài cũng chưa từng có bạn gái mà? Cố tổng...
Cố Đình Châu vẫn lắc nhẹ ly rượu trong tay, nhíu nhẹ mày nhìn qua Tần Vân.
-Tần Vân, cậu nói xem làm cách nào để cua đổ một cô gái?
-Cái đó chẳng phải quá dễ với Cố tổng sao? Cứ ném một cọc tiền thì muốn bao nhiêu bạn gái chẳng được ạ?
Vừa dứt câu đã bị Đình Châu trừng mắt đến nghẹn cả họng. Tần Vân mím chặt môi chuẩn bị nhận một trận cuồng phong.
-Cô ấy không phải là bó rau ngoài chợ mà muốn mua là mua, cẩn thận cái miệng của cậu!
-Xin lỗi Cố tổng...
Cố Đình Châu đứng dậy bỏ đi, Tần Vân đưa tay lau đi tầng mồ hôi trên trán. Đi theo Cố tổng lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy Cố tổng vì nữ sắc mà nổi nóng.
Đình Châu đứng phía sau Tạ Nhược Hy, nghe hết những kế hoạch bày mưu tính kế của cô. Khẽ nhếch nhẹ môi, anh bước tới cầm chai rượu lên rót đầy hai ly trước mặt.
-Chào hai mỹ nữ, rất hân hạnh được phục vụ!
Tạ Nhược Hy nghe đến đây liền ngước mắt lên nhìn, đập vào mắt cô chính là sự đẹp trai không góc chết của Đình Châu. Mà ngay cả người bên cạnh là Lâm Như Tuệ cũng phải mắt chữ A miệng chữ O mà cảm thán.
-Trời đất ơi, chị em ơi... nhân viên phục vụ bây giờ cũng quá đẹp trai rồi.
Tạ Nhược Hy khẽ cười đưa ly rượu của mình cho anh, còn chính mình lại cầm lên ly rượu của Như Tuệ.
-Uống một ly với tôi không?
-Rất hân hạnh.
Hai chiếc ly khẽ cụng vào nhau, bọn họ nhìn nhau như muốn thấu hết từng tấc da thịt, từng dòng suy nghĩ. Nhược Hy rời khỏi ánh mắt ấy trước, cô uống cạn ly rượu trong tay rồi nhìn anh. Đình Châu cũng không ngần ngại mà uống cạn ly trên tay. Rất hài lòng vì thái độ của người đối diện, Nhược Hy rút ra vài tờ tiền trong túi nhét vào tay anh.
-Bo cho anh, anh chàng phục vụ đẹp trai!
Vừa rứt câu, cổ tay đã bị một lực siết chặt lôi đi. Còn chưa hiểu chuyện gì, vừa ngước lên đã thấy khuôn mặt đáng chết của Lục Dã. Lâm Như Tuệ cũng vội vàng để lại tiền rượu rồi chạy theo sau.
-Nhược Hy, đợi tớ...
Mà Đình Châu bên này cũng chỉ đưa mắt dõi theo rồi khẽ cười mít những tờ tiền trong tay.
-Lục Dã, còn phải xem anh có cái gan nào đụng vào người của tôi.
Tần Vân vội bước lại theo sau Đình Châu, nhìn xem Cố tổng của anh đang cười vì được xem là nam phục vụ đẹp trai. Tần Vân cảm thấy sống đến giây phút này là quá vinh quang rồi.
-Cố tổng... xem ra đang rất vui...
-Đương nhiên, cô ấy vừa khen tôi đẹp trai đấy. Còn cả cho tôi tiền tiêu nữa... thật tuyệt vời...
Nói rồi Đình Châu hôn lên mấy tờ tiền, Tần Vân ngơ ngác rồi nuốt nước bọt. Cố tổng đang vui vì một vài tờ tiền lẻ sao?
-Ơn trời... tôi sống đến đây là đủ rồi ạ!
Bên ngoài quán bar, Tạ Nhược Hy dứt khỏi vòng tay của Lục Dã. Cô tức giận trừng mắt quát lớn.
-Anh làm cái con mẹ gì vậy hả?
-Tôi còn phải hỏi cô, sắp gả vào Lục gia rồi thì giữ ý tứ. Cô tới mấy nơi như vậy làm gì?
Nhược Hy khẽ nhếch môi bước lên từng bước như muốn bức cái khí thế hiếp người của Lục Dã.
-Anh nói tôi còn không coi lại anh, anh tới đây làm gì?
-Tôi là đàn ông, làm gì thì kệ mẹ tôi!
-Vậy tôi là đàn bà, làm gì thì cũng kệ mẹ tôi!
Lúc này, Lâm Như Tuệ cũng vừa chạy ra tới. Nhược Hy kiềm nén lại cơn tức giận, bước tới nắm tay Như Tuệ bước đi. Đi được vài bước, Nhược Hy liền quay lại chỉ tay vào bản mặt tên tra nam.
-Còn nữa, tôi và anh chưa kết hôn, tôi không phải bạn gái anh, càng không phải vợ anh nên bớt quản mấy chuyện này của tôi lại. Bằng không, tôi chém chết anh!
Cố Đình Châu sau khi về đến biệt thự liền ngã người xuống ghế sofa, nghĩ lại hình ảnh cô gái nhỏ đang tìm cách huỷ hôn liền có chút buồn cười.
-Huỷ hôn à? Vậy kết hôn với tôi đi!
Tần Vân đứng kế bên, suy ngẫm mãi mới lên tiếng.
-Cố tổng... anh là đang thích cô gái tên Tạ Nhược Hy kia sao?
Đình Châu ngước mắt nhìn lên làm Tần Vân khẽ nuốt một ngụm nước bọt. Khẽ cười trừ, Tần Vân lại lên tiếng.
-Cô gái đó gia cảnh cũng bình thường, Tạ gia trước nay cũng chỉ một công ty nhỏ, anh là nhìn trúng điểm gì ở cô ta vậy?
Đình Châu lần này trừng mắt nhìn khiến Tần Vân một lần nữa nuốt nước bọt. Anh vội cười trừ xua tay, xem ra cô gái Tạ Nhược Hy này thật sự sẽ trở thành thiếu phu nhân của Cố gia rồi.
-Tôi chỉ hỏi bâng quơ thôi, chào Cố tổng tôi về!
Tần Vân rời đi, Đình Châu mới lấy ra trong túi áo một chiếc kẹp tóc nhỏ. Khoé môi khẽ cong lên, anh đưa ngón cái vuốt nhẹ vài lần lên chiếc hoa nhỏ.
-Nhược Hy, em còn nhớ không?
Bên này, Tạ Nhược Hy như phát điên lên vì bị tên Lục Dã kia phá đám. Siết tay thành nắm đấm, Nhược Hy quyết tâm phải huỷ được cái hôn lễ này.
-Aaaa, nhất định phải huỷ bỏ hôn ước. Cái tên đáng chết đó như vậy lại dám phá chuyện tớ trêu đùa với nam phục vụ đẹp trai, tức điên lên được!
Như Tuệ ngồi bên cạnh chỉ biết cười trừ, nắm tay Nhược Hy.
-Cái đó không quan trọng, quan trọng bây giờ là cậu phải về nhà và đối diện với ông bà nội của cậu.
Tạ Nhược Hy như nhớ ra, lại ủ rũ không thôi. Chiếc xe dừng lại trước cửa Tạ gia, lòng của Nhược Hy cũng nặng trĩu không thôi.
-Tạm biệt Bảo Bối, tớ đi gánh trọng trách cuộc đời đây.
-Được, cố lên!
Bước chân vào nhà đã thấy ông bà nội ngồi trực sẵn, Nhược Hy đã gắng bước thật khẽ nhưng mà vẫn không thoát được.
-Hôm nay, con có đi gặp Lục Dã không vậy?
-Ông nội... con đã nói bao nhiêu lần rồi, Lục Dã hắn ta không hề tốt như ông bà nghĩ. Ông bà nội nhìn xem, anh ta còn nắm tay cháu đến mức cổ tay đỏ ửng lên rồi này.
-Con không muốn kết hôn thì cứ nói, hà cớ gì bôi xấu người ta. Tiểu Dã lúc nhỏ ngoan như thế nào, còn cần con nói cho tụi ta biết chắc.
Nhược Hy tức đến mức muốn bấm nhân trung mà ngất cho ông bà nội vừa lòng. Ba mẹ Tạ lúc này cũng từ trên lầu bước xuống.
-Ba mẹ cứ để con bé thoải mái, nó lớn rồi mà ạ.
-Anh chị thì biết cái gì, nào... nếu nó lớn rồi thì tự kiếm chồng đi. Nếu như có thể kiếm về đây một chàng rể thì tụi ta không ép nữa.
-Ba mẹ thật là...
Tạ Nhược Hy tức giận dậm chân một cái rồi xin phép bước lên lầu. Ngã người xuống giường, cô nhắn tin cho Như Tuệ, cô muốn đẩy nhanh tiến độ để ông bà nội có thể nhìn thấu bộ mặt của tên Lục Dã đó.
Cố Đình Châu bên này sau khi tắm rửa xong liền lên giường ngồi đọc sách. Tiếng chuông điện thoại vang lên, nhìn danh bạ "mami" mà anh chỉ biết thở dài.
-Con nghe đây ạ!
"Đình Châu, ta có một người bạn..."
-Người bạn ấy có một cô con gái, vô cùng xinh đẹp, vô cùng tài giỏi, vừa hay con vừa về nước liền có thể làm quen. Chỉ là kết bạn làm quen, không phải mẹ muốn cưới sinh gì hết. Có phải mẹ muốn nói như vậy không?
"Haha, đúng là con trai của ta... cái gì cũng hiểu ta."
-Không phải con hiểu mẹ, mà là câu nói này của mẹ, con nghe đến phát ngán lên rồi.
"Cái gì vậy chứ, ta chỉ sợ con vừa về nước liền lạ nước lạ cái, không có bạn bè người thân sao?"
-Cái đó mẹ không phải lo đâu ạ, con cần đi ngủ, tạm biệt mẹ.
"Này, này, này..."
Tắt máy, Cố Đình Châu khẽ thở dài. Cầm điện thoại, anh suy nghĩ một chút rồi khẽ cười. Tìm danh bạ của Tần Vân, anh nhíu nhẹ mày một chút rồi bấm gọi.
"Alo, tôi nghe ạ."
-Tìm người theo dõi Lục Dã, anh ta có bất cứ động tĩnh gì đều gửi cho tôi.
"Vâng ạ."
Tắt máy, Đình Châu khẽ nhếch môi. Là trách nhiệm của một người chồng trong tương lai, anh nghĩ mình cần phải giúp đỡ cô vợ nhỏ của mình. Suy nghĩ đến người mẹ đang lo lắng vì chuyện cưới sinh mà anh tự mãn.
-Sao có thể không có bạn bè, người thân chứ. Con trai mẹ còn đang cố giúp con dâu mẹ giải vây đây.
Đình Châu khẽ tự mãn, tắt điện thoại rồi tiếp tục quay lại với việc đọc sách. Vừa trở về nước nên anh cũng cần trao dồi thêm rất nhiều kiến thức. Hơn nữa, anh vừa lên nắm quyền Chủ tịch của Cố thị, lại càng phải dốc hết sức để không phụ lòng của ba, và củng cố thêm niềm tin của các vị cổ đông. Dù trước kia, anh lãnh đạo trong vai trò Tổng giám đốc chi nhánh tập đoàn ở nước ngoài đã vô cùng tốt, nhưng bây giờ anh càng phải cố gắng hơn nữa.
-Vì tương lai của vợ con mình, cái gì mà mình không làm được chứ. Mang 10 cái tập đoàn Cố thị tới đây cho tôi!
Nhược Hy sáng dậy đã vô cùng vội vàng rời khỏi nhà. Cô đến công ty bắt đầu bằng một ngày làm việc thật chăm chỉ.
-Thật ra thì... không gặp ông bà nội mới là khởi đầu của một ngày tuyệt vời!
Hạ người xuống chiếc ghế Giám đốc Sáng tạo, Nhược Hy nhìn thoáng qua mớ giấy tờ trên bàn rồi bắt đầu làm việc. Một lát sau, thư ký Hạ cũng bước vào cúi đầu chào cô.
-Giám đốc Tạ, cô có cần tôi giúp gì không ạ?
-Ừm, chào ngày mới. Cô giúp tôi pha một ly cà phê!
-Vâng ạ.
Thư ký Hạ rời đi một lúc, quay lại đã cùng một tách cà phê nóng hổi trên tay. Đặt ly cà phê xuống bàn, thư ký Hạ cúi người.
-Giám đốc còn cần gì nữa không ạ?
-Không còn gì nữa.
-Vâng ạ.
-À, tôi nghe nói bên Cố thị vừa bổ nhiệm lại vị trí chủ tịch, cô xem xét giúp tôi!
-Chuyện này tôi cũng đã cho người điều tra chút thông tin rồi ạ. Nhưng vì đây là thông tin mật của Cố thị nên tôi cũng không điều tra được nhiều. Chỉ biết là, chủ tịch mới chính là giám đốc điều hành ở chi nhánh nước ngoài lâu năm. Người này rất tài giỏi, chiến lược kinh doanh rất ranh ma, chúng ta cơ bản rất khó tiếp cận.
-Ừm, còn gì không?
-Nghe nói vị chủ tịch còn trẻ và cả anh ta sẽ không trực tiếp lộ mặt nếu như không phải là nhân vật tầm cỡ. Tạ thị chúng ta, có muốn hợp tác... e là cũng sẽ rất khó khăn.
-Tôi biết rồi, cô ra ngoài đi.
Tạ Nhược Hy thở dài sau khi nghe thư ký trình bày. Day nhẹ mi tâm, cô quăng nhẹ cây bút lên bàn thở dài.
-Thật là... tình cảm không thì thôi đi, ngay cả công việc cũng không hề suôn sẻ. Híc, ông trời có thể ban cho con một nam nhân nào mà có thể giúp con thuận buồm xuôi gió cả tình cảm lẫn công việc không?
Ngã người ra sau một lát, thư ký Hạ lại gõ cửa bước vào. Hạ Tư cúi đầu đưa tới cô một tệp tài liệu được gói kỹ càng.
-Giám đốc, có người đã gửi bưu kiện ẩn danh cho người.
-Được, để đó đi!
-Vâng ạ, vậy tôi xin phép ra ngoài.
Thư ký Hạ rời đi, Nhược Hy mới đưa tay cầm lên tệp tài liệu. Khẽ nhíu mày khó hiểu, kèm theo chút tò mò.
-Ai gửi vậy nhỉ?
Mở bưu kiện ra, cô không khỏi há hốc miệng vì toàn là hình của tên tra nam Lục Dã. Nào là hình đi bar nhảy nhót, nào là hình say rượu hành hung người khác, còn có cả hình lạm dụng con gái người ta rồi sàm sỡ. Lật tới tấm cuối cùng, cô như muốn chết sững, anh ta như vậy lại đi khách sạn với gái quán hát.
-Ôi không, anh ta cũng làm tôi quá bất ngờ rồi. Nhưng mà khoan đã, ai đã giúp tôi làm mấy việc này?
Gọi điện cho Như Tuệ, nhưng xem ra cô bạn thân cũng không hề hay biết về những tấm hình này. Nghĩ ngợi một lát, Nhược Hy liền mặc kệ, đem hết số hình ảnh này cất vào két sắt, trực tiếp xem nó là báu vật mà cất giữ.
-Mặc kệ là ai có lòng tốt, như vậy chẳng phải quá tốt rồi sao? Đợi tới hôm mừng thọ lão Lục, mình trực tiếp đem những chuyện này phơi bày ra ánh sáng, cứu vớt cuộc đời đáng thương của mình.
Ngày mừng thọ lão Lục cũng đã tới, Nhược Hy cùng ông bà nội và cả ba mẹ tới buổi tiệc mừng thọ. Vừa bước vào sảnh, cô đã thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn bởi sự xinh đẹp của mình.
-Chào lão Lục, ta đưa cháu dâu của ông tới rồi đây.
Nhược Hy chỉ biết nhíu mày, kéo tay ông nội mình. Biết không thể nào cản nổi ông nội, cuối cùng là đành khẽ cười gượng với cả gia đình nhà họ Lục. Đảo mắt một vòng tìm người bạn thân của mình. Vừa thấy Như Tuệ là cô đã vội vàng xin phép rời đi.
-Như Tuệ, cậu chuẩn bị tới đâu rồi?
-Tất nhiên là hoàn hảo rồi, cậu còn không xem tớ là ai? Tớ chính là siêu anh hùng, sẽ cứu cậu ra khỏi chốn đầm lầy này.
-Cậu là tuyệt vời nhất. Đây là file hình ảnh của Lục Dã mà tớ có, một lát nữa cậu nhớ làm mọi cách phát lên máy chiếu cho mọi người chiêm ngưỡng.
-Được, sẵn sàng.
Buổi tiệc đầy đủ quan khách, lão Lục phát biểu vài đôi câu rồi mời tất cả cùng dùng tiệc. Như Tuệ nháy máy với một cô gái cạnh đó, một cô gái ăn mặc sexy và vô cùng bốc lửa với ba vòng căng đét. Cô gái như hiểu ý gật đầu bước tới bên cạnh Lục Dã.
-Lục Dã, nhớ em không?
-Nhi Nhi... sao em ở đây?
-Chẳng phải vì nhớ anh sao?
Vừa nói ả vừa ưỡn nhẹ bầu ngực chạm vào cánh tay hắn khiến hắn khẽ liếm môi, ánh mắt sở khanh nhìn chằm chằm vào khe ngực căng tròn của ả.
-Theo anh lên lầu!
Biết con mồi đã bị sa lưới, Nhược Hy mỉm cười lắc nhẹ ly rượu trên tay rồi uống một ngụm. Mà tất cả hình ảnh này đều thu vào tầm mắt của Cố Đình Châu.
-Cô gái nhỏ ranh mãnh!
Tần Vân bên cạnh thở hỗn hển, hết chạy rượu bàn này đến phục vụ bàn kia đến bở hơi tai rồi.
-Cố tổng, sao ngài lại giả làm nhân viên phục vụ bàn nữa vậy? Tôi mệt chết rồi!
-Im lặng đi, mang thứ thuốc này bỏ vào chai rượu đằng kia rồi mang lên phòng cho Lục Dã!
-Đây là gì vậy ạ?
-Xuân dược!
Nói rồi Đình Châu bỏ đi, Tần Vân há hốc miệng. Đúng là để có được cô vợ nhỏ, Cố tổng nhà anh đã phải bỏ ra không ít tâm tư rồi. Đình Châu ngay sau đó cũng rời đi, anh ra xe chờ đợi kết quả từ cô. Dù sao, mấy chuyện lùm xùm này, anh cũng không mấy hứng thú.
Ngồi trong xe, anh hướng đôi mắt dõi theo vào bên trong buổi tiệc rồi nhếch nhẹ môi.
-Làm một trận bắt gian thật hoành tráng nào cô gái nhỏ!
Tạ Nhược Hy có cái gan lên kế hoạch nhưng lại không có cái gan bỏ thuốc. Anh chỉ cảm thấy, nếu không giúp đỡ cô, lỡ có chuyện ngoài ý muốn thì anh chẳng phải mất vợ sao?
-Hao tốn tâm tư cho em quá, cô gái nhỏ!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play