//All Thụy// To Give Off Fragrance!!
Trương Hàm Thụy
Tác giả lùn
Bộ thứ 2 của tui nè
Tác giả lùn
Nhớ ủng hộ tui nha. Yêu yêu nhiều^^
Ánh nắng chiếu xuống qua cửa sổ, rọi vào gương mặt của thiếu niên đang say giấc.
Cậu thức giấc, cả người không chỗ nào là không đau, dấu hôn, vết cắn đỏ ửng, tím tái.
Cậu thiếu niên xinh xắn như búp bê sứ, làn da trắng hồng ,mắt trong như suối.
Trương Hàm Thụy
*đau quá*//đưa tay lên mắt//
Trương Hàm Thụy
//nhìn quanh phòng//
Trương Hàm Thụy
Đi cả rồi...
Trương Hàm Thụy
*cuối cùng vẫn là...*
Trương Hàm Thụy
*mình bị bỏ lại*//cúi gầm mặt xuống//
Trương Hàm Thụy_ 20 tuổi.
Cậu là thiếu gia của Trương Gia
Cậu được cưng chiều, được nuôi nấng nâng niu như hoa trong lồng kính.
Chính vì thế, khi trước vừa nhắc đến Trương thiếu gia người ta liền nghĩ đến kiêu căng, ngạo mạn, cao cao tại thượng, không thể đắc tội.
Giờ đây, cậu hạ mình xuống đến cực độ ,ngoan ngoãn làm một con mèo chỉ có chủ nhân trong mắt.
Cậu yêu bọn hắn đến mù quáng, kết hôn với nhau được 3 năm.
Cuối cùng cậu cũng chỉ là công cụ của bọn hắn khi cần mà thôi.
Trương Hàm Thụy
Mệt quá.//cố ngồi dậy//
Cậu lật chăn lên, phía dưới thứ nhớp nháp vẫn đang chảy ra.
Trương Hàm Thụy
//cắn răng//
Bọn chúng coi cậu như một con búp bê rách.
Ăn xong phủi mông bỏ đi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Trương Hàm Thụy đã quá quen với việc này, cũng không phải lần một lần hai.
Trương Hàm Thụy
//lê người vào phòng tắm//
Cậu chính là thiếu niên xán lạn ,xinh xắn kiêu ngạo.
Là bông hoa khó mà hái được.
Thế mà ngay lần đầu gặp mặt trong tiệc rượi.
Bông hoa ấy luôn luôn hướng về bọn hắn.
Cậu hạ mình chủ xin đổi lấy một ánh mắt.
Bông hoa ấy bị dẫm nát không thương tiếc.
Trương Hàm Thụy
//nhìn mình trong gương//...
Trương Hàm Thụy
*tất cả điều này...*
Trương Hàm Thụy
*có xứng không*
Trương Hàm Thụy
//lã chã//
Trong 1 tuần liên tiếp, bọn hắn đều đột ngột xuất hiện.
Lần nào cũng là đêm khuya, chơi chán thì bỏ đi vào sáng sớm.
Cậu đã bị hành hạ thành dạng nào rồi?
Cậu xứng đáng với người tốt hơn...
Tao chịu được
Cậu xuống lầu, Lý quản gia đã chuẩn bị đồ ăn sáng từ trước.
Lý quản gia
Trương Hàm Thụy, con xuống rồi.
Lý quản gia
đồ ăn nguội rồi, đợi bác đi hâm nóng lại cho con.
Trương Hàm Thụy
//xua tay// Không sao ạ.
Trương Hàm Thụy
Con vẫn ăn được//ngồi vào bàn//
Cậu ăn rất ít, mỗi bửa chỉ nửa bát cơm, có bữa còn bỏ luôn.
Cậu ngày trước vốn dĩ rất kén chọn, không phải món cậu thích tuyệt đối sẽ không ăn.
Sau khi kết hôn, cậu vì bọn hắn, màu lại tính cách, không còn kén chọn nữa.
Trương Hàm Thụy
//đặt đũa xuống//
Hàm Thụy ngã lưng ra ghế, nhìn lên trần nhà trắng tinh, suy nghĩ ào ạt kéo đến.
Tiếng gõ cửa dồn dập bỗng vang lên, người bên ngoài có vẻ rất gấp.
Lý quản gia
//chạy ra mở cửa//
Lâm Phụng Miên
//tức giận lao vào//
Lý quản gia
Lâm tiểu thư, cô tới đây có việc gì thế này.
Lâm Phụng Miên
Tránh ra ,toàn mùi hôi!!//khinh thường//
Lâm Phụng Miên lao tới chỗ cậu đang ngồi, dứt khoát dơ tay lên tát một cú thật mạnh.
Trương Hàm Thụy
//cười nhạt//
Trương Hàm Thụy
Lâm tiểu thư tới có việc gì?
Lâm Phụng Miên
đúng là mặt dày.
Lâm Phụng Miên
Tát thôi cũng đau tay.
Lâm Phụng Miên_ người tình tháng trước của bọn hắn.
Trương Hàm Thụy đã biết từ lâu, nhưng vờ như không để ý, không chấp nhặt cô ta.
Trương Hàm Thụy
Bọn họ đi hết rồi.
Trương Hàm Thụy
Không có ở nhà.
Lâm Phụng Miên
Tôi ở đây đợi.
Lâm Phụng Miên
Tối nay chắc sẽ ồn ào lắm.
Lâm Phụng Miên
Nếu muốn nghe chúng tôi làm tình thì cứ việc ở lại!!//đi lên cầu thang//
Trương Hàm Thụy
//run rẩy//
đau đến mức không thở được, đau lắm.
Trương Hàm Thụy
//lấy điện thoại ra bấm số//
đầu dây bên kia, tiếng đáp lại nhẹ nhàng vang lên, như một cánh cửa sống vang lên.
Trương Hàm Thụy
Chút nữa tao qua//giọng run rẩy//
Quan Kì
Bé yêu, sau lại khóc thảm như vậy//lau nước mắt cho cậu//
Trương Hàm Thụy
//nức nở//
Quan Kì
đừng khóc, đừng khóc nữa, chúng ta vào nhà//vỗ về//
Trương Hàm Thụy
Tiểu Kì ,tối nay tao muốn ở lại.
Quan Kì
Đừng khóc, cho mày ở cả đời cũng được.
Trương Hàm Thụy
Tao chịu được, vẫn còn có thể cố gắng.
Trương Hàm Thụy
Nhưng cứ như vậy, tao đau chết mất//lã chã//
Quan Kì
Không sao, không sao...
Trương Hàm Thụy
//ôm chặt Quan Kì khóc lớn//
Cả ngày hôm đó ,cậu ở lại nhà em.
Cả ngày cậu đờ đẫn, mặt vẫn đọng nước mắt ,có gọi cũng không nghe.
Quan Kì
Thụy Thụy ,mau ra ăn cơm!
Trương Hàm Thụy
//bừng tỉnh//
Trương Hàm Thụy
Sao lại đặt đồ ăn ngoài??
Trương Hàm Thụy
Tao thấy chiều nay mày có nấu cơm mà.
Trương Hàm Thụy
Trả lời tao.
Quan Kì
Tao...tao nấu bị...bị.
Trương Hàm Thụy
//đứng dậy mở cửa nhà bếp//
Một cột khói đen kịt bốc ra đầy mùi khó ngửi, bếp vẫn chưa tắt.
Rất nhiều nồi bị đặt vào bồn rửa, cái nào cái nấy đều cháy đen.
Trương Hàm Thụy
//chạy nhanh vào tắt bếp//
Hàm Thụy chạy ra đóng chặt cửa bếp lại.
Mùi này đúng là khó ngửi kinh khủng.
Quan Kì
đau quá, đau quá!!
Trương Hàm Thụy
Muộn chút nữa là cháy nhà rồi.
Trương Hàm Thụy
Lần sau mày cấm được vào bếp nữa.
Quan Kì
Biết rồi//2 tay ôm đầu//
Quan Kì
Ngày mai tao sẽ gọi người đến sửa.
Trương Hàm Thụy
//bước ra từ phòng tắm//Quần áo của mày...rộng quá vậy.
Quan Kì
Hai đứa mình bằng nhau cơ mà.
Quan Kì
Sao lại rộng được?//đi đến//
Sau khi quan sát một hồi Quan Kì nhăn mày đặt 2 tay lên vai cậu rồi nói.
Quan Kì
Không phải quần áo to.
Quan Kì
Mà là mày gầy đi rồi!!.
Quan Kì
ở bến đấy mày có ăn uống đầy đủ không vậy//xót//
Trương Hàm Thụy
Chỉ là đồ ăn không hợp...//cắn môi//
Trương Hàm Thụy
//thở dài//Được được ,từ nay tao sẽ ăn uống đầy đủ
Trương Hàm Thụy
Với lại...quần rộng quá.
Trương Hàm Thụy
Còn cái khác không?Tuột mất//cầm cạp quần//
Quan Kì
Cởi chuồng luôn đi.
Quan Kì
Cũng đâu phải lần một lần hai.
Trương Hàm Thụy
Hôm nay mày ngứa đòn lắm rồi.
Quan Kì
//ôm đầu chạy đi//Quá đáng.
Phải đến tối khuya, y mới tìm được một bộ đồ có vẻ vừa vặn với cậu.
Y ngồi trên giường thầm chửi mấy tên chồng tệ hại của cậu.
Quan Kì
*nuôi thế nào để nó từ mèo béo thành mèo bệnh luôn rồi*
Sự xuất hiện bất ngờ
Sau khi thay đồ, cậu bước ra khỏi phòng tắm ,bộ dạng yêu nghiệt đến hút hồn, quả thực nhan sắc này không đùa được.
Quan Kì
//sáng mắt//Bé yêu của anh~
Trương Hàm Thụy
//thuận theo//Sao~muốn chạm không~
Trương Hàm Thụy
//tắt đèn leo lên giường//
Quan Kì
//ôm chặt cậu//Yêu nghiệt!!
Quan Kì
Hay mày cưới tao đi.
Quan Kì
Tao sẽ đem lại hạnh phúc cho mày.
Trương Hàm Thụy
//cười hả hê//Nuôi tao khó lắm nha~
Trương Hàm Thụy
Mày ngủ đi rồi mơ.
Quan Kì
Thụy Thụy...//trầm giọng//
Quan Kì
Hôm qua...tao tỏ tình rồi...
Trương Hàm Thụy
//ngạc nhiên//
Trương Hàm Thụy
Thế nào? Có đồng ý không?
Quan Kì
Anh ta dẫm hoa của tao...còn xé thư nữa//cúi gằm//
Trương Hàm Thụy
//xoa xoa mặt Quan Kì//
Quan Kì
Tao yêu anh ta lắm
Trương Hàm Thụy
Không sao đâu...không sao//vỗ về//
Quan Kì
//ôm chặt lấy cậu khóc lớn//
Hai người giống nhau thật đấy...
đều bất hạnh ,đều không cầu được tình yêu từ đối phương.
Tiếng động bên ngoài căn hộ của em vang lên từng hồi, trong không gian yên ắng càng trờ nên rõ ràng.
Tiếng bước chân lộp cộp, tiếng gió rít, còn có tiếng leng keng của chuông gió treo trước cửa.
Một vật kim loại thọc vào ổ khoá đến khi tiếng Cạch vang lên , cửa cũng bật mở ra.
2 tên thân hình cao to tiến vào nhà, ánh đèn vàng trong nhà hắt xuống ,đồng tử đen láy, nhan sắc phong lưu động lòng người.
Vương Lỗ Kiệt
Khục...//nhăn mày//
Trần Dịch Hằng
//bịt mũi//
Trước khi đi ngủ, cậu mở cửa phòng bếp và bật máy hút mùi lên.
Nhưng có vẻ mùi khét vẫn còn chưa tan hết, vô cùng khó ngửi.
Trần Dịch Hằng
//cười nhếch//Trốn đến tận đây.
Vương Lỗ Kiệt
//tiến đến cửa phòng ngủ//
Vương Lỗ Kiệt
Khoá trong rồi.
Trần Dịch Hằng
Vào đây//ra lệnh//
Nhân vật phụ
Vâng ,thưa ngài//phá khoá//
Cánh cửa phòng bị bật tung ra, Lỗ Kiệt hắn ta bước vào trong nhìn 2 thiếu niên đang say giấc.
Trần Dịch Hằng
đến đây ôm ôm ấp ấp!//không vui//
Trần Dịch Hằng
Giỏi thật đấy.
Vương Lỗ Kiệt
//bế Trương Hàm Thụy khỏi giường//
Trương Hàm Thụy
//ngủ say//
Trần Dịch Hằng
Biết rồi//châm thuốc//
Trần Dịch Hằng
Hàm Thụy, cậu đúng là vẫn ngu ngốc như thế.
Trần Dịch Hằng
Mất công cậu đi đến tận đây lại bị bắt về.
Trần Dịch Hằng
Xin lỗi nhé.
Tác giả lùn
Chap sau có h^^
Download MangaToon APP on App Store and Google Play