Cứu Lấy Cuộc Đời Em [ Văn Nguyên ]
Chap 1
Cơn mưa tháng Mười năm ấy dai dẳng và lạnh lẽo, trút xuống mái tôn gỉ sét của căn nhà thuê xập xệ nằm sâu trong hẻm nhỏ. Tiếng mưa át đi tiếng khóc chào đời yếu ớt của một sinh linh. Đó là cậu
Khác với những đứa trẻ khác được đón tay trong niềm hạnh phúc, sự ra đời của cậu đối với ông bà Trương chỉ là một gánh nặng chồng chất lên cái nghèo.
Trương Quân Dũng
Lại là con trai à? Lại thêm một miệng ăn!
Đó là câu nói đầu tiên của bố cậu khi nhìn thấy cậu qua tấm kính bệnh viện. Không có nụ hôn nào dành cho người mẹ, không có cái nhìn âu yếm nào dành cho đứa trẻ
Những tháng ngày đầu đời của cậu gắn liền với mùi ẩm mốc của căn phòng thiếu ánh sáng. Mẹ cậu, vì vất vả mưu sinh và sự lạnh nhạt của chồng, thường xuyên trút những tiếng thở dài nặng nề lên nôi của con. Mỗi khi cậu khóc vì đói, bà không dỗ dành mà chỉ gắt gỏng
Tô Diệp Châu
Khóc gì mà khóc lắm thế? Mày muốn hành hạ tao đến chết mới thôi đúng không?
Đứa trẻ ấy, dường như cảm nhận được sự ghét bỏ, dần học cách im lặng. Cậu không quấy, không đòi hỏi, cậu chỉ mở to đôi mắt tròn xoe, nhìn bóng tối bao trùm lấy trần nhà
Trớ trêu thay, cùng thời điểm đó, công việc kinh doanh nhỏ của bố cậu bỗng dưng phất lên. Ông bà Trương tin sái cổ lời thầy bói rằng đứa con gái chính là "quý nhân" mang lại tài lộc, còn cậu... cậu chính là "vận xui" đã khiến gia đình họ khốn khó suốt ba năm qua
Kể từ đó, ranh giới trong căn nhà được phân chia rõ rệt:
Em gái cậu ( Lan ) : Được nằm trong nôi lót bông mềm mại, mặc những bộ váy ren cầu kỳ, được bố bế trên tay mỗi khi đi làm về
Cậu: Bị đẩy xuống nằm dưới sàn nhà gỗ lạnh lẽo, mặc lại những bộ quần áo cũ nát, rộng thùng thình của con nhà hàng xóm
Bữa cơm gia đình trở thành nỗi ám ảnh. Lan được ăn váng sữa, ăn thịt hầm mềm mại. Còn cậu, cậu chỉ được chia một bát cơm trắng chan nước mắm, ngồi thu thủ ở góc bếp. Nếu cậu lỡ nhìn sang đĩa thịt của em gái, mẹ sẽ ngay lập tức quát:
Tô Diệp Châu
Nhìn cái gì? Đồ tham ăn! Để dành cho em mày, nó còn bé!
Sự kiện đau lòng nhất xảy ra vào một buổi chiều mưa. Lan lúc đó 1 tuổi, đang tập bò. Cô bé vô tình làm đổ bình trà nóng trên bàn. Thay vì chạy lại xem cậu (đang ngồi chơi gần đó) có bị bỏng không, bố cậu lao đến ôm chầm lấy Lan
May mắn thay, Lan không sao, nhưng cánh tay nhỏ của cậu đã bị nước sôi bắn vào đỏ rực. Đau đớn, cậu bật khóc nức nở
Một cái tát giáng thẳng vào mặt đứa trẻ 4 tuổi.
Tiếng gầm của bố vang lên
Trương Quân Dũng
Mày làm gì mà để em tí nữa thì bỏng hả? Mày làm anh kiểu gì thế? Cút ra ngoài kia cho tao!
Giữa cơn mưa tầm tã, cậu bị đẩy ra khỏi cửa. Đứa trẻ nhỏ thỏm, tay đau rát vì bỏng, má sưng vù vì cái tát, đứng co quắp dưới hiên nhà. Cậu nhìn qua khe cửa, thấy bố mẹ đang cưng nựng Lan, dỗ dành nó bằng những lời ngọt ngào nhất
Đêm đó, cậu sốt cao, nhưng không ai hay biết. Cậu nằm một mình trong góc tối, tự liếm láp vết thương của mình như một con thú nhỏ bị bỏ rơi
Đó là lúc cậu hiểu rằng: "𝗧𝗿𝗼𝗻𝗴 𝗰𝗮̆𝗻 𝗻𝗵𝗮̀ 𝗻𝗮̀𝘆, 𝗰𝗮̣̂𝘂 𝗸𝗵𝗼̂𝗻𝗴 𝗰𝗼́ 𝘁𝘂̛ 𝗰𝗮́𝗰𝗵 𝗱𝘂̛𝗼̛̣𝗰 𝗱𝗮𝘂 𝗹𝗼̀𝗻𝗴"
Nhìn gì like đi
Có truyện mới nè :>
Nhìn gì like đi
Đang đi chơi gặp cái nhà kia
Nhìn gì like đi
Tự nhiên ý tưởng vào đầu
Nhìn gì like đi
Nhà đấy thuộc kiểu trọng năm khinh nữ ý
Nhìn gì like đi
Nhưng vào truyện của tui thì khác
Nhìn gì like đi
Yên tâm ngược mấy chap đầu thôi
Nhìn gì like đi
Mấy chap sau thì chưa biết :3
Nhìn gì like đi
Like đi đọc mà không thèm like
Nhìn gì like đi
Dỗi là xóa hết truyện đấy :3
Chap 2
Khi Lan bắt đầu lên năm tuổi, vẻ ngoài xinh xắn như búp bê sứ của nó đã trở thành tấm lá chắn hoàn hảo cho một tâm hồn đầy đố kỵ. Lan không chỉ dừng lại ở việc được yêu thương, nó muốn độc chiếm hoàn toàn sự chú ý và biến cậu thành kẻ thù trong mắt bố mẹ
Một buổi chiều nồng nặc mùi rượu của bố, Lan ngồi giữa phòng khách với con búp bê đắt tiền – món quà mà cậu chưa bao giờ dám mơ tới. Cậu lúc đó đang lúi húi quỳ dưới sàn để lau những vệt nước bẩn mà bố vừa làm đổ.
Lan nhìn cậu với ánh mắt lạnh lẽo, rồi bất ngờ dùng hết sức bẻ gãy cổ con búp bê. Nó chờ đến khi nghe tiếng bước chân của mẹ ngoài cửa thì mới bắt đầu gào khóc nức nở
Nó tự cào vào tay mình một vết xước nhỏ, rồi chỉ tay vào cậu đang ngơ ngác
Trương Ngọc Lan
Mẹ ơi... anh Nguyên... anh ấy bảo con không được chơi, rồi anh ấy giật búp bê của con...
Bà không cần hỏi một lời, lao đến túm tóc Nguyên và giật mạnh ra sau
Tô Diệp Châu
Mày là đồ quỷ quyệt, sao mày lại có thể ác độc với cả em gái mình như vậy?
Những cái tát liên tiếp rơi xuống khi cậu còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lan học được rằng, chỉ cần nó khóc, cậu sẽ bị đòn. Nó bắt đầu thực hiện những hành vi tinh vi hơn
Lan lén lấy tiền trong ví của bố rồi nhét vào dưới tấm chiếu rách nơi cậu nằm ngủ. Khi bố phát hiện mất tiền và nổi trận lôi đình, Lan "vô tình" chỉ chỗ cho ông tìm thấy.
Đêm đó, tiếng thắt lưng da quất vào da thịt xé tan không gian tĩnh mịch. Cậu bị đánh đến mức không thể nằm ngửa, nhưng điều đau đớn hơn cả là tiếng cười khẩy rất khẽ của Lan khi nó đứng nép sau cánh cửa quan sát cậu chịu hình phạt.
Trong khi Lan được ngồi trên ghế cao, được mẹ bón từng thìa súp nóng hổi, thì nhiệm vụ của cậu là đứng bên cạnh quạt cho em hoặc chờ đợi để dọn dẹp đống đổ tháo mà Lan cố ý tạo ra.
Cậu thường phải ăn cơm thừa hoặc chỉ là bát cơm nguội chan nước lã trong góc bếp tối tăm
Mỗi khi Lan không thích ăn món gì, nó sẽ hất cả bát xuống sàn rồi bắt cậu phải nhặt sạch. Bố mẹ nhìn thấy cảnh đó không những không mắng Lan mà còn mắng Nguyên:
Tô Diệp Châu
Làm cho sạch vào, đồ vô dụng, có mỗi việc dọn dẹp cũng không xong!
Trương Quân Dũng
Làm cho sạch vào, đồ vô dụng, có mỗi việc dọn dẹp cũng không xong!
Năm cậu lên sáu, bắt đầu bước chân vào lớp Một. Trong khi Lan được bố mẹ mua cho chiếc cặp sách mới tinh thơm mùi nhựa, thì cậu chỉ có một chiếc túi vải cũ kỹ, sờn rách mà mẹ nhặt được từ đống đồ cũ của người quen.
Mỗi tối, khi cậu cặm cụi nắn nót từng chữ cái dưới ánh đèn lờ mờ ở góc bếp, Lan sẽ lon ton chạy lại. Nó giả vờ muốn học cùng, nhưng ngay khi cậu vừa quay đi lấy cốc nước, nó sẽ dùng bút mực vạch những đường nguệch ngoạc đen kịt lên trang vở sạch sẽ nhất của cậu
Khi cậu phát hiện và uất ức đến phát khóc, Lan sẽ ngay lập tức bày ra bộ mặt tội nghiệp. Nó chạy vào phòng khách, ôm lấy chân mẹ
Trương Ngọc Lan
Mẹ ơi, anh Nguyên ghen tị vì con có bút đẹp nên anh ấy tự gạch xóa vào vở rồi đổ lỗi cho con...
Mẹ cậu chẳng cần nhìn lấy trang vở bị hỏng, bà cầm ngay chiếc thước gỗ dài, bắt cậu quỳ xuống sàn xi măng lạnh lẽo
Tô Diệp Châu
Mày không lo học hành đi suốt ngày chỉ lo ganh ghét với em! Quỳ ở đây đến sáng cho tao!
Đêm đó, đôi chân nhỏ bé của đứa trẻ sáu tuổi tê dại, đau buốt thấu xương, nhưng cậu không dám cử động dù chỉ một li.
Bạo lực không chỉ dừng lại ở những cái tát hay trận đòn thắt lưng. Nó len lỏi vào cả những sinh hoạt nhỏ nhất
Cậu phải giặt toàn bộ đống quần áo bẩn của cả nhà, kể cả những chiếc váy ren cầu kỳ của Lan. Đôi bàn tay nhỏ xíu bị nước xà phòng ăn mòn, đỏ ửng và nứt nẻ, đau rát mỗi khi chạm vào nước lạnh.
Có lần, khi cậu đang lúi húi giặt đồ trong nhà tắm, Lan lén lút đi vào, đổ toàn bộ nước nóng từ phích vào chậu nước lạnh cậu đang dùng. Tiếng hét thất thanh của cậu vang lên, nhưng thay vì được thương xót, bố anh từ phòng trên chạy xuống, tát mạnh vào mặt anh
Trương Quân Dũng
Ồn ào cái gì?
Trương Quân Dũng
Mày định không cho ai ngủ à?
Vết bỏng trên tay cậu phồng rộp lên, nhưng cậu không dám kêu một tiếng. Cậu chỉ lặng lẽ dội nước lạnh vào tay, nhìn những giọt nước mắt hòa lẫn vào chậu xà phòng đục ngầu.
Đến cuối năm sáu tuổi, cậu đã không còn khóc mỗi khi bị đánh nữa. Ánh mắt cậu dần trở nên đờ đẫn, giống như một mặt hồ phẳng lặng nhưng chứa đựng hàng ngàn tấn rác rưởi bên dưới. Cậu bắt đầu hiểu rằng, dù mình có cố gắng ngoan ngoãn đến đâu, sự tồn tại của cậu vốn dĩ đã là một cái tội trong căn nhà này.
Nhìn gì like đi
Cố gắng viết sợ mai nó bay hết ý tưởng
Nhìn gì like đi
Các con vợ cảm ơn chồng đi
Nhìn gì like đi
Các con vợ like cho chồng chưa
Nhìn gì like đi
Like đi nào
Chap 3
Cậu bước vào lớp 7 với một tâm hồn đầy vết xước. Mỗi ngày đến trường với cậu không phải là hành trình tìm tri thức, mà là cuộc trốn chạy khỏi những ánh mắt hắt hủi
Mỗi sáng khi đến lớp, cậu đều thấy ngăn bàn mình đầy vỏ kẹo, giấy vụn, thậm chí là xác côn trùng do bạn bè vứt vào. Cậu lặng lẽ nhặt từng thứ một bỏ vào sọt rác, không một lời than vãn vì biết rằng nếu nói ra, cậu sẽ càng bị trêu chọc nhiều hơn.
Lan thường lén dùng dao rọc giấy rạch những đường nhỏ dưới đáy cặp của cậu. Kết quả là mỗi khi cậu đi bộ về nhà, sách vở lại rơi lả tả xuống đường bùn đất, khiến cậu bị bố mẹ đánh vì tội "phá hoại, không biết giữ gìn đồ đạc".
Nhóm bạn xấu ở trường coi Nguyên như một món đồ chơi để giải tỏa căng thẳng sau những giờ học áp lực
Chúng bắt cậu phải quỳ xuống sân bóng, làm "con ngựa" cho chúng cưỡi vòng quanh. Nếu cậu ngã vì quá mệt hoặc vì đau, những cú đá từ đôi giày thể thao cứng ngắc sẽ ngay lập tức giáng xuống mạn sườn
Giữa những ngày mùa đông cắt da cắt thịt, chúng lôi cậu vào nhà vệ sinh, bắt cậu đứng dưới vòi nước lạnh buốt trong khi chúng cười đùa chụp ảnh lại để đe dọa. Cảm giác tê dại lan thấu vào tận xương tủy, khiến cậu chỉ muốn nhắm mắt lại và không bao giờ tỉnh dậy nữa.
Có những lúc Lan đứng từ xa quan sát cảnh anh trai bị hành hạ, đôi môi nó khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Nó thậm chí còn chỉ điểm cho đám bạn kia biết cậu đang trốn ở đâu để chúng tìm đến "tính sổ"
Năm cậu 12 tuổi, bóng tối không những giảm mà nó còn tăng thêm
Lan lúc này đã là một nữ sinh tiểu học xinh xắn, lanh lợi, rất giỏi trong việc lấy lòng giáo viên và bạn bè. Ở trường, Lan chính là nguồn cơn của mọi sự khốn khổ mà cậu phải chịu đựng
Lan rêu rao với các anh chị khóa trên rằng cậu là kẻ tâm thần, thường xuyên ăn cắp tiền của bố mẹ để đi chơi game
Mỗi khi cậu đi qua hành lang, những tiếng xì xào lại vang lên. "Kìa, thằng điên nhà con Lan kìa", "Tránh xa nó ra không nó lại ăn cắp đồ bây giờ".
Giờ ra chơi, trong khi bạn bè nô đùa, cậu trốn trong nhà vệ sinh nam hôi hám, khóa chặt cửa chỉ để được yên tĩnh một chút, tránh khỏi những ánh mắt khinh bỉ.
Bạo lực học đường bắt đầu leo thang khi một nhóm nam sinh khóa trên quyết định dùng cậu làm thú vui
Chúng chặn đường cậu ở con hẻm vắng sau trường, bắt cậu nộp tiền bảo kê. Dù cậu không có một xu dính túi, chúng vẫn lục soát, ném sách vở của cậu vào bùn đất rồi đánh anh để "dằn mặt"
Có lần, chúng bắt cậu quỳ xuống giữa sân sau, đổ cả xô nước bẩn đầy rác rưởi lên đầu anh giữa mùa đông giá rét rồi cười hô hố: "Rửa cho sạch cái mùi nghèo hèn của mày đi!"
Cậu về nhà với bộ đồng phục sũng nước và bốc mùi, nhưng thay vì được thương xót, cha cậu lại dùng thắt lưng quật liên tiếp vào người cậu vì tội "làm hỏng đồng phục mới mua".
Ở trường lớp, những bài kiểm tra không chỉ là thước đo kiến thức mà còn là công cụ để đám bạn xấu hành hạ cậu
Nhóm con nhà giàu trong lớp ép cậu phải làm hết bài tập và bài kiểm tra cho chúng. Cậu phải thức trắng đêm dưới ánh đèn dầu leo lét ở bếp để hoàn thành đống vở bài tập của năm, sáu người khác.
Lan lén lấy trộm đề thi trong cặp của giáo viên (vốn dĩ Lan được tin tưởng làm cán sự) rồi bỏ vào ngăn bàn của cậu. Khi vụ việc vỡ lở, cậu bị cả trường bêu rếu là "kẻ gian lận", bị đình chỉ học và về nhà hứng chịu trận đòn suýt chết từ người bố
Vào những dịp lễ như Tết hay Ngày của mẹ, sự tương phản trong nhà lên đến đỉnh điểm
Lan được bố mẹ mua cho những hộp quà to lớn, được ăn diện như một tiểu thư và đi khoe khoang khắp xóm
Cậu phải ở nhà một mình, dọn dẹp đống đổ nát sau bữa tiệc của gia đình. Cậu phải quỳ dưới sàn để cạo sạch những vết nến, vết thức ăn vương vãi mà Lan cố tình bôi trét ra.
Nguyên lén dành dụm những mẩu giấy màu thừa để gấp một bông hồng tặng mẹ, hy vọng bà sẽ một lần nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng. Nhưng mẹ anh đã ném thẳng nó vào lò than, mắng anh là
Tô Diệp Châu
đồ rảnh rỗi, chỉ giỏi làm chuyện tào lao thay vì đi làm việc nhà
Nhìn gì like đi
Cứ tầm 30’- 1 tiếng tui sẽ cập nhật chap mới
Nhìn gì like đi
Tại còn nhiều ý tưởng :>
Không bình luận không ra chap
Download MangaToon APP on App Store and Google Play