Kẻ Ác. [AllTrang_All×Trang Pháp]
Chương 1
Sửa lại cốt. Bỏ Nhất Thiến ra(share đlb)🥰
Tỉnh dậy ở một xưởng sản xuất đồ ăn. Trên bàn là tờ hợp đồng với công ty giải trí đang kí lỡ dở, xung quanh là những chú hề đang ra sức diễn xiếc, làm những trò mua vui.
Chú hề khao khát lấy được tiếng cười, nguồn sống duy nhất — cười là sợi dây cứu rỗi chúng nó, còn thất vọng lại là lưỡi dao khéo léo của một kẻ vô tình.
Thùy Trang đặt bút xuống bàn. Con ngươi rỗng tuếch càn quét mọi ngóc ngách, thám hiểm qua những lần được làm con người khác qua đôi mắt. Con hề bên ngoài sợ hãi, nó vẫn uyển chuyển và thành thạo, nhưng gặp phải một cảm xúc chai liệt đến đáng sợ.
Tiếng va chạm inh ỏi báo hiệu cho người kia biết đây vốn là nơi kì dị, bắt buộc phải cười — phải cười toe toét như một kẻ điên, cho bọn quỷ hấp thụ được cơ thể, được năng lượng tích cực để no nê. Nhưng nó gặp phải một người " mượn mạng mà sống. " qua những lần nhập vào sách đồi trụy, tâm lý và bệnh hoạn tột cùng.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Nơi quái gì đây?
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Mình đang ký hợp đồng cơ mà. [ Bắt đầu để ý, đứng dậy và rời khỏi vị trí. ] Sao xưởng đồ ăn lại có hề?
Nàng đã lấy lại linh hồn sau khi thả nó vào kiếp sống người khác. Bắt đầu di chuyển trên đôi chân thoăn thoắt, cởi bỏ lớp vỏ vô cảm ban nãy để tận hưởng từng giây phút quỷ dị. Thùy Trang áp mặt lên kính, liên tục nhìn chằm chằm vào những con hề, đe doạ chúng nó bằng một cách trừng đầy oán độc.
Chúng nó chỉ muốn tiêu diệt tâm trí một con người bằng nỗi oán hận. Khi loài người trở nên sợ hãi, rũ bỏ lớp phòng bị là khi lũ quỷ lũ ma như đám hề thích. Đấy là gia vị tôn hương tôn vị, tôn lên cái ngon của món ăn sắp tới mà chúng nó được nếm.
Sợ hãi một người chưa từng nằm trong từ điển của nó. Cho đến khi gặp nàng. Một người mang oán hận cao ngút ngàn.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Mấy con này...chẳng vui chút nào, nhạt nhẽo. [ Buột miệng chê bai những trò diễn. ]
Nàng khoanh tay, khóe môi nhếch lên, tựa một con sói đã nắm giữ điểm yếu con mồi. Chỉ cần yếu đi một chút, nó sẽ vào miệng sói, thành mỹ vị của loài sói thèm khát thịt sống. Thùy Trang tiến đến, giơ tay, liên tục đập mạnh vào cửa kính, nụ cười nơi khoé môi kéo dài thật dài.
Tụi nó hoảng loạn mà la hét, nằm la liệt trên mặt đất, chất đống như xác chết bị vứt bừa vào rừng cho sói săn. Tụi nó thật đáng thương, bị một kẻ bế bỏng thù hận, nâng niu oán giận dọa chết. Nguyên nhân dẫn đến là ai kia đã nắm được điểm yếu của tất cả, chúng không thể thoát khỏi sự khinh miệt ấy.
Một khi đã nhận lời chê bai sẽ mất hết tất cả, kể cả cái mạng rách mà tụi nó dùng cả hồn phách để giành giật. Không chừa mình đường lui, ai dè gặp một người chẳng biết thương tiếc, nhẫn tâm giết chết.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Èo..dơ bẩn.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Ghê tởm, mấy cái thứ này vẫn được cho tồn tại sao? Không thấy buồn nôn sao?
Nàng tự hỏi. Ánh mắt dáo dác tìm kiếm những thứ mới mẻ hơn đống xác chết dơ bẩn kia, cách một lớp kính mà có thể tưởng tượng — cảm nhận bẩn thỉu thế nào. Gớm giếc và nhầy nhụa đến buồn nôn, cũng may là chưa đập nát kính ra ngoài. Máu dính lại ói chết.
Nàng cầm chiếc bàn lúc nãy của mình lên. Canh điểm cho chuẩn rồi dùng sức ném mạnh, kính vỡ tan tành. Máu tươi be bét như vệt màu loang trên một tấm giấy trắng, nét đỏ tràn lan khắp sàn như kiệt tác bị bỏ quên, theo những đường được điêu khắc tỉ mỉ, nó gợi lên một không gian chết.
Đỏ rực một màu máu tươi — nhuốm đỏ nhiều mảng phòng. Đường điêu khắc đắc tiền giờ trong mắt nàng là một thứ rác, có cho cũng là vứt đi. Dơ bẩn đến bực bội, mùi máu tanh nồng tức tưởi ám lấy cơ thể người và những món đồ tồn tại quanh đây.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Mình nên làm cái quái gì bây giờ đây? Rời đi hay ở đây?
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Nhưng bên ngoài làm mình khó chịu quá. Nó dơ, một thứ gớm guốc đáng biến mất. Và cả căn nhà này nữa, tại sao cái đèn ở đây lại bị hỏng chứ không phải tất cả?
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Cái nơi này sinh ra để làm con người phát điên lên à? Không đồng đều và cũng không sạch sẽ.
Thùy Trang ghét nơi này, sau khi tỉnh dậy lại bị đến đây. Nó tanh nồng mùi ẩm mốc lẫn máu người, xộc thẳng vào mũi để tấn công, phá nát sự bình tĩnh của nàng. Sự thiếu vắng đồng đều là hình phạt nặng nhất, nàng chỉ muốn leo lên mà đập nát những cái đèn còn lại.
Muốn leo những cái xác người kia ra, muốn xếp chúng lại cho ngăn nắp. Nàng luôn ước có thể làm nhưng tâm trí không cho phép, nàng ghê tởm những thứ chẳng mang dáng vẻ sạch sẽ, ghét bỏ nhiều món đồ chỉ vì nó thiếu đồng đều và cân bằng.
Từ phía sau, có người từ từ bước đến. Nhanh chóng lôi Thùy Trang lại gần, bóng dáng không rõ ấy đẩy nàng xuống sàn máu kia, cho cơ thể tiếp xúc với thứ nó ghê tởm nhưng nó luôn bám víu vào nó để sống.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
A..
Nàng kêu lên một tiếng vì cảm giác đau âm ỉ sau cú ngã. Cơ thể này bị cái sự ám ảnh của nó hành hạ đến mục rữa, giờ nó chịu chả nổi gì nhiều, một vài tác động nhỏ cũng khiến cho tất cả trở nên phức tạp hơn. Cũng đều là do sự cực đoan của nàng đối với cơ thể mình và tất cả.
Người kia cúi xuống, tay siết chặt cằm người kia, lực ngày một mạnh hơn bình thường. Ánh mắt lạnh lùng lướt qua cơ thể không có dấu hiệu gì nhưng vẫn mục nát đến đáng thương. Thùy Trang cau mày, đưa tay lên đấm thẳng vào mặt người kia.
Trái tim loạn nhịp, đập " thình thịch thình thịch. " liên hồi vì sợ hãi cái thứ đang bắt đầu tước ra. Theo phần móng găm sâu vào da thịt, nó cẩn thận xé toạc từng lớp vào vệ trên làn da mịn màng như da trẻ em, bấu chặt đến mức khiến não đối phương liên tục ra báo hiệu.
Một giọt đỏ tươi rồi lôi nguyên một dòng đỏ rực tuôn trào. Máu chảy ra, dọc quanh cằm của nàng làm cho nàng chết lặng. Thùy Trang mở to mắt, tất cả giác quan bấy giờ y rằng đã chết, chẳng hoạt động được thứ gì.
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Chị, mình gặp nhau rồi.
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Chị sao vậy, sợ em ư?
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Nguyễn Thùy Trang à, đừng sợ em như thế chứ, em thương chị mà. Nào, nhìn em đi, nhìn thẳng vào đôi mắt này đi nào. [ Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt người kia, tay càng ngày càng dùng lực để siết. ]
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Em không hiểu, tại sao chị lại sợ em? Rốt cuộc là như nào, em làm chị sợ hay là chị từ đầu đã ghét em như ghét người khác?
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Thùy Trang. Chị sao lại không trả lời?
Vỹ Ni Na từ từ buông lỏng lực tay của bản thân. Cô em ôm lấy Thùy Trang bằng sự nhẹ nhàng nhất có thể, ham muốn ôm lấy cơ thể của nàng từ lâu, giờ có cơ hội là tận dụng lập tức.
Nàng ngẩn người, chưa hoàn toàn kéo tâm trí về sau khi ghê tởm chính những thứ trường tồn trọng cơ thể của mình, ngay khi có lại lí trí lập tức đập mạnh một cái vào vai người kia.
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Á!!
Chương 2
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Chị làm cái gì vậy!?
Ni Na hỏi, giọng gần như muốn hét toáng vì đau, may mà kiềm lại được. Cô ôm chặt hơn bóng người kia, tay mơn trớn sống lưng theo thói quen. Kiểm tra từng chút một về cơ thể người kia.
Đôi bàn tay mơn man khắp cơ thể của Thùy Trang để tạo ra cảm giác rằng luôn có người ở bên. Thân xác này của nàng cũng phối hợp, ăn lấy ăn để hơi ấm từ người kia, níu chặt lấy hơi ấm làm điểm tựa.
Càng lúc càng khó chịu hơn khi người này cứ mãi gieo rắc vào là sự nương tựa, bám víu lên mình. Thể xác cũng thật lạ lùng làm sao, nó tự cho mình hi vọng và thích thú trước vài ba hơi ấm.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Bỏ ra..
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Đừng chạm vào tôi, nếu em chưa muốn chết.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Vỹ Ni Na, dừng cái trò này của em lại đi là vừa. Tôi không thích đâu.
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Nhưng em thích. [ Cười, nhẹ nhàng xoa bóp gáy của Thùy Trang. ]
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Đừng chạm vào. [ Run rẩy vì lực tay mạnh bạo đang xoa bóp phần gáy của mình. ] Ah!! [ Hét. ] Cô muốn bẻ gãy cổ tôi à!!? Mau thu cái tay chết tiệt đó lại mau!
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
A..đau!! Cái đồ chết tiệt, bỏ tôi ra mau lên. B..bỏ ra!!
Thùy Trang vùng vẫy. Cố gắng chạy trốn khỏi cái ôm điên loạn này, con người kia đang không dừng dùng lực ấn mạnh vào vị trí nhạy cảm ngay gáy, mỗi lần chạm là mỗi lần có cơn đau truyền đến, đánh sập lớp phòng bị.
Những tiếng la hét, kêu đau gần như chưa bao giờ lọt vào tai của Vỹ Ni Na được. Vô tình là làm ai kia đau điếng đến điên. Thùy Trang cố thoát khỏi người này, nàng chưa muốn mình khùng lên, rồi sẽ tự hành hạ bản thân khi tất cả không đều. Dù có thế nào vẫn cần tỉnh táo mà.
Rồi Ni Na ăn ngay cái bạt tay từ người kia, cô miễn cưỡng thả tay ra, lời xin lỗi định thốt ra kẹt ngay cuốn họng. Một cú đá như trời giáng xuống nhắm vào cổ họng. Sự nổi đoá của một người tràn hận ý, nàng ra sức đá đánh, không thương tiếc-không biết nương tay-không màng đến mạng sống người kia — đây chính là những gì tồn tại sau cú đá.
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Haha..
Cô bật cười khẽ, tay đưa lên xoa nhẹ nơi của bị đá. Ánh mắt sắc lại khi lần nữa rơi vào người Thùy Trang, đôi môi cong lên thành một nụ cười tiêu chuẩn, không thừa cũng chả thiếu một centimet nào. Quá đỗi công nghiệp đối với nàng và người khác.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Cười cái gì chứ!?
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Ăn tát vui lắm à?!
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Tay chị mềm quá.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
?
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Cô điên à?
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Hay là cô ấm đầu rồi..cái đồ điên!!!
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Này này, cô có vấn đề thần kinh à? Trả lời tôi đi, này!
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Cô điên lên phải không? Này..
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
[ Đi lại gần. Quỳ xuống trước mặt nàng. ] Tát nữa đi, em thích lắm, rất thích là đằng khác. [ Say mê nhìn người kia, ánh mắt chăm chăm vào đôi bàn tay nàng. ] Em nguyện bị chị tát, tát đến chết, tát đến hồn phi phách tán thì cũng chịu.
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Em nguyện dâng hiến mạng mình. Chị ở bên em đi, làm cái gì em cũng chịu, hành hạ hay đánh đập cũng được. Giết em cũng được nữa. [ Cười, cẩn thận nâng niu tay người kia. Áp mặt vào lòng bàn tay của nàng. ]
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Cô đừng có điên, Vỹ Ni Na..bỏ cái tay ra. Tay cô dơ quá rồi!! Bẩn tay của tôi! [ Cố gắng rụt tay lại. ] Ni Na, đừng có giở mấy trò nhảm nhí nữa. Mau bỏ tay tôi ra!
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Bỏ ra, bỏ ra coi!!! [ Giãy. Có chút hoảng loạn nên quơ tay loạn xạ, cố thu tay đang bị giữ. ] Bỏ tay của tôi ra mau lên, cái đồ điên này. Đừng có mà làm mấy cái thứ điên khùng!!
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
N...Ni Na, trời ơi!!! Cái con điên, bỏ ra!!!
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Bỏ ra mau lên coi. Mau lên, mau bỏ tay của tôi ra!!! Cái đồ điên khùng điên này, tự nhiên bị cái gì thế hả??!
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Bình thường mà. [ Bình tĩnh, đáp lại bằng sự nhẹ nhàng đầy cưng chiều. ]
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Chưa bao giờ dừng yêu chị, khổ nổi chỉ chả bao giờ thương em, dù chỉ một chút. Em ước được đan tay chị, ngày đêm đều vậy, ấy thế mà lúc được thì lại nhận được sự phũ phàng..
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Em muốn cả thế giới biết Nguyễn Thùy Trang là của em, em chỉ ước rằng thế giới này đều biết rằng ngoài em ra thì chẳng ai có quyền đến gần chị như này.
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Khoảng cách của chúng ta sớm cũng đã không còn rồi. Hay là giờ cứ vậy mà triển đi, em về với chị, chị về với em và ta thương nhau.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Mơ đi!!!
Nàng hét. Thẳng chân đạp vào mặt cô rồi phóng ra ngoài, tuy rằng dạ dày đang quặn thắt vì mùi hương kinh khủng ấy, nhưng nơi này là lối duy nhất để thoát. Nàng không còn đường để chọn, không còn khả năng ở gần.
Tế bào cơ thể gào thét vì mất đi điểm dừng nó cho là an toàn, nó phản bội hết tất cả kế hoạch, giành giật ngôi vị đỉnh cao của bộ não. Cho cơ thể ngày một mềm nhũn, yếu thế trước tất cả, muốn đổ gục tại chỗ tới nơi. Phải khó lắm mới giành lại được mà tiếp tục trốn.
Những con hề vốn chết lại đang bắt đầu diễn lại. Dựa vào sự yếu đuối của nàng mà mổ xẻ, ăn lấy ăn để sự hoảng loạn lẫn thiếu tỉnh táo. Càng ngày càng lạm dụng nỗi sợ mà lấy thế, chiếm thượng phong rồi lộng hành một cách ngang nhiên.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Hah...- [ Thở hồng hộc. Dựa vào tường và quan sát xung quanh. ]
Đây là một nơi kín, không cửa sổ, không tủ quần áo, không bàn và không ghế. Nó dường như ngoài cửa ra vào thì chẳng có gì cả. Chỉ duy nhất cánh cửa và một nơi kín đáo rộng rãi, đủ để cho một nhóm tầm mười mấy người đổ lại bước vào trong và rồi sinh sống.
Sự vui mừng đã chiếm lấy lí trí vào lúc ngỡ Vỹ Ni Na không xuất hiện. Nàng đá gãy cửa, cầm cánh cửa bị gãy làm đôi rồi ném ra ngoài, nhặt những mảnh vỡ mà bản thân cho là sạch nhất lên để ném vào đám hề.
Tụi nó chạy tán loạn vì sự điên rồ của người kia sau vài giây. Không hẳn là thoát hết, nhưng vẫn có một số bỏ đi, tránh việc trở thành vật trang trí ở đây như đồng loại.
Thùy Trang quay lại với căn phòng, nàng thấy nó sạch — sạch bong đến mức khó bình thường được, hình ảnh trên tường phản chiếu rõ dáng vẻ của nàng — dáng vẻ của một người vừa nghĩ đã thoát được, giống tấm gương chiếu rọi hình thù của một con quỷ ẩn mình sau lớp da người.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Dơ thật. [ Lẩm bẩm. ]
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Sao lại đến cái nơi này? Đáng ra mình nên được thưởng một nơi thật sạch sẽ, bóng nhoáng như căn phòng này. Ngoài kia..
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Toàn là những thứ ô uế, tởm lợm đến mức làm mình chỉ muốn nôn mửa ngay lập tức.
Nàng nhìn tay mình sau khi. Ánh mắt va và dán thẳng lên tường, Thùy Trang bắt đầu chà sát tay lên tường, mỗi lần chà đều mang lại cơn đau tê dại trên lòng bàn tay. Hình ảnh bước từng trắng xóa, không tì vết bị xoá bỏ ngay. Trên tay Thùy Trang là máu, máu rướm ra theo từng phút được chà, chà thật mạnh.
Nàng chẳng màng đến thể xác, càng ngày càng chà mạnh lên làm da bong tróc hết. Mở lối cho một quân đoàn chất lỏng rực lửa đổ ra ngoài theo những lần chà. Luôn miệng đếm, đếm cho đến lúc thấy vừa thì chà.
Mỗi lần chà đều cách nhau mười lăm số, chẳng thừa hay là thiếu, một chút cũng không bao giờ. Thùy Trang dần điên lên, mặc kệ cơ thể gào cỡ nào cũng chưa chịu dừng ngay.
Căn phòng phút chốc nhuộm đỏ bởi máu của nàng. Rực lên bằng cái gam tươi " tốt. " ấy đã mang đến mũi thơm hôi hám mà nàng ghét bỏ. Thùy Trang dừng ngay khi ngửi thấy, nhìn vào đôi tay đã có vẻ biến dị. Máu chảy ra qua từng khe rách, lỗ hở vì ma sát và ấn mạnh vào những góc nhọn của tường.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Mình không thể tẩy rửa hết những thứ này. Mình để những thứ này bám vào mình..
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Đôi tay này không đồng đều chút nào. Mình chỉ muốn chặt nó ra, mình muốn cho nó mãi mãi chẳng lệch, dù chỉ là không phẩy một millimet..
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Ghét quá..
Thùy Trang dùng tay đập mạnh lên tường. Chẳng có điểm dừng, đập mạnh thật mạnh, đập cho đến khi tiếng xương vang " răn rắc. " vì quá tải, nhưng không chịu dừng. Đôi tay chịu sự khó tính cực đoan, sự ám ảnh hoàn mỹ lẫn đồng đều của nàng là thứ giết chết cơ thể này.
Thùy Trang nhìn tay mình, đôi tay có vẻ đã phế đều như nhau. Gãy xương, gãy xương chỉ vì chủ nhân không muốn một trong hai phế đi, nàng nhẫn tâm làm chính mình phế. Vì sự điên cuồng này.
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Thùy Trang. [ Bước vào. Khoanh tay trước ngực và nhìn người kia. ] Chị có vẻ thích mình bị đau nhỉ?
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Nhìn xem, chị thật sự chẳng lành lặn được miếng nào. Em thấy tiếc, tiếc vì cơ thể chị thiếu mất sức lực.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Im đi.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Đừng xuất hiện nữa, mau biến ra ngoài, nhanh lên coi!!
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Không. Lỡ ra thì chị sao sống được, một người tự gây hại, tự khiến bản thân đau đến cùng cực mà chẳng mảy may.
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Chị định chết ở đây luôn à? Nhưng nơi này có vẻ không hợp, phong thủy cũng chẳng đẹp lắm.
Chương 3
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
Hay định như nào? Muốn chết ở đây rồi làm oán hồn hay về làm người?
Vỹ Ni Na(Duy Nina) _ Vinina(Weinina)
À mà chỉ cho vui thôi, chị không có quyền lựa. Em lựa giùm chị rồi, giờ thì đi với em nào, em sẽ đưa chị về. Về nhà với em, nhé?
Làm gì có chuyện về nhà, về cái gì mà về tầm này. Vỹ Ni Na chắc mơ giữa ban ngày, nghĩ sao mà nàng chịu nghe lời, Ni Na chắc mớ ngủ. Thuỳ Trang đang cảm thấy rất là sôi máu, vài giây tới có vẻ nên lao đến đập cô.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Cô mơ ngủ rồi hẳn nói nhé. Còn lâu mới có chuyện tôi về, với lại cũng không chung nhà đâu, bớt ảo tường.
Giằng co lát sau tất cả bất ngờ tối sầm lại. Nguyễn Thùy Trang lẫn Vỹ Ni Na đều thiếp đi trong giây phút thế giới chao đảo.
! Đang trong quá trình tải lại !
! Người chơi hoàn thành bước đầu !
Thùy Trang tỉnh dậy một lần nữa. Nàng đang nằm trên một cái võng được giăng ngoài rừng rậm âm u, xung quanh là lớp lá cây dày đặc, chúng nó như là nhiều năm chưa tỉa. Bao bọc lấy không gian bên trong và chiếc võng.
Không quá chặt chội, nó thì cũng có chút thoải mái, vừa đủ cho hai đến bốn người ở. Nhưng quan trọng nơi này là nơi nào, và tại sao nàng lại ở đây?
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Ouch..
Khẽ phát ra một tiếng kêu vì cơn đau dọc quanh xương sườn của mình. Thùy Trang rời khỏi nơi ban đầu một cách khó khăn, chỗ này rộng, có một vài cái võng, bàn ghế lẫn một số vật dụng, nhu yếu phẩm cần thiết để sinh tồn.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Nơi nào đây?
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
A.. [ Vịn lấy chiếc tủ gần để giữ thăng bằng. ] Sao cái xương sườn này hành hạ mình dữ vậy trời!
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Nơi này sao lại bị rừng rậm, cây lá bao phủ vậy nhỉ? [ Nhìn xung quanh, lê lết đến chiếc ghế gần nhất và ngồi xuống. ] Mình bị đưa vào đâu vậy nè?
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Chào. [ Xuất hiện ngay phía sau lưng nàng. ]
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
..-! [ Định hét lên nhưng bị bịt miệng. ] Ư!! [ Giãy. ]
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Suỵt, im lặng một chút.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Đừng sợ gì cả, tôi là Hiến Lang, hệ thống của cô. Cô không xuyên không, cũng chẳng phải nhân vật tiểu thuyết.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Cô vẫn là người, vẫn đang ở thế giới của mình. Nhưng dòng thời gian này chỉ là bị lỗi một chút.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Mọi thứ đang rất không bình thường. Đây là nơi ẩn náu tạm thời, đừng để chúng chú ý.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Tôi phải làm gì? Và sao lại lạc vào đây?
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Điều đó sẽ giải thích sau, bây giờ mời cô xem thông số của mình.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Hả?
_-- Thông số người --_
Tình trạng _ còn sống/đã chết.
(Còn sống)
Độ tỉnh táo _ 57%
Sức khỏe _ 38%
Thể lực _ 35%
Nhanh nhẹn _ 41%
Độ đói _ 88%
Kí sinh _ 5%
Thị lực _ 89%
Thính lực _ 75%
Vật dụng thường xuyên đem theo bên mình _ súng ngắn, một thanh kiếm rỉ sét nhặt được ở một nghĩa địa bị nguyền rủa.
Cảm xúc thường xuyên _ khó chịu-khinh miệt(những thứ dơ, không đồng đều và quái dị)-nóng nảy.
Tốc độ kí sinh chậm, có thể giải quyết.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Tốc độ kí sinh là gì? Độ đói nữa, nó là sao? Tôi đâu thấy đói.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Rốt cuộc cái nơi này bị gì vậy?
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Cô đang ở một dòng thời gian cách biệt với những hành tinh khác. Nơi này thường xuyên xảy ra những điều kì dị, có nhiều nhóm nguy hiểm như virus, kí sinh làm biến dạng và oán hồn vất vưởng quanh thế giới.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Cô nằm trong nhóm bị kí sinh, dựa vào chủ thể mà nó sẽ bắt đầu biến hoá, thu phóng, ăn bớt hoặc tạo ra thêm bộ phận bên trong hoặc ngoài cơ thể.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Thính lực và thị lực suy giảm cho thấy đây thuộc giống kí sinh ăn bớt, nó sẽ âm thầm huỷ hoại và tàn phá một số nơi trên cơ thể. Lúc đầu sẽ chỉ là những cơn đau bình thường, về sau sẽ có trứng kí sinh.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Kí sinh con dựa vào đó mà sinh sản, bắt đầu chiếm cơ thể. Việc ăn mòn và tàn phá tuỳ vào vận may, nó sẽ tấn công bừa bãi. Nhưng nguy cơ nhắm đến bộ não là cao nhất, vì đấy là nơi giúp chúng sinh nở nhanh.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Vậy là tôi bị kí sinh? [ Tái mặt khi nghe đến đó. Có chút sợ hãi. ] Nếu hoàn toàn kí sinh thì như nào?
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Thế giới này vì sao lại tồn tại những thứ như vậy? Tôi phải làm gì để giết thứ kí sinh này?
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Không sao, vẫn còn ổn. Ở đây có thuốc cho cô, trong tủ bên trái, mở ra và lấy vỉ màu lục bảo. Nhớ uống một viên, đây là loại han hiếm vào lúc này.
Ngay lúc này não phải hoạt động hết công sức để thu nhập, nuốt chửng từng thông tin tưởng chừng như đặt ra để lừa người. Nàng nghe theo lời của Hiến Lang, bước đến tủ ở phía bên trái, lục mò vỉ thuốc kia.
Quả nhiên là có một vỉ. Nguyễn Thuỳ Trang lập tức lấy nó ra, nhanh chóng cho vào trong miệng của mình, ép nó trôi xuống, qua cổ họng và rồi đến dạ dày. Mau chóng tiêu hoá, xem rằng có thật sự tồn tại thứ được gọi là kí sinh không. Cũng lắm lúc đa nghi, căn bản là chả tin điều phi lý ấy.
Nhưng lạ là sao khi uống thì đôi mắt có thể nhìn rõ hơn, cảm giác vừa lấy lại sau một ca mổ cận vậy, mọi thứ rõ hơn khi chưa uống. Cả thính lực nữa, ban nãy cuộc trò chuyện hầu như Hiên Lang phải nói lớn — nếu không thì nàng sẽ chẳng thể nghe được gì.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Vậy là sự thật sao? [ Hỏi với vẻ nghi ngoặc còn xót lại. Đi lại gần, nhìn người kia chằm chằm. ] Tại sao người ta có thể chế tạo ra thuốc?
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
Với cả việc khôi phục này nữa, quá phi diệu. Vậy mà lại rõ, cô có thể giải thích không?
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Thuốc được tạo ra nhờ một nhóm người đã mạo hiểm, liều mình lẻn theo để lấy dna và mẫu gene để nguyên cứu và làm ra. Thí nghiệm thành công, mang lại một khoảng thời gian yên ổn cho mọi người.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Nhưng vì quá hữu dụng và người tạo ra bán với giá cắt cổ, điều đó dẫn đến một cuộc nổi loạn, chém giết nhau để tranh giành thứ thuốc này. Dẫn đến việc vô tình khôi phục lại cuộc khủng hoảng năm xưa.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Kí sinh nhờ vào xác chết ở rừng sâu và giếng nước mà có được vật chủ. Chúng xâm nhập vào và nhanh chóng chiếm được cơ thể chết này.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Sau đó công thức và số thuốc còn lại bị tiêu huỷ, điều đó gây ra một loạt cuộc biểu tình và căm phẫn với các nơi trên thế giới. Họ trách vì chính phủ đã không giữ tên tiến sĩ kia.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Bây giờ loài người đang rất là điên, chỉ cần biết ai có thuốc là sẽ lập âm mưu hại người ta để chiếm lấy thuốc. Tốt nhất đừng làm nó lộ.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Về phần việc khôi phục là do tác dụng của thuốc lẫn cách thế giới này vận hành. Nếu diệt được kí sinh trong người thì tất cả vết tích sẽ biến mất nhờ thuốc, hoặc sẽ hoà là một.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Việc hoà làm một với kí sinh tuỳ vào mỗi người. Nếu như thiếu tỉnh táo, thiếu tự chủ trong việc điều khiển cơ thể thì sẽ gặp phiền phức rất lớn.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Kí sinh ưu tiên vật chủ yếu và dễ mất khả năng để chiếm giữ thân xác dễ hơn.
Thuỳ Trang gật gật, có vẻ là đã hiểu được đôi chút, thế giới này tồn tại quá nhiều điều kì lạ. Không bình thường lắm, nhưng chắc vẫn còn ổn với một người vừa thoát chết. Có hệ thống bên cạnh mà.
Nhưng nàng vẫn còn thắc mắc nhiều thứ. Nguồn gốc của mọi việc, vì sao tên tiến sĩ tạo ra thuốc kháng kí sinh này lại tiêu huỷ hết, và tại sao người ta oán trách kẻ đã tạo ra món hời? Giá tiền cao hay đơn giản là ganh tị? Nhưng về số tiền thì đúng với bản chất mà.
Nàng chỉ gật đầu và lắng nghe một chút. Lát sau Thuỳ Trang cầm vũ khí lên, mang theo chút băng gạc đi cùng, với tình trạng này e là không thể thiếu nó. Cơ thể nàng ngay bây giờ dễ gặp nhiều vấn đề.
Thể chất yếu. Vết thương khả năng cao lan ra nhiều nếu bị tác động, lúc ấy băng gạc sẽ phát huy toàn bộ, thành một vị cứu tinh luôn theo sau.
Ngoài trời âm u, không khí ngộp ngạt bởi nhiều thứ khí khác tụ quanh. Khí chết từ mùi xác đang phần huỷ, của cả ngươi và động vật. Khí tức kì lạ xuất phát từ những nơi không cố định. Quy tụ lại trong một góc, chia nơi này ra nhiều phần khác nhau, để những kẻ yếu phó mặc tất cả mà buông xuôi.
Một ngôi đền toạ lạc sau đỉnh núi ẩn hiện dưới sương dày đặc của khu rừng. Bắt đầu có nhiều hiện tượng lạ, tiếng " sột soạt. " lẫn vào những tiếng gầm gừ, rên rỉ vang vẳng bên đôi tai mới vừa khôi phục.
Nàng thu tất cả vào, tránh việc để xót âm thanh — mặc dù nhỏ nhất. Phải thật cẩn thận, chừa cho bản thân đường lui, cũng suy đoán nước đi, lẫn tính toán khi lâm nguy.
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
[ Dừng lại và đứng sau một góc cây. ] " Mình nên để lại dấu, lúc ấy mới có thể dễ tìm đường về. " [ Dùng kiếm rạch vỏ cây. ]
Nguyễn Thùy Trang _ Trang Pháp
" Cây này rỉ sét với lục thật. Mình nên tìm gì đấy để có thể mài sát nó lại. " [ Dừng, nhặt lá lên và làm dấu quanh đây. ]
Thuỳ Trang cố gắng thở thật nhẹ, gần như muốn nín thở cho lẹ luôn. Có phần rất lo, nó không chỉ là dùng bình tĩnh để vượt qua, nàng còn phải chiến đấu lẫn giữ mạng, nơi này không dành cho kẻ yếu nhát. Vô dụng sẽ khiến người ta chết sớm, lo âu quá nhiều làm tất cả có khả năng rối rem lên.
Thuỳ Trang vào trong sâu hơn. Thẳng tiến vào đền như sát thủ đang lén vào một khu vực nguy hiểm, nhiệm vụ là tuần tra lẫn đánh cắp đồ. Mọi thứ không hề dễ dàng chút nào, khó nhằn lắm cơ.
Được tận mắt chứng kiến các sinh vật biến hoá nhờ kí sinh. Hình dạng chúng nó đều lạ, có con chỉ còn mỗi lớp da đen huyền và cái đầu bị tách làm đôi, con người nó trừng trừng đảo quanh tìm kiếm mồi. Tay nó dài hơn cả cái chân nữa, chân nó chắc cao hơn ba bốn cái chung cư có mười bốn mười sáu tầng.
Mà tay nó còn dài hơn, với sự phân hủy và bị dòi bọ ăn mòn mà chỉ có một lớp mỏng, kết nói cánh tay lẫn bàn tay khổng lồ trong có vẻ nặng nề. Nó mà vả một cái chắc là sẽ khốn lắm đấy, móng dài thế kia.
Sâu trong những lớp da mỏng bao bọc cái dáng vẻ gầy gò kia là những con ngươi khao khát tìm máu, tìm thịt để được một bữa thật no nê. Thùy Trang đến tận khuya trời mới đến được ngôi đền kia, mò vào cũng là vấn đề khi các sinh vật luôn bao vây, đi qua tấp nập.
E rằng bản thân cần cố gắng hơn nhiều để bước vào được cửa. Thùy Trang loay hoay, chui qua cái lỗ nhỏ xíu ngay trước mắt, tốn khá nhiều thời gian lẫn gây nên vết tích không đáng. Cái áo sờn bạc rách rưới vài chỗ, chỉ bung ra để lộ da thịt chi chít vết thương.
Máu thấm máu nhuộm đỏ, kết dính áo và lưng của nàng. Thùy Trang cố nén lại, bước nhanh vào bên trong ngôi đền ngay trước mắt. Bên trong lạnh tanh, đồ đạc chất đống nhưng nằm rải rác, muốn tìm phải dựng mấy thứ chẳng có tích sự lên.
Thanh Hoàng Hiến Lang [Hệ thống](08489)
Download MangaToon APP on App Store and Google Play