Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Otp Gấu • Lần Đầu Vt Try — Đặt Đơn Mz Bồ Muốn

đọc try hay+ đặt đơn bồ muốn

Muốn nă
Muốn nă'c anh bạch vô Trần
hello
Muốn nă
Muốn nă'c anh bạch vô Trần
đây là lần đầu vt try
Muốn nă
Muốn nă'c anh bạch vô Trần
Lỡ như có cách vt try giống như ai không thì nói mình biết ạ
Muốn nă
Muốn nă'c anh bạch vô Trần
Mấy bồ đọc thấy hay thì đặt đơn mình sẽ vt
Muốn nă
Muốn nă'c anh bạch vô Trần
Nhưng try mình không có H vì mình không muốn nhạy cảm 😌🤌
Muốn nă
Muốn nă'c anh bạch vô Trần
Rồi oke nha
______
Gió đêm thổi qua đỉnh núi, mang theo mùi máu nhàn nhạt. Khương Thư đứng đó, áo đen tung bay, ánh mắt lạnh như đêm vô tận của Vĩnh Dạ. Đối diện hắn, Bạch Vô Trần một thân bạch y, kiếm ý như sương, tĩnh mà sắc. Hai người vừa gặp—đã không cần lời thừa. Một chiêu xuất, thiên địa biến sắc. Kiếm khí của Bạch Vô Trần xé gió mà tới, thanh sạch, dứt khoát. Khương Thư cười nhạt, tay áo vung lên, hắc khí cuộn trào, nuốt chửng thế công.
└ khương thư」
└ khương thư」
ngươi mạnh hơn lời đồn // giọng trầm//
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
ngươi cũng vậy// nhìn đối phương nhận xét//
Hai luồng lực lượng va chạm, mặt đất nứt toác. Nhưng đúng lúc ấy— Một đạo ám khí từ phía sau lao tới. Quá nhanh. Quá hiểm. Bạch Vô Trần khẽ khựng lại, một vết thương nhỏ nơi vai. Không nặng—nhưng thứ dính trên ám khí lại không đơn giản. Một loại độc… kỳ lạ. Chỉ trong chốc lát, hơi thở cậu rối loạn. Nhiệt độ trong cơ thể dâng lên bất thường, như có lửa âm ỉ thiêu đốt từ bên trong. Khương Thư lập tức nhận ra. Ánh mắt hắn tối lại. Hắn nhìn quanh—kẻ đánh lén đã biến mất. Không khí giữa hai người chợt thay đổi. Bạch Vô Trần vẫn nắm chặt kiếm, nhưng tay run nhẹ. Cậu lùi nửa bước, cố giữ vững ý thức, môi mím chặt.
└ khương thư」
└ khương thư」
độc? //hỏi, giọng thấp xuống.//
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
không cần ngươi quan tâm //đáp, nhưng hơi thở đã không còn ổn định.//
Một kiếm nữa… cậu định ra tay. Nhưng Khương Thư không động. Hắn đứng yên.
└ khương thư」
└ khương thư」
ta không đánh người trong lúc như vậy...//nói, lạnh lùng nhưng dứt khoát.//
Bạch Vô Trần cau mày, dường như muốn phản bác, nhưng cơn nóng trong cơ thể khiến cậu khó tập trung. Kiếm khí vừa tụ lại đã tán loạn. Gió đêm lạnh, nhưng với cậu lại như không tồn tại. Khương Thư nhìn cậu một lúc lâu. Ánh mắt không còn hoàn toàn là sát ý.
└ khương thư」
└ khương thư」
…Ngươi sẽ chết nếu tiếp tục cưỡng ép.// nói//
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
Thì sao ?//đáp, giọng khàn đi.//
└ khương thư」
└ khương thư」
Ngươi là địch của ta.Nhưng không phải kiểu chết này.
Một khoảng lặng kéo dài. Cuối cùng, Khương Thư bước tới. Bạch Vô Trần theo phản xạ muốn lui, nhưng chân mềm đi một chút—chỉ một chút thôi—cũng đủ để lộ điểm yếu. Khương Thư giữ khoảng cách vừa đủ, không chạm vào cậu.
└ khương thư」
└ khương thư」
có thể tự giải được không?//nói//
Bạch Vô Trần không trả lời ngay. Mồ hôi lạnh lấm tấm nơi trán, nhưng ánh mắt vẫn cố giữ bình tĩnh.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
ta cần thời gian...
└ khương thư」
└ khương thư」
//khẽ cười// Thời gian, hiện tại ngươi không có.
Hắn quay lưng lại, đứng chắn giữa cậu và khoảng không phía sau.
└ khương thư」
└ khương thư」
ta sẽ canh ngươi //nói//
└ khương thư」
└ khương thư」
Đừng hiểu nhầm—ta chỉ không muốn con mồi của mình bị kẻ khác lấy mất.
Nghe có vẻ lạnh lùng. Nhưng Bạch Vô Trần không nói gì thêm. Cậu từ từ hạ kiếm xuống, tựa vào một tảng đá, nhắm mắt điều tức. Gió vẫn thổi. Trận chiến tạm dừng. Giữa đêm đen, một người canh, một người chống chọi. Không ai nói thêm câu nào
______

Khương thư x bạch vô Trần ½

Đêm sâu hơn. Hơi lạnh của núi rừng không thể dập được ngọn “lửa” đang lan trong cơ thể Bạch Vô Trần. Cậu ngồi tựa vào tảng đá, khí tức hỗn loạn. Linh lực vận chuyển một vòng rồi lại vỡ vụn, như thể có thứ gì đó đang cản trở từ bên trong. Không ổn. Loại độc này… không phải thứ có thể cưỡng ép mà giải. Mồ hôi thấm ướt vạt áo trắng, hơi thở càng lúc càng gấp. Nhưng tay cậu vẫn siết chặt chuôi kiếm, như thể chỉ cần buông ra, ý thức cũng sẽ trượt khỏi tầm kiểm soát. Cách đó không xa, Khương Thư đứng dựa vào một thân cây. Hắn vẫn quay lưng về phía cậu. Nhưng từng biến động nhỏ nhất—hắn đều cảm nhận rõ.
└ khương thư」
└ khương thư」
…Ngươi sắp không chịu nổi nữa//.giọng hắn trầm xuống.//
Bạch Vô Trần không đáp. Cậu đang cố. Cố giữ tỉnh táo. Cố ép linh lực đi đúng quỹ đạo. Nhưng càng ép… phản phệ càng mạnh. Một tiếng “khục”—máu tràn ra nơi khóe môi. Ngay lúc đó— Một luồng hắc khí lặng lẽ tụ lại phía sau Khương Thư. Bóng người xuất hiện, quỳ một gối.
nhân vật bí ẩn
nhân vật bí ẩn
Chủ thượng//nói thấp, cung kính.//
Khương Thư không quay đầu, nhưng ánh mắt đã lạnh đi.
└ khương thư」
└ khương thư」
ngư0i đến đây làm gì?
nhân vật bí ẩn
nhân vật bí ẩn
Thuộc hạ nhận được tin. Người của tiên giới trúng độc—là cơ hội tốt nhất. kẻ đó nói, Xin chủ thượng ra tay. Diệt trừ ngay tại đây.
Không khí chợt trầm xuống. Gió đêm như ngừng thổi. Bạch Vô Trần nghe thấy. Nhưng cậu không còn sức để phản ứng. Ngón tay run nhẹ… rồi siết chặt hơn. Khương Thư im lặng. Ánh mắt hắn hướng về phía trước—nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh vừa rồi. Thiếu niên bạch y, dù trúng độc vẫn không buông kiếm. Dù yếu… vẫn không cúi đầu.
nhân vật bí ẩn
nhân vật bí ẩn
Chủ thượng?// thuộc hạ nhắc lại, giọng thấp hơn // Nếu để hắn hồi phục, sau này tất thành họa lớn.Hiện tại—là thời điểm tốt nhất để giết.
Một câu nói. Rất hợp lý. Rất đúng. Khương Thư… hiểu rõ hơn ai hết. Hắn chậm rãi xoay người lại. Ánh mắt rơi lên Bạch Vô Trần. Cậu vẫn đang chống đỡ. Yếu đi từng chút một. Nếu hắn ra tay— Chỉ cần một chiêu. Kết thúc. Đây là lựa chọn đơn giản. Nhưng không hiểu vì sao— Hắn không động.
nhân vật bí ẩn
nhân vật bí ẩn
Chủ thượng ... xin đừng do dự
Khương Thư bước lên một bước. Rồi một bước nữa. Khoảng cách giữa hắn và Bạch Vô Trần dần rút ngắn. Áp lực… cũng theo đó mà tăng lên. Bạch Vô Trần mở mắt. Ánh nhìn vẫn lạnh. Dù trong tình trạng này, vẫn không có chút cầu xin nào.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
... muốn giết ta thì cứ ra tay đi//giọng khàn//
Khương Thư dừng lại trước mặt cậu. Rất gần. Chỉ cần giơ tay— Mọi thứ sẽ kết thúc. Nhưng hắn chỉ nhìn. Nhìn rất lâu. Rồi đột nhiên—
└ khương thư」
└ khương thư」
Cút
nhân vật bí ẩn
nhân vật bí ẩn
... chủ thượng?//sững lại.//
└ khương thư」
└ khương thư」
Ta nói—cút. //giọng lạnh đến mức đóng băng không khí//Đừng để ta nói lần thứ ba.
Hắc ảnh kia không dám ở lại thêm, lập tức tan vào bóng tối. Không gian trở lại yên tĩnh. Chỉ còn hai người. Bạch Vô Trần khẽ nhíu mày.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
Ngươi ... không giết ta?
Khương Thư không trả lời ngay. Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cậu.
└ khương thư」
└ khương thư」
Ta nói rồi.//chậm rãi//Ta không giết kẻ đang bị ép vào tình cảnh này.…Hay là—
└ khương thư」
└ khương thư」
//khẽ nhếch môi.//ngươi muốn ta ra tay?
Bạch Vô Trần im lặng. Cậu quay mặt đi. Không đáp. Nhưng lần này— Ngón tay cầm kiếm… đã không còn chắc như trước. Một cơn chấn động chạy qua kinh mạch. Cậu khẽ rít một hơi. Khương Thư nhìn thấy. Ánh mắt hắn trầm xuống.
└ khương thư」
└ khương thư」
…Loại độc này, cần thuốc dẫn mới giải được.// nói.//
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
ta biết //nói ngắn//
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
Ngươi có không ?
└ khương thư」
└ khương thư」
Không
Một khoảng lặng. Rất ngắn. Nhưng đủ để quyết định rất nhiều thứ. Khương Thư đứng thẳng dậy.
└ khương thư」
└ khương thư」
vậy thì ta cho ngươi hai lựa chọn//nói//
└ khương thư」
└ khương thư」
một là chết ở đây hoặc là đi theo ta...
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
//ngẩng lên.Ánh mắt lạnh lẽo.//đi với ngươi?
└ khương thư」
└ khương thư」
Đúng// quay lưng, giọng thản nhiên// Vĩnh Dạ có thứ có thể áp chế loại độc này.
└ khương thư」
└ khương thư」
…Ta không đảm bảo sẽ chữa khỏi.Nhưng ít nhất—ngươi sẽ không chết.
Gió lại nổi lên. Bạch Vô Trần im lặng rất lâu. Rồi— Cậu chống kiếm đứng dậy. Cơ thể lảo đảo một chút… nhưng vẫn đứng vững.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
Dẫn đường
Không phải tin tưởng. Chỉ là… lựa chọn duy nhất. Khương Thư khẽ cười. Không quay đầu. Nhưng bước chân đã chậm lại một nhịp— Đủ để người phía sau theo kịp. Đêm đó. Kẻ của Vĩnh Dạ… và người của tiên Hải giới. Không đánh nữa. Mà cùng đi về một hướng.

[ khương thư x bạch vô Trần]²

Con đường vào Vĩnh Dạ, tối đến mức nuốt trọn mọi ánh sáng. Bạch Vô Trần đi phía sau Khương Thư. Mỗi bước chân đều nặng. Không chỉ vì độc đang phát tác—mà còn vì cậu biết rõ… mình đang bước vào lãnh địa của kẻ địch. Một nơi—đã vào, rất khó ra.
└ khương thư」
└ khương thư」
Đừng cố giữ khoảng cách nữa. //đột nhiên lên tiếng, không quay đầu// Ngươi sắp ngã đến nơi rồi.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
Ta còn chịu được //đáp//
Ngay sau đó— Bước chân cậu chệch đi. Thân thể mất thăng bằng trong chớp mắt. Nhưng không ngã. Một cánh tay đã đỡ lấy cậu trước. Khương Thư. Động tác nhanh đến mức… như đã chuẩn bị từ trước. Bạch Vô Trần khựng lại.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
Buông ra //giọng thấp//
.Khương Thư không buông ngay. Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt cậu—tái nhợt, nhưng vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng.
└ khương thư」
└ khương thư」
Ngươi thật sự rất cứng đầu //nói//
Nhưng cuối cùng vẫn buông tay. Chỉ là— Khoảng cách giữa hai người… không còn xa như trước nữa. Vĩnh Dạ. Không giống tưởng tượng của Bạch Vô Trần. Không hoàn toàn hỗn loạn, cũng không thuần ác. Chỉ là… quá tĩnh. Tĩnh đến lạnh. Khương Thư dẫn cậu vào một gian phòng sâu trong điện.
└ khương thư」
└ khương thư」
Ngồi xuống //nói//
Bạch Vô Trần không hỏi thêm, trực tiếp khoanh chân, vận công. Nhưng lần này— Chưa kịp bắt đầu, khí tức đã loạn. Cơn nóng lại dâng lên, mạnh hơn trước. Như sóng ngầm, từng đợt dâng cao.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
Khương thư —
Lần đầu tiên, cậu gọi tên hắn, giọng không còn ổn định. Hắn đáp ngay.
└ khương thư」
└ khương thư」
ở đây
Không biết từ lúc nào— Hắn đã đứng rất gần. Một lọ thuốc nhỏ được đặt xuống trước mặt cậu.💬
└ khương thư」
└ khương thư」
Uống //nói//
Bạch Vô Trần nhìn thoáng qua. Không nghi ngờ. Chỉ là… chậm một nhịp.
└ khương thư」
└ khương thư」
ngươi không sợ ta Hạ độc à?//hỏi//
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
…Nếu ngươi muốn ta chết, không cần vòng vo.// đáp//
└ khương thư」
└ khương thư」
//khẽ cười//cũng đúng
Thuốc vào cơ thể. Cảm giác nóng bỏng không biến mất— Nhưng dịu lại. Như ngọn lửa được kìm hãm. Bạch Vô Trần thở ra một hơi nhẹ. Nhưng ngay lúc đó— Một dòng lực lạ xuất hiện trong kinh mạch. Không phải độc. Cũng không hoàn toàn là thuốc. Cậu mở mắt. Nhìn Khương Thư.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
đây không chỉ là thuốc?
└ khương thư」
└ khương thư」
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
là thứ gì?
Hắn im lặng một giây. Rồi nói rất bình thản—
└ khương thư」
└ khương thư」
Một dạng áp chế… có liên kết.
Không khí chợt nặng xuống. Bạch Vô Trần hiểu ngay. Liên kết. Nghĩa là— Không thể tùy tiện rời xa người đã tạo ra nó.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
ngươi tính giữ ta lại?//giọng lạnh//
└ khương thư」
└ khương thư」
//nhìn cậu.Không né tránh.// đúng
Một câu trả lời thẳng. Không che giấu.
└ khương thư」
└ khương thư」
Ngươi đã bước vào Vĩnh Dạ.//nói tiếp, giọng trầm// Ngươi nghĩ… mình còn có thể tự do rời đi sao?
Không phải đe dọa. Chỉ là… sự thật. Bạch Vô Trần siết chặt tay. Trong lòng cậu— Đã có đáp án từ trước. Chỉ là… không muốn thừa nhận.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
ngươi lại vậy mà lợi dụng lúc ta yếu //nói//
└ khương thư」
└ khương thư」
ừ //bình tĩnh//nhưng ta vẫn không phủ nhận
Không khí im lặng. Rất lâu. Rồi— Bạch Vô Trần nhắm mắt lại. Không phản kháng nữa.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
ta cần sống //nói khẽ//
Nhẹ. Nhưng đủ. Khương Thư nhìn cậu. Ánh mắt lần đầu tiên… dịu đi một chút.
└ khương thư」
└ khương thư」
ta biết
Những ngày sau đó. Bạch Vô Trần ở lại Vĩnh Dạ. Ban đầu Chỉ là vì độc. Sau đó Là vì… không thể rời đi. Nhưng dần dần Có những thứ thay đổi. Khương Thư không giam cầm cậu. Không trói. Không ép. Chỉ là Luôn ở đó. Khi cậu vận công, hắn canh. Khi độc phát tác, hắn đưa thuốc. Khi cậu tỉnh dậy—hắn thường đã đứng sẵn ngoài cửa. Không xâm phạm. Nhưng cũng… không rời xa. Cho đến một ngày Bạch Vô Trần đột nhiên hỏi
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
liên kết này nếu như một ngày nào đó ta rời khỏi ngươi thì sao?
└ khương thư」
└ khương thư」
//nhìn cậu.//ngươi sẽ đau
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
bao lâu?
└ khương thư」
└ khương thư」
Không rõ
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
có chết không?
└ khương thư」
└ khương thư」
Lại là sự thật. Không né tránh. Bạch Vô Trần im lặng. Rồi khẽ cười. Một nụ cười rất nhẹ.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
Quả nhiên, ta đã vào hang cọp ...
Khương Thư không phản bác. Chỉ nói—
└ khương thư」
└ khương thư」
ngươi có thể hận ta ta không cản
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
Không cần
Cậu ngẩng lên. Ánh mắt không còn hoàn toàn là lạnh.
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
nếu trước kia thì ta đã giết ngươi rồi nhưng bây giờ—
Cậu dừng lại. Rồi nói tiếp, rất chậm—
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
Ta không muốn
Không khí như khựng lại một nhịp. Khương Thư không nói gì. Nhưng tay hắn— Khẽ siết lại.
└ khương thư」
└ khương thư」
vậy thì ở lại
Giọng thấp. Gần như là mệnh lệnh. Nhưng lần này— Không còn ép buộc hoàn toàn. Bạch Vô Trần nhìn hắn. Rất lâu. Rồi—
└ Bạch vô Trần」
└ Bạch vô Trần」
được
Một chữ. Không lớn. Nhưng đủ để thay đổi tất cả. Từ khoảnh khắc đó— Không còn là “bị giữ lại”. Mà là— Ở lại. Dù biết rõ… người trước mặt nguy hiểm. Dù biết rõ… mình đã bị ràng buộc. Nhưng— Cũng chính người đó— Đã không ra tay khi cậu yếu nhất. Đã đứng chắn phía trước. Đã ở lại… suốt những đêm khó chịu nhất. Ngọt—không rõ ràng. Chiếm hữu—không che giấu. Còn Bạch Vô Trần— Biết hết. Nhưng vẫn bước tiếp.
Muốn nă
Muốn nă'c anh bạch vô Trần
ok ba chap đầu tiên chỉ làm ở đâu kiểu như tôi cũng không biết viết ấy

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play