Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cuộc Hôn Nhân Không Lối Thoát | LAVM X PN | Lâm Anh X Phúc Nguyên | Đào Nguyên Anh Lạc

Hợp đồng

tg kute hột me
tg kute hột me
Lần đầu làm chuyện ấy hihi
tg kute hột me
tg kute hột me
mong mng ủng hộ ạa😚
RẦM!!
Cánh cửa phòng làm việc đóng sầm lại
Giọng người phụ nữ trung niên vang lên,đầy áp lực:
NVP
NVP
Con không định kết hôn?
Nguyễn Lâm Anh ngồi phía sau bàn làm việc,ánh mắt lạnh như băng
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không
NVP
NVP
Con 28 tuổi rồi,Lâm Anh!
NVP
NVP
Hội đồng quản trị đang gây áp lực!
NVP
NVP
Gia đình ta cần một cuộc hôn nhân để củng cố vị thế–
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Vị thế của tập đoàn không cần một cuộc hôn nhân giả tạo
Mẹ anh siết chặt tay
NVP
NVP
Vậy con định để cổ phần rơi vào tay người ngoài à?
Lâm Anh im lặng
Một thoáng
Rồi anh đứng dậy
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cho con một tháng
NVP
NVP
Để làm gì?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Con sẽ kết hôn
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nhưng…người do con chọn
Ở một góc khác của thành phố
Một con hẻm nhỏ,ẩm thấp
Phúc Nguyên đứng co ro,tay ôm chặt túi đồ
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Bố ơi...con nói rồi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Con thật sự không còn tiền nữa...
Người đàn ông say xỉn,tay đập mạnh vào bàn
NVP
NVP
Không có tiền?!
NVP
NVP
Mày nghĩ tao tin à?!
BỐP!!
Cái tát khiến Nguyên ngã xuống nền
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Con...con đi làm thêm rồi...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nhưng chưa đủ–
NVP
NVP
Chưa đủ thì đi kiếm thêm!
NVP
NVP
Hay mày muốn tao bị bọn nó chặt tay hả?!
Nguyên cắn môi,mắt đỏ hoe
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
…Con sẽ kiếm
Đêm đó
Nguyên làm thêm ở quán cafe
Tay run run ghi order
???
???
Cho tôi một latte
Cậu cúi đầu,không dám nhìn khách
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Dạ vâng...
???
???
Cậu làm ở đây bao lâu rồi?
Nguyên khựng lại
Là khách quen sao?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Dạ...được vài tháng ạ
???
???
Thiếu tiền?
Cậu giật mình,ngẩng lên
Cậu nhìn rõ người trước mặt
Một người đàn ông mặt vest đen,gương mặt hoàn hảo nhưng lạnh
Cậu lắp bắp:
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em...em không hiểu
Người đó đặt một tấm danh thiếp xuống bàn
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu mở to mắt
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
…!
Cái tên này...ai mà không biết?
Chủ tịch tập đoàn lớn nhất thành phố
Người ở một thế giới hoàn toàn khác cậu
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Ngày mai,10 giờ sáng
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đến địa chỉ này
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Để…để làm gì ạ?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Ký hợp đồng hôn nhân
RẦM!!
Chiếc khay trên tay Nguyên rơi xuống
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Anh...anh đang đùa em à?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nhưng...nhưng em là con trai–
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Tôi biết
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Không...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em không thể...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Chuyện này–
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Ba cậu nợ hai tỷ
Không gian như đông cứng lại
Nguyên sững người
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Anh...anh biết...?
Lâm Anh đặt xuống bàn một tập hồ sơ
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Chủ nợ của ông ta,tôi có thể khiến khoản nợ đó biến mất
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Đổi lại?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu kết hôn với tôi
Nguyên run rẩy:
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Chỉ...chỉ vậy thôi sao...?
Lâm Anh bổ sung:
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Trong hai năm
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đóng vai một người vợ hoàn hảo
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không can thiệp vào cuộc sống của tôi
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Và đặc biệt là...không yêu tôi
Câu cuối cùng được nói ra lạnh như băng
Nguyên cuối đầu,siết chặt tay
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Nếu em không đồng ý?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Ngày mai,chủ nợ sẽ đến nhà cậu
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!
Nguyên tái mặt
Một lúc lâu sau
Cậu bật cười...nhưng là một nụ cười méo mó
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Anh...đúng là người kinh doanh...
Lâm Anh không đáp
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Còn điều khoản gì nữa không?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Lâm Anh nghiêng người,ánh mắt sắc bén nhìn cậu
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không được làm phiền tôi
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không đòi hỏi tình cảm
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Và–...
Anh dừng lại vài giây
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đừng làm tôi thất vọng
Nguyên cầm bút lên
Tay run đến mức không ký nổi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Nếu em ký...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Cuộc sống của em sẽ thay đổi đúng không?
Lâm Anh nhìn cậu
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Tách
Một giọt nước mắt rơi xuống giấy
Nguyên ký tên
Lâm Anh đứng lên
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Chúc mừng
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Từ hôm nay cậu là vợ hợp đồng của tôi
Nguyên ngẩng lên,mắt vẫn còn đỏ
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Em không phải đồ vật
Lâm Anh khựng lại một chút
Rất nhẹ
Nhưng giọng anh...vẫn lạnh
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Tôi biết
Khi Lâm Anh vừa rời đi
Nguyên ngồi lại một mình
Cười
Rồi lại khóc
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Vì tiền...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Mình bán luôn cả cuộc đời rồi sao...?
Ở phía xa
Bên trong xe
NVP
NVP
Chủ tịch,cậu ta...
NVP
NVP
Có vẻ không phù hợp
Lâm Anh nhìn ra ngoài cửa kính
Ánh mắt sâu không đáy
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không cần phù hợp
NVP
NVP
Vậy tại sao lại chọn cậu ấy?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Vì cậu ấy dễ kiểm soát
Nhưng Lâm Anh sẽ chẳng thể biết
Chính lựa chọn "dễ kiểm soát" đấy...
Sẽ là thứ phá hỏng cuộc sống hoàn hảo của cậu
-end-

Sống chung

tg kute hột me
tg kute hột me
Hihi
Giọng nói lạnh tanh của Nguyễn Lâm Anh vang lên:
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Xuống xe
Phúc Nguyên ngồi trong xe
Nhìn ra ngoài...rồi c.h.ế.t lặng
Một căn biệt thự rộng lớn, cổng sắt cao, vườn cây được cắt tỉa hoàn hảo. Đèn vàng hắt lên những bức tường trắng, sang trọng đến mức…cậu thấy mình lạc lõng.
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Đây...là nhà anh?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Là nhà của chúng ta
Nguyên nuốt nước bọt
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em...em ở đây thật hả...?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Em đã ký hợp đồng
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Ờ...
Cậu mở của xe,bước xuống
Vừa đặt chân xuống,cậu đã có cảm giác...
Không thuộc về nơi này
Cửa vừa mở
Nhiều người giúp việc đứng thẳng,đồng loạt cúi đầu:
NVP
NVP
Chào cậu chủ
NVP
NVP
Chào thiếu phu nhân
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!!!
Nguyên đứng hình
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Thi...thiếu phu nhân?!
Cậu quay sang Lâm Anh,mặt đỏ bừng
Lâm Anh bước vào như không có gì
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Gọi như thế là đúng
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nhưng...nhưng em là con trai mà–
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Trong hợp đồng không có điều khoản cấm
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!!
Nguyên nghẹn lời
Cùng lúc đó
Một người quản gia tiến đến
NVP
NVP
Phòng của hai cậu đã chuẩn bị xong
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nguyên giật mình
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Phòng...của hai người?!
Lâm Anh liếc cậu
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Vậy cậu nghĩ sao?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em nghĩ mỗi người một phòng chứ...
Lâm Anh im lặng vài giây
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cũng được
Nguyên chưa kịp thở phào
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nhưng trước mặt người khác
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Chúng ta vẫn phải ngủ chung
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Hả?!
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đó là điều cơ bản nhất để giữ hình ảnh cho cả tôi và cậu
Nguyên ôm đầu
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Trời ơi...
Phòng ngủ
Rộng
Quá rộng
Chiếc giường rộng đến mức Nguyên thấy nó...đủ cho năm người nằm
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Chưa từng được ở chỗ như thế này...
Lâm Anh chậm rãi tháo cà vạt,không nhìn cậu
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Rồi sẽ quen thôi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Không quen nổi đâu...
Lâm Anh quay sang nhìn cậu
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu muốn quay về?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Không...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em không còn nơi nào để về...
Câu nói bật ra từ miệng cậu nhẹ tênh
Nhưng cảm giác nó lại nặng như đá
Lâm Anh nhìn cậu thêm vài giây
Rồi quay đi
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Vậy thì ở đây
Buổi tối
Nguyên ngồi co ro trên sofa,ôm gối
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Sao lại ngồi ở đấy?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em không dám ngủ trên giường...
Lâm Anh đang xem tài liệu
Không ngẩng đầu
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Vì?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Sợ làm bẩn
Lâm Anh khựng lại
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Không ai quan tâm điều đó
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nhưng em quan tâm...
Lâm Anh đặt tài liệu xuống
Đi lại gần
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đứng lên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Hả?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đứng lên
Nguyên ngoan ngoãn đứng dậy
Lâm Anh liềm kéo cậu đi thẳng đến giường
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Nằm xuống
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Không–
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đây là lệnh
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!
Nguyên cứng người
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Anh lúc nào cũng ra lệnh cho người khác vậy à?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Chỉ khi cần thiết
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em không phải nhân viên của anh...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Tùy cậu
Anh buông tay
Quay lại bàn làm việc
Nguyên vẫn đứng đó
Một lúc
Rồi...lén nhìn Lâm Anh
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Anh không ngủ à?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Còn việc
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Anh làm việc như vậy suốt luôn hả?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Không mệt à?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Quen rồi
Nguyên ôm gối,lí nhí:
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Em thấy mệt thay anh...
Lâm Anh không đáp
Nhưng tay anh...khụng lại một chút
Nửa đêm
Nguyên ngủ gục trên sofa
Người cuộn lại như mèo con
Lâm Anh đứng dậy,đi ngang qua
Dừng lại
Nhìn cậu
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Ngốc thật
Anh thở nhẹ
Rồi...cúi xuống
Bế cậu lên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!!
Nguyên mơ màng:
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Đừng...lấy tiền của tôi...
Lâm Anh khựng lại
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Còn mơ thấy tiền?
Anh đặt cậu lên giường
Kéo chăn đắp lại cho cậu
Động tác...rất nhẹ
Sáng hôm sau
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
AAAA!!!
Tiếng hét của cậu vang vọng khắp căn nhà
Lâm Anh cau mày:
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Gì thế?
Nguyên ôm chăn,mặt đỏ như cà chua
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
T-Tại sao em lại nằm trên giường?!
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu tự trèo lên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Không thể nào!!
Lâm Anh nhếch môi rất nhẹ
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Vậy thì tôi bế cậu lên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!!!
Nguyên cứng người
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Anh...anh bế em thật à...?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Vì sao?!
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Tôi không nỡ nhìn vợ mình ngủ dưới đất
Câu nói tưởng chừng như bình thường đó
Nhưng lại khiến Phúc Nguyên...
BÙM!!
Mặt Nguyên đỏ bốc khói
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Đ-Đừng gọi em là vợ!
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nhưng đó là sự thật
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Chỉ là hợp đồng thôi mà!!
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Tôi biết
Bữa sáng
Bàn ăn dài
Đồ ăn đầy
Nguyên ngồi...nhưng không dám gắp
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Ăn đi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Nhiều quá...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không đủ thì gọi thêm
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Không phải vậy...
Nguyên cầm đũa,tay run run
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Chưa từng ăn kiểu này...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Kiểu gì?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Như người giàu
Cậu nói khiến không khí chững lại
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Vậy từ hôm nay
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu là người giàu
Nguyên cười nhẹ
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Không
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Vì?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Vì em vẫn thấy sợ
Lâm Anh không nói gì thêm
Rengg rengg!..
Điện thoại reo
Nguyên giật mình
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
📞...Alo?
Giọng bố cậu gặt gỏng vang lên ở đầu dây bên kia
NVP
NVP
📞Nguyên!Mày kiếm được tiền chưa?!
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
📞Con...con đang–
NVP
NVP
📞Bọn nó lại đến đòi tiền rồi!
NVP
NVP
📞Nếu hôm nay không có tiền–
Cậu hét lên:
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
📞CON SẼ LO!!
Lần đầu tiên
Cậu run rẩy
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
📞...Con sẽ lo...
Cúp máy
Tay cậu vẫn run
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đưa điện thoại đây
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Không
Nguyên lùi lại
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em tự lo được...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu vừa hét
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em...em không sao...
Lâm Anh tiến tới
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu đang sợ
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!
Nguyên cắn môi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Đó không phải việc của anh
Lâm Anh dừng lại
Ánh mặt lạnh đi
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đúng...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không phải việc của tôi
Không khí trở nên xa cách
Nguyên cúi đầu
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Em xin lỗi...
Lâm Anh không trả lời
Chiều hôm đó
Khi Nguyên lén đi về nhà, cậu phát hiện...
Chủ nợ đã biến mất
Bố cậu ngồi im trong góc, không bị thương
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Chuyện gì vậy...?
NVP
NVP
Có người trả hết rồi...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Ai?
NVP
NVP
Không biết...
NVP
NVP
Họ chỉ nói là...
NVP
NVP
Người của Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!
Nguyên đứng c.h.ế.t lặng
Tối
Cậu về nhà
Nhìn Lâm Anh
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Anh trả hết rồi?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em chưa kịp–
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đó là nghĩ vụ của tôi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nhưng–
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đổi lại
Lâm Anh nhìn thẳng vào cậu
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đừng tự ý ra khỏi nhà nữa
Nguyên siết tay
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Anh theo dõi em?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Bảo vệ cậu
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em không cần!!
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nhưng tôi cần
Nguyên nhìn anh
Lần đầu tiên
Sâu trong đôi mắt anh không chỉ thấy sự lạnh lùng
Mà còn có thứ gì đó...
Khó gọi tên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Anh kỳ lạ thật...
Lâm Anh nhìn cậu,không đáp lại
-end-
tg kute hột me
tg kute hột me
Hihi😌

Danh phận

Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Phải đi cùng anh thật à?
Phúc Nguyên đứng trước cửa
Tay siết chặt vạt áo
Hôm nay cậu mặt vest
Lần đầu tiên trong đời
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nhưng em...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em không biết phải làm gì ở đó...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đứng cạnh tôi là đủ
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Nghe áp lực quá...
Lâm Anh liếc cậu
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu đã ký hợp đồng
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Lại hợp đồng...
Xe dừng trước tập đoàn
Cao đến mức Nguyên phải ngửa cổ nhìn
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Chỗ này...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Lớn hơn em nghĩ...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đương nhiên
Cửa xe mở ra
Nhân viên đứng hai bên cúi đầu
NVP
NVP
Chào chủ tịch!
Nguyên giật mình, bước chân chậm lại
Lâm Anh nói nhỏ:
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đi sát tôi
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Ừ...
Cậu vội vàng bước theo
Người gần như dính sát vào anh
Trong thang máy
Chỉ có hai người
Nguyên cúi đầu
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Em thấy mình không hợp với nơi này...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không ai sinh ra đã hợp với mọi thứ
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Nhưng em khác anh...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Ừ
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Vậy sao anh vẫn chọn em?
Lâm Anh nhìn cậu
Ánh mắt sâu thêm vài phần
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Tôi nói rồi
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Vì cậu dễ kiểm soát
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!
Nguyên cụp mắt
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Em biết...
TING!
Cửa thang máy mở
Một nhóm người đứng đợi ở đó
Trong đó,một người phụ nữ bước lên
Tóc dài,dáng chuẩn,ánh mắt sắc sảo
???
???
Lâm Anh,lâu rồi không gặp
Nguyên khựng lại
Cách gọi đó...
Quá thân mật
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Người phụ nữ nhìn sang Nguyên
???
???
...Đây là?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Vợ tôi
Không khí như đóng băng
Cô ta nhíu mày:
???
???
...Vợ?
Nguyên đứng đơ,tai nóng lên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Chào...chị...
Lâm Anh liếc nhẹ
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Gọi là cô Lâm
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...À...chào cô...
Lâm cười nhạt
Lâm
Lâm
Lâm Anh,gu của cậu...
Lâm
Lâm
Thay đổi nhiều thật đấy
Câu nói nhẹ,nhưng đầy ẩn ý
Nguyên siết tay
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Em xin lỗi nếu em–
Lâm
Lâm
Không ai hỏi cậu
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!
Không khí căng lên
Lâm Anh bước lên trước một bước
Chắn trước Nguyên
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đủ rồi
Giọng anh thấp nhưng lạnh
Lâm nhướn mày:
Lâm
Lâm
Cậu bảo vệ cậu ta à?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Đó là vợ tôi
Lâm
Lâm
...Chỉ là hợp đồng thôi mà?
Không gian chợt im lặng
Nguyên sững người
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Sao cô biết...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cô điều tra tôi?
Lâm cười:
Lâm
Lâm
Tôi quan tâm thôi
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không cần
Nguyên đứng phía sau
Tim đập nhanh
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
"...Anh ấy...đang bảo vệ mình?"
Một cảm giác là lạ...len vào trong tâm trí cậu
Phòng họp
Hội đồng quản trị ngồi kín
Một người đàn ông lớn tuổi lên tiếng:
NVP
NVP
Cuối cùng cậu cũng chịu kết hôn rồi,Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
NVP
NVP
Nhưng...chọn một người như này?
Ánh mắt họ đồng loạt đổ dồn về phía Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!
Cậu cúi đầu:
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Xin lỗi...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu không cần xin lỗi
Anh nhìn thẳng vào hội đồng
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Người tôi chọn,không cần ai đánh giá
Một người khác cười lạnh:
NVP
NVP
Cậu chắc chứ?
NVP
NVP
Cậu ta có thể kéo hình ảnh công ty xuống đấy
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không
NVP
NVP
Dựa vào đâu?
Anh tựa lưng vào ghế
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Dựa vào tôi
Nguyên ngẩng lên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Sao anh lại...
Trong lòng cậu...hơi ấm lên một chút
Cuốc họp kéo dài
Toàn nhưng thuật ngữ mà Nguyên không hiểu
Cậu chỉ ngồi im đó
Tay nắm chặt
Giờ nghỉ
Cậu ra ban công
Thở dài
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Mình không thuộc về nơi này...
???
???
Cậu cũng biết à?
Nguyên quay lại
Là Lâm
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Chị...
Lâm
Lâm
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Dạ...
Lâm bước tới gần
Lâm
Lâm
Cậu nghĩ cậu ở bên Lâm Anh được bao lâu?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Em không biết...
Lâm
Lâm
Hay để tôi nói cho
Cô ta cười
Lâm
Lâm
Khi hợp đồng kết thúc
Lâm
Lâm
Cậu sẽ bị vứt bỏ
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!
Nguyên cứng người
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Em biết...
Lâm
Lâm
Vậy sao cậu vẫn bám?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Em không bám...
Lâm
Lâm
Thế là gì?
Lâm
Lâm
Vì tiền?
Câu hỏi đánh trúng tim đen
Nguyên siết tay
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Phải
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em cần tiền
Lâm khá bất ngờ về câu trả lời của cậu
Lâm
Lâm
Thẳng thắn nhỉ?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em không giả tạo
Lâm nhìn cậu
Lâm
Lâm
...Nhưng cậu sẽ đau đấy
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Sao?
Lâm
Lâm
Vì Lâm Anh...
Lâm
Lâm
Không phải người biết yêu
Câu nói rơi xuống...nặng nề
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cô đang nói chuyện gì với vợ tôi?
Giọng anh lúc này lạnh hơn cả lúc trong phòng họp
Nguyên giật mình
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Anh...
Lâm quay lại
Lâm
Lâm
Tôi chỉ nói sự thật thôi
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không cần
Lâm
Lâm
Cậu sợ cậu ta biết à?
Lâm Anh bước tới
Kéo nhẹ Nguyên ra phía sau
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cô đi được rồi
Lâm
Lâm
...Cậu thay đổi thật rồi
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không
Lâm
Lâm
Lâm nhìn cậu
Lâm
Lâm
Vì cậu ta
Cô ta rời đi
Chỉ còn lại hai người
Nguyên cúi đầu
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Em xin lỗi...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Vì?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Em làm phiền anh...
Lâm Anh nhìn cậu
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Không
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nhưng em–
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu không sai
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Anh...
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nói gì cơ...?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Tôi nói cậu không sai
Giọng anh không còn lạnh như trước
Nguyên lí nhí:
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Cô ấy nói đúng mà...
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cái gì?
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Anh không biết yêu...
Không khí đông cứng
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Cậu tin cô ta?
Nguyên không trả lời
Chỉ cúi đầu
Lâm Anh quay đi
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Tốt
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Hả?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Như thế sẽ tốt cho cả hai
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!
Tim Nguyên chùng xuống
Chiều
Trên xe
Không ai nói gì
Đột nhiên
Lâm Anh lên tiếng:
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Sau này
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Nếu có ai nói gì–
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Dạ?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
Không cần tin
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...Vì sao?
Nguyễn Lâm Anh
Nguyễn Lâm Anh
...Vì tôi chưa từng nói với cậu rằng tôi không biết yêu
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
...!
Nguyên sững người
Tim đập nhanh bất thường
-end-
tg kute hột me
tg kute hột me
Họo~~
tg kute hột me
tg kute hột me
Không liên quan nhưng...
tg kute hột me
tg kute hột me
NovelToon
tg kute hột me
tg kute hột me
Cái tỉ lệ quái đản gì đây hạ Lê Duy Lân ơi??

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play