•[ Khương Thư X Bạch Vô Trần] •
1 phần tóm tắt
t/g
Tht ra tao cảm thấy 2 cha này hợp đôi sao ấy
Bạch Vô Trần và Khương Thư đứng ở hai phía đối lập.
Một người thanh lãnh, giữ nguyên tắc; một kẻ tàn nhẫn, làm việc không từ thủ đoạn.
Họ nhiều lần giao đấu, mỗi lần đều là sống chết.
Nhưng sâu trong đó, lại có một thứ cảm xúc mơ hồ chưa từng được gọi tên.
Trong một lần tranh đoạt bảo vật, cả hai rơi vào bẫy.
Một loại kịch độc đặc biệt lan ra trong không khí.
Không giết ngay
Nhưng kích phát dục niệm, nếu không giải sẽ chết trong đau đớn
Cả hai bị nhốt trong trận pháp, không thể thoát ra.
Ban đầu họ vẫn chống cự, vẫn cãi vã, thậm chí định giết nhau.
Nhưng độc phát tác càng lúc càng mạnh.
Hơi thở rối loạn, lý trí dần tan rã.
Giữa sống và chết… họ buộc phải lựa chọn. Đêm đó, họ ở lại bên nhau để cùng sống sót
Nhưng cũng chính đêm đó, những cảm xúc bị chôn vùi lâu nay… vượt khỏi kiểm soát.
Khi tỉnh lại, mọi thứ đã không thể quay lại như cũ.
Bạch Vô Trần rời đi trước.
Không nói gì, không quay đầu.
Khương Thư tỉnh dậy chỉ thấy khoảng trống.
Hắn không đuổi theo — nhưng từ đó trong lòng lại có một vết chấp niệm không thể xóa.
Bạch Vô Trần sống ẩn dật, một mình nuôi con.
Đứa bé trai có đôi mắt giống cậu, nhưng thần thái lại phảng phất Khương Thư.
Cậu đặt tên nó là: Khương Bạch Nha
“Khương” – họ của người kia
“Bạch” – là chính cậu
“Nha” – như một mầm non, khởi đầu mới
Đứa bé gọi:
Bạch Vô Trần là cha nhỏ
Khương Thư (dù chưa từng gặp) là cha lớn
Như thể… trong lòng cậu chưa từng hoàn toàn phủ nhận hắn
Một ngày, Khương Thư vô tình gặp đứa trẻ.
Chỉ cần một ánh mắt — hắn nhận ra ngay.
Không cần bằng chứng.
Không cần giải thích.
Đó là con hắn.
Hắn bắt đầu theo dõi, âm thầm xác nhận.
Càng nhìn, càng chắc chắn.
Khi gặp lại Bạch Vô Trần:
Cậu lạnh lùng, phủ nhận mọi thứ
Hắn không nổi giận… mà càng trở nên nguy hiểm hơn
Khương Thư không hỏi nữa.
Hắn ở lại, từng bước ép gần cuộc sống của hai cha con.
Không phải cướp đoạt ngay
Mà là chiếm lại từng chút một
Khương Bạch Nha trở thành cầu nối:
Gần gũi với Khương Thư một cách tự nhiên
Khiến Bạch Vô Trần không thể hoàn toàn đẩy hắn ra
Từng chút một:
Hiểu lầm được gỡ
Cảm xúc cũ trỗi dậy
Nhưng cũng đầy giằng xé
Cuối cùng:
Bạch Vô Trần không còn rời đi nữa
Khương Thư không buông tay thêm lần nào
Không phải một cái kết hoàn hảo ngay lập tức.
Nhưng là một gia đình được ghép lại từ:
chấp niệm
tổn thương
và cả tình cảm chưa từng biến mất
Sáng hôm sau – khoảng lặng nghẹt thở
Không gian trong trận pháp tối lại từng chút một.
Khói mỏng lan ra, mang theo mùi hương ngọt đến mức khó chịu.
Bạch Vô Trần là người nhận ra trước — sắc mặt cậu lập tức thay đổi.
Bạch vô Trần
đừng hít vào ... có độc
Nhưng đã muộn.
Khương Thư đứng đối diện, ánh mắt cũng trầm xuống. Hắn vận công, muốn ép độc ra ngoài — nhưng nội lực vừa chuyển động, khí tức trong cơ thể lại càng rối loạn.
Loại độc này… không phải để giết người ngay.
Mà là để bẻ gãy ý chí.
Bạch Vô Trần lùi lại một bước, tựa lưng vào vách đá.
Hơi thở cậu dần mất nhịp, tay siết chặt vạt áo.
Bạch vô Trần
Giữ khoảng cách ...
Giọng cậu vẫn lạnh — nhưng không còn vững như trước.
Khương Thư nhìn cậu, không tiến tới.
Nhưng ánh mắt hắn… đã bắt đầu thay đổi.
Không còn là sát ý thuần túy.
Mà là thứ gì đó phức tạp hơn, bị ép trồi lên từ sâu trong lòng.
Thời gian trôi qua rất chậm.
Mỗi nhịp thở đều trở nên nặng nề.
Lý trí như bị kéo căng đến giới hạn.
Bạch Vô Trần cắn răng, cố giữ tỉnh táo.
Nhưng độc tính lan nhanh hơn cậu tưởng.
Cơ thể không nghe theo ý muốn nữa.
khương thư
Muốn sống thì chỉ còn ... một cách
Giọng Khương Thư trầm xuống, khàn đi.
Bạch Vô Trần ngẩng lên, ánh mắt lạnh lẽo
Cậu biết hắn muốn nói gì.
Cũng biết… hắn không sai.
Một khoảng lặng kéo dài.
Không ai bước tới trước.
Nhưng cũng không ai có thể rời đi.
Cuối cùng, Bạch Vô Trần khép mắt lại một giây.
Khi mở ra — sự do dự đã biến mất.
Chỉ còn lại quyết định.
Bạch vô Trần
//Giọng cậu rất khẽ.// Sau khi ra ngoài… coi như chưa từng xảy ra.
Khương Thư nhìn cậu rất lâu.
Rồi hắn bật cười — một tiếng cười thấp, mang theo thứ cảm xúc khó đoán.
Nhưng trong ánh mắt hắn, rõ ràng không phải là “được” đơn giản như vậy.
Ngọn đèn trong trận pháp lay động.
Bóng hai người chồng lên nhau trên vách đá.
Ngoài kia, trận pháp vẫn vận chuyển, khóa chặt mọi lối thoát.
Còn bên trong —
một ranh giới nào đó đã bị phá vỡ.
Ánh sáng len qua khe đá.
Mỏng. Lạnh. Nhạt nhòa.
Trận pháp đã yếu đi, nhưng dư âm vẫn còn — không khí nặng nề như chưa kịp tan.
Bạch Vô Trần tỉnh dậy.
Không phải vì nghỉ đủ.
Mà là… không thể ngủ tiếp.
Cậu mở mắt.
Ánh nhìn lặng đi trong một thoáng — rồi lập tức dời sang hướng khác.
Không nhìn.
Không kiểm tra.
Như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi… mọi thứ sẽ mất kiểm soát.
Cậu ngồi dậy.
Động tác rất chậm. Rất gọn.
Y phục được chỉnh lại ngay ngắn.
Từng nếp gấp… đều giống như cũ.
Chỉ có đầu ngón tay hơi run — nhưng cậu ép nó dừng lại.
Phía sau lưng.
Có người.
Bạch Vô Trần biết.
Từ lúc tỉnh dậy… cậu đã biết.
Không ai lên tiếng.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Thời gian kéo dài đến mức khó chịu.
Giọng Khương Thư vang lên.
Thấp. Khàn. Rất gần.
Bạch Vô Trần khựng lại trong một thoáng rất ngắn.
Chỉ một thoáng.
Cậu đáp.
Ngắn.
Lạnh.
Không quay đầu.
Lại im lặng.
Khương Thư ngồi dậy.
Không vội.
Ánh mắt hắn dừng trên lưng cậu — không che giấu, cũng không né tránh.
Bạch vô Trần
Ta biết //cắt ngang//
Nhanh hơn cần thiết.
Không khí lại rơi vào khoảng trống.
Có thứ gì đó… không còn giống trước.
Nhưng cũng không ai muốn chạm vào nó.
Khương Thư đứng dậy.
Bước chân rất nhẹ.
Nhưng mỗi bước… đều khiến khoảng cách giữa họ trở nên rõ ràng hơn.
Bạch Vô Trần cảm nhận được.
Rất rõ.
Cậu siết tay.
Không quay lại.
khương thư
đêm qua —//lên tiếng//
Lần này, giọng Bạch Vô Trần lạnh hẳn xuống.
Cắt ngang.
Dứt khoát.
Lần đầu tiên — Khương Thư im lặng.
Hắn nhìn cậu.
Rất lâu.
Hắn hỏi.
Không lớn tiếng.
Không ép buộc.
Nhưng… thẳng.
Bạch Vô Trần cứng lại.
Một giây.
Hai giây.
Rồi cuối cùng… cậu quay lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không còn sát khí như những lần trước.
Cũng không còn hoàn toàn lạnh lẽo.
Mà là—
một thứ gì đó nguy hiểm hơn.
Bạch vô Trần
Chỉ là không cần thiết ...
Bạch Vô Trần nói.
Chậm. Rõ từng chữ.
Khương Thư nhìn cậu.
Ánh mắt tối lại.
khương thư
Không cần thiết ...
Hắn lặp lại.
Như đang nếm thử từng chữ.
Một nụ cười rất nhẹ thoáng qua.
Không rõ là cười hay không.
Chỉ một chữ.
Nhưng từ khoảnh khắc đó —
cả hai đều biết.
Không có cái gọi là “không cần thiết”.
Chỉ là… chưa ai muốn thừa nhận.
Không gian lại chìm vào im lặng.
Nhưng lần này —
không còn là im lặng vô nghĩa.
Mà là im lặng…
trước khi mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Phá trận – phối hợp trong im lặng
Trận pháp vẫn còn dư lực.
Ánh sáng yếu ớt chớp tắt giữa không gian, từng đường trận văn lơ lửng như tơ nhện.
Bạch Vô Trần bước lên trước.
Không nhìn Khương Thư.
Bạch vô Trần
Trận nhãn phía đông
Giọng cậu bình ổn. Lạnh. Không dư một chút cảm xúc.
Khương Thư liếc qua.
Chỉ một cái liếc.
Không cần bàn thêm.
Hai người tách ra — nhưng không phải thật sự tách rời.
Mỗi bước di chuyển, mỗi lần xuất chiêu…
đều chuẩn xác đến mức đáng sợ.
Kiếm khí của Bạch Vô Trần chém xuống.
Cùng lúc, Khương Thư đánh vào điểm yếu còn lại.
Không lệch một nhịp.
Không sai một phân.
Giống như—
họ đã làm điều này vô số lần.
Nhưng lần này…
không ai nhìn nhau.
Bạch Vô Trần nói.
Khương Thư đã ở đó trước khi câu nói kết thúc.
ẦM—
Trận pháp rung chuyển.
Ánh sáng vỡ ra từng mảnh.
Một khe hở xuất hiện.
Khoảnh khắc phá vỡ
Hai người đồng thời xuất thủ.
Lực đạo giao nhau.
Không xung đột.
Mà hòa làm một.
ẦM!!!
Trận pháp nổ tung.
Ánh sáng tràn vào như dòng nước vỡ đập.
Trong khoảnh khắc đó—
bóng của hai người chồng lên nhau.
Rồi tách ra.
Ra khỏi hang động – khoảng cách rõ ràng
Không khí bên ngoài lạnh hơn.
Trong hơn.
Bạch Vô Trần bước ra trước.
Không dừng.
Không chần chừ.
Như thể… chỉ cần ở lại thêm một khắc thôi—
cậu sẽ không còn giữ được khoảng cách này nữa.
Sau lưng, bước chân Khương Thư vang lên.
Không nhanh.
Nhưng cũng không chậm.
Bạch vô Trần
//không quay đầu// không liên quan tới ngươi
Gió thổi qua.
Mang theo hơi lạnh len vào khoảng trống giữa hai người.
Một bước.
Hai bước.
Khoảng cách kéo dài.
Khương Thư không đuổi theo ngay.
Hắn đứng đó.
Nhìn bóng lưng cậu.
Ánh mắt sâu đến mức… gần như nuốt trọn mọi thứ.
khương thư
" bạch vô Trần"
Lần này, giọng hắn thấp hơn.
Không ép buộc.
Nhưng nặng.
Bước chân phía trước… dừng lại.
Không quay đầu.
Bạch Vô Trần cắt ngang.
Giọng lạnh hơn cả gió.
Bạch vô Trần
Coi như chưa từng xảy ra
Im lặng.
Một lúc rất lâu.
Khương Thư khẽ cười.
Không rõ ý vị.
khương thư
Ngươi thực sự ...tin mình có thể quên ?
Bạch Vô Trần siết tay.
Nhưng không để lộ ra ngoài.
Bạch vô Trần
Không cần quên... chỉ cần không nhắc lại ...
Lần này—
cậu bước tiếp.
Không dừng nữa.
Khương Thư không gọi thêm.
Cũng không đuổi theo.
Hắn đứng đó.
Giữa ánh sáng và bóng tối.
Nhìn theo hướng cậu rời đi.
Rất lâu.
Hắn lặp lại, khẽ.
Rồi bật cười.
Nhưng trong ánh mắt—
không có chút gì gọi là buông xuống.
Ngược lại.
Thứ gì đó vừa được gieo xuống.
Không phải hận.
Mà là—
một loại chấp niệm còn nguy hiểm hơn nhiều.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play