Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Mộng Tương Tương Thành Bệnh.

Chết đi sống lại.

"Đoan Tương Hà a Đoan Tương Hà, ngươi cũng có ngày hôm nay."

Thịnh Nhan Lệ vừa gằn giọng nói vừa đá vào người đang nằm trong vũng máu, khuôn mặt tú lệ cũng trở nên dữ tợn, xấu xí: "Sao vậy, sao không tiếp tục lên mặt với ta nữa đi?"

"Không phải ngươi đắc ý lắm sao?"

"Ỷ hoàng đế sủng ái ngươi mới có thể gả cho thái tử ca ca làm thái tử phi chứ ngươi có cái gì hơn ta!?"

"Có cái gì hơn ta hả!?"

Thịnh Nhan Lệ giống như phát điên rồi, nhưng người nằm trong vũng máu lại một biểu cảm cũng không có, chỉ có tĩnh lặng.

Đoan Tương Hà cảm thấy mình sắp chết rồi. Mà người chết thì hết, có cái gì để nói.

Nếu có một cơ hội sống, cô cũng sẽ cố gắng. Nếu có một cơ hội, cô sẽ không...

Cuối cùng Thịnh Nhan Lệ cũng cảm thấy nhàm chán mà ngừng lại trạng thái phát điên của mình khi cung nữ bên người nàng ta nói rằng Đoan Tương Hà đã tắt thở.

Nhưng Đoan Tương Hà lại cảm thấy mình chưa chết.

Nàng thấy Thịnh Nhan Lệ được binh lính của thái tử hộ tống rời đi. Nghe thấy hoàng cung vang lên tiếng khóc hô "hoàng thượng băng hà rồi".

Trong lòng nàng trống rỗng.

Hoàng thượng băng hà rồi... Người đã xem nàng như con gái, Đoan Tương Hà đau xót nhưng không thể rơi một giọt nước mắt.

Nàng muốn đi xem người, muốn biết vì sao người chết, có phải thái tử... Nhưng làm sao cũng không rời khỏi nơi này được.

Đoan Tương Hà tuyệt vọng, ngơ ngác lơ lửng ở đó.

Đột nhiên bên tai nàng vang lên tiếng bước chân, Đoan Tương Hà bất giác đưa đôi mắt trống rỗng nhìn sang, sau đó nàng nhìn thấy...

Ôn Phùng, đại Đốc công của Minh xưởng... Sao hắn lại ở đây?

Đoan Tương Hà không biết, nàng cũng chỉ có thể ngơ ngác nhìn Ôn Phùng từng bước một đi tới chỗ nàng.

Khuôn mặt hắn vẫn không có chút cảm xúc nào, lạnh băng như con người hắn mà nàng đã biết.

Nhưng hắn lại đem thi thể không người ngó ngàng nằm trong vũng máu của nàng, không sợ máu vấy bẩn bào phục của hắn, cẩn thận ôm lên, mang đi.

...

"Tương Hà tỷ? Tương Hà tỷ? Tỷ có nghe ta nói gì không vậy?"

Đoan Tương Hà cứ ngỡ mình đã chết bất giác giật mình khi nghe thấy giọng nói đã vang lên không ngừng vào khoảnh khắc mình chết, không khỏi bàng hoàng dời mắt về nơi phát ra âm thanh. Sau đó nàng sững sờ, cả người triệt để ngốc.

Thịnh Nhan Lệ...

Đây là... Sao lại thế này? Sao nàng lại nhìn thấy Thịnh Nhan Lệ nữa... Không, không đúng, cảnh tượng này không đúng. Từ khi xảy ra cung biến Thịnh Nhan Lệ chỉ hận không hiện rõ hận ý với nàng lên mặt, không thể nào có chuyện gọi nàng thân thiết như thế, còn cười e lệ giả tạo với nàng như vậy. Dáng vẻ này nàng chỉ thấy trước đây...

Đây là sao...

Đoan Tương Hà khác lạ nhưng Thịnh Nhan Lệ lại không nhận ra, nàng ta không biết mình đã bại lộ bộ mặt giả tạo, còn đang ra sức diễn cho tròn vai tỷ muội tình thâm. Thấy Đoan Tương Hà nhìn qua thì nũng nịu nói: "Tương Hà tỷ, có thật là tỷ sẽ gả cho thái tử không, tỷ nói một tiếng đi để bọn ta cùng chúc mừng tỷ."

Chúc mừng? Phải không?

Hay lúc nói những lời này, trong lòng ngươi đang cất giấu một cây dao, hận không thể chém chết ta? Như vậy thái tử ca ca của ngươi sẽ không lấy ta được nữa?

Sự giả tạo của Thịnh Nhan Lệ trực tiếp khiến Đoan Tương Hà vượt qua nổi hoang mang mà bất giác thuận lòng nghĩ. Nhưng rất nhanh nàng đã giật mình vì nhận ra điều gì.

Không, không đúng, những lời này nàng từng nghe thấy một lần rồi!

Là lần đó, trong buổi tụ tập nhàm chán lần nào cũng như lần nào của nhóm tiểu thư thế gia kinh thành vào trước lúc Đoan Tương Hà nàng được phụng chỉ tứ hôn cho Tôn Minh Duật, thái tử đương triều, thanh mai chúc mã từ nhỏ đến lớn của nàng.

Đoan Tương Hà choàng tỉnh, nhưng lại từ trong hoang mang đi đến một hoang mang khác: Sao lại thế này?

"Tương Hà tỷ?"

Trong tiếng gọi ngờ vực, Đoan Tương Hà trong cơn mê mang bất giác ngước mắt, vô tình nhìn thẳng vào Thịnh Nhan Lệ với cảm xúc thật.

Đây là kẻ đã giết chết mình.

Nhưng trên khuôn mặt nàng cũng không có bao nhiêu cảm xúc, không có sợ hãi, không có hận ý muốn giết người, chỉ có cái nhìn hờ hững và lãnh đạm như chết.

Thật ra đây có thể xem là biểu hiện ngày thường của Đoan Tương Hà, bình thường nàng vẫn luôn như vậy, lạnh nhạt với mọi thứ, thờ ơ với mọi thứ. Nhưng người bị nàng nhìn lại giật thót tim, cứ như bị nhìn thấu nội tâm, bàng hoàng run sợ.

Chẳng qua Thịnh Nhan Lệ là người có tâm làm ác nên nàng ta chỉ âm thầm sợ hãi một cách khó hiểu, ngoài mặt thì giả bộ quan tâm hỏi han: "Tỷ sao vậy? Nãy giờ cứ thất thần?"

Lòng người dối trá.

"Tiểu thư người không khỏe à? Nếu không hôm nay đến đây thôi? Chúng ta về đi."

Tỳ nữ của nàng, Tiểu Tình đứng bên cạnh nghe vậy thì không khỏi lo lắng đề nghị.

Đám tiểu thư dự buổi tụ họp cũng không lép vế mà nhiệt tình nhao nhao tỏ vẻ.

"Đúng vậy."

"Hay là cứ thế đi, quận chúa."

"Tụ họp lúc nào cũng được, quan trọng là sức khỏe."

Đoan Tương Hà không nói gì, lẳng lặng nhìn mấy người bọn họ chợt nghĩ có phải bọn họ cũng giống Thịnh Nhan Lệ ngoài mặt khác, trong lòng khác. Sở dĩ nhiệt tình qua lại với nàng là vì hoàng đế nghĩa phụ của nàng? Như Thịnh Nhan Lệ dù chán ghét nàng như thế vẫn có thể cười tỏ ra thân cận. Thật ra cũng không phải Đoan Tương Hà không biết, chẳng qua trước giờ đều không để bụng.

Tuy rằng vẫn chưa rõ hoàn cảnh bây giờ là sao nhưng Đoan Tương Hà có thể xem như người đã từng nếm qua cái chết, bảo nàng tiếp tục điềm nhiên ngây thơ như trước đây sao mà được. Nàng không có sở cầu nhưng không phải không có tính tình, đó là chưa nói... Bị kiếm đâm vào người rất đau...

Nghĩ như vậy Đoan Tương Hà bất giác nhăn mày, khuôn mặt nhỏ cũng có chút trắng.

Tiểu Tình không đợi nữa lập tức kéo nàng lên: "Tiểu thư mình về đi."

Đoan Tương Hà cũng không khước từ mà thuận theo lực kéo đứng lên.

Đám tiểu thư khuê các nhìn nhau, rồi cũng nhao nhao ngồi dậy: "Bọn ta tiễn ngươi."

Thịnh Nhan Lệ càng nghĩa không từ nan, sắm tròn vai diễn của mình níu tay nàng nói: "Ta đưa tỷ về."

Đoan Tương Hà khéo léo tránh tay nàng ta ra, đầy mặt lãnh đạm: "Không sao, mọi người cứ tiếp tục đi."

Nói rồi nàng nương theo cái đỡ của Tiểu Tình quay lưng rời đi.

Nhưng khác với những lần trước, lần này nàng không có vô tư rời đi mà khi đến khúc quanh trên cầu thủy tạ thì chợt quay đầu nhìn về nơi đám người đang ngồi.

Dù chỉ là một thoáng dừng, cũng chỉ nghe loáng thoáng mấy câu.

"Xem nàng ta giả bộ thanh cao kìa."

"Có cái gì hơn người, còn không phải ỷ vào hoàng thượng..."

Đoan Tương Hà nhìn thấy vẻ mặt bực bội khó chịu, mất kiên nhẫn, tai nghe những lời nói đầy ghen ghét. Đặc biệt là ánh mắt như xà độc, âm u của Thịnh Nhan Lệ...

Đột nhiên nàng nghe Tiểu Tình oán thán: "Tiểu thư, người biết bọn họ đều chẳng ưa gì mình sao còn theo bọn họ làm gì."

"Bọn họ nói rất tốt lại có ai thật sự chấp nhất muốn đi tiễn người. Thật là một đám trong ngoài bất nhất."

Đoan Tương Hà rủ mắt không nói gì, điềm tĩnh cất bước đi theo Tiểu Tình rời khỏi đình thủy tạ.

Thì ra... Nàng đã sống lại.

Nàng vậy mà sống lại rồi.

Đoan Tương Hà không biết nên diễn tả cảm xúc lúc này của mình, nàng lảo đảo vịnh vào một hòn non bộ nhưng trong lòng chỉ có một ý nghĩ vô cùng mãnh liệt, may mắn, may mắn lúc này còn chưa muộn. Hoàng đế nghĩa phụ của nàng chưa ban hôn, ông chỉ mới hỏi suy nghĩ của nàng, nàng vẫn chưa đồng ý.

Thật ra lúc đó cũng không phải nàng muốn suy nghĩ thêm, là nghĩa phụ thương nàng, không muốn nàng quyết định chuyện chung thân đại sự quá qua loa. Người nghĩa phụ tôn quý kia thật sự vì mẫu thân đã tuẫn táng theo phụ thân nàng mà yêu thương nàng còn hơn con ruột. Đến tương lai sau này đều nghĩ tốt cho nàng... Làm thái tử phi, tương lai là hoàng hậu tôn quý nhất thiên hạ, còn gì tốt bằng nữa.

"Tiểu thư, người sao vậy? Không đúng, tiểu thư, phía trước là..."

Tiếng kêu lo lắng của Tiểu Tình vang lên kéo hồn Đoan Tương Hà về. Nàng bất giác ngẩng đầu lên.

Ngay lập tức ánh mắt nàng liền va vào một thân ảnh thâm trầm như bóng ma đang dần đi đến cùng với một đoạn hình ảnh hiện lên trong đầu, cả hai lồng vào nhau một cách hoàn mỹ rồi chỉ còn một.

Tròng mắt nàng co lại, Ôn Phùng...

Đúng rồi, cũng là ngày này của kiếp trước, nàng bắt gặp Ôn Phùng, đại Đốc công của Minh xưởng.

Nhưng lúc đó nàng e dè, nghi ngại hắn, nàng không dám ngẩng đầu nhìn hắn mà cúi đầu đợi hắn đi qua rồi mới rời đi, cũng chưa từng thắc mắc vì sao hắn lại ở đây. Đại Đốc công không ở trong Minh xưởng tối tăm của hắn mà xuất hiện ở nên huân quý kinh thành thường tổ chức tiệc tùng, tụ hội, xa hoa lãng phí... Nàng bất chợt nghĩ ngoại trừ lúc này có phải trước đây mình đã tình cờ đụng trúng hắn rất nhiều lần không, nhưng nhớ không ra.

Vì sao hắn lại ở đây, bây giờ nàng lại muốn biết.

Tựa như nàng muốn biết lúc đó sao hắn lại xuất hiện, nhặt xác cho nàng.

Đoan Tương Hà bất giác dời bước chân hướng về phía người nọ đi tới.

Tiểu Tình lại không hề bước, tiểu nha đầu vội vàng kéo tay nàng, muốn tránh đi: "Tiểu thư, là Đốc công."

Đoan Tương Hà bị nàng ấy kéo suýt thì lảo đảo.

Không phải nàng không hiểu cảm xúc của Tiểu Tình, lúc trước chẳng phải nàng cũng chủ động tránh hắn ư.

"An tâm, đừng sợ."

Đoan Tương Hà vỗ tay tiểu nha đầu, giọng điệu trầm ổn đáng tin của khiến Tiểu Tình an tâm. Ngay lúc đó Đoan Tương Hà đã ổn định thân hình cất bước đoan trang điềm đạm đi về phía người nọ, trước ánh mắt kinh hãi của Tiểu Tình cất giọng gọi: "Đốc công."

Đốc công Minh xưởng, người sợ người trốn.

Trong khi ấy người bị nàng gọi lại giật mình đứng lại, bàn tay giấu trong tay áo rộng rũ xuống khẽ nắm chặt cùng với biểu tình đè nén kín đáo một cách bệnh hoạn.

Coi như Đoan Tương Hà không thấy những thứ đó nhưng nàng lại thấy rõ ràng cái thụt lùi gần như là phản ứng bản năng xảy ra trong tích tắt, nhỏ bé đến không đáng kể của hắn.

Ôn Phùng mà lại có cái biểu hiện lùi bước đó ư?

Bây giờ nói hắn chẳng có tâm tư gì với nàng Đoan Tương Hà nhất định không tin.

Có lẽ ngay từ đầu Đoan Tương Hà vốn đã không có sợ hãi gì mà chỉ là không muốn tiếp xúc, hay sau khi chết một lần lá gan của nàng lại phình to ra nên khi đến trước mặt người nọ, nàng không chút e ngại ngẩng đầu nhìn hắn.

Còn người nọ, Đoan Tương Hà nhạy bén phát hiện thân hình hắn có vẻ cứng đờ, phản ứng ngắt ngứ. Cho dù là lúc này vẻ mặt của hắn vẫn lạnh tanh, không cảm xúc, còn có hơi nguy hiểm khi đôi mắt đen thui kia nhìn người ta chằm chằm, môi mím chặt... Có vẻ đầy thiếu kiên nhẫn, khiến người ta mãi lo sợ hãi, sợ phiền phức mà trốn tránh. Rồi như thế, biểu hiện bên dưới bộ bào phục vừa đen vừa rộng được giấu kín một cách hoàn mỹ.

Đoan Tương Hà nhướng mày.

Nàng sống trên đời suốt mười tám năm chưa từng sinh ra hứng thú với bất kỳ thứ gì, cho dù là thời điểm được gả cho thái tử tôn quý làm thái tử phi. Lúc này đây nàng đột nhiên có cảm xúc gần như là điên cuồng muốn làm rõ bí mật ẩn giấu phía sau biểu hiện như chuột thấy mèo kia.

"Đốc công, không ngờ lại được thấy ngài ở đây."

Đoan Tương Hà đột nhiên khó được nói đùa: "Ngài đến chơi hay đến bắt người, xét nhà diệt tộc?"

Có điều người khác nghe thấy lời nói đùa của nàng lại không hề muốn cười mà chỉ thấy hãi hùng khiếp vía.

Từ lúc Văn Ưng đế đăng cơ chưa được hai năm đã lập nên địa phương như Minh xưởng, cho đại Đốc công Ôn Phùng địa vị khó lường khiến người người sợ hãi như vậy thì trong dân gian đã bắt đầu lưu truyền một câu nói: Nơi nào có Đốc công thì nơi đó trở thành nhà hoang. Minh xương càng là nơi con người không dám vào.

Làm cũng làm suốt mười hai năm, hắn giống như ôn dịch, khiến người ta chỉ muốn tránh xa, bị người ta âm thầm hay công khai mắng chửi dù những chuyện hắn làm đều là ý của Văn Ưng đế thôi.

Thế mà có người lại dám đem chuyện này ra nói đùa.

May mắn lúc này ngoại trừ đương sự thì cũng chỉ có hai người nghe thấy phát ngôn kinh hãi thế tục đó, thế nhưng riêng Tiểu Tình đã đứng tim, thiếu điều mềm chân ngã ngồi trên đất rồi. Trong lòng thì than khóc: Bà cô của ta ơi, sao bình thường không thấy người xốc nổi như vậy. Ngài có biết mình đang nói gì không!!

Tiểu Tình khiếp sợ, chẳng dám ngẩng đầu nhìn xem biểu hiện của Ôn Phùng nữa mà thầm đề phòng trong lòng. Tiểu nha đầu nghĩ, nếu lát nữa Ôn Phùng muốn làm gì tiểu thư thì mình sẽ lập tức lôi bệ hạ ra.

Nhưng Đoan Tương Hà lại chẳng hề hiểu cho nội tâm của nha hoàn nhà mình, nàng thẳng lưng, ngưỡng cổ, ngẩng đầu nhìn thẳng vào người trước mặt.

Rồi bởi vì vậy mà nàng nhìn thấy những thứ mà trước đây mình không thấy.

Tựa như đến lúc chết nàng mới nhận ra cái người luôn âm trầm đáng sợ nọ có gì đó với nàng.

Nhưng lại luôn sợ không dám tới gần nàng.

Ôn Phùng... Mà sợ ư?

Ôn Phùng sợ?

Có lẽ không phải vậy, trong đôi mắt đen đặc, sâu thẳm tĩnh lặng tựa bóng đêm vô tận kia như đang có một dòng nước xoáy, hướng về thân ảnh trước mặt cuộn trào mãnh liệt, như điên cuồng muốn cuốn lấy người trước mặt hắn, cùng tiến vào vực sâu. Nhưng nó luôn ẩn nhẫn giữa bờ vực, như sợ làm hỏng người trước mặt.

Có tình bây giờ người nọ lại chủ động tiến vào phạm vi của hắn, đứng trước nanh vuốt của hắn. Khoảng cách này không thể nghi ngờ là kích thích hắn vô cùng... Hắn, có nên, vươn tay ra, bắt lấy con mồi này không...

Ôn Phùng nhất thời không nói lời nào. Hắn biết mình đã để lộ sự thất thố trước mặt Đoan Tương Hà. Đáng lý ra hắn nên nói một câu, hay là lạnh lùng bỏ đi như bình thường. Nhưng hắn...

Móng tay Ôn Phùng không khống chế được mà ghim vào lòng bàn tay. Răng hổ nghiến qua nghiến lại mấy lần, cuối cùng hắn vẫn giằng lại dục vọng cuồn cuộn trong lòng, không tiến lên...

Nhưng hắn lại không nhịn được hỏi...

"Quận chúa, nàng không sợ ta?"

Bởi vì quá đè nén nên giọng hắn khàn đến đáng sợ.

Rơi vào tai Tiểu Tình chính là không khác gì tiếng vọng từ cõi Tu La, khiến da đầu nha đầu run lên, vô thức siết chặt cánh tay Đoan Tương Hà phát đau.

Nhưng Đoan Tương Hà không để ý, nàng cũng không có sợ như nàng ấy.

Giống như đã nhận định sự đáng sợ của người trước mặt đối với nàng chỉ là con hổ giấy mà thôi.

Khi bỏ qua dáng vẻ hung hãn bên ngoài đó, nàng cũng nhìn thấy được rõ hơn về người nọ.

Lúc này Đoan Tương Hà chỉ biết một điều, Ôn Phùng thật sự có ý với mình.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play