Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Hắc Miêu ]: Đóa Hồng Đen Trong Tay Kẻ Thao Túng

Chương 1: Chiếc Lồng Son Của Kẻ Điên

Biệt thự nằm biệt lập trên sườn núi ngoại ô thành phố, nơi không một ai được phép bước vào nếu không có sự cho phép của Thẩm Mộng Dao
Đằng sau lớp cửa kính cách âm dày cộm, thế giới bên trong lại là một khung cảnh hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn mà người đời thường gán cho vị Nhị tiểu thư Thẩm gia
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Chị ơi, đôi giày này của chị đẹp quá
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Để Dao Dao lau nó giúp chị nhé
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ quỳ rạp trên sàn nhà lạnh lẽo, mái tóc xõa dài che đi nửa khuôn mặt trắng bệch /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ Dù vậy, đôi mắt vẫn ánh lên nét điên cuồng và si mê tột độ /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ Ánh mắt ấy dán chặt vào đôi chân của Viên Nhất Kỳ /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ đang ngồi trên chiếc ghế bành bằng da, dáng vẻ thờ ơ, lãnh đạm như một pho tượng /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ không đáp, chỉ đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc nàng /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ Động tác chậm rãi nhưng mang theo sự áp đảo tuyệt đối /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ nhấp một ngụm trà, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa, khó đoán /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Đáng lẽ cô nên ngồi yên trên sofa, Dao Dao
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Đừng làm bẩn chiếc váy của mình vì mấy chuyện vặt vãnh này
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Nhưng chị là thế giới của Dao Dao mà
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Dao Dao chỉ muốn chị vui, chỉ cần chị nhìn Dao Dao một cái thôi
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ cười khúc khích, vùi mặt vào lòng bàn tay cô, tham lam hít hà mùi hương bạc hà quen thuộc /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
[ Đối với kẻ ngoài, nàng là một con quái vật tâm thần không coi ai ra gì ]
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
[ Nàng không nể mặt bất cứ ai, điên rồ và tàn nhẫn, nhưng khi ở cạnh cô, nàng lại ngoan ngoãn đến mức đáng thương ]
Ở một góc độ khác, tại văn phòng Thẩm thị
Thẩm Hách
Thẩm Hách
[ anh trai nàng ]
Thẩm Hách
Thẩm Hách
/ đang ôm trán thở dài thườn thượt /
Thẩm Hách
Thẩm Hách
Trợ lý Dương, con bé lại gọi điện đòi mua cả một hòn đảo chỉ để làm gì ấy nhỉ
Dương Băng Di
Dương Băng Di
[ người luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc ]
Dương Băng Di
Dương Băng Di
Thưa sếp, Nhị tiểu thư muốn mua đảo để... nuôi mèo, nhưng lại sợ người lạ làm phiền nên muốn đuổi hết dân cư trên đó ạ / ho nhẹ một tiếng /
Dương Băng Di
Dương Băng Di
À, cô ấy còn dặn là nếu ai phản đối thì cứ vứt xuống biển
Thẩm Hách
Thẩm Hách
Thật là đau đầu / đập bàn, nụ cười bất đắc dĩ hiện rõ /
Thẩm Hách
Thẩm Hách
Từ ngày con bé mang cái tên Viên Nhất Kỳ kia về, nó cứ như một kẻ mất trí vậy
Thẩm Hách
Thẩm Hách
Thử điều tra xem thằng nhóc đó là ai mà khiến Dao Dao điên cuồng đến mức này đi
Trở về biệt thự, không gian chìm vào tĩnh lặng
Không ai biết xuất thân của Viên Nhất Kỳ, ngay cả Thẩm Mộng Dao
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
[ một đứa trẻ mồ côi, bố mẹ mất do tai nạn từ nhiều năm trước ]
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
[ Đằng sau vỏ bọc ít nói, không biểu cảm và hòa nhã ấy là một nội tâm khó dò ]
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
[ Khi nổi giận, thậm chí còn điên rồ hơn cả Mộng Dao, nhưng giấu rất kỹ ]
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
[ coi Mộng Dao là đồ chơi, là vật sở hữu của riêng mình, và ghen tuông ngầm đến mức không ai hay biết ]
Khi ở nhà
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
[ đối xử với Dao như một người hầu ]
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
[ lạ thay, lại vô cùng phối hợp ]
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
[ yêu thích sự áp đặt đó ]
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
[ Đôi lúc, thực hiện những hành động kỳ lạ, vượt giới hạn lên người nàng để khẳng định quyền lực tuyệt đối của mình ]
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Dao Dao, lại đây
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh sự hạnh phúc /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/bò đến bên chân cô, sẵn sàng phục tùng mọi mệnh lệnh, chỉ để nhận lại một ánh nhìn hờ hững nhưng cứu rỗi từ cô /

Chương 2: Đố Kỵ Trong Bóng Tối

Tại văn phòng Thẩm thị, ánh nắng chiều hắt qua khung kính sát đất
Thẩm Hách
Thẩm Hách
/ chiếu lên khuôn mặt nhăn nhúm /
Thẩm Hách
Thẩm Hách
/ Trên bàn làm việc là một chồng tài liệu dày cộm về Viên Nhất Kỳ /
Thẩm Hách
Thẩm Hách
Chỉ có vậy thôi sao / vò đầu, ném tập hồ sơ xuống bàn, cau mày nói /
Thẩm Hách
Thẩm Hách
Một đứa trẻ mồ côi bình thường, thành tích học tập tốt, tính tình hòa nhã, ít nói
Thẩm Hách
Thẩm Hách
Mày đùa tao à, trợ lý Dương
Dương Băng Di
Dương Băng Di
Thưa sếp, đúng là như vậy ạ / lau mồ hôi trán, cẩn thận đáp /
Dương Băng Di
Dương Băng Di
Từ sau vụ tai nạn của bố mẹ, cậu ta sống rất khép kín
Dương Băng Di
Dương Băng Di
Không bạn bè thân thiết, cũng chẳng có bất kỳ hành động nào quá khích
Dương Băng Di
Dương Băng Di
Nhưng... có một số tin đồn từ những người từng học chung với cậu ta
Thẩm Hách
Thẩm Hách
Tin đồn gì
Thẩm Hách
Thẩm Hách
Nói nhanh
Dương Băng Di
Dương Băng Di
Họ nói rằng... khi cậu ta tức giận, ánh mắt còn đáng sợ hơn cả người điên
Dương Băng Di
Dương Băng Di
Nhưng cậu ta giấu kỹ đến mức mọi người nghĩ đó chỉ là ảo giác
Thẩm Hách
Thẩm Hách
/ trầm ngâm, ngón tay gõ nhịp liên hồi lên mặt bàn /
Thẩm Hách
Thẩm Hách
/ không sợ Viên Nhất Kỳ nghèo hay mồ côi, chỉ lo em gái mình – một kẻ có tâm lý bất ổn, không sợ trời không sợ đất – lại giao cả tính mạng và trái tim cho một kẻ khó dò như vậy /
Thẩm Hách
Thẩm Hách
Tiếp tục theo dõi thằng nhóc đó
Thẩm Hách
Thẩm Hách
Nếu nó dám làm Dao Dao tổn thương dù chỉ một sợi tóc, tao sẽ không để nó yên
Trong khi đó, tại một quán cà phê sang trọng ở trung tâm thành phố
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ đang ngồi đợi Viên Nhất Kỳ /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ Trông hôm nay có vẻ ngoan ngoãn khác thường, mặc một chiếc váy trắng giản dị /
NVC
NVC
Vệ sĩ: / Xung quanh bàn nàng ngồi, các vệ sĩ của Thẩm gia đứng chật kín, đề phòng cô chủ lên cơn kích động /
NVC
NVC
Một nhân viên phục vụ: / vô tình làm rơi khay cà phê, bắn một giọt lên tay Mộng Dao /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ nhíu mày, đôi mắt lóe lên tia lạnh lẽo, đáng sợ /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Mày chán sống rồi sao
NVC
NVC
Các vệ sĩ: / lập tức căng thẳng /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ định vung tay /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ một bàn tay quen thuộc đã xuất hiện, giữ chặt cổ tay nàng /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt hờ hững nhưng lạnh buốt /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Không sao đâu, Dao Dao
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Để chị lau cho em
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ dùng khăn giấy lau nhẹ nhàng vết bẩn, giọng nói ôn tồn nhưng bàn tay lại siết nhẹ một cái, như một lời nhắc nhở ngầm /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ lập tức ngoan ngoãn như một đứa trẻ được dỗ dành /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ tựa đầu vào vai cô mặc kệ ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người xung quanh /
Nhưng không ai biết rằng, ngay buổi sáng hôm đó
NVC
NVC
Một nam nhân viên khác: / từng vô tình chạm vào áo Mộng Dao trong thang máy đã bị đuổi việc ngay trong đêm, kèm theo một lời cảnh cáo ngầm rợn người /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ ghét cay ghét đắng việc người khác chạm vào "đồ chơi" của mình, sự ghen tuông đó được giấu kín dưới lớp vỏ bọc điềm đạm /
Trở lại căn biệt thự biệt lập, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ bước vào phòng, cởi áo khoác ngoài /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ Ánh mắt đảo qua Mộng Dao /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ đang quỳ gối bên thảm, ánh mắt si mê hướng về phía cô /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Hôm nay em rất ngoan, Dao Dao
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ bước đến, nắm lấy cằm nàng nâng lên /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ Ánh mắt không còn sự thờ ơ thường ngày, mà thay vào đó là một ngọn lửa u tối và chiếm hữu /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Nhưng mà, hình như em vẫn chưa hiểu rõ vị trí của mình thì phải
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ rùng mình, thở dốc /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ yêu cảm giác này, cảm giác được cô kiểm soát, được cô áp đặt và làm tổn thương một cách ngọt ngào /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Xin lỗi chị… Dao Dao sai rồi / khẽ cọ má vào lòng bàn tay cô, giọng nói run rẩy, khàn đặc /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Chị muốn phạt Dao Dao thế nào cũng được, chỉ cần chị đừng rời xa em
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ nhếch môi, nụ cười mang theo nét tà ác /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Vậy thì hãy chứng minh đi / cúi xuống, thì thầm bên tai nàng những lời nói vừa điên rồ, vừa thân mật /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Trở thành người hầu ngoan ngoãn của tôi, mãi mãi ở trong chiếc lồng son này
Ở một diễn biến khác, tại hành lang công ty, trợ lý Dương đang phải đối mặt với một nhân vật khó nhằn khác
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
[ cô thư ký kiêm bạn thân của Thẩm Mộng Dao ]
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
[ người luôn tươi cười, sôi nổi, hoàn toàn trái ngược với sự nghiêm túc của trợ lý Dương ]
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Trợ lý Dương, sếp của chị lại ôm đầu kìa
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Thật là, chị có muốn uống chút trà chanh không
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Căng thẳng quá thì không tốt cho sức khỏe đâu, cẩn thận rụng hết tóc đấy
Dương Băng Di
Dương Băng Di
Cô Đoàn, cô đừng trêu tôi nữa / đẩy gọng kính, khẽ thở dài /
Dương Băng Di
Dương Băng Di
Bây giờ Nhị tiểu thư đang ở bên Viên tiên sinh, sếp tôi sắp phát điên vì lo lắng rồi
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Chị lo cái gì / mỉm cười, ánh mắt tinh nghịch /
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Tôi thấy họ rất hợp nhau mà
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Một kẻ điên si tình, một kẻ điên kiểm soát, hai mảnh ghép hoàn hảo
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Chị cứ lo chuyện bao đồng, chi bằng tối nay đi ăn tối với tôi đi
Dương Băng Di
Dương Băng Di
/ sững sờ, có chút bối rối trước sự chủ động của cô nàng, nhưng rồi cũng gật đầu bất đắc dĩ /
Sự xuất hiện của cặp đôi này như một nốt nhạc vui nhộn, làm giảm bớt đi sự căng thẳng và u ám của thế giới bên trong Thẩm gia

Chương 3: Trò Chơi Chiếm Hữu

Không gian tĩnh mịch của căn biệt thự trên sườn núi chìm trong ánh đèn vàng mờ ảo
Bên ngoài, gió lạnh rít qua từng kẽ lá, nhưng bên trong, nhiệt độ lại nóng rực theo từng nhịp thở của Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ đang quỳ gối trên tấm thảm lông mềm mại, đôi mắt ngước nhìn Viên Nhất Kỳ /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ đang đứng trước mặt nàng /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ mặc một chiếc áo sơ mi đen buông hờ vài cúc, dáng vẻ nhàn nhạt, tay cầm một chiếc khăn lụa đen /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Dao Dao, hôm nay em đã đi gặp ai ❄️ / Giọng nói đều đều, lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại như lưỡi dao sắc lẹm /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ khẽ run lên, không phải vì sợ hãi mà là vì sự hưng phấn tột độ /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Dao Dao không gặp ai cả / bò sát đến gần, ngửi lấy gấu quần cô /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Em chỉ ở đó đợi chị thôi
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Thậm chí em còn đuổi khéo mấy kẻ định bắt chuyện
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Ngoan / cúi xuống, những ngón tay thon dài lướt qua má nàng, rồi dừng lại ở cằm, siết nhẹ /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Nhưng em nói dối
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Chiếc váy của em có mùi nước hoa của kẻ khác
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ thở dốc, hai mắt đỏ ngầu nhưng lại ngập tràn hạnh phúc /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Em xin lỗi / không sợ hãi, mà chỉ thấy được yêu thương trong sự áp đặt này /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
Chị Kỳ, chị muốn phạt thế nào cũng được... xin chị đừng rời bỏ em
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
/ dùng chiếc khăn lụa bịt mắt nàng lại /
Thẩm Mộng Dao
Thẩm Mộng Dao
/ để lại trong bóng tối chỉ còn cảm giác xúc giác và mùi hương bạc hà của cô bao trùm /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Đừng bao giờ để người khác chạm vào Dao Dao của tôi / thì thầm bên tai /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
Em là của riêng tôi, chỉ thuộc về một mình tôi
Cách xa sự cuồng loạn đó, tại một nhà hàng lẩu bình dân bên đường, bầu không khí lại vô cùng ồn ào và náo nhiệt
Dương Băng Di
Dương Băng Di
/ người luôn nghiêm túc trong bộ vest phẳng phiu – nay đang phải loay hoay với nồi lẩu cay xè /
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Ăn đi chứ, Trợ lý Dương / vừa cười vừa gắp thịt vào bát Dương, trêu chọc /
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Cứ giữ mãi bộ mặt nghiêm túc đó thì mặt sẽ nhanh già lắm đấy
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Nhìn chị như ông cụ non vậy
Dương Băng Di
Dương Băng Di
Cô Đoàn, nếu sếp tôi mà biết tôi đang đi ăn lẩu thế này, chắc ông ấy sẽ cho tôi nghỉ việc mất / đẩy gọng kính, thở dài nhưng khóe môi không giấu được nụ cười /
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Sếp chị á / chống cằm, ánh mắt tinh nghịch /
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Ông ấy đang bận lo cho em gái và cậu em rể tương lai rồi, còn tâm trí đâu mà quản chị
Đoàn Nghệ Tuyền
Đoàn Nghệ Tuyền
Mà này, chị thử uống chút nước ngọt đi, cay lắm đấy
Dương Băng Di
Dương Băng Di
/ Sự dịu dàng và sôi nổi của Tuyền như một luồng gió mát xoa dịu đi sự căng thẳng trong công việc /
NVC
NVC
Thủy Tuyền: / tạo nên một khoảng lặng bình yên, đối lập hoàn toàn với thế giới tăm tối của Thẩm gia /
Trở lại văn phòng Thẩm thị vào sáng hôm sau
Thẩm Hách
Thẩm Hách
/ nhận được một tập tài liệu mới từ một thám tử tư mà hắn thuê /
Thẩm Hách
Thẩm Hách
/ mở phong bì ra, tay khẽ run /
Những bức ảnh cũ chụp lại hiện trường vụ tai nạn của bố mẹ Viên Nhất Kỳ năm xưa rơi ra
Thẩm Hách
Thẩm Hách
/ Nhưng điều khiến lạnh sống lưng không phải là vụ tai nạn, mà là hình ảnh một bóng người đứng trong góc khuất /
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
[ khóe môi mỉm cười tà ác, nhìn chiếc xe bốc cháy ]
Viên Nhất Kỳ
Viên Nhất Kỳ
[ khi đó mới mười hai tuổi ]
Thẩm Hách
Thẩm Hách
Thằng khốn này... nó không hề vô hại như vẻ bề ngoài
Thẩm Hách
Thẩm Hách
/ đập mạnh tay xuống bàn, đôi mắt ánh lên sự hoảng loạn tột cùng /
Thẩm Hách
Thẩm Hách
/ lập tức bấm số gọi cho em gái, nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng chuông tút dài vang lên trong vô vọng /

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play