Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[CR] Vết Cắn Trên Linh Hồn?

Chương 1

Màn đêm ở khu phố phía Đông luôn mang một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ.
Không đủ sức xua đi cái không khí lành lạnh, đặc quánh mùi sương ẩm.
Phía cuối con phố, căn biệt thự cổ vốn bỏ hoang nhiều năm nay bỗng chốc sáng đèn.
Sự xuất hiện của những người hàng xóm mới vào lúc nửa đêm khiến không ít người tò mò.
Nhưng với Quang Anh, đó chỉ là một sự thay đổi vô nghĩa trong thế giới vốn đã quá tăm tối của mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ngồi co ro trong góc//
Đôi tay run rẩy kéo sụp ống tay áo khoác dài để che đi những vết bầm tím mới chồng lên vết cũ.
Dưới lầu, tiếng đổ vỡ và tiếng quát tháo nồng nặc mùi rượu của cha cậu vẫn chưa dứt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn ra cửa sổ//
Cố tìm kiếm một chút gì đó để phân tâm. Và đó là lúc anh thấy họ.
Ba chiếc xe đen bóng, sang trọng lướt êm như những bóng ma, dừng lại trước cổng căn biệt thự đối diện.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hàng xóm mới à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ủa tưởng chỗ đó bỏ hoang?
Từ chiếc xe đầu tiên, một dáng người cao lớn bước xuống. Đức Duy.
Hắn diện bộ suit đen cắt may hoàn hảo, mái tóc vuốt ngược để lộ gương mặt sắc lạnh với đôi mắt sâu hoắm.
Như thể có thể nhìn thấu mọi bí mật của đêm đen.
Hắn đứng đó nhìn lên, ban công nhà Quang Anh, nơi một ánh mắt sợ hãi đang lén lút quan sát.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khẽ nhếch mép//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//giật mình trốn//Thấy... thấy mình sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//rùng mình//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thôi đi ngủ, tự nhiên rình người ta như biến thái
Một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau Duy.
Đó là Đăng Dương.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//bước xuống, tay cầm xấp hồ sơ// Đến nơi rồi.
Gương mặt nghiêm nghị như thể đang chuẩn bị cho một cuộc họp quan trọng hơn là một buổi chuyển nhà.
khi nhìn thấy cái khóa cổng bị gỉ sét.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Lóng ngóng loay hoay mãi không mở được//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ủa sao không mở được ?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Gào hét//Cửa hư hảaaaaa?
vẻ mặt thoáng chút bối rối "khờ khạo" trái ngược hẳn với vẻ ngoài nguy hiểm của mình.^^
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Để tôi, Dương. Cậu vẫn chưa quen với đồ vật của con người à?
Minh Hiếu bước ra, nụ cười nho nhã thường trực trên môi. Hiếu khẽ chạm tay, chiếc khóa nặng nề bật ra một cách nhẹ nhàng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ủa sao anh mở dễ dàng vậy?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
//quay sang Duy, thì thầm// Khu vực này có vẻ... nhiều 'thức ăn' ngon đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhếch mép//Tìm thấy một con mèo nhỏ rồi.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
//khẽ cười//Nhanh đấy
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Khờ// Ủa mèo gì? Ai nhanh ? Nói gì vậy ?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
//thở dài lắc đầu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Quay lưng đi//
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
//Đi theo//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//chạy theo// Ủa đợi vớiiiiiii
________________________

Chương 2

Sáng hôm sau, tin tức về những "đại gia" mới chuyển đến biệt thự cuối phố lan nhanh như điện.
Tại quán cà phê nhỏ đầu ngõ, Thành An vừa khuấy ly bạc xỉu vừa liến thoắng không ngừng.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ê, nghe nói hàng xóm mới toàn cực phẩm không nha!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Toàn xe xịn, nhìn là biết nhà mặt phố bố làm to rồi!
Pháp Kiều ngồi đối diện, đôi mắt sắc sảo nhìn về phía Quang Anh đang lặng lẽ cúi đầu bên cạnh.
Thấy bạn mình có vẻ mệt mỏi và cứ liên tục kéo cao cổ áo.
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
//nhíu mày//Kệ họ đi An. Chuyện nhà người ta đừng có xía vào.
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
// quay sang nắm chặt tay Quang Anh//
Kiều Cảm nhận được sự run rẩy từ người bạn của mình.
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Tối nay qua nhà tao ngủ đi, đừng ở nhà nữa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo// Tao không sao mà...
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
//nhíu mày//Không sao?
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Mày nhìn mày đi xanh xao như sắp chết í
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ừ tao thấy Kiều nói đúng đó
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mày cứ vậy hoài,sao mà sống nổi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Cười mỉn// Không sao thật mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khỏe như trâu
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
//lườm Cậu//Chắc tao tin
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//lườm Cậu//Chắc tao tin
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thôi mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đứng dậy//Về nha, về nấu cơm cho cha đã.
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
//vẫy tay//Ừ về đi, không ổng lại làm gì mày nữa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//vẫy tay//Về cẩn thận nha
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//vẫy tay//Bai
Sau về nhà nấu cơm xong thì, cũng thay đồ đi làm thêm.
________________________
NVP
NVP
Chủ quán: Hôm nay dọn sớm đi, chị có việc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//gật đầu//Dạ
NVP
NVP
Chủ quán: À Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao ạ?
NVP
NVP
Chủ quán: Mai chị gửi tiền lương nha
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vâng
Trời cũng ngã chiều rồi,nên cậu về quyết định đi dạo vài dòng
Cậu dừng lại chỗ chiếc ghê ở công viên, ngồi suy nghĩ về cuộc đời mình.
Trước khi mẹ cậu mất,cậu cũng từng có một gia đình hạnh phúc, ngày nào đầy ấp niềm vui.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//rưng rưng//Nếu không phải tại con, thì mẹ đã không bỏ cha con,con đi rồi.
Và Ngày định mệnh qua ấy, do cậu ham chơi đi lạc, mẹ cậu lo lắng chạy đi tìm cậu thì gặp tai nạn mất.
Từ đó cha thay đổi, rượu chè cờ bạc đề quên đi nỗi nhớ vợ mình.Cha cậu bắt đầu nổi nóng với cậu và coi cậu là nguyên nhân khiến vợ mình đi ra mãi mãi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//suy tư//Con mệt quá, hay con theo mẹ nhé?
Trời đã ngã đen, về một màu u tối yên tĩnh đến rợn người.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//giật mình//Chết mấy giờ rồi?
Cậu nhìn điện thoại thấy đã gần 8h, lo sợ bị đánh nên cắm đầu chạy về.
________________________
Màn đêm buông xuống vốn đã đáng sợ, nhưng đối với Quang Anh, tiếng lạch cạch của chìa khóa tra vào ổ lúc nửa đêm mới thực sự là khởi đầu của địa ngục.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nuốt nước bọt//
Tiếng đẩy cửa vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng của chung cư.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Bước vào//
Trong căn bếp hôi hám mùi rượu và thức ăn ôi thiu.
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
//đứng loạng choạng//Mày đi đâu giờ mới về ? HẢ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//run rẩy//Con...con đi...đi dạo không chú ý thời gian
Ông ta tức điên lên
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
//Đập mạnh chai rượu và bán//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhắm mắt bịt tai run rẩy//
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
//Gào lên //Mày giấu tiền ở đâu? Tao biết mày mới lãnh lương.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//sợ//Dạ mai...mai chị chủ mới trả cho con
Ông ta tiến tới mặt hung tợn nhấc Quang Anh, đập mạnh lưng vào tiền.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đau đớn//Ưm...a...đau đau quá
Cậu không chống trả, chỉ nhắm nghiền mắt, hai tay bám chặt vào cánh tay ông tay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng...mà...Con... con phải đóng tiền điện với tiền học rồi ạ.
Một cái tát giáng xuống lực tay mạnh đến mức khiến khóe môi cậu bật máu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhăn mặt//*Đau...đau quá*
Ông ta đẩy ngã cậu xuống sàn, những cú đá bồi vào mạn sườn khô khốc vang lên trong gian phòng tĩnh mịch.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cuộn tròn người lại, bảo vệ lấy đầu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
*Đau...quá mình mệt quá*
Không một tiếng kêu la vì cậu biết càng kêu, trận đòn sẽ càng dài.
________________________

Chương 3

Sáng hôm sau, cậu đánh thức bởi tiếng chuông báo thức.
Cậu khó khăn đứng dậy, lết cơ thể đầy vết thương của tối qua.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn gương//May quá không đánh vào mặt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mai nhập học rồi, đi chuẩn bị tập sách đã.
Cậu đi ra ngoài mua đồ đi chợ về mua ít đồ dụng học tập.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cầm đồ//Chắc đủ rồi về thôi.
Về đến nhà vừa cầm chìa khóa đưa vào đã nghe được âm thanh lạ lẫm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại//
Lưu Phi Nhi
Lưu Phi Nhi
//rên//ớ...ớ nhẹ thôi...đau em
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
//nhiệt liệt//Nhẹ... không sướng được.
Lưu Phi Nhi
Lưu Phi Nhi
//rên rỉ sung sướng//Ưm...ứm...ớ...ớ...á~
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Cậu đẩy mạnh cửa vào
Rầm
cả hai giật mình, nhanh chóng che chắn mình lại
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
//gào lên//Mẹ mày điên à?
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
Tao không đánh chết mày, mày không sợ đúng không
Lưu Phi Nhi
Lưu Phi Nhi
//vuốt ngực ông ta//Anh bình tĩnh thoi.
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
Cút ra ngoài.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ấm ức//Tại sao ạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao cha nói chỉ có mình mẹ thôi, giờ bà ta là ai?
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
Tao kêu m cút ra ngoài.
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
Quỳ xuống đó đợi tao đánh chết mày
cậu ngậm nuôi ấm ức đi ra ngoài quỳ xuống, biết rằng có thể lần bị đánh có thể cậu không sống nổi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khóc//*cha không cần chúng ta nữa sao mẹ?*
sau khi mặc đồ xông, ông ta lao ra như điên cầm roi đánh liên tục vào người cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cắn răng chịu đựng//
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
//quất roi//tao nói cho mày nghe, tao làm gì ở với ai không đến lượt mày nói.
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
Nghe chưa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
//Dùng lực mạnh hơn//HẢ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cúi đầu//Dạ
Lưu Phi Nhi
Lưu Phi Nhi
//cười che miệng//Thoi mình vào trong làm tiếp đi anh.
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
//ôm ả//Được rồi chiều em.
Cha Quang Anh
Cha Quang Anh
//Quay qua nhìn cậu//Còn mày đi nấu cơm nhanh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ráng lết đi//Không sao, không sao
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lau nước mắt//
Trong phòng những âm thanh ân ái, và tiếng va chạm đầy ái muội.
nấu cơm xong xuôi cậu cũng chẳng có tâm trạng để ăn, đi tắm rửa xử lý vết thương qua loa, rồi đi làm.
________________________
Hôm nay khách đông ở nước loay hoay, mãi mới tan làm cũng gần tới giờ cơm luôn, cậu vội đi thay đồ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ê này khách đông ha!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//gật đầu//Ừ đông thật, mệt quá
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
//đi lại/Thôi đi thay đồ đi gần về rồi
Tại phòng thay đồ sau giờ làm thêm, Quang Anh lóng ngóng thay áo, cố xoay người để không ai thấy tấm lưng mình.
Kiều bất ngờ đẩy cửa đi vào.
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Quang A—//khựng lại//
Trên làn da trắng ngần của Quang Anh là những lằn roi ngang dọc, có vết đã đóng vảy, có vết còn rớm máu tím tái.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//giật mình quay lại//Kiều?
Kiều run run chạm vào bờ vai của bạn.
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Lại là lão ta đúng không? Tại sao mày không báo cảnh sát!
Quang Anh vội vã kéo áo xuống, nở một nụ cười còn đau đớn hơn cả khóc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dù sao... ông ấy cũng là cha tao. Tao đi rồi, ông ấy biết sống với ai?
Thành An đứng đó ánh xót xa nhìn bạn chịu đau khổ mà không giúp được gì.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
*Quang Anh*
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//thấy bạn mình lo//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/Nở nụ cười hiền lành//Thôi mà, Không sao đâu, sức thuốc là hết mà.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//rưng rưng// Suốt ngày không sao không sao.
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
Nguyễn Thành Pháp (Pháp Kiều)
//rưng rưng//Bỏ ông ta đi,mày thử sống cho mày đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//tránh né//Thôi tối rồi về thôiii
Đôi lúc cậu nghĩ cuộc đời mình bất hạnh, nhưng lại có Kiều và An làm bạn, đã sưởi ấm trái tim nhỏ bé của cậu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play