[Rhycap] “Phantom Signal”
47 Phút Mất Dấu
Mưa phủ mờ bãi xe phía sau trụ sở. Đèn tầng ba—đội đặc nhiệm E121—vẫn sáng.
Người bước vào trước không phải Quang Anh.
Trần Minh Hiếu
Đội trưởng Quang Anh.
Trần Minh Hiếu—1999—đứng ở ngưỡng cửa, áo khoác còn vương nước mưa. Mùi rượu rum thoang thoảng, ấm nhưng không dễ gần. Anh không thuộc biên chế E121, nhưng phù hiệu trên ngực đủ để không ai hỏi thêm.
Phía sau anh là một người khác.
Trần Minh Hiếu
Đây là Hoàng Đức Duy. Nhân sự được điều động tạm thời xuống E121 theo quyết định của cấp trên//nói ngắn gọn //
Trần Minh Hiếu
//đặt tập hồ sơ xuống //Phía tôi phụ trách phối hợp.
Quang Anh đứng dậy. Mùi bạc hà lạnh rất nhẹ lan ra, cắt gọn không khí.
Nguyễn Quang Anh
Quyết định đã qua phòng tôi chưa?
Trần Minh Hiếu
Đã ký từ sáng.//đẩy tờ giấy sang// Cậu có thể kiểm tra.
Quang Anh lướt nhanh. Hợp lệ.
Anh ngẩng lên, nhìn người đứng phía sau Minh Hiếu.
Áo mưa gọn gàng, đứng thẳng, ánh mắt không né. Một mùi hoa nhài rất nhẹ theo hơi mưa len vào—sạch, thanh, nhưng không hề “mềm”.
Hoàng Đức Duy
báo cáo//giọng dứt khoát.// Hoàng Đức Duy, nhận nhiệm vụ.
Quang Anh bước tới, chìa tay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh. Đội trưởng E121.
Duy bắt tay. Cái bắt tay chắc, không kéo dài.
Bạc hà lạnh và hoa nhài chạm nhau thoáng qua—một cảm giác mát dịu, khiến đầu óc tỉnh lại, nhưng sự chú ý lại vô thức dừng ở đối phương lâu hơn nửa nhịp.
Nguyễn Quang Anh
Ở đây, cậu theo quy trình.không tự ý hành động.
Minh Hiếu gật nhẹ, như hoàn tất thủ tục.
Trần Minh Hiếu
Người của tôi chỉ phối hợp theo chuyên án. Không tham gia biên chế đội. Mọi thông tin liên quan sẽ đi qua hai đầu mối—tôi và đội trưởng Quang Anh.
Lê Quang Hùng
Có người mới à?
Lê Quang Hùng bước vào, mùi trầm hương ấm kéo không khí về trạng thái dễ chịu. Đặng Thành An theo sau, ôm tài liệu, sữa ấm nhẹ nhàng.
Nguyễn Quang Anh
Đủ người rồi thì họp
Phòng làm việc gần như trống. Minh Hiếu đã rời đi sau khi thống nhất quy trình phối hợp.
Đức Duy đứng trước bảng sơ đồ bệnh viện, đánh dấu đường camera.
Quang Anh đứng phía sau, khoảng cách vừa đủ.
Nguyễn Quang Anh
Mai theo tôi
Nguyễn Quang Anh
quan sát, không tự ý hành động
Hành lang tắt bớt đèn. Mưa nhỏ dần.
Trên màn hình máy tính còn mở, bức ảnh hành lang bệnh viện nằm yên.
nhưng trong góc khung hình
Tớ là tác giả
hihi nghề mơ ước của tớ
Hành lang không tín hiệu
Mưa đêm để lại một lớp ẩm lạnh phủ kín khu bệnh viện bỏ hoang.
Biển tên rỉ sét treo lệch, một nửa chữ đã rơi xuống từ lâu. Dây xích quấn quanh cổng, lớp niêm phong cũ bong tróc—nhưng ổ khóa lại mới, gần như không dính bụi.
Chiếc xe dừng lại cách cổng vài mét.
Nguyễn Quang Anh bước xuống trước. Không khí buổi sáng lạnh và tĩnh đến mức bất thường. Mùi bạc hà thoảng nhẹ quanh anh, sắc và rõ như chính ánh mắt đang rà soát toàn bộ khu vực.
Nguyễn Quang Anh
Thiết lập vòng ngoài, Không ai tự ý tách đội.
Thái Sơn đáp, kiểm tra thiết bị. Mùi cà phê ấm, tỉnh táo.
Hoàng Đức Duy đứng bên cạnh, ánh mắt dừng lại ở ổ khóa.
Lê Quang Hùng
Thay gần đây, không quá 2 tuần
Quang hùng tiến lại kiểm tra, Mùi trầm hương
Nguyễn Thanh Pháp
có người ra vào gần đây//ghi nhận//
Đặng Thành An
//khẽ cau mày//khó chịu thật...
Lê Quang Hùng
Ở gần tôi đi
Đặng Thành An
Em có đi lạc đâu mà...
Thành An lẩm bẩm, nhưng vẫn đứng gần hơn một chút.
Nguyễn Thái Sơn
//nhìn lên//điện bị ngắt 5 năm rồi
Trần Phong Hào
//nhướng mày//Nhưng đèn vẫn sáng
Nguyễn Thái Sơn
Ừ...đó là vấn đề
Trần Phong Hào
//khẽ cười//nghe em nói mà anh thấy không ổn chút nào
Nguyễn Quang Anh
Chia đội!
Nguyễn Quang Anh
vì Duy là người mới nên sẽ đi với tôi
Nguyễn Quang Anh
tổ 1:Quang Anh, Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
tổ 2:Quang hùng, Thành An
Nguyễn Quang Anh
tổ 3:Đăng Dương, Thanh Pháp
Nguyễn Quang Anh
Tổ 4:Thái Sơn và Phong Hào
Nguyễn Quang Anh
Giữ liên lạc, báo cáo 5 phút 1 lần, mất tính hiệu quá 30 giây, rút!!
Tiếng bước chân vang vọng.
Hoàng Đức Duy
Nghe Thấy gì Không?
Hoàng Đức Duy
Không có tiếng dội từ trần nhà
Nguyễn Quang Anh
//nhìn lên//Đúng thật
Hoàng Đức Duy
Không phải do kiến trúc
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại//
Nguyễn Quang Anh
Đứng Gần tôi
Hoàng Đức Duy
Em vẫn Đang đứng mà//khẽ cười//
Đặng Thành An
Anh vào Trước đi
Lê Quang Hùng
//cười khẽ//sợ?
Đặng Thành An
Không//quay đi//chỉ là...không thích chỗ này
Lê Quang Hùng
Ừm//đi vào//vậy thì...đứng sau tôi
Đặng Thành An
//im lặng và làm theo//
Nguyễn Thanh Pháp
Độ Ẩm cao bất thường//nhìn thiết bị//
Nguyễn Thanh Pháp
Anh Nghe không?
Nguyễn Thanh Pháp
Vậy Anh không thấy lạ à?
Trần Đăng Dương
Nhưng Chưa phải lúc kết luận
Nguyễn Thanh Pháp
//khẽ thở ra//Anh lúc nào cũng bình tĩnh vậy à...
Trần Đăng Dương
//khẽ cười //
Trần Phong Hào
Em đi Chậm vậy
Nguyễn Thái Sơn
Tiếng bước chân
Trần Phong Hào
//khựng lại//
Trần Phong Hào
Nhưng tụi mình đang đứng yên mà?
Nguyễn Quang Anh
Tổ 1 báo ca-
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn Đồng Hồ//
Nguyễn Quang Anh
...Không Ổn
Hoàng Đức Duy
Em Cũng nghĩ vậy....
Trần Phong Hào
Em//kéo tay Thái Sơn//
Nguyễn Thái Sơn
....Nó ở phía trên
Hoàng Đức Duy
//nhìn lên//
Hoàng Đức Duy
Đội Trưởng...
Nguyễn Quang Anh
//nhìn lên//
Nguyễn Thanh Pháp
//nín thở//Anh Dương...
Đặng Thành An
//lùi lại 1 bước //
Đặng Thành An
Quang Hùng...
Trần Phong Hào
//nắm chặt tay Thái Sơn //
Trần Phong Hào
Đừng Nhìn lên
Tớ là tác giả
viết nhanh để còn đi học
Tớ là tác giả
tui kiếm không ra ảnh minh họa
Tín hiệu lệch
Hành lang tầng hai kéo dài trong ánh sáng trắng lạnh, như một khoảng không bị ép chặt giữa bốn bức tường cũ kỹ.
Đèn tuýp trên trần chớp tắt không theo quy luật. Mỗi lần ánh sáng giật lên, bóng của hai người lại bị kéo dài rồi co lại trên nền gạch xám đục.
Ngay cả tiếng bước chân cũng không còn giữ được độ vang tự nhiên—
như thể không gian này đang hấp thụ âm thanh thay vì phản lại.
Nguyễn Quang Anh
//dừng lại//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn quanh//
Ánh mắt anh di chuyển theo thói quen, trần, góc tường, sàn và khoảng trống phía trước.
Nguyễn Quang Anh
Giữ khoảng cách. Trong tầm nhìn của tôi.
Chiếc radio trên tay Quang Anh vẫn hoạt động.
Nhưng âm thanh phát ra không còn đúng chức năng.
Nguyễn Quang Anh
//xoay nhẹ tần số//
Âm thanh vang lên không phải nhiễu trắng mà là những đoạn rung ngắt quãng, có nhịp, giống như một chu kỳ bị kéo dài.
Hoàng Đức Duy
không phải nhiễu bình thường
Nguyễn Quang Anh
//khẽ gật đầu//
Nguyễn Quang Anh
Bị Chặn thoại...nhưng sống vẫn tồn tại
Hoàng Đức Duy
có thiết bị gây nhiễu?
Nguyễn Quang Anh
có thể, nhưng không thấy nguồn phát
Hoàng Đức Duy
//ngẩng lên trần nhà//
Hoàng Đức Duy
Không nhìn một điểm cố định, mà theo dõi sự lệch pha của ánh sáng giữa các bóng đèn.
Hoàng Đức Duy
Đội Trưởng...
Hoàng Đức Duy
Đèn lệnh chu kì
Nguyễn Quang Anh
//nhìn lên//
Nửa nhịp sau, bóng phía sau mới chớp.
Hoàng Đức Duy
Không phải lỗi hệ thống
Nguyễn Quang Anh
có động tác riêng
Hai người di chuyển tiếp.
Giữ khoảng cách đủ để hỗ trợ nhưng không cản tầm nhìn.
Sàn nhà phủ một lớp bụi mịn.
Quang Anh khựng lại một nhịp, cúi xuống quan sát.
không có dấu hiệu xáo trộn
Nguyễn Quang Anh
//nói chậm rãi //
Nguyễn Quang Anh
tổ 2,3,4 không đi qua đây
Đức Duy im lặng vài giây.
Hoàng Đức Duy
…Vậy radio của họ?
Nguyễn Quang Anh
Bị Bỏ lại
Nguyễn Quang Anh
Không Phải Rơi
Một cánh cửa phòng bệnh ở cuối hành lang hé mở.
nhưng cách cửa vẫn rung nhẹ
Hoàng Đức Duy
Anh Thấy không?
Nguyễn Quang Anh
//tiến lại//
Bàn tay chạm vào tay nắm cửa.
Không phải lạnh kim loại thông thường
Mà là cảm giác nhiệt độ giảm cục bộ, khiến đầu ngón tay tê nhẹ.
Nguyễn Quang Anh
Chênh nhiệt
Hoàng Đức Duy
Phòng kín mà lạnh hơn bên ngoài? //nhíu mày //
Hoàng Đức Duy
không hợp lý
Nguyễn Quang Anh
//Đẩy cửa ra//
Bên trong là một phòng bệnh cũ với giường sắt han gỉ, nệm mục và rèm cửa đóng kín. Không có dấu hiệu bị lục lọi nhưng trên bức tường bên trái lại xuất hiện một vết trầy dài ngang tầm mắt
Hoàng Đức Duy
//tiến lại//có dấu...
Các đường trầy song song, không giống va chạm ngẫu nhiên.
Nguyễn Quang Anh
//Quan sát// không phải kéo lê?
Hoàng Đức Duy
Giống như bị giữ… rồi trượt ngang
Hoàng Đức Duy
//ánh mắt di chuyển lên trần nhà //
Một vết mờ hiện ra phía trên, hình dạng gần giống dấu tay nhưng hoàn toàn không có điểm tựa.
Hoàng Đức Duy
Nếu là người thì phải có chỗ bám...
không hề có chỗ bám nào cả
Trong khoảng tối ngắn ngủi đó, một bóng đen lướt ngang qua trần nhà.
Nhanh đến mức không kịp xác định hình dạng.
Nguyễn Quang Anh
Đừng nhìn lên quá lâu
Từ ngoài hành lang vang lên một tiếng chạm rất nhẹ.
Cửa vẫn mở. Hành lang trống rỗng.
Nhưng trên lớp bụi phía trước lại xuất hiện một vết lõm mới, không phải dấu chân mà giống như có thứ gì đó vừa rơi từ trên cao xuống.
Quang Anh bước tới, dừng lại cách vết đó đúng một bước.
Hoàng Đức Duy
Từ trên xuống//nói nhỏ//
Đức Duy nhìn chằm chằm khoảng không phía trước, ánh mắt dừng lại ở giữa hành lang.
Hoàng Đức Duy
...Đội trưởng
Hoàng Đức Duy
...nếu nó di chuyển trên trần nhà//dùng lại 1 nhịp//thì giờ nó không còn ở đó nữa
Quang Anh không quay lại, chỉ hạ thấp giọng:
Nguyễn Quang Anh
Đứng sát tôi
Chiếc radio phát ra âm thanh méo mó.
Không phải lời nói.
Không phải nhiễu sóng.
Chỉ là những nhịp ngắt quãng giống như—
Ai đó đang cố hít thở qua một khoảng cách rất xa.
Bởi lúc này, cả hai đều hiểu rõ một điều.
Thứ đó đã xuống khỏi trần.
Tớ là tác giả
chắc tui thay dogem thành jsolnicky quaa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play