Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Chu Tô ] Ánh Trăng Đêm

Ánh Trăng Đêm

đêm ở Trùng Khánh luôn có một vẻ đẹp rất riêng
Ánh đèn neon phản chiếu xuống mặt sông, những con dốc quanh co trải dài như không có điểm dừng. Nhưng tối nay, thứ nổi bật nhất lại là ánh trăng—tròn và sáng, treo lặng lẽ trên bầu trời.
Chu Chí Hâm đứng một mình trên cây cầu bắc qua sông.
Bên dưới là dòng nước lặng, bên trên là một bầu trời quá đỗi yên tĩnh… trái ngược hoàn toàn với những gì vừa xảy ra trong bữa tiệc gia đình
Kiều Hạnh / mẹ kế hắn
Kiều Hạnh / mẹ kế hắn
“Con là người thừa kế, nên phải biết cư xử cho đúng mực.”
Giọng nói của người phụ nữ kia vẫn vang lên trong đầu hắn
Ngoài mặt, bà ta luôn dịu dàng, luôn gọi anh là “con”. Nhưng ánh mắt ấy—lạnh đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Chu Chí Hâm xiết chặt tay
hắn đã quen rồi
Từ năm tám tuổi, khi mẹ hắn mất đi… thế giới này đã không còn ấm áp nữa.
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
phiền phức
hắn khẽ thở ra,quay lưng định rời đi
RẦM
một âm thanh vang lên ngay phía sau
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
ui da! / xuýt xoa /
Chu Chí Hâm khựng lại hắn quay đầu lại
Dưới ánh đèn đường, một cậu con trai đang ngồi xổm dưới đất, xung quanh là đủ thứ đồ rơi tung tóe—sách vở, túi bánh, cả một chai nước lăn xa.
cậu ấy lúng túng nhặt đồ,vừa nhặt vừa lẩm bẩm
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
trời ơi...hôm nay ngày gì xui gì đâu... / nhặt đồ lại /
Chu Chí Hâm đứng im vài giây rồi quay đi
nhưng bước chân lại dừng lại
hắn nhíu mày quay lại lần nữa
cậu kia vẫn đang loay hoay thậm chí còn suýt làm rơi lần nữa
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
phiền thật
Chu Chí Hâm lẩm bẩm rồi bất ngờ bước tới
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
/ nhặt chai nước lên /
hắn cuối xuống nhặt chai nước lên
cậu trai kia bất ngờ ngẩn mặt lên đôi mắt sáng hơi bất ngờ
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
ơ...?
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
của cậu / đưa giọng lạnh nhạt /
Chu Chí Hâm đưa chai nước giọng lạnh nhạt
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
/ chớp mắt nhìn,cười / cảm ơn nha
em cười một nụ cười quá tự nhiên
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
/ khựng lại /
Chu Chí Hâm khựng người lại trong gây lát
hắn không trả lời
chỉ cuối xuống nhặt vài thứ rồi đưa cho em
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
/ cười tươi /anh tốt bụng hơn vẻ ngoài đó
em cười càn tươi hơn cản ơn người trước mặt
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
tôi không tốt bụng
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
ủa?...vậy sao anh giúp tôi?
Chu Chí Hâm im lặng
chính hắn cũng không biết
em đứng dậy phủi bụi trên người rồi chìa tay ra
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
tôi là Tô Tân Hạo còn anh? / đưa tay ra /
Chu Chí Hâm nhìn bàn tay đó
một lúc lâu nhưng không nắm
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
à ~ tên đẹp đó
Tô Tân Hạo rút tay về mà không hề khó chịu vẫn cười
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
anh hay đứng đây hả?
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
không
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
vậy hôm nay chắc là đặc biệt rồi
Chu Chí Hâm nhíu mày
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
/ nhíu mày / cậu nói nhiều thật
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
um ai cũng nói tôi vậy hết / cười /
Tô Tân Hạo vẫn vô tư cười
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
nhưng nếu không nói im lặng ngại lắm
im lặng
một khoản lặng ngắn rơi xuống
nhưng kì lạ là nó không hề khó chịu
Chu Chí Hâm nhìn sang
ánh trăng chiếu lên gương mặt Tô Tân Hạo_diệu dàng,sáng nhưng không chói
một cảm giác lạ lùng thoáng qua trong lòng hắn
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
cậu không sợ người lạ à?
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
tôi á / nghiêng đầu /
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
không biết nữa nhưng tôi thấy anh không đáng sợ
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
cậu nhìn người kém thật đó
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
không đâu tôi nhìn bằng cảm giác / cười /
Chu Chí Hâm không nói gì
nhưng lần đầu tiên sao rất lâu
hắn không muốn rời đi ngay lập tức
end

ánh trăng nhỏ

Chu Chí Hâm không hiểu tại sao mình lại quay lại cây cầu đó vào tối hôm sau.
Anh không có thói quen lặp lại những việc vô nghĩa.
Nhưng chân anh… cứ tự đi
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
chắc là trùng hợp thôi / tự nói với chính mình /
nhưng khi đến nơi
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
ơ! anh!
giọng nói quen thuộc vang lên
Chu Chí Hâm dừng lại
Tô Tân Hạo đang đứng bên lan can, trên tay là một túi bánh, vẫy tay với anh như thể hai người đã quen từ lâu.
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
anh lại tới hả? tôi biết mà
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
tôi chỉ đi ngang
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
ừ ngang đúng chỗ ghê luôn
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
/ không đáp /
Chu Chí Hâm không đáp
hắn tiếng lại rần đứng cách cậu một khoản vừa đủ
Tô Tân Hạo chìa túi bánh ra
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
anh ăn không?
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
không
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
ngon lắm á anh ăn thử đi
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
không ăn
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
khó tính ghê
Tô Tân Hạo nhúng vai rồi tự lấy một cái bỏ vào miệng
hai người đứng cạnh nhau
không ai nói gì
gió đêm thổi nhẹ
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
anh sống ở gần đây à / hỏi /
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
ừm
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
nghề gì vậy? / tò mò hỏi /
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
cậu hỏi nhiều quá đó / liếc cậu /
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
sùy vì người ta muốn làm bạn với anh mà
câu nói được nói ra một cách rất tự nhiên
không do dự không tính toán
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
bạn?
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
um / gật đầu /
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
trông anh cô đơn lắm
một câu nói đơn giản
nhưng lại đánh trúng thứ mà Chu Chí Hâm luôn dấu kín
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
...cậu không hiểu gì đâu
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
có thể / cười nhẹ /
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
nhưng tôi biết cảm giác đứng một mình nhìn xuống sông
Chu Chí Hâm quay sang nhìn cậu
lần đầu tiên hắn nhìn kỹ
không phải chỉ là một người vô tư
trong đôi mắt ấy có...cũng có thứ gì đó sâu hơn
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
vậy còn cười được
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
vì nếu không cười thì buồn lắm
câu trả lời nhẹ như gió
nhưng lại khiến lòng người lặng xuống
Chu Chí Hâm im lặng một lúc rồi khẽ nói
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
tên cậu
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
hửm
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
ừm tôi sẽ nhớ
Tô Tân Hạo bật cười
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
nghe như lời tỏ tình vậy
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
cậu nghĩ nhiều rồi
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
ừm tôi hay nghĩ nhiều
hai người im lặng
ánh trăng treo trên đầu
hai người lại im lặng
lần này Chu Chí Hâm không còn thấy nó xa xôi nữa
hắn khẽ nói rất nhỏ gần như chỉ mình hắn nghe thấy
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
giống cậu thật
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
anh nói gì đó / quay qua /
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
không có gì / quay mặt đi /
nhưng khóe môi khẽ động
một nụ cười rất nhẹ
có lẽ anh đã tìm thấy thứ gì đó một thứ ánh sáng không chói lóa
nhưng đủ để soi sáng bóng tối của anh
end

thói quen mới

đêm ở Trùng Khánh gần như không bao giờ ngủ
và Chu Chí Hâm cũng vậy
nhưng khác với trước đây, việc hắn ra cây cầu kia không còn là " vô thức "nữa
nó trở thành một thói quen
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
anh tới trễ 5'p
vừa bước tới Chu Chí Hâm đã nghe thấy giọng nói quen thuộc
Tô Tân Hạo dựa vào lan can,hai tay đút túi ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
cậu canh giờ à?
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
ừm / gật đầu rất là tự nhiên /
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
vì tôi đoán anh sẽ tới
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
vậy nếu tôi không tới
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
thì tôi sẽ đợi
một câu chả lời quá đơn giản
Chu Chí Hâm khựng lại một nhịp
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
vô nghĩa
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
không / cười /
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
đọi người mình muốn gặp thì không gì là vô nghĩa cả
gió đêm thổi qua
không hiểu sao lần này Chu Chí Hâm lại không phản bác
hắn đứng cạnh em
khoản cách giữa hai người gần hơn hôm qua một chút
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
tôi phát hiện một chuyện
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
gì?
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
anh ích nói nhưng không phải khó gần
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
cậu kết luận nhanh vậy / liếc em /
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
ừm / nghiên đầu /
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
vì anh vẫn luôn quay lại
một câu nói nhẹ nhàn gần như vạch trần một điều gì đó
Chu Chí Hâm im lặng
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
cậu không tò mò tôi là ai à? / bất ngờ hỏi /
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
tò mò chứ
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
vậy sao không hỏi?
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
vì.../ nhún vai /
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
nếu anh muốn nói thì sẽ tự nói
Chu Chí Hâm nhìn em
ánh mắt hơi sâu lại
lần đâu tiên không có người đào bới hắn
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
ngốc
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
hả?
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
không có gì
nhưng lần này giọng hắn không còn lạnh nữa
___
khi Chu Chí Hâm rời đi,Tô Tân Hạo bất ngờ gọi với
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
Chu Chí Hâm!
hắn dừng lại
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
mai gặp nữa nhé?
một khoản lặn rồi_
Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
ừm
chỉ một chữ
đủ để khiến Tô Tân Hạo cười rạng rỡ
___
đêm đó
lần đầu tiên Chu Chí Hâm ngủ ngon
end

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play