Nhóc Con, Xin Em Đừng Rời Xa
Chưa bao giờ chỉ là những con số đúng
Phòng thí nghiệm đã tắt gần hết đèn, chỉ còn một bóng trắng lạnh treo trên trần, chiếu xuống bàn thí nghiệm nơi Tạ Thiên An đang đứng.
Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ từng nhịp thở.
Cô cúi đầu, chăm chú nhìn dãy ống nghiệm trước mặt. Dung dịch vừa chuyển sang màu xanh nhạt, một màu sắc tưởng chừng hoàn hảo.
Một bàn tay đưa lên, chỉnh lại góc ống nghiệm. Động tác dứt khoát, chính xác đến mức không hề do dự.
Tạ Thiên An
/không phản ứng/
Người đó bước hẳn vào phòng, giọng hơi bất lực
Nam sinh
Cậu định ở đây đến sáng thật à?
Tạ Thiên An
/liếc mắt qua/
Nam sinh
Ngày mai thi rồi. Ai cũng về hết rồi, chỉ còn mình cậu…
Tạ Thiên An
Mệt không giúp tôi đúng hơn.
Nam sinh
Cậu lúc nào cũng vậy nhỉ…
Tạ Thiên An
/mất kiên nhẫn/
Nam sinh
Chỉ quan tâm đến mấy thứ này
Nam sinh
Còn mọi thứ khác thì mặc kệ..
Tạ Thiên An
/dừng tay, ngẫm nghĩ/
Tạ Thiên An
Nếu không liên quan, thì không cần để ý.
Nam sinh
Thế còn con người?
Bỗng không gian trở nên tĩnh lặng
Nam sinh
Vậy chắc chẳng ai bước vào thế giới của cậu được đâu.
Hai chữ rơi xuống rất nhẹ, nhưng đủ khiến người ta không thể nói thêm gì nữa.
Nam sinh
Vậy cậu thi xong nhớ ngủ đi, đừng có gục ở đây
Nam sinh
/trợn tròn mắt khó chịu/
Không gian lại chỉ còn mình cô.
Thiên An nhìn dãy ống nghiệm trước mặt. Màu xanh nhạt vẫn đẹp, nhưng không phải thứ cô cần.
Tạ Thiên An
/tháo găng tay/
Cô làm lại từ đầu chẳng hề do dự
Như thể việc này đã quá quen
Gió đêm thổi qua khe cửa sổ, mang theo chút lạnh.
Cô chợt nhớ đến bàn tay run của người bạn hôm trước người đã bị bỏng trong lúc thí nghiệm.
Tạ Thiên An
Không sao đâu.
Nhưng ánh mắt kia… không phải “không sao”
Tạ Thiên An
/siết nhẹ tay/
Tạ Thiên An
Giỏi… là chưa đủ
Dung dịch mới bắt đầu phản ứng. Lần này, màu sắc dần chuyển đúng.
Chính xác đến hoàn hảo, nhưng cô không cười.
Cô gái không thuộc về đám đông
Sáng hôm sau, sân trường náo nhiệt hơn bình thường.
Tiếng nói cười, tiếng gọi nhau í ới, xen lẫn sự căng thẳng trước kỳ thi quan trọng. Ai cũng cầm tài liệu, tranh thủ ôn lại lần cuối.
Tạ Thiên An
/bước qua cổng trường, balo đeo một bên vai/
Châu Anh
Ê, nhỏ đó đến rồi kìa.
Kiều Linh
Chắc là xuyên đêm như con robot ý gì nữa, gớm
Những lời xì xào vang lên không nhỏ.
Tạ Thiên An
/chẳng buồn để mắt đến/
Bỗng có tiếng bước chân từ xa chạy về phía cô
Hạ Vy
Cậu lại thức trắng đúng không hả An?
Hạ Vy
Tớ đã bảo rồi, thi thôi mà, đâu phải thi mạng đâuuuu!
Hạ Vy
Ừm cái gì mà ừm! Cậu cứ thế này sớm muộn gì cũng ngất trong phòng thi cho xem!
Tạ Thiên An
/ánh mắt dịu đi/
Tạ Thiên An
Tớ chưa đến mức đó đâu
Hạ Vy
Cậu lúc nào cũng nói "chưa" -.-
Kiều Mạt
Cô ấy sẽ không ngất
Hạ Vy
/giật mình quay sang/
Hạ Vy
Sao cậu chắc vậy ????
Kiều Mạt
Vì cô ấy không bao giờ cho phép bản thân làm vậy
Hạ Vy
Thật chẳng hiểu nổi hai người nữa 😞
Một nhóm nam sinh đi ngang qua, có người huých nhẹ người bên cạnh bàn tán
Nam sinh 2
Đó là Tạ Thiên An đúng không?
Nam sinh 3
Ừa không đùa đâu, cổ top 1 toàn khối đấy 😌
Nam sinh 2
Trông … không giống lắm
Nam sinh 4
Không giống chỗ nào ông chỉ tôi coi -.-
Nam sinh 2
Không biết nữa … nhưng trông lạnh lùng quá :<
Nam sinh 3
Nhưng xinh volo…
Nam sinh 4
Vừa đẹp vừa tài giỏi, tụi mình có mà mơ được cổ để mắt đến 😭
Hạ Vy
Thấy chưa? Cậu lúc nào cũng bị người ta bàn tán…
Tạ Thiên An
Không quan trọng.
Hạ Vy
Nhưng cậu khum thấy phiền sao?
Tạ Thiên An
Tớ bình thường
Kiều Mạt
Cậu ấy chẳng bao giờ quan tâm người khác nghĩ gì cả
Hạ Vy
Cái gì sẽ khiến cậu quan tâm nhỉ??
Tạ Thiên An
/Ánh mắt nhìn xa/
Hạ Vy
Được rồi, được rùi Thiên An, tớ thuaa 🥲
Chuông báo vào phòng vang lên.
Hạ Vy
Thi xong đi ăn với tụi tớ nhé. Không được từ chối đâu.
Tạ Thiên An
/nhìn Vy một giây/
Hạ Vy
Thấy chưa! Cuối cùng cũng kéo được cậu ra khỏi phòng thí nghiệm!
Kiều Mạt
Hi vọng cậu giữ lời
Tạ Thiên An
/không đáp, quay người bước vào phòng thi/
Ánh sáng từ cửa sổ rọi vào, chiếu lên gương mặt bình tĩnh đến mức gần như lạnh lùng.
Xung quanh là tiếng giấy sột soạt, tiếng thở dài lo lắng.
Tạ Thiên An
/lặng lẽ mở để/
Như thể mọi thứ bên ngoài ánh mắt, lời nói, hay cả sự tồn tại của người khác, đều không liên quan.
Bởi vì từ đầu, Tạ Thiên An vốn dĩ… chưa từng thuộc về đám đông.
Ánh mắt chứa nhiều suy tư
Cả phòng thi lập tức yên xuống, ai cũng tập trung làm bài.
Hạ Vy
Chít thật, sao câu 2 ra đề khó thế chứ hic TT
Châu Anh
Đừng nói nữa, tớ còn chưa hiểu đề đâyy
Nam sinh 4
/liền quay xuống/
Nam sinh 4
Ê, nhìn kìa … Tạ Thiên An làm bài rồi
Nam sinh 4
Cậu ấy viết nhanh quáa
Châu Anh
Lo làm bài của mình đi -.-
Giám thị
Em có chắc không? Mới nửa thời gian.
Giám thị
Không cần kiểm tra lại?
Kiều Linh
Làm màu ghê mắc óii
Nam sinh 2
Im đi, đó là Tạ Thiên An đó -.-
Nam sinh 2
Cậu không biết à? Cô ấy đứng nhất toàn khối đấy.
Giám thị
Các em nghiêm túc làm bài kiểm tra không nói chuyện
Tạ Thiên An
/đặt bài xuống bàn/
Tạ Thiên An
/xoay người bước ra ngoài/
Cánh cửa phòng thi khép lại sau lưng cô.
Hành lang vắng. Cô đứng yên vài giây, rồi bước về phía cuối dãy.
Góc hành lang gần cầu thang có một hàng ghế dài.
Tạ Thiên An
/Rút từ balo ra một cuốn sổ nhỏ/
Tạ Thiên An
/chầm chậm viết/
20 phút sau, tiếng chuông hết giờ vang lên
Hạ Vy
Cậu ra khỏi phòng sớm thế???
Hạ Vy
Trời ơi, tớ tưởng cậu về rồi!!
Hạ Vy
Cậu làm xong từ bao giờ thế mà nhanh phát sợ?
Tạ Thiên An
Khoảng nửa tiếng thôi
Hạ Vy
Cái gì cơ cậu là trùng sinh cày đề điên cuồng nên mới có thể nhanh đến thế phải hongggg???
Hạ Vy
Tớ còn chưa xong câu cuối nữa mà dời ơiiii 😭
Nam sinh
Câu cuối khoai lắm tớ mãi cũng chẳng nghĩ ra
Hạ Vy
Vậy cậu làm được không?
Hạ Vy
Tớ cảm thấy mình đang sống nhầm thế giới :<
Chỗ của Thiên An một lần nữa có nhiều người xung quanh xì xào…
Nữ sinh A
Cậu ấy là Tạ Thiên An à?
Nữ sinh A
Nghe nói chưa từng sai câu nào trong mấy bài thi lớn…
Nữ sinh B
Không biết, nhưng điểm lúc nào cũng cao.
Nữ sinh A
Trông khó gần thật…
Nữ sinh B
Kiểu khó bắt chuyện ấy
Hạ Vy
/nhỏ giọng/ Nghe quen hong?
Tạ Thiên An
Không quan trọng.
Hạ Vy
Cậu lúc nào cũng vậy hếc -.-
Hạ Vy
Thôi được gùi, thi xong gùi, tụi mình đi ăn hongg?
Kiều Mạt
Chờ thêm chút, đang đông người …
Hạ Vy
Cậu vừa nãy ngồi đây làm gì đó vậy?
Tạ Thiên An
Tớ viết lại mấy chỗ chưa ổn
Hạ Vy
Cái gì chưa ổn, đâu cho tớ xemm
Hạ Vy
Thi xong rồi còn soi lại ư?!
Hạ Vy
Được rồi, tớ chịu. Nhưng hôm nay phải nghỉ, không được nghĩ nữa!
Hạ Vy
Đúng rồi! Cuối cùng cũng kéo được cậu ra ngoài!!!!
Kiều Mạt
Mà hy vọng cậu không đem theo cuốn sổ
Tạ Thiên An
/đáp lại ánh mắt/
Ba người cùng bước đến quán ăn Hạ Vy đề nghị chụp một tấm lưu kỷ niệm
Hạ Vy
Về phải up với cap là “tiểu tổ tông nhà tui nay chịu đi ăn với tui nèeee hihi” ☺️☺️
Phía sau, vẫn còn những ánh mắt nhìn theo.
Có người tò mò.
Có người ngưỡng mộ.
Cũng có người… không thích.
Nhưng Thiên An không quay lại, như thể từ đầu, cô chưa từng cần những ánh nhìn đó tồn tại.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play