Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Thế Thân Trong Hôn Nhân

Chương 1 Gả Thay

Tiếng kim đồng hồ treo tường bằng vàng ròng khẽ tích tắc, càng làm tôn lên vẻ tĩnh mịch đến nghẹt thở của không gian. Ánh đèn chùm pha lê từ trần cao rủ xuống, tỏa ra những tia sáng lấp lánh nhưng lạnh lẽo, phản chiếu trên mặt sàn đá cẩm thạch bóng loáng như gương.

Trên chiếc ghế sofa bọc da thủ công bà Mỹ Linh đang ngồi uống trà, Giọng bà lạnh lùng vang lên, lạnh lùng và dứt khoát, mắt không thèm nhìn cô:

" An Bình, nay mẹ gọi con về là muốn nói với con, cuối tháng này con phải kết hôn với Hàn Thần."

An Bình ngồi đối diện. Khi nghe bà Mỹ Linh nói. Chiếc ly trong tay cô khẽ run lên, ánh mắt cô chậm rãi nhìn về phía bà. Cô ấp úng trả lời:

" Mẹ, chuyện kết hôn con chưa nghỉ đến".

Cô vừa dứt lời, An Hòa mạnh tay đặt mạnh tờ báo xuống bàn. Ông nhìn thẳng vào cô, ánh mắt nghiêm khắc đến lạnh lẽo. Giọng ông nói như ra lệnh.

" Ngày mai, con thay An Hạ đi gặp Hàn Thần. Đây là mệnh lệnh, không phải hỏi ý kiến"

Bầu không khí như bị đông cứng lại, Trong không gian rộng lớn của dinh thự An Thị, sự giàu sang bỗng trở nên ngột ngạt. An Bình khẽ bật cười, một nụ cười gượng gạo đến xấu xí.

Cô thở hắt ra, hỏi lại:" Là con phải gả thay chị ấy?".

Không ai trả lời. Cô lại hỏi lại.

" Tại sao con lại phải gả thay cho chị ấy".

Bà Mỹ Linh khẽ nhíu mày, bà nhìn cô từ trên xuống dưới. Nhếch mép cười khẩy trả lời:" Con cần gì phải hỏi? Ở An Thị này, còn ai thích hợp hơn con để làm vật hy sinh".

Câu nói đó của bà Mỹ Linh như một nhát dao đâm thẳng vào lòng cô. Cô hiểu, cô không phải là con ruột. Cô chỉ là một đứa trẻ được nhận về nuôi vào năm mười tuổi. Được họ cho Mang họ An, nhưng chưa từng thật sự thuộc về nhà Họ.

Cô nhìn thẳng về phía ông bà ta, giọng nói rõ ràng, kiên định:

" Con không gả."

Ông An Bình cười lớn, nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. Ánh mắt ông ta sắc như dao. Giọng ông trầm xuống.

" An Bình, con nghỉ con có quyền lựa chọn sao? Công ty sắp phá sản rồi, còn khoản nợ gia đình con nợ ta, con trả được không?".

An Bình cứng người khi nghe ông An Hòa nhắc đến khoản nợ của gia đình cô.

Ông ta nhìn cô, sau đó lại tiếp tục hạ thấp giọng, nói tiếp:

" Hay con muốn nhìn mẹ ruột của mình, bị rút ống thở?"

Cổ họng cô nghẹn ứ, hai tay siết chặt trong vô thức. Phải, nếu như chỉ có mình cô, thì có ra sao cũng được. Nhưng còn mẹ cô, mười năm qua bà còn ở bên cạnh cô là do tiền nhà họ An cung cấp và chữa bệnh.

Thấy cô im lặng, bà Mỹ Linh không chút do dự mà thẳng thừng lên tiếng, giọng bà trách móc:

" Chúng tôi nuôi con, cho con ăn học. Chi trả viện phí cho mẹ con nằm thực vật suốt mười năm qua. Bây giờ là lúc con nên đền đáp lại cho chúng tôi rồi."

Từng câu, từng chữ của bà Mỹ Linh nói ra khiến cho cô im lặng. Không phải cô biết cách trả lời mà là cô không thể trả lời.

Lúc này, ông An Hòa lên tiếng nói. Giọng ông ta bình thản đến lạ.

" An Bình, một là con gả thay An Hạ. Hai là mẹ con, bị ngừng hỗ trợ điều trị bệnh. Con chọn đi."

Cô lắc đầu, nước mắt lăn dài trên khóe mi không ngừng chảy xuống gương mặt xinh đẹp của cô. Giọng cô khàn đi.

" Ba mẹ thật sự ép con sao?".

Ông An Hòa lên tiếng cắt ngang, trả lời cô:" Không, là ta cho con quyền lựa chọn."

An Bình đứng đó, cô chết lặng. Còn chưa kịp nói gì thì một giọng nói đầy sự mỉa mai của An Hạ vang lên:

" An Binh, em nghỉ em có quyền từ chối sao? Nói chính xác hơn, là em nghĩ mình là ai, mà có quyền lựa chọn."

An Bình khựng lại, cô từ từ quay lại nhìn về phía An Hạ đang nhìn cô bằng ánh mắt chán ghét. Cô ta dựa lưng vào ghế, ánh mắt lướt qua người cô như nhìn một món đồ không có giá trị. Cất giọng mỉa mai, nói tiếp:

" An Bình, đừng làm trò nữa, em tưởng em là ai? Một đứa con gái nuôi, mà cũng dám nói không gả thay tôi sao? Thật nực cười."

Cô ta nghiêng đầu nhìn cô. Khóe môi công lên, nhấn mạnh từng chữ thêm một lần nữa:

" Bao năm qua, em ăn của An Gia, mặc của An gia. Chi phí bệnh viện của mẹ em tất cả là tiền của An Gia. Bây giờ đến lúc cần thì lại tỏ vẻ thanh cao cho ai xem".

Bàn tay siết chặt, cả người cô run lên. Cô bật lại, nói rõ ràng:" Em không phải món hàng".

An Hạ bật cười lớn, ánh mắt lạnh như băng :" Không phải? Vậy em nghĩ em là ai trong căn nhà này? An Bình, em chỉ là một con chó mà An Gia nuôi mà thôi."

Câu nói đó của An Hạ như một đòn chí mạng đánh thẳng vào lòng cô.

Không dừng lại ở đó, An Hạ từ từ bước đến cạnh cô. Cô ta nói nhỏ vào tai cô, như thể sợ cô không nghe thấy, cô ta còn cố ý nhấn mạnh từng chữ:

"An Bình, nếu như không có An Gia. Thì em và mẹ em đã chết đói từ mười năm trước rồi".

Dứt lời, cô ta đứng thẳng dậy phủi nhẹ tay áo mình. Nói tiếp:" cho nên, đừng giả vờ có sự lựa chọn nữa. Em không có quyền".

Ánh mắt cô t dừng lại trên gương mặt tái nhợt của cô, cười khẩy. Giọng cô ta hạ thấp xuống, gần như thì thầm.

" Người như Mày, sinh ra là để thay thế tao đi vào địa ngục."

Chương 2

Khi An Hạ dứt lời, bầu không khí rơi vào im lặng. An Bình đứng đó, hai tay cô run lên. Móng tay cô đâm vào lòng bàn tay đến chảy máu mà cô vẫn không hề hay biết.

Cô lên tiếng, giọng nhỏ đi, yếu dần.

" Nếu như con vẫn không chấp nhận gả thay thì sao?".

Giọng ông An Hòa vang lên, bình thản và không chút do dự:" Vậy thì mẹ con sẽ chết. An Bình, đừng cứng đầu nữa."

Câu nói đó như một lời khẳng định cho tương lai của cô, An Bình cười lạnh. Đôi mắt cô mở lớn ra rồi từ từ nhắm chặt lại.

Một lúc sau, cô mở mắt ra, hít vào một hơi thật dài như đã ngầm chấp nhận số phận. Không còn sự phản kháng cũng không còn sự giằng co. Cô nói, giọng nói rất khẽ nhưng lại rất rõ ràng:

" Được, con gả."

Cả căn phòng im lặng một sau câu nói của cô. Ông An Hòa khẽ gật đầu hài lòng nói.:

" Biết điều".

Hai chữ đó không khen, cũng không phải an ủi cô. Mà đơn giản như thể ông ta vừa xác nhận một chuyện vốn dĩ phải nên xảy ra như vậy.

Ông ta ngả lưng ra ghế, ánh mắt dịu đi đôi chút. Giọng ông trầm thấp, đều đều vang lên nói với cô:

" Về phòng đi, ngày mai đi gặp bên Gia đình Hàn Thị với ta."

Cô đứng đó, im lặng. Bất động, bà Mỹ Linh liếc cô một cái, khẽ nói:" Ngày mai đi qua đó, chú ý một chút. Đừng làm mất mặt An Gia".

An Hạ bỗng bật cười thành tiếng. Nụ cười của cô ta không giấu nổi sự châm biếm và chế giễu. Cô ta nói:" Cuối cùng cũng hiểu rõ vấn đề rồi đấy".

An Bình không trả lời, cô im lặng đứng đó. Chỉ cúi đầu, bàn tay cô siết chặt đến mức các khớp ngón tay đều trở nên trắng bạch.

Bỗng ông An Hòa lên tiếng nói tiếp, giọng ông ta nói như bàn giao công việc:" Yên tâm, sau khi con kết hôn với Hàn Thần. Chi phí nằm viện của mẹ con sẽ được giải quyết .

An Bình khẽ nhắm mắt, gật đầu " Dạ " một tiếng.

Ông An Hòa phất tay, không thèm nhìn cô. Chỉ buông ra một câu:" Đi về phòng đi, ở đây hết việc của con rồi".

Cô gật đầu, bước chậm rãi về phía phòng ngủ của mình.

----

Khi cánh cửa phòng ngủ vừa được khép lại. An Bình đứng im bất động, lưng cô tựa vào cánh cửa không nhúc nhích. Cô nhìn xung quanh căn phòng ngủ quen thuộc của mình, khẽ thở hắt ra một hơi rồi toàn thân buông lỏng, trượt người xuống, ngồi bệt ngay dưới cửa.

Một lúc lâu sau, tiếng nấc của cô khẽ vang lên, An Bình đưa tay lên che miệng mình lại. Cô cố gắng cắn chặt răng, cố gắng không để tiếng khóc vang lên thành tiếng.

Giọng nói của An Hạ vẫn còn vang bên tai cô:" Mày sinh ra là để gả thay tao.."""

Cô bật cười, nụ cười trở nên méo mó. Sau đó An Bình ôm lấy đầu gối của mình, cô co người lại như thể đang cố gắng ôm lấy thân mình để vỗ về.

Trong căn phòng ngủ rộng lớn đó, cô bỗng nhỏ bé đến đáng thương.

----

Trong khi An Bình đang đau khổ, khóc lóc thì dưới phòng khách của dinh thự An Thị. Ông An Hòa đang ngồi trên sofa, tay cầm tách trà, ánh mắt ông ta trầm xuống. Bà Mỹ Linh thở phào nhẹ nhõm , khẽ nói:

" Coi như đã giải quyết xong một việc".

Ông An Hòa đưa tách trà lên miệng, uống một ngụm nhỏ khẽ gật đầu:" Ừ một tiếng ngắn gọn"

Lúc này. An Hạ đang ngồi đối diện ông bà ta, cô ta chợt lên tiếng:

" Ba mẹ. Con có chuyện muốn nói".

Vẻ mặt An Hạ bình thản như thể chuyện cô ta sắp nói ra là một câu chuyện hết sức bình thường.

Bà Mỹ Linh nhìn cô ra, giọng bà nhẹ nhàng hỏi:" Con muốn nói chuyện gì?".

An Hạ không trả lời ngay, mà cô ta đưa tay ra đặt lên bụng mình xoa nhẹ.

Thấy hành động của An Hạ, ánh mắt bà Mỹ Linh Chợt khựng lại.

Không chờ bà Mỹ Linh Hỏi, An Hạ đã nói lớn.

" Con có thai rồi".

Lập tức bà Mỹ Linh đứng phất dậy. Giọng bà trở nên hoảng hốt:

" Cái gì?".

Ngược lại với thái độ của vợ mình, ông An Hòa chỉ im lặng. Nhìn chầm chầm vào An Hạ. Ánh mắt ông ta sắc lại, ông hỏi:

" Bao lâu rồi"

An Hạ trả lời, không một chút hoảng loạn:

" Ba tháng rồi".

" Ba đứa trẻ là ai?" An Hòa hỏi.

An Hạ xoa bụng mình, mỉm cười trả lời.

" A Viễn".

An Hạ vừa dứt lời thì bà Mỹ Linh chết sững. Giọng bà ta lắp bắp hỏi:

" Không phải ..... Đó là bạn trai của An Bình chứ?".

An Hạ khẽ gật đầu, giọng cô ta đều đều lên tiếng trả lời, thái độ không một chút áy náy.

" Đúng vậy, con có thai với bạn trai của An Bình. Nhưng anh ấy nói anh ấy yêu con hơn".

Bầu không khí trong phòng khách lập tức căng cứng. Bà Mỹ Linh nghẹn lại. Tay bà chỉ về phía An Hạ. Run rẩy nói:" Con... Con... Con đúng là ... Con có biết mình đang làm gì không?".

An Hạ lập tức đáp lại:" Biết chứ, con chỉ là mang thai con với người mình yêu thôi, mẹ có cần thiết phải phản ứng thái quá như vậy không?".

An Hòa im lặng, sau đó ông ta đặt tách trà xuống. Nhìn An Hạ thật lâu rồi mới lên tiếng hỏi:

" Cậu ta biết chưa?".

An Hạ nhún vai trả lời:" Chưa, nhưng rồi cũng sẽ biết ngay thôi".

An Hòa lại hỏi tiếp:" Con định như thế nào ?"

An Hạ nhìn thẳng vào ông An Hòa. Giọng chắc nịch:" Con sẽ kết hôn với anh ấy".

Bà Mỹ Linh nghe vậy, đập mạnh tay xuống bàn. Bà rít qua kẽ răng:" Không được. Mẹ đã tìm cho con một chỗ tốt để gả vào rồi, con nên bỏ cái thai trong bụng đó đi mà làm lại cuộc đời".

An Hạ lập tức cắt ngang lời bà Mỹ Linh. Cô ta tức giận nói:" Không bao giờ. Con yêu A Viễn, con chỉ gả cho anh ấy thôi."

Câu nói dứt khoát của An Hạ làm cho bà Mỹ Linh tức giận đến nghiến răng. Bà ta định lên tiếng dậy Nhưng đã bị ông An Hòa giữ lại, ông ta nói với bà.:" Chuyện lỡ rồi, dù sao An Bình gả qua Hàn Thị. Công ty sẽ sống lại, con gái mình cần gì phải tìm người giàu có để bám vào, mình dư sức để nuôi mà."

Dứt lời, ông An Hòa quay lại nhìn An Hạ. Giọng ông ta trầm xuống:" Được rồi, cuối tuần dần thằng bé về ăn cơm. Chuyện hôn sự cũng nên giải quyết sớm, đừng để mất mặt An gia".

An Hạ vui vẻ gật đầu:" Được, để con đi thông báo cho anh ấy một tiếng".

Nói xong. Cô ta đi thẳng về phía phòng ngủ của mình, bỏ lại phía sau là ánh mắt thất vọng của bà Mỹ Linh.

Chương 3

Khi bóng lưng An Hạ khuất sau dẫy hành lang. Bầu không khí trong phòng khách chợt trở nên ngột ngạt đến khó thở.

Bà Mỹ Linh tức giận đứng phất dậy, giọng bà cao vút, không giữ được sự bình tĩnh thường ngày. Bà nói qua kẻ răng:

" Ông thấy chưa, do ông cưng chiều con bé quá nên bây giờ mới thành ra như thế này".

Ông An Bình vẫn thản nhiên trước cơn tức giận của vợ mình. Ông không vội vàng, không phản ứng. Chỉ chậm rãi nâng tách trà lên đưa vào miệng. Uống từng ngụm nhỏ. Một lúc lâu sau ông mới nói, giọng bình thản đến lạnh lùng.

" Chỉ là có thai thôi, không phải chuyện gì quá lớn."

Bà Mỹ Linh nghe vậy, bà hét lớn:" Không phải chuyện lớn?! Nó có thai với ai không có, lại đi có với bạn trai của con An Bình. Nếu như chuyện này đổ bể ra, An Bình nó không thèm gả thay thì mặt mũi An Thị để vào đâu?".

Ông An Hòa nhìn thẳng vào bà Mỹ Linh bằng ánh mắt lạnh buốt, ông đặt tách trà xuống. Giọng trầm thấp nói:" An Bình biết thì đã sao? Tôi cho nó mười lá gan cũng không dám không gả. Mẹ nó đang nằm trong tay tôi, nó đang phải dựa vào An Thị thì lấy tư cách gì mà trách móc con gái của tôi? Đừng nói là bây giờ nó đang gả thay, thậm chí. Nếu như bây giờ An Bình vẫn còn đang quen ,A Viễn, mà An Hạ có thai thì tôi cũng phải bắt nó nhường".

Ông ta nói một cách đầy sự dứt khoát, bà Mỹ Linh đứng im bất động trong vài giây, bà thở dài ra một hơi đầy sự bất lực. Giọng bà run run, mệt mỏi nói:

" Con hư là tại ông mà. Ông đã nói vậy thì như vậy đi."

Thấy thái độ của bà Mỹ Linh không được vui, ông An Hòa nhíu mày khó chịu. Ông nói :" An Bình không phải con ruột của bà, càng không có máu mủ hay dính dáng gì đến An Thị. Bà bớt suy nghĩ lại, tôi đã nuôi nó hơn mười năm, cho nó ăn, cho nó học. Cho nó danh phận tiểu thư An Thị. Như vậy là quá tốt với một người dưng như nó rồi".

Sau lời nói của ông An Hòa, bầu không khí trong phòng khách im bặt. Bà Mỹ Linh thở dài, lắc đầu nói:

" Tùy ông vậy, nhưng giải quyết cho khéo vào. Đừng ảnh hưởng đến An Thị".

Nói xong, bà đi về phòng. Bỏ lại ông An Hòa ngồi ở phòng khách nhìn ra bên phía cửa sổ, nơi nắng chiều đang chiếu vào, in hằng trên từng khe cửa .

-----

Trong phòng ngủ, An Bình đang ngồi bên mép giường, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không trước mặt. Cô không khóc cũng không suy nghĩ chỉ đơn giản là ngồi đó, bất động.

Bất ngờ cửa phòng bị đẩy mạnh ra '' Cạch'' một tiếng.

An Bình khẽ giật mình, cô quay đầu lại nhìn ra phía cửa phòng. Cô thấy An Hạ đứng đó, tựa lưng vào cánh cửa, ánh mắt cô ta lười biếng nhìn lướt qua khắp căn phòng một lượt.

Giọng cô ta nhẹ bẫng, lên tiếng hỏi:

" Sao nào, chuẩn bị tâm lý đi gặp chồng mình chưa?"

An Bình không trả lời, cô im lặng. Nhắm mắt lại, thở dài..

Thấy cô không phản ứng, An Hạ bước vào, chậm rãi ngồi xuống đối diện với cô. Giọng cô ta mỉa mai, lên tiếng hỏi tiếp:

" Em diễn bộ mặt buồn bã ấy cho ai xem? là cho anh A Viễn xem sao?".

Cô không nhìn An Hạ. Giọng khàn đi hỏi cô ta. :" Chị đến đây làm gì?".

An Hạ không trả lời, cô ta đứng dậy, đi một vòng nhìn từng món đồ cô trang trí như đánh giá. Sau đó cô ta khẽ cười, rồi nói.:

"Căn phòng ngủ này em cũng dầy công trang hoàng quá nhỉ? Chỉ tiếc là, nó chưa bao giờ thật sự thuộc về em".

Cô siết chặt tay, cố gắng bình tĩnh hỏi:" Chị muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra. Đừng vòng vo nữa".

An Hạ quay đầu lại nhìn cô, gương mặt vẫn nở nụ cười nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như dao, cô ta chậm rãi nói:

" An Bình, chị nghỉ em nên biết một chuyện."

Bầu không khí chợt nặng xuống, An Bình không nói gì. Cô chỉ cảm thấy có gì đó rất xấu sắp xảy ra.

Không để cô chờ lâu, An Hạ bước lại gần cô. Cô ta mỉm cười, đặt tay lên bụng mình. Giọng cô ta rất nhẹ, khẽ nói:" An Bình. Chị có thai rồi".

Cô nhìn An Hạ bằng ánh mắt không thể tin, cô ta cúi người xuống, sát tai cô mà thì thầm:

" Chị có thai ba tháng rồi, em muốn biết cha đứa bé này là ai không?"

Hơi thở của An Hạ lướt qua tai cô lạnh buốt. Không chờ cô kịp thời tiêu hóa hết những lời nói khi nãy, An Hạ lại nói tiếp:

" Nếu như em biết cha của đứa bé trong bụng chị là A Viễn, em sẽ vui mừng hay đau khổ đây An Bình?".

' Ầm''

Mỗi thứ trong đầu của An Bình như vỡ vụn. Cô ngồi đó, hít thở một cách khó khăn. Giọng cô run lên:

" Không thể nào.... Anh ấy.... Không thể".

An Hạ bật cười thành tiếng khi thấy cô biểu hiện như vậy. Cô ta nói, từng lời thốt ra sắc như dao đâm thẳng vào trái tim gớm máu của An Bình.

" Em thật sự nghỉ rằng A Viễn thật sự yêu em sao? Em đừng có mơ mộng nữa, anh ấy ở bên em, chỉ vì nghĩ em là tiểu thư An Thị. Nhưng ai ngờ. Em chỉ là hàn Faker. "

An Hạ đứng thẳng người, gương mặt đầy sự kiêu ngạo. Cô ta nhìn cô, cười châm biếm rồi mới lên tiếng nói như khẳng định:

" Chỉ có chị, con gái ruột và là duy nhất của An Thị mới thật sự xứng đáng với anh ấy. Cho nên, chị mới là người được anh ấy chọn."

Nghe từng lời từng chữ từ miệng của An Hạ thốt ra, An Bình siết chặt tay. Móng tay cắm sâu vào da đế chảy máu nhưng cô không hề có cảm giác đau. Bởi vì, tim cô còn đau hơn.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play