Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Hằng Hàm ] Kẻ Đứng Sau Màn Hình!?

Chương 1

0:00
Điện thoại sáng lên trong bóng tối, ánh sáng xanh lạnh hắt lên khuôn mặt Trần Dịch Hằng, căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả nhịp thở của chính mình, không khí như đặc lại khi màn hình hiện lên một thông báo lạ
[Bạn đã được thêm vào nhóm “00:00”]
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Ai thêm tôi vào
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nhóm gì nhìn ghê vậy Thoát
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
…mọi người… có ai thấy lạ không
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Đừng thoát
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Ủa mắc gì
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Không thoát được đâu
Trương Quế Nguyên đã rời nhóm
Không gian như ngưng lại trong vài giây, màn hình im lặng một cách bất thường, ánh đèn ngoài cửa sổ chớp nhẹ như bị nhiễu điện
Trương Quế Nguyên đã tham gia nhóm
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
CÁI GÌ VẬY TAO THOÁT RỒI MÀ
Hệ Thống
Hệ Thống
Không thể rời nhóm
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng, không ai nói thêm lời nào nhưng đều có cùng một suy nghĩ rằng thứ này không phải trò đùa bình thường, như có ai đó đang đứng sau màn hình nhìn chằm chằm vào từng người
Tin nhắn mới
Hệ Thống
Hệ Thống
“Chào mừng đến với trò chơi”
Hệ Thống
Hệ Thống
“Hiện tại có 4 người chơi”
Hệ Thống
Hệ Thống
“Xin hãy tuân thủ luật”
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Ai đang giả thần giả quỷ
“Luật 1”
“Không được ngủ từ 0h đến 6h”
“Người ngủ trước sẽ chết”
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
…cái này không vui đâu
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Xàm vừa thôi
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Nó không nói đùa
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Chứng minh đi
Màn hình đột nhiên nhấp nháy, một bức ảnh được gửi vào nhóm, ánh sáng trong phòng Dịch Hằng dường như tối đi một chút như bị thứ gì đó hút mất
[Hình ảnh]
Một căn phòng tối một người đang ngồi trên giường góc chụp từ phía sau lưng
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đó là phòng tôi
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Ảnh cũ thôi
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không… tôi đang mặc đúng bộ này
Một luồng khí lạnh như len qua màn hình, tim Kỳ Hàm đập nhanh hơn, cậu cảm giác phía sau gáy có hơi thở rất nhẹ, rất gần, gần đến mức nếu quay lại có thể sẽ chạm vào thứ đó
Tin nhắn mới
Hệ Thống
Hệ Thống
“Trò chơi bắt đầu”
Hệ Thống
Hệ Thống
“Chúc ngủ ngon”
Đồng hồ chuyển sang 00:07, nhưng không một ai dám chớp mắt quá lâu, căn phòng của mỗi người vẫn như cũ nhưng cảm giác đã hoàn toàn khác, như thể trong bóng tối kia… không còn chỉ có một mình họ nữa

Chương 2

00:17
Không ai rời khỏi màn hình, ánh sáng điện thoại trở thành thứ duy nhất giữ cho họ tỉnh táo, bóng tối xung quanh dày lên từng chút như đang ép sát lại, thời gian trôi chậm đến mức mỗi phút đều kéo dài vô tận
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Đừng tin mấy thứ vớ vẩn đó Cứ thức là được
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Tao đang thức Nhưng cảm giác không ổn
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Sao không nói
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tôi không dám quay đầu
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Gì nữa
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Có người đứng sau tôi
Không khí trong phòng Kỳ Hàm lạnh đi rõ rệt, hơi thở phía sau gáy ngày càng rõ, không phải ảo giác, không phải tưởng tượng, là một thứ gì đó đang hiện diện rất thật ngay phía sau lưng cậu
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Đừng quay lại
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nghe tôi Đừng quay
Một giây im lặng kéo dài, Kỳ Hàm siết chặt điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch, tim đập mạnh đến mức như muốn vỡ ra khỏi lồng ngực, cậu không biết tại sao lại nghe lời người xa lạ này nhưng trong khoảnh khắc đó giọng nói của Dịch Hằng là thứ duy nhất giữ cậu không sụp đổ
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Nó thích khi bị chú ý
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nói rõ coi
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Càng sợ nó càng gần
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Kỳ Hàm Mô tả xung quanh đi
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Phòng tối cửa đóng không có gió
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Có gương không
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Có… đối diện giường
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nhìn vào gương đừng quay đầu
Một quyết định liều lĩnh nhưng là cách duy nhất, Kỳ Hàm chậm rãi ngước mắt lên, ánh nhìn run rẩy hướng về phía chiếc gương trong phòng, hình ảnh phản chiếu hiện lên mờ mờ dưới ánh sáng yếu ớt
Trong gương là cậu và phía sau
Có một bóng người cao gầy đứng sát lưng
Khuôn mặt không rõ ràng như bị bóng tối nuốt chửng
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
…tôi thấy nó
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Đm
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nó có cử động không
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
…nó đang cúi xuống
Hơi thở phía sau gáy trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, lạnh đến mức như thổi xuyên qua da thịt, Kỳ Hàm cứng người không dám nhúc nhích, ánh mắt dán chặt vào chiếc gương
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nghe tôi Đừng hoảng
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nếu nó muốn giết cậu nó đã làm rồi
Một câu nói bình tĩnh đến đáng sợ nhưng lại khiến nhịp tim Kỳ Hàm chậm lại một chút, như thể logic của Dịch Hằng đang kéo cậu ra khỏi bờ vực hoảng loạn
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
…vậy nó muốn gì
Màn hình đột nhiên rung lên
Tin nhắn mới
Hệ Thống
Hệ Thống
“Người chơi đã bắt đầu hiểu luật”
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Luật cái quỷ gì nữa
Hệ Thống
Hệ Thống
“Luật 2”
Hệ Thống
Hệ Thống
“Không được để nó chạm vào bạn”
Ngay khoảnh khắc đó trong gương, bàn tay của cái bóng phía sau chậm rãi đưa lên
Chỉ còn cách cổ Kỳ Hàm vài centimet
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nó sắp chạm vào tôi
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
CÚI XUỐNG NGAY
Kỳ Hàm phản xạ gần như ngay lập tức, cả người đổ sập xuống giường, điện thoại suýt rơi khỏi tay, một luồng khí lạnh lướt qua phía trên cổ như vừa hụt mất mục tiêu
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nó… không chạm được
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Vì cậu tránh kịp
Không gian trở lại im lặng nhưng không còn như trước, lần này là sự im lặng đầy đe dọa, như thể thứ đó vẫn đang ở đó, chỉ là đang chờ
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nghe rõ chưa Đừng để nó chạm vào
Một khoảng dừng rất nhẹ
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
…cảm ơn
Dịch Hằng nhìn dòng tin nhắn đó, ánh mắt khẽ trầm xuống, lần đầu tiên trong đêm nay anh không phản bác, không lạnh lùng đáp lại, chỉ im lặng nhìn màn hình như đang suy nghĩ điều gì đó
Tin nhắn mới
Hệ Thống
Hệ Thống
“Còn 5 giờ 43 phút”
Hệ Thống
Hệ Thống
“Chúc may mắn”
Ở đâu đó trong bóng tối
Có thứ gì đó vừa khẽ cười

Chương 3

00:41
Không ai dám rời điện thoại dù chỉ một giây, màn hình sáng trở thành thứ duy nhất khiến họ cảm thấy mình vẫn còn kiểm soát được tình hình, nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại, càng nhìn lâu càng có cảm giác như bị thứ gì đó trong bóng tối nhìn ngược lại
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Tao bật hết đèn rồi Vẫn thấy lạnh
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Giữ tỉnh táo Đừng tách khỏi điện thoại
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Lại sao nữa
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nó vẫn còn trong phòng
Căn phòng của Kỳ Hàm im lặng đến mức bất thường, không còn cảm giác áp sát như lúc nãy nhưng lại nặng nề hơn, như thể thứ đó không rời đi mà chỉ lùi vào bóng tối, chờ một thời điểm khác
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nó không đi đâu hết
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Đm nói kiểu đó ai mà không sợ
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nó có quy luật Không phải muốn làm gì cũng được
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Mày chắc không
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nếu không có luật thì đã không cần “trò chơi”
Một khoảng im lặng kéo dài, từng người đều hiểu điều đó có nghĩa là gì, nếu đã là trò chơi thì sẽ có cách sống sót, nhưng cũng đồng nghĩa sẽ có người phải chết
Màn hình đột nhiên nhấp nháy
Đang cập nhật danh sách người chơi
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
???
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Không phải có 4 người rồi sao
Danh sách thành viên hiện lên lại một lần nữa
Trần Dịch Hằng Tả Kỳ Hàm Trương Quế Nguyên Trương Hàm Thụy …
Một cái tên mới xuất hiện
Không có ảnh đại diện
Không có thông tin
Chỉ là một dòng chữ méo mó như bị kéo giãn
“Người chơi 5”
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Đừng nói là cái thằng chết hồi nãy
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nó chưa rời đi
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Không phải người
Không khí chùng xuống ngay lập tức, từng người đều hiểu câu nói đó ám chỉ điều gì, nếu “người chơi 5” vẫn còn trong danh sách thì thứ đó… vẫn đang ở cùng họ
Lâm Tử Mặc
Lâm Tử Mặc
Tin nhắn xuất hiện
Chậm
Và ngắt quãng
Lâm Tử Mặc
Lâm Tử Mặc
T ô i l ạ n h
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đừng trả lời
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Đúng Đừng tương tác
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nhưng nó đang nhắn cho tụi mình
Lâm Tử Mặc
Lâm Tử Mặc
T ô i đ a n g ở g ầ n
Một luồng gió lạnh thoảng qua dù cửa sổ đều đóng kín, ánh đèn trong phòng chớp nhẹ một cái rồi ổn định lại, nhưng cảm giác bất an thì không biến mất
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
…tôi nghe thấy tiếng bước chân
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Ở đâu
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ngay sau cửa
Cánh cửa phòng Kỳ Hàm đóng kín từ đầu đến giờ, nhưng lúc này tay nắm cửa rất khẽ rung lên một cái, nhẹ đến mức nếu không chú ý sẽ không nhận ra
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Đừng mở
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Không được lại gần cửa
Lâm Tử Mặc
Lâm Tử Mặc
M ở c ử a
Tay nắm cửa rung mạnh hơn
Một lần
Hai lần
Rồi dừng lại
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
…nó đang xoay
Tim cậu đập nhanh đến mức gần như nghẹt thở, ánh mắt không rời khỏi cánh cửa, cả người cứng lại không dám tiến cũng không dám lùi
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Lùi lại
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
NGHE TÔI
Một câu nói gần như ra lệnh, nhưng cũng là thứ duy nhất đủ mạnh để kéo Kỳ Hàm ra khỏi trạng thái tê liệt, cậu lập tức lùi lại vài bước
Ngay khoảnh khắc đó
Tay nắm cửa xoay mạnh
CẠCH
Cửa mở ra một khe nhỏ
Bên ngoài là bóng tối đặc quánh không thấy gì
Nhưng có thứ gì đó đang đứng ngay phía sau cánh cửa
Lâm Tử Mặc
Lâm Tử Mặc
T ô i v à o đ â y
Cánh cửa từ từ mở rộng thêm một chút
Một bàn tay trắng bệch thò vào
Ngón tay dài bất thường
Móng tay đen sì
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
NÓ VÀO RỒI
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
TRÁNH XA NÓ RA
Kỳ Hàm lùi lại sát tường, ánh mắt không rời khỏi cánh cửa, từng bước chân như bị kéo nặng xuống, khoảng cách giữa cậu và thứ đó ngày càng gần
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Nó không được phép vào hoàn toàn
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Ý mày là gì
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Nó cần “cho phép”
Một tia sáng lóe lên trong đầu Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Kỳ Hàm Cậu có mở cửa không
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Vậy nó không vào được hết
Bàn tay kia dừng lại giữa không trung
Như bị một lực vô hình chặn lại
Cánh cửa không mở thêm được nữa
Lâm Tử Mặc
Lâm Tử Mặc
Lâm Tử Mặc
Lâm Tử Mặc
M ở đ i
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không
Một câu trả lời yếu ớt nhưng rõ ràng
Không gian im lặng trong vài giây
Rồi bàn tay kia giật mạnh lại
Cánh cửa đóng sầm
CẠCH
Mọi thứ trở lại như cũ
Nhưng không ai dám thở phào
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Làm tốt
Một câu khen rất ngắn
Nhưng đủ khiến tay Kỳ Hàm đang run dần ổn định lại
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tôi suýt chết rồi
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nhưng vẫn còn sống
Một khoảng dừng rất nhẹ
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Tôi sẽ không để cậu chết
Tin nhắn vừa gửi xong
Cả nhóm im lặng
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Ủa
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Gì mà “không để cậu chết”
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Ở phía bên kia màn hình, Kỳ Hàm nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đó, tim đập lệch đi một nhịp, giữa nỗi sợ hãi vẫn chưa tan hết, một cảm giác khác lặng lẽ xuất hiện
Ấm hơn một chút
Nhưng cũng nguy hiểm không kém
Tin nhắn mới
Lâm Tử Mặc
Lâm Tử Mặc
“Người chơi đã vượt qua thử thách nhỏ”
Lâm Tử Mặc
Lâm Tử Mặc
“Phần thưởng: thông tin”
Lâm Tử Mặc
Lâm Tử Mặc
“Trong các bạn…”
Lâm Tử Mặc
Lâm Tử Mặc
“Có một người đã chết từ trước”
Màn hình tối sầm trong một giây
Rồi sáng lại
Không ai dám nói câu nào nữa

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play