Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tâm Can Bảo Bối Của Đình Nhị Thiếu

Chương 1: Trở về Giang Thành

Trong căn phòng bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng, ánh đèn trắng lạnh lẽo hắt xuống khiến người ta khó chịu. Đình lão gia được vị quản gia già cẩn thận đỡ dậy.

“Dạo này tập đoàn bận rộn, cháu còn đến thăm ta là tốt rồi.”

“Ông đừng nói vậy, dù bận đến đâu cháu cũng sẽ đến.”

Đình lão gia đột ngột gọi hắn tới, mười phần thì có đến chín là muốn giao phó việc gì đó, tuyệt đối không đơn giản chỉ là thăm bệnh. Dường như ông cũng đoán được hắn đã nhìn thấu ý mình nên chẳng buồn vòng vo: "Cháu gái của lão Đình bây giờ không ai chăm sóc, cháu thay ta đón con bé về đây đi.” Tâm nguyện của lão bạn già của ông chỉ có một, đó là đứa cháu gái út phải được sống đàng hoàng tử tế. Trước khi ông ấy qua đời đặc biệt dặn dò Đình lão gia chăm sóc cháu nó thay ông.

Đình lão gia nói ngắn gọn mà không giải thích thêm, sau đó phất tay ra hiệu hắn có thể rời đi. Nếu là người khác, đột nhiên bắt họ nhận nuôi một người đương nhiên là phải nói rõ lý do. Nhưng Hoắc Trì thì không như thế. Hắn chỉ nghe lệnh và làm, không thắc mắc tọc mạch đến chuyện riêng của Đình lão gia.

Hoắc Trì đứng thẳng lưng, chỉnh lại nếp gấp bên mép áo vest: "Vậy cháu xin phép đi trước.”

Trở về từ bệnh viện tư nhân lớn nhất thành phố, Hoắc Trì tiện tay giao lại việc điều tra cho trợ lý, đồng thời sắp xếp người đi đón cô cháu gái ấy về.

Trong căn nhà gỗ nằm sát chân núi, mùi ẩm mốc pha lẫn thức ăn ôi thiu quẩn quanh, bám chặt trong không khí. Nền gạch loang lổ, nứt nẻ, giữa gian phòng là một bóng người gầy guộc co ro trong chiếc chăn mỏng đã sờn cũ.

Trợ lý Chu một thân mặc vest chỉnh tề, khí chất trái ngược hoàn toàn với khung cảnh nơi đây, dẫn theo vài người bước vào. Cậu ta nhìn quanh rồi mới cất giọng: “Cô Ngôn Trì Thanh, cô có ở đây không?”

Gọi một rồi hai lần, họ không nghe thấy tiếng động liền gọi lớn hơn: "Chúng tôi nghe theo sắp xếp của ngài Đình đến đây đón cô, cô đang ở đâu?”

Hàng xóm xung quanh nghe tiếng gọi mà ngó ra xem, một trong số họ tốt bụng hỏi han để giúp đỡ: "Các anh tìm ai?”

"Bọn tôi tìm Ngôn Trì Thanh.”

"Ngôn Trì Thanh? Ở đây không có ai tên Ngôn Trì Thanh đâu. Có lẽ là có nhầm lẫn gì rồi”

Nhóm người thoáng sững lại, tròn mắt nhìn nhau rồi vẫn kiên định, giữ nguyên lập trường: "Bọn tôi đến tìm cô ấy, địa chỉ rõ ràng là ở đây.”

Bác gái đó lại xua tay, giọng dứt khoát không kém: "Không có đâu, tên nghe lạ hoắc à. Ở đây chỉ có một cô gái họ Ngôn mà thôi, nhưng tên đầy đủ là Ngôn Chiêu Đệ.”

"Có phải cô gái này không?” Trợ lý Chu lấy ra bức ảnh đã chuẩn bị sẵn.

Bác gái nhìn kỹ một lúc rồi mới gật đầu. Cậu ta lập tức hỏi đường, sau đó không chần chừ mà dẫn người bên cạnh rời đi. Để đến được cái nơi khỉ ho cò gáy này, bọn họ đã băng rừng vượt núi suốt hai ngày ba. Đã tới nơi thì tuyệt đối không thể đi tay không về.

Nhìn thấy cô gái đang ngồi giặt đồ ngoài sân, bọn họ mừng húm lập tức xúm tới.

Cô gái ngồi trên cái ghế đẩu màu đỏ, thân người nhỏ thó lọt thỏm trong bộ quần áo rộng thùng thình đã bạc màu. Hai ống tay áo dài không che đi được cánh tay gầy chỉ còn da bọc xương, tóc tai bù xù rối thành cục. Gương mặt nhỏ xíu, da dẻ tái nhợt, hai má hơi hóp lại. Dáng vẻ ấy khiến người ta chẳng tin đây là cô gái đang ở độ tuổi mười tám.

Chỉ có đôi mắt nai ấy là khác biệt, tròn xoe và sáng rỡ, nổi bật đến độ lạc lõng trên gương mặt hốc hác ấy. Khi cô chạm mắt họ, ánh mắt vừa trong veo vừa lạnh lẽo có chút dọa người.

"Cô Chiêu Đệ đúng không? Tôi là Chu Thiên.” Chu Thiên mỉm cười lịch thiệp, hơi hạ thấp giọng như sợ làm cô giật mình, chậm rãi giải thích: "Ông nội của cô trước khi qua đời đã giao phó cô cho Đình lão gia. Bây giờ cô vừa đủ 18 tuổi, ngài Đình liền cử chúng tôi đến đón cô đến Đình gia.”

Mấy người bọn họ nói rất nhiều chuyện nhưng cô chẳng có lấy một phản ứng. Cuối cùng chỉ yếu ớt hỏi một câu: "Có cách nào chứng minh nếu tôi đi theo các anh, tôi sẽ không bị bán đi không?”

Chuyện tốt như vậy làm sao đến lượt Chiêu Đệ Cho dù nơi này đến chó cũng chê nhưng tin tức về gia tộc danh giá như nhà họ Đình thì không ai không biết. Đặc biệt là vị Đình thiếu – ngài Đình trong miệng bọn họ.

"Cô không tin chúng tôi thì hẳn là sẽ tin thứ này.” Trợ lý Chu lấy ra một tấm ảnh đã được ép plastic. Trong ảnh là Đình lão gia đứng cạnh ông nội Ngôn, hai người đều mặc trên mình chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen. Trên tay ông nội Ngôn còn bế một đứa trẻ chừng 4 tuổi, khuôn mặt non nớt, đôi mắt tròn xoe nhìn thẳng vào ống kính.

Chỉ vừa nhìn thoáng qua, động tác giặt đồ của cô liền khựng lại. Bức ảnh đó, ông nội cũng có một bức giống hệt. Đứa trẻ ngồi trong lòng ông nội Ngôn cũng chính là cô.

"Vậy…tôi có thể đi thu dọn đồ một lúc không? Sẽ không tốn nhiều thời gian đâu.”

"À, đương nhiên là được.”

Thật ra chính Chiêu Đệ cũng không biết mình sẽ mang thứ gì theo. Ngôi nhà tồi tàn này gần như chẳng có tài sản gì quý giá. Vài bộ quần áo cũ treo lủng lẳng còn bị thủng mấy lỗ nhỏ. Mang theo mấy thứ ấy đến e rằng chỉ khiến người ta chán ghét. Chiêu Đệ im lặng một lúc lâu, sau đó lục tìm ở ngăn tủ đã lâu không ai ngó tới được một chiếc váy “đẹp” nhất, lành lặn nhất mà ông nội tặng.

Tuy rằng mặc bị rộng nhưng ít nhất thì nó không bị rách, chỉ không bị bung như những bộ khác.

Chỉ 5 phút đã thấy cô trở ra, trợ lý Chu thắc mắc trong lòng, ngoài mặt cười nói: "Đồ đạc của cô đưa bọn tôi cầm cho nhé.”

"À không cần đâu.” Tay cô giữ chặt lấy chiếc túi nhỏ đeo bên người, trong ấy chỉ có vài bạc lẻ do bán rau mà dành dụm được.

"Thế chúng ta đi thôi.” Trời vừa nổi cơn mưa rào, Trợ lý Chu liền lấy chiếc ô từ tay người bên cạnh, mở bung ra. Cậu ta nghiêng ô về phía Chiêu Đệ, bản thân đứng lệch hẳn ra ngoài.

Lần đầu tiên gặp cách đối xử như vậy, Chiêu Đệ hơi lúng túng, theo phản xạ muốn từ chối. Nhưng thái độ của trợ lý Chu lại rất tự nhiên, giống như đây chỉ là một phần thuộc phạm trù công việc của cậu ấy. Cô do dự mấy giây, cuối cùng âm thầm đi dịch sang một bước nhỏ để không một mình đứng chiếm hết ô.

Trên chiếc xe trở về thành phố, không gian bốn bề vô cùng yên tĩnh.

Đoàn người đi đón cô có bốn người nhưng khi quay về đã tách ra, mỗi người một xe khác nhau. Chiêu Đệ ngồi cùng xe với trợ lý Chu, tài xế dường như cũng là người dưới trướng của ngài Đình nên sớm đã đậu xe trước cổng thôn để đợi.

Cô ngồi nép sát một bên ghế, hao tay đặt lên đầu gối, không dám tùy tiện cử động. Thỉnh thoảng cô lén liếc nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ, nhìn thấy những hàng cây lùi dần về sau mà thầm cảm thán. Hóa ra mình còn có cơ hội để vào thành phố thêm một lần nữa.

Một năm trước, ông nội Ngôn qua đời vì cơn bạo bệnh, cô bị gia đình ném đến nơi này với số tiền được chu cấp ít ỏi. Cuộc sống thiếu thốn và khổ cực nơi đây giống như rút cạn sinh khí của người ta, vậy nên cô thực sự đã nghĩ cả đời này sẽ không thể quay trở về Giang Thành sầm uất.

"Cô ăn một chút bánh ngọt lót bụng nhé.” Trợ lý Chu lấy hộp bánh ngọt đưa cho cô kèm một nụ cười công nghiệp.

Chiêu Đệ hoàn hồn, hơi ngơ ra vài giây rồi mới lắc đầu: "Tôi không thích ăn.”

"Vâng.”

Đi suốt một quãng đường dài, gần ba ngày di chuyển liên tục mới đến được ngôi biệt thự này.

Xe dừng lại trước cổng lớn. Cánh cổng sắt đen mở ra, phía sau là lối đi lát đá dẫn thẳng vào khuôn viên rộng đến mức khó nhìn thấy điểm cuối. Cây cối được cắt tỉa gọn gàng, mọi thứ đều yên tĩnh và sạch sẽ đến mức có chút xa cách.

Trợ lý Chu bước xuống trước, mở ô che cho Chiêu Đệ. Anh nghiêng ô về phía cô, để cô không bị mưa làm ướt, rồi mới đưa tay ra hiệu mời cô xuống xe.

Ngay khi cô vừa đứng vững, anh đã lùi nửa bước, lấy điện thoại ra nghe: [Cô ấy đã đến rồi, chuẩn bị xong rồi chứ?]

Đầu dây bên kia nói gì đó, giọng không rõ ràng. Trợ lý Chu chỉ “ừ” một tiếng ngắn gọn, sau đó kết thúc cuộc gọi. Cậu ta cất điện thoại, quay sang nhìn Chiêu Đệ, thái độ vẫn điềm tĩnh như lúc trước: “Nhị thiếu gia vẫn đang bận việc.”

Cậu ta dừng một chút rồi nói tiếp, giọng hạ thấp hơn, vô cùng dễ nghe: “Tôi đưa cô đi chuẩn bị một chút.”

Chiêu Đệ nghe theo sự sắp xếp của trợ lý Chu, theo cậu ta đi vào bên trong. Suốt đường đi, cô không ngừng nhìn xung quanh. Lối đi lát đá uốn quanh thảm cỏ xanh được cắt tỉa thường xuyên. Càng tiến sâu vào trong càng khiến người ta trầm trồ bởi sự xa hoa. Những cột trụ cao vút nâng đỡ mái vòm trắng. Đến bức tượng rồng đá trấn ở cửa cũng được điêu khắc tinh xảo đến từng chiếc vảy.

Bước vào phòng khách, ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê hắt xuống, lung linh rực rỡ nhưng lại vô cùng lạnh lẽo. Từng món nội thất, cách bày trí đều thông qua nhà thiết kế riêng, hoàn hảo đến mức gần như không vương chút hơi ấm của người ở.

"Cô ngâm mình và thư giãn một chút nhé, mọi người sẽ tự lo liệu phần còn lại.” Trợ lý Chu khẽ nghiêng người, đưa tay hướng về phía căn phòng phía trước, dáng vẻ vô cùng cẩn trọng.

Chiêu Đệ siết nhẹ vạt váy, chậm rãi bước vào trong căn phòng đó.

Đợi người đi khuất, cậu ta lựa một góc nhỏ kín đáo để báo cáo tình hình cho ông chủ.

[Đình thiếu, tôi đã đưa người về rồi.]

[Thế nào?]

[Cô ấy sống không được tốt lắm. Trông gầy guộc hơn so với tuổi, nhà cửa ọp ẹp cũng không có đồ đạc gì.]

[Tôi biết rồi.]

[Vâng. Vậy tối nay ngài có muốn dùng bữa tại nhà không ạ?]

[Cũng được.]

[Vâng, tôi sẽ dặn đầu bếp chuẩn bị. Không làm phiền đến thời gian của ngài nữa, tôi xin cúp máy trước nhé.]

Chương 2: Công chúa cổ tích

Trong phòng tắm rộng lớn, hơi nước ấm áp lan tỏa mờ cả mặt gương. Chiêu Đệ ngồi co mình trong bồn tắm, thân thể nhỏ bé hòa vào dòng nước dập dềnh. Những người giúp việc kia liên tục đi lại xung quanh, hết dùng khăn lau tóc cho cô rồi lại thoa tinh dầu, từng bước đều thao tác vô cùng cẩn thận.

Chiếc khăn tắm quấn quanh người cô không thể che lấp được những vết bầm tím lớn và cả vết sẹo ngay cánh tay. Trên thân thể gầy gò ấy đầy rẫy vết tích gai mắt, có thể đoán được người ra tay tàn bạo đến mức nào.

Bác gái búi tóc cao hết nhìn tấm lưng trần ấy rồi lại nhìn đến gương mặt non nớt tái nhợt kia. Bác nghĩ ra vài chuyện để nói, tránh cho bầu không khí quá yên tĩnh.

“Cô Trì Thanh, nước có lạnh quá không?”

"Không đâu ạ.” Chiêu Đệ lắc đầu.

"Nếu còn khó chịu chỗ nào hãy nói với tôi nhé.”

Chiêu Đệ không quen với cái tên khi không từ trên trời rơi xuống thế này. Nghe bọn họ gọi một tiếng cô Trì, hai tiếng Trì Thanh, cô phải mất mấy giây mới biết là họ đang gọi mình.

"Tại sao mọi người lại gọi cháu là Trì Thanh ạ?” Cô ngước mắt.

Bác gái đáp: "Vì đó là tên ông chủ đặt cho cô.”

"Thế ạ…”

"Tên của cô chủ rất hay, cô nên thấy vui và biết ơn.”

Cô ngẩng đầu, khó hiểu với lời vừa rồi: "Tại sao thế?”

Đối mặt với biểu cảm ngây ngô của đứa trẻ, bác gái chỉ mỉm cười mà không đáp. Kể từ lúc nhận lệnh chăm sóc đặc biệt cho cô ấy, ai cũng ngầm hiểu cái tên mà Hoắc Trì tùy tiện đặt cho Chiêu Đệ có ý nghĩa như thế nào.

Họ chỉ giúp cô gội đầu và kì cọ sơ qua, phần còn lại là cô tự làm. Mái tóc rối bời, khô xơ đến mức khó gỡ nên Chiêu Đệ không do dự mà quay sang người thợ cắt tóc vừa đến: "Cắt nó ngắn lên giúp cháu ạ.”

Người thợ gật đầu, cắt đi phần tóc xơ rối, tỉa lại rồi duỗi thẳng, cuối cùng là thoa chút dầu dưỡng. Dù đã xử lý cẩn thận nhưng dù sao cũng đã bỏ bê nó quá lâu, trông không thể hoàn hảo như ý muốn.

"Cô chủ, sau này mỗi tuần tôi sẽ đến chăm sóc định kỳ cho mái tóc của cô. Một số sản phẩm dưỡng tôi đã chuẩn bị sẵn, cô nhớ dùng nó mỗi ngày nhé.”

"Vâng.”

Nhìn mọi người xoay quanh mình, Chiêu Đệ chỉ có thể ngồi im, lòng dâng lên một cảm giác lo lắng khó tả. Cô không quen với việc được đối xử như thế này.

Những món đồ đắt tiền, mùi hương ngọt dịu đến choáng ngợp của sữa tắm cao cấp, cùng thái độ cung kính của người làm…Tất cả đều xa lạ đến mức khiến cô có cảm giác như đang lạc vào một giấc mơ. Một giấc mơ mà chỉ cần tỉnh lại, mọi thứ sẽ lập tức biến mất.

"Tiểu thư, cô có muốn dùng chút cháo thịt không?” Vị quản gia già bước đến trước mặt Chiêu Đệ, nụ cười trên gương mặt vô cùng hiền hòa.

Cô chậm rãi gật đầu: "Làm phiền ông rồi ạ.”

"Đó là bổn phận của tôi.”

Được dẫn đến phòng ăn riêng, Chiêu Đệ rụt rè bước vào. Trước mắt cô là một bàn thức ăn thịnh soạn đầy ắp, bát đĩa tinh xảo xếp ngay ngắn, mùi thơm lan tỏa khắp không gian.

Chẳng phải bảo chuẩn bị cháo sao? Chỗ bào ngư vi cá này cũng tính là cháo à?

"Tiểu thư xin mời dùng bữa. Nếu không hợp khẩu vị, cô cứ nói với tôi.” Đầu bếp chính mỉm cười dịu dàng với cô.

Ánh mắt của mọi người vẫn đặt trên người cô, ai cũng giữ vẻ mặt ôn hòa. Chiêu Đệ ăn một muỗng cháo rồi khẽ đặt thìa xuống, lông mày hơi nhướng lên trong vô thức đã khiến họ quan tâm tới.

"Vị thế nào ạ?” Vị đầu bếp ấy hỏi cô một cách thận trọng.

Chiêu Đệ cười gượng rồi đáp khẽ: "Ngon lắm ạ.”

Ăn thêm vài thìa cháo, cô chợt dừng động tác: "Thật ra…cháu không quen khi có nhiều người nhìn như vậy.”

Trong khoảnh khắc lời ấy thốt ra, bầu không khí như ngưng đọng lại. Tim của Chiêu Đệ đập bình bịch không rõ nguyên do, nhưng thật may là vị quản gia kia đã ra hiệu cho người làm lui đi làm việc của họ.

"Cô Trì Thanh có lẽ sau này sẽ quen với mọi thứ ở đây. Mọi người chỉ là muốn chăm sóc cô chu đáo hơn.”

Chiêu Đệ gật đầu, tiếp tục ăn chén cháo thịt trước mặt, cô chợt hỏi vu vơ: "Cháu nên gọi bác như thế nào ạ?”

"Cứ gọi tôi là quản gia Phong.”

Chiêu Đệ gật đầu rồi không hỏi thêm gì, ăn hết chén cháo ấy thật nhanh, mỗi món gắp một đũa ăn thử rồi liền rời bàn. Thật ra cô chưa no, nhưng đây là lần đầu đến nhà người khác, cô không có can đảm để ăn nhiều. Biết đâu vị Đình thiếu kia cũng giống cha mẹ cô, chỉ cần thấy cô ăn nhiều hơn một gắp là tát cô một cái.

Vị quản gia theo sát bước chân của cô. Khi đi ngang qua căn phòng nào, ông ấy cũng đều giới thiệu sơ qua cho Chiêu Đệ.

"Đây là phòng đặt trang phục của ông chủ, kế bên là thư phòng, tiếp đó là phòng gym, cuối cùng là phòng tiếp khách.”

Hai mắt cô nhóc mở to, không tin được một người mà cần nhiều phòng như vậy.

Quản gia Phong nhìn cô, chỉ mỉm cười khẽ: "Cô có muốn đi nghỉ ngơi không? Đi đường dài hẳn là đã rất mệt rồi.”

"À vâng, đúng là cháu có hơi mệt.”

"Phòng của cô ở trên tầng, để tôi dẫn cô lên.”

Không khí khi bước lên tầng hai có chút trầm lắng, khắp nơi thoang thoảng hương hoa nhài dịu nhẹ vô cùng dễ chịu. Hai người dừng trước căn phòng thứ ba, quản gia Phong liền giới thiệu: "Đây là phòng ngủ của cô. Phòng đầu tiên là phòng riêng của ông chủ.”

"Thế còn hai phòng trống xen kẽ này…”

"Phòng cuối dãy là phòng thay đồ của cô, phòng thứ hai là phòng học tích hợp với phòng học năng khiếu.”

Chuyện có phòng riêng cho cô đã là quá tốt, không ngờ lại chuẩn bị cho cô thêm hai căn phòng khác. Chiêu Đệ nhất thời cảm động đến mức đỏ hoe mắt.

Khoảng thời gian ở với gia đình, cô chỉ có thể ngủ ở ghế sofa trong phòng khách. Mãi về sau này khi dọn dẹp kho chứa đồ mà dư ra một góc phòng, cô mới được sắp xếp cho ngủ trong đó. Không chỉ có gián, chuột mà sàn nhà ban đêm còn vô cùng lạnh.

"Bác có thể đi làm việc của mình, cháu vào phòng đây ạ. Cảm ơn bác rất nhiều.”

"Không cần cảm ơn tôi đâu, cô Trì Thanh nên cảm ơn ông chủ vào tối nay.”

"Vâng, nhưng cháu vẫn muốn cảm ơn bác.” Trì Thanh cười tươi với ông ấy rồi quay đi.

Đóng cửa phòng lại, Chiêu Đệ nhìn quanh phòng, không tin được mà há hốc miệng. Cô nhảy lên chiếc giường giữa phòng, vùi mặt vào tấm đệm ấy.

Khung giường có các đường chạm trổ hoa văn tinh xảo mạ vàng dọc theo các cạnh, tổng thể theo phong cách tân cổ điển sang trọng. Chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy trên trần có nhiều tầng và các hạt pha lê rủ xuống.

Chiêu Đệ kéo tấm rèm ra, phát hiện ban công này có thể nhìn ra sân vườn rộng lớn và toàn bộ khung cảnh xung quanh. Vườn hoa nhài trắng bình yên với những vệt nắng rực rỡ sau mưa, chú chim sẻ nhỏ đậu trên thành ban công líu lo ca hát. Đây chẳng khác nào nơi ở của công chúa trong truyện cổ tích khiến Chiêu Đệ không dám tin rằng nó là phòng của mình.

"Người giàu sống thế này sao? Thích thật đấy…” Chiêu Đệ tùy tiện ôm con gấu bông lớn lên, vùi đầu vào bộ lông mềm mại của nó, còn ngửi ra được mùi hoa nhài nhàn nhạt.

Cô ngồi xuống mép giường, đung đưa đôi chân gầy guộc, ngẫm nghĩ hồi lâu về tương lai sau này. Gia tộc nhà họ Đình bành trướng thế này, còn nghe nói Đình lão gia có nhiều con cháu, riêng chuyện mâu thuẫn và thừa kế tài sản đã vô cùng rắc rối. E là sau này cô không chỉ phải chứng kiến mà còn bị kéo vào cuộc chiến không hồi kết đó.

Cô chắc chắn không có tâm tư tranh giành tài sản hay bất cứ thứ gì. Chỉ mong cô có thể sống như bóng ma vô hình, có một chỗ ăn ở tốt, học vài kĩ năng rồi đi tìm việc, sống an nhàn hết đời. Đó chính là mong muốn nhỏ bé của Chiêu Đệ.

Máy lạnh phả ra khí lạnh dễ chịu, cộng thêm không gian yên tĩnh của căn phòng mà Chiêu Đệ đã ngủ thiếp đi.

Chương 3: Tiếp tục được đi học

5 Giờ chiều, chiếc Rolls-Royce Cullinan Black Badge chậm rãi tiến vào trong sân. Hoắc Trì vận chiếc áo sơ mi trắng đơn giản cùng quần âu đen, dáng đi đĩnh đạc vô cùng có khí thế. Quản gia Phong nhận lấy áo vest của ông chủ liền thông báo cho nhà bếp chuẩn bị đồ ăn.

Khoảng một lúc sau, Hoắc Trì mới đến phòng ăn dùng bữa tối, chợt nhớ ra hôm nay đã đón người đến.

"Cô ấy đâu?” Hoắc Trì mệt mỏi day nhẹ thái dương, giọng điệu lạnh nhạt không mang theo cảm xúc.

Quản gia Phong cúi đầu đáp: "Vì đi đường dài nên cô Trì Thanh sớm đã nghỉ ngơi trên phòng. Cô ấy bảo muốn sửa soạn một chút rồi xuống ngay ạ.”

"Ừm, vậy thì đợi thêm một lúc.”

Chiêu Đệ vừa hay đã đến, chỉ là vì căng thẳng mà không dám lên tiếng. Đối mặt với người đàn ông uy nghiêm, quyền lực ấy, cô không thể không áp lực.

"Tôi đã dẫn cô Trì Thanh đến rồi.” Người làm đứng phía sau lên tiếng.

Hoắc Trì không ngẩng đầu, đôi mắt chim ưng nhắm nghiền như đang nghỉ ngơi dưỡng thần. Cô chỉ đành lặng lẽ ngồi xuống vị trí đối diện hắn, rón rén quan sát hắn. Ngũ quan sắc sảo, sóng mũi cao thẳng, hàng lông mày rậm, tổng thể tạo nên cảm giác uy quyền.

Chiêu Đệ cứ ngồi im như thế, mặt cúi gằm xuống, bụng đói đến mức sôi ùng ục lên cũng không đụng đũa mà đợi hắn ăn miếng đầu tiên.

"Ngẩng đầu lên.” Hoắc Trì nhàn nhã nói, lười biếng mở mắt, liếc nhìn cô gái bé nhỏ đang ngồi ở vị trí đối diện.

Cô gái ấy ngước lên nhìn hắn, đôi mắt nai tròn xoe chớp chớp vài cái, ánh sáng trong mắt vô cùng chói loà. Dáng vẻ nhỏ bé gầy guộc trong chiếc váy trắng rộng thùng thình thật sự vô cùng khó coi. Nghe nói là đã 18 tuổi, thế nhưng lại suy dinh dưỡng đến mức này. Ngôn gia cũng được tính là một gia đình khá giả vậy mà nuôi ra đứa con gái vừa ốm yếu vừa nhút nhát.

Hắn lười biếng hỏi: “Đã biết tên của mình chưa?”

"Trì Thanh.”

"Ừm. Thích không?” Hắn dùng giọng điệu lạnh nhạt hỏi cô thích hay không. Cô mù mờ gật đầu: "Thích ạ.”

"Thích thì tốt, ngày mai sẽ có người làm thủ tục đổi tên cho em.”

Hoắc Trì bắt đầu dùng bữa, từ tốn gắp một miếng thịt nhỏ, dáng vẻ vô cùng chuẩn mực. Mấy thứ quy tắc bàn ăn này cô chẳng rành, chỉ đành ăn ít đi một chút, ít gây chú ý một chút để người ta không chê cười.

"Em đã tốt nghiệp trung học chưa?”

Động tác của Trì Thanh hơi khựng lại, đôi môi khô khốc mấp máy: "Chưa ạ…em nghỉ học lúc đang học 11.”

"Hửm? Chưa học xong năm cuối sao?” Hoắc Trì hiếm hoi nhìn cô lâu hơn một giây, hàng lông mày sắc bén cau lại.

Bầu không khí yên tĩnh đến độ nghe được hơi thở của chính mình. Trì Thanh không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, giả vờ như đang ăn rất ngon miệng để không thấy ngượng ngùng.

Nhớ lại ngày bị cha mẹ bắt thôi học, cô đã khóc lóc van xin thảm hại đến mức nào. Sẵn sàng ôm chân van nài để được tiếp tục học nhưng lại đổi lấy những bạt tai trời giáng.

"Mày là con gái, học cao có ích gì? Tao cho mày học đến bây giờ là nể mặt ông nội mày thôi.”

"Mẹ, con xin mẹ. Con muốn đi học, chỉ hai năm nữa thôi.”

"Tao quyết định rồi, từ ngày mai mày chuyển về quê mà sống. Tự lo cho bản thân mày trước đi, đừng có mơ mà đòi tao cho đi học.”

Đến giờ lời nói cay nghiệt của bà ta vẫn vang vọng trong tâm trí cô. Mỗi lần nhớ lại, nỗi tuyệt vọng ấy lại trỗi dậy hệt như khoảnh khắc ấy.

"Được rồi, tháng 8 sẽ làm thủ tục để em tiếp tục học.”

"Thật ạ?” Cô không giấu được sự phấn khích mà cao giọng hỏi, hai mắt mở to vì ngạc nhiên. Sau đó lại nhoẻn miệng cười tươi như đứa ngốc.

"Ừm.”

Trì Thanh thật sự có thể nhảy cẫng lên ngay lúc này. Chuyện được đi học tiếp có lẽ là chuyện cô mong mãi không được, tưởng như sẽ chẳng còn một cơ hội nào.

"Cảm ơn anh nhiều, tôi nhất định sẽ không gây phiền phức cho anh.” Trì Thanh lại cười, đôi mắt to tròn lóng lánh nước, để lộ hàm răng trắng tinh và cái má lúm nhỏ.

Chỉ vì chuyện đó mà cô nhóc có thể cười từ đầu đến cuối buổi, hệt như chú thỏ được tặng một nhà máy cà rốt. Hắn nhìn dáng vẻ ngô nghê ấy mà nhớ đến bản thân khi xưa, nụ cười tươi ấy đã bao lâu rồi không còn xuất hiện. Trong thế giới xám xịt của hắn chỉ toàn là những khoảng đen sâu hoắm, hiếm hoi lại xuất hiện một khe nứt bé nhỏ, ánh sáng đua nhau len lỏi vào trong.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play