Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Văn Hàm ] Sau Màn Ảnh, Có Em…

chap 1

Trong giới giải trí, nhóm nhạc T-AURA nổi tiếng với hình tượng hoàn hảo không tì vết.
Mỗi thành viên đều có lượng fan riêng đông đảo
Nhóm gồm 5 thành viên Trương Hàm Thuỵ, Tả Kỳ Hàm, Dương Bác Văn, Trần Tuấn Minh, Trần Dịch Hằng
Với xu hướng hiện tại, thành viên trong nhóm bị ghép với nhau là chuyện bình thường
nhưng nổi bật nhất vẫn là hai cái tên luôn bị fan đem ra ghép OTP nhiều nhất Dương Bác Văn và Tả Kỳ Hàm.
Một người là mang vibe “tổng tài trẻ bước ra từ truyện tranh”. Một người là “bảo bối xinh yêu của mọi mama”
Fan gọi họ là VănHàm CP. Còn sự thật sau màn ảnh thì… họ đã yêu nhau từ rất lâu rồi.
___________________
Đèn sân khấu vừa tắt
Âm thanh hò reo của fan vẫn còn vang dội, ánh đèn LED chưa kịp nguội, mùi mồ hôi và nước hoa hòa lẫn trong không khí, concert hôm nay hoàn thành không chút rắc rối
Chị quản lý cũng phải thở phào nhẹ nhõm
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
// tựa lưng vào tường //
áo diễn anh còn chưa kịp thay, cổ áo mở ra một chút, hơi thở vẫn còn gấp. Anh không nhìn điện thoại, cũng chẳng quan tâm staff đang nói gì.
Ánh mắt chỉ đang tìm một người
Tả Kỳ Hàm vừa bước xuống khỏi sân khấu, tay còn run nhẹ vì adrenaline. Em cười với staff, cúi đầu chào fan lần cuối trước khi vào trong, nhưng khi vừa khuất khỏi tầm nhìn công chúng…
nụ cười lập tức mềm xuống
Em khẽ hỏi chị staff
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Chị ơi, chị thấy Bác Văn đâu không ạ
Staff
Staff
Hình như trong phòng trang điểm á
Chưa kịp tìm thêm, cổ tay em đã bị kéo nhẹ.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đi theo anh
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ơ
Anh không nhìn em, chỉ kéo em rẽ vào một hành lang vắng, nơi ánh đèn vàng dịu hơn, không có camera, không có fan, không có ai ngoài hai người.
CẠCH
Em chưa kịp nói gì đã bị anh ôm rồi
Đến mức em hơi mất thăng bằng, cả người dán vào lồng ngực còn nóng của anh.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đừng nói
Bàn tay anh siết sau lưng em, mạnh nhưng không làm đau, chỉ là… không muốn buông.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Bác Văn…
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hửm?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em mệt //mếu//
Chỉ một câu nói, ánh mắt anh lại dịu xuống
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Lại đây //kéo em ra sofa//
sau đó không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng tháo mic, gỡ phụ kiện trên người em, từng chút một.
Động tác rất quen và tự nhiên
Vì thật sự đã làm vô số lần
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ngồi yên nhé
Anh quỳ xuống trước mặt em, tay nắm lấy cổ chân em, kiểm tra.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Có đau ko?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ko ạ
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không được nói dối //hơi chau mày//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Một chút…
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Haizz, sao ngốc vậy chứ, đau phải nói
Anh đứng dậy, lấy túi đá từ tủ mini, quay lại ngồi cạnh em.
Ko nói cũng chẳng hỏi thêm, anh nhẹ nhành chườm túi đã lên cổ chân em
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Lạnh //rùng mình//
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chịu một chút sẽ đỡ thôi
Em nhìn anh, người con trai là chồng của biết bao cô gái
Giờ lại đang cúi đầu chăm sóc mình tường chút
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
*mình số hưởng vậy à*
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
//khẽ nhếc môi//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Dạ em
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh muốn công khai ko?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Động tác của anh khựng lại trong một giây
Không gian yên lặng, chỉ còn tiếng máy lạnh
Dương Bác Văn không trả lời ngay, nh ngẩng lên, nhìn em, ánh mắt sâu, rất sâu.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em muốn à
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
//chớp mắt//
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em biết là anh muốn công khai như thế nào rồi ko hả
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh không thích phải giả vờ như ko quen em trên sân khấu
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hay nhìn người khác khen em xinh và gọi em là chồng hay vợ
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh muốn đứng cạnh em đường đường chính chính có danh phận
Một khoảng lặng bao chùm căn phòng
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vậy sao
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
//ánh mắt mong chờ//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vậy thì kê anh thôi em chưa muốn hihi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em…! //tức//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đợi khi nào thích hợp em sẽ cho anh danh phận
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Còn giờ thì chưa đâu nhé //cười//
Ngoài kia, fan vẫn đang gọi tên hai người.
Trong này—
1 người đang mong 1 danh phận từ em ghệ tone hồng
1 người thì cười đắc ý
Một tình yêu…
chưa được phép công khai
Nhưng lại rõ ràng hơn bất cứ điều gì.

chap 2

Tác giả
Tác giả
Hi mn
Tác giả
Tác giả
Đây là bộ thứ 2 và cũng là bộ đầu tiên khi trở lại của toi
Tác giả
Tác giả
Mong mn ủng hộ
_____________________________
Xe rời khỏi trung tâm thành phố, ánh đèn neon phía sau dần bị bỏ lại. Con đường dẫn ra ngoại ô Bắc Kinh yên tĩnh hơn hẳn, chỉ còn tiếng động cơ trầm đều và ánh đèn đường lướt qua cửa kính.
Anh ngồi ở ghế lái, một tay đặt hờ trên vô lăng, dáng vẻ thoải mái nhưng vẫn rất vững vàng. Tay còn lại… đang nắm chặt tay Kỳ Hàm
Haizz, tình bể bình
Không phải nắm hờ. Là kiểu đan ngón tay rất chặt, như sợ buông ra là em sẽ biến mất.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
//quay đầu nhìn anh, khoé môi cong cong//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh lái xe bằng một tay không mỏi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ko
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nắm tay em thì ko thấy mỏi
Anh đáp rất tự nhiên, tay còn khẽ miết mu bàn tay em
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
//bật cười//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh dẻo miệng lắm r đấy
Ngoài sân khấu, người đàn ông này lạnh lùng đến mức fan chỉ cần thấy ánh mắt cũng hét lên. Vậy mà lúc này… lại nói mấy câu ngọt đến mức làm tim em mềm ra.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đoạn cuối concert hôm nay
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em hát cao hơi run
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em sợ hát cao quá làm hỏng sân khấu //trêu anh//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Lúc đó ai đền được
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh đền được //quay sang nhìn em//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh thừa tiền quá à
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đường đường là thiếu gia dương thị đó
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Khinh anh à //cười//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
//cười theo//
Kỳ Hàm ngẩng lên nhìn anh. Ánh đèn đường chiếu lên sống mũi cao và hàng mi dài của anh, khiến gương mặt vốn cứng rắn kia trở nên dịu đi.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Lúc đó anh tiến lên che micro cho em
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Fan hét lớn thật
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hét thì kệ họ//cười//
Nụ cười chỉ xuất hiện khi ở bên em
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh chỉ nghĩ… em đứng đó mà run, anh không thể đứng yên.
_________________________
Xe chạy thêm một đoạn nữa, nhà riêng dần hiện ra giữa khoảng không yên tĩnh — một căn nhà tách biệt, đủ xa thành phố để không có fan, không có ống kính.
Vừa bước vào nhà, Bác Văn đóng cửa lại, giây sau đã ôm chầm lấy Kỳ Hàm từ phía sau.
Hoàn toàn khác với hình tượng lúc lái xe
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vợ ơi…
Anh kéo dài giọng, cằm đặt lên vai em, giọng nũng nịu đến mức nếu fan thấy chắc sẽ ngất.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hôm nay mệt quá
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
//bật cười, xoay người ôm lấy eo anh.//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Dương tổng lúc nãy mạnh mẽ lắm mà.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ở ngoài thoi //anh dụi đầu vào cổ em, giọng mềm hẳn//
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Về nhà rồi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh chỉ là cún con của em
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Cún con ngoan //xoa đầu anh//
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh được vuốt một cái liền thỏa mãn, ôm em chặt hơn.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ngày mai được nghỉ, ở nhà với Văn nhé
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Được thoi
Kỳ Hàm gật đầu, tựa vào ngực anh, nghe tim anh đập đều đều.
Ngoài kia, anh là người đàn ông mạnh mẽ bảo vệ tất cả.
Còn ở đây anh chỉ cần em

chap 3

Sau bữa tối, hai người lần lượt vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy vang đều, hơi nước làm mờ gương. Không có gì quá đặc biệt, chỉ là cảm giác ở cùng một mái nhà, cùng kết thúc một ngày dài sau ánh đèn sân khấu
Kỳ Hàm thay đồ ngủ xong thì trèo lên giường trước, chăn mềm phủ tới ngực. Vài phút sau, Bác Văn bước ra, tóc còn hơi ướt, áo ngủ rộng rãi, hoàn toàn khác với dáng vẻ tổng tài lạnh lùng ban ngày
Anh vừa lên giường đã kéo em vào lòng
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Lại đây
Em ngoan ngoãn xoay người, đầu tựa vào ngực anh. Tim anh đập đều, rất vững, khiến em thấy an toàn lạ thường.
Im lặng một lúc, anh bỗng lên tiếng.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em biết ko…
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tối nay lại có người hỏi anh
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Hỏi gi dạ
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hỏi anh có đang theo đuổi em ko
Anh cười khẽ, nhưng tay ôm em lại siết chặt hơn.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Còn nói… ngoài kia có rất nhiều người thích em
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Chỉ là fan thôi mà //chớp mắt//
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh biết //cúi đầu chạm trán em//
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nhưng anh không thích
Giọng anh lúc này không còn là cún con làm nũng, mà là sự chiếm hữu rất nhẹ, rất dịu
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vợ oi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
//kéo dài giọng, ôm em sát hơn//
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Bao giờ em cho anh danh phận đây?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Danh phận…? //sững lại một chút//
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vâng
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ít nhất là một câu nói
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Để anh không phải nhìn em đứng giữa bao người mà không nói gi
Em im lặng, hàng mi hơi run run
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Anh ko sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp sao?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không, anh chỉ sợ mất em //lắc đầu//
Kỳ Hàm đưa tay lên nắm áo anh, giọng rất nhỏ.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em vẫn chưa sẵn sàng để công khai, nhưng…
Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán em, ngắt lời
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh không cần công khai ngay
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Anh chỉ cần em nói với anh thôi.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Rằng em là của anh
Kỳ Hàm ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt trong veo nhưng rất nghiêm túc
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Em là của anh
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Chỉ của Dương Bác Văn
Khoảnh khắc đó, tim anh như mềm ra hoàn toàn
Anh ôm chặt em, giọng nũng nịu quay trở lại
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy là được rồi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Danh phận trong lòng em… anh giữ
Em tựa vào ngực anh, khẽ cười.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Cún con tham lam
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nhưng chỉ tham mỗi em //dụi đầu vào tóc em//
Ngoài kia, có bao nhiêu ánh nhìn cũng không quan trọng.
Trong căn phòng yên tĩnh này, hai người họ đã thuộc về nhau từ rất lâu rồi

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play