[ Harry Potter ] Vòng Tròn Sư Tử - Nắng Hạ Và Mưa Đêm
Ep.1
Gió phương Bắc rít gào qua những khe đá của vùng Yorkshire, quất mạnh vào khung cửa sổ bằng kính màu của dinh thự Radcliffe. Ở cái vùng đất lộng gió này, cái lạnh dường như thấm vào tận xương tủy, nhưng chúng vẫn chẳng thấm tháp gì so với bầu không khí đang đóng băng trong phòng ăn lúc này
Ilya Alcor Radcliffe
' Thở không nổi... '
Ilya ngồi thẳng lưng, tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ kêu lách cách lạc lõng giữa bầu không khí đặc quánh sự ngột ngạt. Ngày mai, nó sẽ khởi hành đến Hogwarts
Ilya Alcor Radcliffe
' Mình muốn về phòng... '
Ngồi đối diện với Ilya lúc này là hai con người quyền lực của Bộ Pháp thuật Anh và Nga — và cũng là cha mẹ của nó
Tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ vang lên những âm thanh khô khốc
Varvara Radcliffe || Isaeva
Ilya
Bà Varvara, với vẻ đẹp sắc sảo và lạnh lùng đặc trưng của dòng máu Isaeva từ Nga, đặt chiếc khăn ăn xuống, đôi mắt xám tro xoáy sâu vào con trai
Varvara Radcliffe || Isaeva
Hành lý của con đã chuẩn bị xong chưa?
Varvara Radcliffe || Isaeva
Những cuốn Bản thảo Độc dược sơ cấp và Lịch sử Pháp thuật ta dặn con đọc thêm, con đã xếp vào rương cả rồi chứ?
Ilya Alcor Radcliffe
Dạ rồi, thưa mẹ...
Ilya đáp khẽ, giọng nó bình thản nhưng đôi bàn tay dưới bàn hơi siết chặt
Leopold Radcliffe
Đến Hogwarts không phải để chơi đùa với những người không xứng đáng
Cha nó, ông Leopold Radcliffe, không ngẩng đầu lên khỏi ly rượu vang đỏ thẫm. Giọng ông trầm đục, vang lên như một phán quyết không thể xoay chuyển
Leopold Radcliffe
Radcliffe là cái tên bảo chứng cho sự tinh hoa của thảo dược và độc dược khắp Anh Quốc này
Leopold Radcliffe
Đừng để ta nghe thấy bất kỳ lời phàn nàn nào về kết quả học tập của con
Leopold Radcliffe
Con mang trên mình vinh quang của cả Radcliffe lẫn Isaeva, hãy hành xử cho xứng đáng
Ilya Alcor Radcliffe
Con hiểu ạ
Ilya đáp, cảm giác miếng bít tết trong miệng nhạt nhẽo như gỗ mục
Ilya Alcor Radcliffe
' Họ lần nào gặp mình chẳng nói vậy... '
Sự kỳ vọng của họ giống như một chiếc áo choàng quá rộng và nặng nề, khiến một đứa trẻ như Ilya đôi khi thấy hụt hơi. Dù nó có thuộc lòng bao nhiêu công thức, đọc bao nhiêu sách, trong mắt họ, nó vẫn luôn thiếu hụt một điều gì đó — một thứ ánh sáng mà Ethan, người anh quá cố, từng sở hữu
Ilya Alcor Radcliffe
' Mình chẳng nuốt nổi nữa... '
Bầu không khí căng thẳng đến mức lồng ngực Ilya thắt lại. Nó đặt nĩa xuống, cố gắng giữ giọng điệu chuẩn mực nhất có thể
Ilya Alcor Radcliffe
Thưa cha mẹ, con đã dùng bữa xong
Ilya Alcor Radcliffe
Con xin phép về phòng để kiểm tra lại sách vở một lần cuối trước khi khởi hành
Nhận được cái gật đầu hờ hững từ Leopold, Ilya nhanh chóng đứng dậy, cố bước đi thật khoan thai cho đúng lễ nghi cho đến khi ra khỏi cánh cửa gỗ sồi nặng nề. Nhưng ngay khi cánh cửa vừa khép hờ, một tiếng thở dài cùng giọng nói trầm thấp của cha nó lọt qua khe cửa, đâm sầm vào tim nó
Leopold Radcliffe
Thằng bé vẫn còn quá non nớt
Varvara Radcliffe || Isaeva
...
Bà Varvara không đáp lời, nhưng tiếng lanh lảnh của chiếc thìa chạm vào tách trà nghe đanh lại đầy vẻ không hài lòng. Ilya đứng lặng người trong bóng tối của hành lang lộng gió
Ilya Alcor Radcliffe
' Không sao hết... mình quen rồi mà... '
Ilya hít một hơi thật sâu, quay lưng bước về phía căn phòng cô độc của mình. Ngày mai là Hogwarts, là khởi đầu mới, nhưng dường như bóng ma của gia tộc Radcliffe vẫn sẽ bám theo nó trên từng dặm đường của chuyến tàu tốc hành
Ep.2
Tiếng còi tàu hú vang, báo hiệu đoàn tàu Tốc hành Hogwarts bắt đầu chuyển bánh, kéo theo một làn khói trắng xóa che mờ sân ga 9¾. Ilya chật vật đẩy chiếc xe hành lý đi dọc hành lang hẹp, tiếng bánh xe lạch cạch trên sàn gỗ như càng làm tăng thêm vẻ sốt ruột của nó
Hầu hết các khoang tàu đều đã chật kín những gương mặt huyên náo. Qua những lớp kính mờ, Ilya chỉ thấy những cái vẫy tay phấn khích hoặc những tràng cười đùa quá trớn – thứ mà một người được nuôi dạy trong sự tĩnh lặng nghiêm ngặt của vùng Yorkshire như nó cảm thấy thật xa lạ
Dừng chân trước một khoang tàu ở cuối toa, Ilya ngó vào bên trong. Chỉ có hai cậu bé đang ngồi đó, trông đều có vẻ là học sinh năm nhất. Một người có mái tóc đen bù xù và cặp kính tròn dán băng keo ngay sống mũi; người còn lại thì có mái tóc đỏ rực rỡ và những đốm tàn nhang phủ đầy trên gương mặt lấm lem
Ilya Alcor Radcliffe
' Nhà Weasley... '
Ilya thầm nghĩ, đôi lông mày khẽ nhướn lên. Dù gia tộc Radcliffe không tham gia vào những cuộc tranh chấp chính trị cực đoan, nhưng những lời xì xào về một gia đình phù thủy đông đúc, ồn ào và phản bội dòng máu vẫn thi thoảng lọt vào tai nó trong những bữa tiệc trà của mẹ
Ilya Alcor Radcliffe
' Đây không phải một sự lựa chọn tốt... '
Ilya hơi ngập ngừng, tay định kéo xe đi tiếp. Nó không chắc mình muốn dành vài giờ đồng hồ ngồi cùng một người mà nó đoán chắc là sẽ rất ồn ào
Ron Weasley
Này, cậu đang tìm chỗ ngồi à?
Giọng nói vang lên từ phía trong khoang. Ron đang nhìn nó, miệng vẫn còn dính chút vụn bánh mì. Harry bên cạnh cũng ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút rụt rè nhưng ánh mắt lại rất chân thành
Harry James Potter
Trong này vẫn còn chỗ trống đấy
Harry James Potter
Cậu có thể vào nếu muốn
Ilya nhìn xuống hành lang hun hút phía trước, rồi lại nhìn hai người trong khoang. Nếu bây giờ rời đi, khả năng cao là nó sẽ phải đứng suốt chuyến hành trình. Nó khẽ thở dài, quyết định gạt bỏ những định kiến sang một bên
Ilya Alcor Radcliffe
...Cảm ơn
Ilya đáp, giọng nói mang theo âm hưởng điềm tĩnh và có phần già dặn hơn tuổi
Ron Weasley
Vào đi, vào đi!
Ron nhanh chóng nhích người sang một bên, hăng hái vẫy tay
Ron Weasley
Mình là Ron Weasley, còn đây là Harry
Harry James Potter
Harry Potter
Harry khẽ bổ sung, gương mặt hơi đỏ lên khi thấy Ilya nhìn mình. Cậu ấy đứng dậy, đưa tay về phía chiếc vali của Ilya
Harry James Potter
Cậu có cần... giúp một tay không?
Harry James Potter
Trông nó có vẻ nặng
Ilya Alcor Radcliffe
Không cần đâu, cảm ơn cậu
Ilya Alcor Radcliffe
Tôi tự lo được
Ilya lịch sự từ chối, rồi khéo léo lách chiếc vali vào khoảng trống dưới ghế ngồi đối diện rồi ngồi xuống, cố gắng giữ cho tà áo choàng của mình không bị nhăn
Dù không gian nhỏ hẹp và sự thân thiện quá mức của Ron có chút lạ lẫm, nhưng ít ra, ở đây yên tĩnh hơn nhiều so với đám đông hỗn loạn ngoài kia
Ilya Alcor Radcliffe
' Phù... nặng chết mất '
Sau khi yên vị trên lớp đệm ghế êm ái, Ilya Radcliffe rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối. Nó nhìn đăm đăm ra cửa sổ, nơi những cánh đồng vùng ngoại ô bắt đầu lướt qua như một cuốn phim không lời. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng này dường như lại là một áp lực đối với hai người bạn mới
Cảm nhận được bốn ánh mắt của Ron và Harry đang thi thoảng liếc nhìn mình với vẻ tò mò pha lẫn bối rối, Ilya khẽ hắng giọng. Chợt nhớ đến những quy tắc xã giao mà cha đã dạy, nó dời tầm mắt khỏi cửa sổ, khẽ gật đầu
Ilya Alcor Radcliffe
Tôi là Ilya, Ilya Radcliffe
Ron thốt lên, đôi mắt cậu chàng mở to. Cậu nhìn chằm chằm vào Ilya như thể đang cố xác nhận một điều gì đó
Ron Weasley
Hèn gì mình thấy mắt cậu lạ lắm
Ron Weasley
Ý mình là nó rất đặc biệt!
Ilya không ngạc nhiên trước phản ứng đó. Gia tộc Radcliffe vốn nổi danh với đặc điểm di truyền không thể lẫn vào đâu được. Dù sở hữu mái tóc màu nâu trà đen sẫm không mấy nổi bật, nhưng đôi mắt của họ lại mang màu hổ phách rực rỡ, trong vắt như những viên ngọc quý được mài giũa dưới ánh mặt trời
Ilya Alcor Radcliffe
Cảm ơn cậu
Ilya đáp ngắn gọn, đôi môi chỉ khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt đến mức gần như không thấy
Ron dường như chưa muốn dừng cuộc hội thoại ở đó. Cậu ta nghiêng người tới trước, hạ thấp giọng đầy vẻ bí mật nhưng vẫn không giấu được sự phấn khích
Ron Weasley
Nhưng mà Ilya này, cậu... cậu không thấy ngạc nhiên chút nào sao?
Ron Weasley
Ý mình là về Harry ấy!
Ron Weasley
Cậu ấy là Harry Potter bằng xương bằng thịt đấy!
Nghe nhắc đến tên mình, Harry hơi rụt cổ lại, vẻ mặt đầy sự ngại ngùng như muốn trốn đi đâu đó. Ngược lại, Ilya chỉ khẽ chớp mắt. Thực tâm, cái danh hiệu Đứa trẻ sống sót hay Đấng cứu thế chẳng mấy mảy may làm nó dao động. Với một đứa trẻ lớn lên trong sự khắc kỷ như nó, danh tiếng chỉ là một khái niệm trừu tượng
Ilya Alcor Radcliffe
Có, tôi rất bất ngờ
Ilya nói bằng tông giọng đều đều, gương mặt vẫn phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng. Phản ứng bất ngờ nhưng thiếu hẳn sự nhiệt tình của nó làm Ron nghẹn lời. Cậu chàng tóc đỏ sượng mặt ra, chỉ biết gãi đầu cười trừ mấy tiếng hì hì đầy gượng gạo
Harry James Potter
À thì...
Để phá tan bầu không khí đang dần đông cứng lại, Harry ngập ngừng lên tiếng
Harry James Potter
Cái tên của cậu... nghe rất hay, nhưng dường như hơi lạ nhỉ?
Ilya Alcor Radcliffe
Tôi là con lai
Ilya bình thản giải thích
Ilya Alcor Radcliffe
Mẹ tôi là người Nga
Ilya Alcor Radcliffe
Cái tên này là do bà đặt
Harry James Potter
Ra vậy...
Harry gật gù, vẻ mặt biểu thị đã hiểu. Nhưng câu trả lời ngắn gọn và súc tích của Ilya dường như đã đặt một dấu chấm hết cho nỗ lực khơi gợi câu chuyện
Khoang tàu lại rơi vào im lặng. Ron bắt đầu chú ý đến những chiếc kẹo trong túi áo, còn Harry thì nhìn xuống mũi giày của mình. Thực chất, không phải hai cậu bé kia không muốn thân thiện, mà vì vẻ trầm mặc và khí chất xa cách của Ilya giống như một bức tường kính vô hình, khiến họ chẳng biết phải bắt chuyện từ đâu
Ep.3
Tiếng xình xịch đều đặn của đoàn tàu Tốc hành Hogwarts dường như càng làm tôn lên sự im lặng đến mức nảy lửa bên trong khoang tàu. Ba đứa trẻ, mỗi người một tâm thế, tạo nên một khung cảnh tương phản đến kỳ lạ
Ilya không mấy bận tâm đến bầu không khí gượng gạo mà mình vừa tạo ra. Với nó, việc giao tiếp xã hội vốn là một bài toán mệt mỏi mà nó luôn muốn tìm cách giải nhanh nhất để trở về với sự tĩnh lặng. Nó vươn tay, mở chiếc vali da cao cấp của mình, lấy ra một cuốn sách dày cộm với bìa bọc da rồng màu xanh rêu sẫm
Tựa đề cuốn sách được mạ vàng tinh xảo "Những loài thực vật huyền bí vùng viễn Bắc và đặc tính chiết xuất tinh chất". Ngay giây sau đó, Ilya dường như đã biến mất khỏi khoang tàu, dù thân xác nó vẫn ngồi đó. Nó lọt thỏm vào thế giới của những rễ cây nhảy múa và những loại nhựa cây có khả năng chữa lành vết thương hở trong vài giây
Ở phía đối diện, Ron cảm thấy như thể mình đang ngồi cạnh một pho tượng cẩm thạch đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo. Sự im lặng của Ilya khiến cậu chàng vốn thích huyên náo cảm thấy ngột ngạt đến phát điên. Để xua tan cái cảm giác khó chịu này, Ron bắt đầu quay sang Harry, hào hứng kể về gia đình mình, về sáu người anh trai và về thế giới pháp thuật mà Harry vốn còn đang ngơ ngác
Ron Weasley
Cậu biết không, Harry
Ron Weasley
Anh Percy, người anh thứ ba của mình vừa trở thành Huynh trưởng đấy
Ron vừa nói vừa lôi ra một con chuột màu xám xịt, trông có vẻ đang ngủ say sưa
Ron Weasley
Nó tên là Scabbers
Ron Weasley
Chẳng làm được gì ngoài việc ăn và ngủ, anh mình đã cho mình trước khi lên đường
Harry lắng nghe với sự thích thú thực sự. Ánh mắt cậu thỉnh thoảng liếc về phía Ilya – người vẫn đang bất động với trang sách – rồi lại quay về phía Ron. Trong khoang tàu nhỏ hẹp ấy, một ranh giới vô hình đã được vạch ra
Một bên là sự hồn nhiên, lộn xộn và ấm áp của hai cậu bé vừa kết thân
Một bên là sự xa cách, quý tộc và trầm mặc của người kế vị dòng họ Radcliffe
Cánh cửa khoang tàu đột ngột bị đẩy mạnh sang một bên. Một cô bé với mái tóc nâu dày, xù bông và giọng nói có phần hống hách bước vào
Hermione Granger
Có ai thấy một con cóc không?
Hermione Granger
Một cậu bạn tên Neville đã làm mất nó
Hermione nói, tông giọng cao vút và đầy vẻ quan tâm một cách thái quá. Khi nhìn thấy Ron đang cầm đũa phép giơ lên phía con chuột Scabbers, cô bé dừng lại, đôi mắt sáng lên sự tò mò
Hermione Granger
Ồ, cậu đang làm phép à? Để xem nào
Ron hơi lúng túng, cậu hắng giọng và đọc một câu chú nghe có vẻ rất ngớ ngẩn mà anh song sinh Fred và George đã dạy. Tất nhiên, chẳng có gì xảy ra cả ngoài việc con chuột Scabbers kêu lên một tiếng rồi tiếp tục ngủ. Hermione lắc đầu, không giấu nổi vẻ đắc ý
Hermione Granger
Chắc chắn đó không phải là một câu thần chú thực thụ rồi, phải không?
Hermione Granger
Mình đã thử một vài câu chú đơn giản ở nhà và chúng đều hiệu nghiệm
Cô bước vào, ngồi xuống cạnh Harry và nhìn chằm chằm vào chiếc kính gãy của cậu
Hermione Granger
Ví dụ nhé... Oculus Reparo!
Chiếc kính của Harry ngay lập tức liền lại như mới. Harry tròn mắt ngạc nhiên, còn Ron thì lầm bầm gì đó trong miệng. Cô tự giới thiệu mình, và sau khi biết mình đang ngồi cùng Harry Potter lừng danh, cô bắt đầu nói liên hồi về việc mình đã đọc bao nhiêu cuốn sách về cậu
Trong lúc mải mê nói chuyện, ánh mắt của Hermione vô tình lướt qua phía góc khoang, nơi Ilya vẫn đang chìm đắm trong cuốn sách thảo dược. Hermione là một người yêu sách, và cuốn sách trên tay Ilya trông không giống bất kỳ cuốn giáo khoa nào trong danh mục của năm nhất. Những hình minh họa về các loại rễ cây kỳ quái dường như đang chuyển động nhẹ trên trang giấy, và cách trình bày của nó toát lên vẻ học thuật cổ xưa
Hermione bị thu hút mãnh liệt. Cô nhìn chằm chằm vào những dòng chữ cổ trên trang sách của Ilya lâu hơn một chút so với mức bình thường
Ilya, dù không ngẩng đầu, vẫn cảm nhận được luồng khí tức đang tập trung vào mình. Bản năng của một đứa trẻ lớn lên trong sự canh chừng nghiêm ngặt của cha mẹ khiến nó vô cùng nhạy cảm với ánh nhìn của người khác. Nó chậm rãi gấp sách lại, phát ra một tiếng pập nhẹ nhưng đủ để khiến Hermione giật mình
Ilya ngẩng đầu lên. Đôi mắt hổ phách của nó, dưới ánh sáng le lói của buổi chiều tà qua cửa sổ tàu, trông như hai đốm lửa lạnh lẽo
Ilya Alcor Radcliffe
Có chuyện gì sao?
Ilya hỏi. Giọng nó không hề giận dữ, nhưng sự xa cách và phong thái bề trên tự nhiên khiến Hermione – một cô bé vốn luôn tự tin vào khả năng ngôn ngữ của mình – bỗng thấy nghẹn lời
Hermione Granger
À... không... ý mình là...
Hermione ngập ngừng, gương mặt hơi đỏ lên
Hermione Granger
Mình chỉ thấy cuốn sách của cậu có vẻ rất thú vị
Hermione Granger
Nó là về Thảo dược học nâng cao phải không?
Ilya nhìn Hermione một giây, ánh mắt dò xét như thể đang đánh giá xem liệu cô bé này có đủ kiến thức để thảo luận hay không. Cuối cùng, nó chỉ khẽ đáp
Ilya Alcor Radcliffe
Nó là tài liệu gia đình
Ilya Alcor Radcliffe
Không có gì đặc biệt
Nói đoạn, nó lại cúi xuống, tiếp tục lật trang sách như thể Hermione chưa từng tồn tại. Sự hờ hững đó khiến Hermione cảm thấy một chút hụt hẫng xen lẫn tự ái. Cô quay sang nhìn Ron và Harry với ánh mắt đầy thắc mắc, như muốn hỏi — Bạn của hai cậu bị làm sao vậy?
Ron chỉ biết nhún vai, làm một bộ mặt bất lực, trong khi Harry chỉ khẽ lắc đầu. Cả hai đều không biết phải giải thích thế nào về người bạn cùng phòng bí ẩn này
Sau sự cố với Hermione, khoang tàu lại rơi vào một trạng thái cân bằng mong manh. Hermione sau khi nhắc nhở mọi người thay áo choàng thì cũng rời đi để tiếp tục giúp Neville tìm con cóc
Harry nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng thấy mình bị cuốn hút bởi Ilya. Không phải vì vẻ ngoài quý tộc hay sự lạnh lùng, mà là vì đôi mắt kia. Trong thế giới của Harry, nơi mọi thứ đều mới mẻ và đôi khi là đáng sợ, sự tĩnh lặng tuyệt đối của Ilya lại mang một vẻ gì đó đáng tin cậy nhưng cũng đầy thách thức
Harry James Potter
' Cậu ấy ít nói ghê... '
Cậu nhìn chằm chằm vào Ilya, cố gắng tìm kiếm một chút cảm xúc nào đó sau vẻ mặt phẳng lặng như tờ kia. Cậu tự hỏi điều gì đã tạo nên một đứa trẻ mười một tuổi có phong thái như một phù thủy trưởng thành đến vậy
Như một phản xạ, Ilya lại ngẩng đầu lên. Lần này, nó bắt gặp trực diện ánh mắt của Harry. Nó khẽ nhíu đôi lông mày nâu sẫm, tạo thành một vệt gợn nhỏ trên vầng trán cao. Ánh mắt hổ phách xoáy sâu vào đôi mắt xanh lục của Harry, mang theo một sự dò xét không mấy thoải mái
Harry James Potter
Mình... mình xin lỗi!
Harry giật mình, vội vàng lắp bắp rồi quay mặt đi chỗ khác, giả vờ như đang nhìn ra ngoài cửa sổ để che giấu sự bối rối của mình. Tim cậu đập nhanh một nhịp vì bị bắt quả tang đang nhìn trộm người khác
Ilya không nói gì. Nó cũng chẳng bận tâm đến lời xin lỗi của Harry. Nó khẽ điều chỉnh lại tư thế ngồi, tay lật sang trang tiếp theo của cuốn sách. Tuy nhiên, trong thâm tâm, một dòng suy nghĩ hiếm hoi lướt qua đại não vốn chỉ chứa đầy các công thức độc dược của nó
Ilya Alcor Radcliffe
' Một người vụng về, một người ồn ào và một người quá tò mò '
Ilya Alcor Radcliffe
' Ba người này thực sự... kỳ lạ '
Ilya thầm nghĩ, nếu đây là những gì nó phải đối mặt ở Hogwarts, có lẽ những năm tháng sắp tới sẽ không hề yên tĩnh như nó hằng mong đợi. Tiếng bánh tàu lăn đều trên đường ray, đưa chúng đi xa hơn vào màn đêm đang dần buông xuống, để lại sau lưng vùng Yorkshire lộng gió và phía trước là tòa lâu đài ẩn chứa những điều mà ngay cả một bộ óc lý trí như Ilya cũng không thể lường trước được
Đoàn tàu vẫn tiếp tục lao đi, mang theo ba đứa trẻ trong một khoang tàu nhỏ – nơi mà những sợi dây định mệnh bắt đầu đan chéo vào nhau, dù lúc này đây, chúng dường như đang thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt
Download MangaToon APP on App Store and Google Play