Khánh Thi đang giúp Khánh An chọn bàn trống thì bất chợt dừng bước. Ánh mắt cô dán chặt vào một người phụ nữ vừa bước ra từ cánh cửa phía sau bếp nhà hàng thức ăn nhanh, tay bưng khay đồ.
Bộ đồng phục đỏ vàng trên người cô ta trông hơi rộng. Khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, thậm chí lớp trang điểm nhẹ vẫn thường điểm tô ngày nào giờ gần như không còn.
"Thùy Linh?" Khánh Thi buột miệng thì thầm.
Người phụ nữ kia ngoảnh đầu lại nhanh. Chỉ trong tích tắc, sắc mặt cô ta lập tức trở nên cứng đờ. Xấu hổ, ngỡ ngàng và bực bội trộn lẫn vào nhau.
Đức Anh đang bước cạnh Khánh Thi cũng khựng lại. Lông mày anh nhướng nhẹ khi thấy em gái mình ở đây.
Trong khi đó, Thùy Linh vội vã đặt khay xuống bàn của khách rồi bước lại gần, quai hàm nghiến chặt.
"Anh Đức Anh bây giờ sung sướng lắm nhỉ?" cô ta châm chọc sắc lẻm. Giọng nói thì thấp nhưng đầy nọc độc.
Khánh Thi cảm nhận được sức nóng hừng hực từ đôi mắt người phụ nữ ấy.
Nhưng khác với dự đoán của Thùy Linh, Đức Anh lại mỉm cười thản nhiên. Thản nhiên đến mức thừa thãi.
"Ừ, đương nhiên rồi," Đức Anh đáp không chút do dự. "Vì cuối cùng anh cũng được đoàn tụ với vợ con."
Câu nói ấy như một cái tát giáng thẳng vào mặt Thùy Linh.
Đức Anh tiếp lời bằng giọng nhẹ tênh nhưng đâm thấu. "Cuối cùng em cũng chịu đi làm."
Mặt Thùy Linh đỏ bừng. "Tại anh Đức Anh ki bo!" cô ta đốp lại nhanh nhảu, cố nén cơn giận. "Không chịu cho em tiền nữa. Nên em phải lăn xả ra kiếm tiền cho Linh Chi ăn học!"
Vài vị khách bắt đầu liếc nhìn về phía họ. Thùy Linh lập tức căng thẳng. Tay cô ta nắm chặt sau lớp tạp dề. Cô ta biết quản lý ở đây rất nghiêm khắc. Chỉ cần một chút ồn ào cũng có thể khiến cô ta mất việc.
Đức Anh thở dài não nề. Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo.
"Em đừng có phủ nhận công lao của Anh Dũng. Từ khi hai người chia tay, tháng nào anh ấy cũng gửi tiền nuôi Linh Chi, đúng không?" Mắt Đức Anh nheo lại sắc bén.
Câu nói khiến Thùy Linh câm nín trong thoáng chốc.
Khánh Thi cũng quay sang nhìn chồng. Cô mới biết hóa ra Đức Anh đã nói chuyện với Anh Dũng.
Bấy lâu nay, Thùy Linh luôn khóc lóc kêu bị ngược đãi. Luôn tố Anh Dũng chẳng bao giờ chu cấp. Luôn than thân trách phận một mình nuôi Linh Chi vất vả. Và vì thế Đức Anh luôn giúp đỡ mà không thắc mắc gì. Nhưng giờ đây, mọi lời dối trá đang dần bị phơi bày.
"Anh gặp Anh Dũng rồi," Đức Anh nói tiếp, giọng ngày càng nặng nề. "Anh ấy bảo bây giờ mỗi tháng gửi 2 triệu vì Linh Chi đã vào mầm non."
Tim Thùy Linh đập dồn dập. Cô ta không thốt nên lời.
Đức Anh nhìn thẳng vào mắt em gái. "Thậm chí trước đó anh ấy còn đưa 5 triệu cho em lo chuyện học hành của Linh Chi. Vậy mà em nói không có tiền đóng học phí. Rồi anh đưa thêm 5 triệu nữa. Số tiền đó em dùng vào việc gì?" Giọng Đức Anh bắt đầu cao lên.
Thùy Linh nghẹn ngay cổ họng. Miệng cô ta mở ra nhưng không phát ra âm thanh nào. Mặt tái nhợt, tay run run. Trong đầu cô ta chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: "Chắc chắn Anh Dũng đi mách..."
Khánh Thi lặng lẽ đứng nhìn. Trong lòng, cô chợt nhớ đến hình ảnh Anh Dũng ngày trước, người luôn cần mẫn làm việc. Anh ấy thậm chí sẵn sàng tăng ca mỗi ngày để lo cho gia đình nhỏ của mình.
Khánh Thi từng nhiều lần thắc mắc khi thấy Thùy Linh luôn kêu than. Trong khi Anh Dũng gần như chẳng bao giờ mua sắm gì cho bản thân. Nhưng mọi hy sinh ấy dường như chưa bao giờ được ghi nhận. Chưa kể bà mẹ chồng lúc nào cũng xen vào chuyện nhà của con cái.
"Em đừng có nghĩ Anh Dũng mách anh!" Đức Anh cắt ngang như đọc được ý nghĩ em gái. Giọng anh giờ đầy thất vọng. "Tự anh thấy xấu hổ."
Đức Anh cười gượng gạo. "Xấu hổ vì ngày trước anh mắng Anh Dũng thậm tệ. Anh bảo anh ấy là thằng bố vô trách nhiệm."
Ánh mắt Đức Anh trở nên sắc lẻm hơn. "Hóa ra chính em gái mình mới là người không biết xấu hổ."
"Anh ơi..."
"Hơn một nửa lương Anh Dũng anh ấy đưa hết cho em!" Đức Anh quát khẽ. "Vậy mà em không bao giờ biết ơn!"
Mấy nhân viên bắt đầu để ý. Thùy Linh vội cúi đầu. Lòng tự trọng cô ta như bị chà đạp giữa chốn đông người. Bấy lâu nay cô ta luôn cho rằng mình đúng. Luôn cảm thấy mình khổ nhất trên đời. Nhưng giờ đây mọi lớp mặt nạ bị lột trần không thương tiếc.
"Mong là sau khi đi làm kiểu này..." giọng Đức Anh dịu lại nhưng lại đâm sâu hơn, "em sẽ hiểu được kiếm tiền vất vả thế nào."
Thùy Linh cắn chặt môi dưới đến gần rớm máu. Mắt cô ta nóng rực. Không biết vì xấu hổ hay vì tức giận.
"Em, mình đi tìm chỗ khác ăn đi," Đức Anh khẽ nói với Khánh Thi.
Khánh Thi gật đầu không nói gì. Hai đứa trẻ cũng lẽo đẽo theo bước bố mẹ ra khỏi nhà hàng.
Khi đi ra bãi đỗ xe, Khánh An đang được Đức Anh bế bỗng thì thầm. "Dì Thùy Linh hư hả Bố?"
Bước chân Đức Anh khựng lại một nhịp. Lần đầu tiên anh nhận ra bọn trẻ đã nghe thấy hết. Cảm giác tội lỗi ùa lên trong lồng ngực. Đức Anh xoa đầu con trai nhẹ nhàng.
"Bố không thích người nói dối," Đức Anh đáp cẩn thận. "Nên con với anh Khôi đừng bao giờ nói dối nhé?"
"Nói dối là có tội," Khôi ngây thơ tiếp lời.
Đức Anh mỉm cười mỏng. "Ừ."
Khánh Thi cũng vuốt tóc con trai lớn. "Nên mình phải thật thà. Dù khó đến mấy."
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu. Không lâu sau, cả nhà dừng chân ở một quán cơm bình dân ven đường. Ghế gỗ mộc mạc, quạt trần kêu cót két. Nhưng bầu không khí ở đó lại ấm cúng lạ thường.
Khánh An mải mê gặm đùi gà rán, hai tay bê bết tương ớt. Khôi nhìn em cười khúc khích.
Khánh Thi thỉnh thoảng bón cho cậu út rồi đưa mắt nhìn Đức Anh đầy biết ơn. Không phải vì ăn ở đâu, cũng chẳng phải vì món ăn sang hay đạm bạc, mà vì sự sum vầy ấy cuối cùng đã quay trở lại.
Tối hôm đó, Thùy Linh lê bước về nhà với thân xác rã rời.
Chuyến xe buýt cô ta đi chật cứng người. Cô ta phải đứng hơn một tiếng đồng hồ, chịu đựng cơn nhức mỏi ở chân.
Vừa mở cửa bước vào, bà Hạnh đã đon đả từ phòng khách. "Sao mặt mày nhàu nhĩ vậy?"
Thùy Linh ném cái túi lên sofa bực bội. "Mẹ biết hôm nay con gặp ai không?"
"Ai?"
"Anh Đức Anh với chị Khánh Thi."
"Cái gì?!"
Bà Hạnh bật dậy kinh ngạc. Đã mấy tháng nay họ không gặp Đức Anh. Trong hình dung của bà, con trai cả chắc hẳn đang sống khốn khổ sau khi phá sản.
Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Đức Anh thậm chí còn rất hạnh phúc.
"Tức chết đi được!" Thùy Linh gầm gừ. "Lại còn cười cười nữa chứ!"
Càng nhớ lại, lồng ngực cô ta càng bừng bừng lửa giận. Nhất là khi thấy Khánh Thi ăn mặc chỉn chu, điềm tĩnh. Trong khi bản thân phải khoác bộ đồng phục nhà hàng thức ăn nhanh.
Thùy Linh cố tình đi làm ở thành phố bên cạnh. Cô ta không muốn hàng xóm biết công việc của mình.
Ngày xưa, chính cô ta là người hay coi thường những công việc như vậy nhất. Theo cô ta, người thành đạt chỉ làm ở văn phòng. Mặc đồng phục nhà hàng, thu ngân hay phục vụ bàn chỉ là việc của kẻ thất bại.
Nhưng giờ đây, cuộc đời như tát thẳng vào mặt cô ta. Hiện thực buộc cô ta phải đứng hàng giờ liền phục vụ khách. Nghe quản lý quát mắng. Mỉm cười dù lòng sôi sục. Giờ đây, Thùy Linh mới bắt đầu thấm thía kiếm tiền khổ cực nhường nào.
Sáng thứ Bảy ở nhà Khánh Thi lúc nào cũng rộn ràng. Tiếng chân nhỏ chạy lon ton khắp hành lang từ khi mặt trời còn chưa lên cao. Tiếng cười trẻ con hòa lẫn tiếng tivi phát hoạt hình lí rí từ phòng khách.
"Bốốố... dậy đi!" Khánh An lay bờ vai Đức Anh.
"Đi tập thể dục nào!" Khôi hùa theo, hào hứng chẳng kém.
Đức Anh chỉ rên khe khẽ rồi kéo chăn trùm kín đầu. Khánh Thi vừa bưng ly sữa nóng từ bếp ra thì bật cười trước trò nghịch của lũ trẻ.
"Các con ơi...," cô nhỏ nhẹ. "Tối qua Bố tăng ca muộn lắm. Để Bố nghỉ thêm chút đã nha?"
Khôi lập tức nhìn bố đầy thương cảm. "Bố mệt hả?"
Cậu bé nhanh nhảu trèo lên giường rồi bắt đầu bóp vai Đức Anh bằng đôi tay bé xíu. Đức Anh đang mơ màng chợt hé một mắt.
"Hm... con bóp đã quá."
"Con cũng muốn!" Khánh An vội vàng leo lên theo. Cậu bé bóp tay trái Đức Anh lung tung rồi tự cười toe toét.
Khánh Thi bật tiếng cười nhẹ. Cảnh tượng ấy chưa bao giờ không sưởi ấm lòng cô. Các con lớn lên thành những đứa trẻ đầy tình cảm. Chúng không đòi hỏi, không hay nhõng nhẽo, và điều khiến Khánh Thi biết ơn nhất là dù còn nhỏ, chúng đã biết thấu hiểu người khác.
Đức Anh cuối cùng cũng dậy vào khoảng tám giờ sáng. Sau khi tắm rửa và ăn sáng xong, anh dắt bọn trẻ ra sân bên hông nhà chơi.
"Giờ Bố dạy gấp máy bay siêu đẳng nhất thế giới nhé!" Đức Anh hào hứng tuyên bố.
"Hooooo!" Khánh An nhảy cẫng lên.
Giấy màu vung vãi khắp nền nhà. Đức Anh tỉ mẩn gấp từng nếp, thỉnh thoảng giảng giải cách làm cánh sao cho bay xa.
Khôi chăm chú quan sát. Còn Khánh An thì mải mê thổi phù phù chiếc máy bay của mình.
"Chuẩn bị!" Đức Anh hô.
Phựt!
Chiếc máy bay giấy lượn vút lên trời rồi rơi xuống cạnh chậu hoa.
"Oaaaa!" Bọn trẻ reo hò náo nhiệt.
Một lúc sau, có tiếng gọi tên bọn trẻ ngoài sân trước. Trọng đến một mình, mặc áo phông thoải mái với quần đùi.
"Hôm nay sao không ra ngoài chơi?" Trọng cười hỏi khi thấy sân đầy máy bay giấy.
Khánh Thi đang bưng trà ra mỉm cười. "Anh Đức Anh đang hứng dẫn bọn trẻ chơi ở nhà. Kia kìa, đang dạy sáng tạo." Cô chỉ về phía Đức Anh đang ngồi xổm giúp Khánh An gấp giấy.
Trọng khúc khích. "Ồ, hóa ra ông bố kiên nhẫn nhất thế giới đây rồi."
"Kiên nhẫn đâu," Đức Anh đáp vọng từ xa. "Bắt buộc thôi vì mấy đứa không chịu ngồi yên."
"Bốốố!" Khôi phản đối. Tiếng cười rộ lên khắp sân nhà.
Giữa bầu không khí ấm áp ấy, điện thoại Đức Anh bỗng reo. Khánh Thi liếc thấy tên người gọi trên màn hình liền nhíu mày.
"Kiên?"
Đức Anh quay lại. "Sao thế em?"
Khánh Thi bước đến đưa điện thoại cho chồng. "Anh, Kiên vừa gọi."
Đức Anh tỏ vẻ ngạc nhiên. "Lạ nhỉ. Có chuyện gì không?"
Khánh Thi chép miệng. "Thường thì mấy người đó tìm anh chắc lại chuyện tiền."
Câu nói khiến Đức Anh lặng đi giây lát. Đã một tuần kể từ lần gặp Thùy Linh ở nhà hàng thức ăn nhanh. Không ai nhắc thêm chuyện đó nữa. Quan hệ giữa Đức Anh và gia đình vẫn lạnh nhạt, kể từ khi anh quyết định ngừng chu cấp tiền cho họ, liên lạc ngày càng thưa thớt.
Nếu có gọi điện thì rốt cuộc cũng chỉ toàn lời bóng gió. Cứ như bất cứ điều gì Đức Anh làm đều sai. Nhất là từ khi họ tưởng anh phá sản.
Đôi lúc Đức Anh tự thấy mệt mỏi. Muốn hỏi thăm sức khỏe, cuối cùng lại tổn thương ra về.
Chưa kịp gọi lại thì tin nhắn hiện lên màn hình. Gương mặt Đức Anh lập tức căng thẳng. Lồng ngực anh thắt lại.
[Anh ơi, mẹ ốm. Về nhanh đi!]
"Mẹ ốm?" anh thốt lên.
Khánh Thi đứng bật dậy. "Sao vậy anh?"
Đức Anh đưa màn hình điện thoại cho vợ xem. Khánh Thi cũng lo lắng, nhưng cô hiểu tình hình với bà Hạnh vẫn chưa khá hơn.
"Anh ơi, Kiên bảo mẹ bị ốm. Anh phải qua đó."
Khánh Thi nắm nhẹ cánh tay chồng. Cô cười mỏng. "Em không đi cùng đâu anh. Em sợ mẹ thấy em lại thêm xúc động."
Đức Anh nhìn vợ thấu hiểu. Bởi ai cũng biết sự có mặt của Khánh Thi thường châm ngòi cho những cuộc cãi vã.
"Ừ, không sao đâu," Đức Anh dịu dàng đáp. "Em ở nhà với bọn trẻ nhé."
Không lâu sau, Đức Anh chuẩn bị lên đường. Anh cố ý đi chiếc xe máy tay ga cũ chứ không phải chiếc xe đắt tiền Khánh Thi tặng. Chẳng hiểu sao, mỗi lần về nhà bố mẹ, Đức Anh luôn cảm thấy mình cần xuề xòa hết mức có thể.
Anh mang theo một giỏ trái cây và một túi lớn đồ khô, thực phẩm. Khi đến nơi, quang cảnh nhà bố mẹ vắng lặng. Cửa mở toang, Linh Chi ngồi một mình ngoài hiên nghịch con búp bê nhỏ.
"Bà đâu rồi con?" Đức Anh hỏi gấp.
Linh Chi đứng bật dậy. "Lúc nãy Chú Kiên với Ông đưa Bà đi bệnh viện rồi."
"Con ở nhà với ai?"
"Con ở một mình."
Câu trả lời khiến lồng ngực Đức Anh nghẹn lại. Ký ức chợt kéo anh về chuyện năm ngoái. Lần Linh Chi nghịch nến và bật lửa một mình. Suýt nữa thì cháy rèm cửa. Nếu lúc đó Khánh Thi không có mặt, có lẽ cả căn nhà đã bốc cháy.
"Chú gửi con qua nhà Bố một lát nhé? Lát nữa Chú đón," Đức Anh hỏi. Theo anh, Linh Chi ở với Anh Dũng sẽ an toàn hơn.
Mắt Linh Chi sáng rỡ. "Con muốn! Ở đây một mình chán lắm."
Đức Anh nghe mà thấy xót xa. Đứa trẻ bé bỏng thế kia lẽ ra không nên bị bỏ lại một mình.
Đức Anh đưa Linh Chi đến nhà Anh Dũng. May mắn là cùng hướng. Anh Dũng vui mừng khôn xiết khi thấy con gái xuất hiện. Bởi xưa nay Thùy Linh hay cấm không cho Linh Chi ngủ lại nhà bố. Nếu muốn gặp thì chỉ được chơi ở nhà hoặc đưa đi dạo bên ngoài. Không được giữ lâu. Lý do là sợ Linh Chi không được trả về.
Quãng đường đến nhà Anh Dũng yên ả. Vừa mở cửa, gương mặt Anh Dũng lập tức rạng rỡ khi nhìn thấy Linh Chi.
"Linh Chi!"
"Bố!" Cô bé lao tới ôm chầm lấy chân bố.
Anh Dũng nhấc bổng con gái lên cao, cười mà mắt rưng rưng. Gương mặt người đàn ông ấy tràn ngập hạnh phúc. Bởi bấy lâu nay Thùy Linh luôn hạn chế anh gặp con.
"Anh gửi Linh Chi ở đây nhé," Đức Anh nói.
Anh Dũng gật đầu chắc nịch. "Anh cứ yên tâm. Em trông."
Ánh mắt anh đầy biết ơn. Có lẽ với người khác, đó là chuyện bình thường. Nhưng với Anh Dũng, cơ hội được ở bên con gái là điều vô cùng quý giá.
Đức Anh vỗ vai anh rồi quay xe hướng về bệnh viện.
Vừa đến phòng cấp cứu, mùi thuốc nồng nặc xộc vào mũi. Không khí bệnh viện nhộn nhịp. Y tá tấp nập đẩy xe đẩy qua lại. Tiếng máy theo dõi tít tít vang liên hồi.
Khi thấy ông Đại và Kiên ngồi trước phòng cấp cứu, bước chân Đức Anh tự khắc nhanh hơn.
"Bố," anh gọi lo lắng. "Mẹ bị sao?"
Ông Đại và Kiên cùng ngoảnh lại. Nét mặt hai người thoáng nhẹ nhõm khi thấy Đức Anh.
"Con cũng đến rồi," ông Đại thì thầm, đôi mắt ngấn nước.
Phòng bệnh ngập tràn mùi thuốc đặc trưng. Hơi sát trùng hòa lẫn luồng khí lạnh từ máy điều hòa khiến không gian thêm phần ngột ngạt. Bên ngoài ô cửa kính, bầu trời trưa u ám. Thỉnh thoảng tiếng xe đẩy của y tá lăn qua hành lang, xé tan sự im lìm đeo bám căn phòng từ nãy đến giờ.
Bà Hạnh ngồi trên giường bệnh, mặt cau có. Hai tay khoanh trước ngực. Miệng bà lẩm bẩm càu nhàu không ngớt.
Bên cạnh giường, ông Đại ngồi thở dài lần thứ không biết bao nhiêu. Kiên mải mê bấm điện thoại nhưng thỉnh thoảng liếc mẹ đầy cảnh giác.
Còn Đức Anh đứng cạnh cửa sổ. Vẻ mặt bình thản, dù trong đầu anh bao nhiêu suy nghĩ đang quay cuồng.
Mấy phút trước, bác sĩ vừa ra sau khi thăm khám cho bà Hạnh. Lời bác sĩ vẫn còn văng vẳng bên tai.
"Huyết áp của bà khá cao. Đường huyết cũng tăng. Ở độ tuổi này, chế độ ăn phải kiểm soát thật nghiêm ngặt. Giảm thức ăn nhiều muối, đường, nước cốt dừa, đồ chiên, và lối sống cũng cần điều chỉnh. Nếu không kiêng khem, hậu quả có thể nghiêm trọng hơn."
Khi ấy Đức Anh cúi đầu. Chẳng hiểu sao ngực anh nặng trĩu. Giận thì không được. Bực mình cũng chẳng ích gì. Bởi thành thật mà nói, anh thừa biết thói quen của mẹ. Thích ăn vặt lung tung.
Gần như ngày nào cũng mua đồ ăn ngoài. Hễ thèm thứ gì là phải có ngay lập tức. Nếu không chiều theo, cả nhà lại nóng như lửa.
Đức Anh thở nhẹ. Rồi quay sang. "Mẹ."
Bà Hạnh trừng mắt. "Gì?"
Đức Anh tiến lại gần. "Từ nay mẹ đừng hay mua đồ ăn ngoài nữa."
Bà Hạnh im lặng.
Đức Anh nói tiếp, giọng nhỏ hơn. "Nấu ở nhà thôi mẹ ạ. Như vậy muối, đường, dầu mỡ mình kiểm soát được. Mẹ cũng đừng ăn linh tinh nữa. Mẹ bây giờ đã..."
"Nên bây giờ là lỗi của mẹ hả?" Bà Hạnh cắt ngang ngay.
Căn phòng chợt lặng ngắt. Kiên từ từ hạ điện thoại xuống. Ông Đại quay phắt sang.
Bà Hạnh nhìn con trai cả sắc lạnh. "Nên bây giờ mẹ bị đổ lỗi hết?"
Đức Anh nhíu mày. "Con đâu có nói vậy, mẹ."
"Vậy thì sao?!" Giọng bà Hạnh vút cao. Mặt bà bắt đầu đỏ ửng. "Mẹ ốm thế này cũng tại con!"
Đức Anh đứng chôn chân. Anh không hiểu sao lại thành lỗi mình.
Ông Đại bóp thái dương. Còn Kiên thở hắt ra.
"Lại bắt đầu rồi."
Đức Anh nín thở. "Sao lại tại con, mẹ?"
Bà Hạnh chỉ thẳng vào Đức Anh. "Đấy! Thử hỏi nếu con còn đưa tiền hàng tháng như trước!"
Bà Hạnh càng lúc càng hăng. "Ngày xưa mẹ được ăn ngon! Mua đồ ăn tử tế! Đi nhà hàng thoải mái!"
"Còn bây giờ?" Giọng bà Hạnh cao chót vót. "Bây giờ mẹ chỉ mua được thức ăn ở quán cơm vỉa hè!"
Đức Anh chỉ đứng im. Anh không thể nào hiểu nổi lối suy nghĩ của mẹ.
Bà Hạnh lắc đầu bực bội. "Đấy mới là nguyên nhân mẹ ốm! Vì toàn ăn đồ rẻ tiền!"
Đức Anh nhìn mẹ vài giây. Rồi cúi đầu khẽ. Trong lồng ngực anh dâng lên nỗi nghẹn ngào kỳ lạ. Bởi từ nhỏ đến lớn, hầu như lúc nào cũng vậy. Bất kể chuyện gì, chẳng hiểu sao cuối cùng đều quay về anh.
Ông Đại rốt cuộc thở mạnh. "Mẹ mày ấy, cái gì cũng chỉ thích ăn sẵn."
Bà Hạnh quay sang liền. "Ừ thì sao?"
Ông Đại nói tiếp, chẳng nao núng. "Muốn ăn cái này, ăn cái kia, toàn đi mua. Chứ tự nấu thì một trăm nghìn cũng đủ."
Bà Hạnh trợn mắt ngay. "Ông bênh nó hả?!"
Ông Đại nhướng mày. "Nó sai chỗ nào? Bác sĩ bảo bà ốm vì ăn uống không kiểm soát!"
Miệng bà Hạnh mở ra. Rồi lại ngậm vào.
Kiên im lặng từ nãy giờ bỗng lên tiếng. "Đấy, giờ mới thấm đấy! Ăn gì cũng phải nhạt thếch."
Mọi người ngoái lại.
Kiên ngả lưng thong thả. Cậu ta đếm trên đầu ngón tay. "Không được mặn. Không được ngọt. Không được thế này. Không được thế kia."
Mặt Kiên chuyển sang vẻ thương cảm giả tạo. "Chà... buồn thật đấy."
Bà Hạnh trợn tròn mắt. "Kiên!"
Nhưng Kiên lại nhìn mẹ bằng bộ mặt ngây thơ vô số tội. "Gì ạ?"
"Mày đang đá xoáy mẹ hả?!"
"Không ạ." Kiên lắc đầu nhanh. "Con chỉ thương mẹ thôi."
"Thương cái gì?!"
Kiên thở dài thườn thượt. "Tại ai bảo ngày nào cũng ăn linh tinh."
"Kiên!" Tiếng bà Hạnh vang cả phòng bệnh.
Nhưng cậu con út lại quay sang Đức Anh. "Anh."
"Gì?" Đức Anh nhìn em.
Kiên chỉ nhẹ về phía bà Hạnh.
"Mẹ mà vẫn còn sức quát thế này... thì mình khỏi lo."
"KIÊÊÊÊN!" bà Hạnh gào lên bực bội.
Kiên bật dậy liền. "Ấy chết, huyết áp lại tăng rồi!"
"Đồ mất dạy!" bà Hạnh quát.
Kiên vội vã lùi ra, miệng cười hì hì. Ông Đại phải ôm đầu vì đau.
Còn Đức Anh, khóe miệng anh khẽ động đậy. Không phải vì buồn cười, mà vì chợt nhận ra một điều. Dù gia đình hay khiến anh kiệt sức và nhức đầu. Hay làm ngực anh nghẹn lại. Hay khiến cảm xúc anh lên xuống thất thường. Họ vẫn là gia đình anh. Vẫn là những người lấp đầy cuộc đời anh từ thuở nhỏ.
Nhưng sau nụ cười mỏng ấy, vẫn còn đọng lại nỗi buồn. Bởi cho đến tận bây giờ, ngay cả khi ốm đau, mẹ anh vẫn dễ dàng đổ lỗi cho hoàn cảnh hơn là chịu nhìn nhận sai lầm của chính mình.
Và điều đó, chẳng hiểu sao lại khiến Đức Anh thấy mệt mỏi hơn cả quãng đường hai tiếng đồng hồ đi làm mỗi ngày.
Chiều hôm đó, bầu trời u ám khi chiếc xe chở bà Hạnh dừng trước cửa nhà. Sau mấy ngày nằm viện, bác sĩ cho bà xuất viện với điều kiện: ăn uống kiêng khem, bớt nóng giận, và uống thuốc đều đặn.
Những điều kiện mà theo Đức Anh còn khó hơn tưởng tượng. Bởi uống thuốc thì bà Hạnh may ra còn nghe, nhưng bớt nóng giận...
Đức Anh không dám kỳ vọng nhiều.
Vừa mở cửa, bà Hạnh đã lê bước vào nhà, miệng lẩm bẩm.
"Trời, người mẹ còn mỏi nhừ."
Ông Đại đi phía sau thở dài. "Thì nghỉ ngơi đi mẹ nó."
"Biết rồi, biết rồi."
Kiên bước vào theo, tay xách túi thuốc. Còn Đức Anh dìu mẹ nhẹ nhàng đến sofa phòng khách.
"Từ từ thôi mẹ," Đức Anh nói.
"Mẹ có phải bà già lẩm cẩm đâu."
Đức Anh chỉ im lặng. Nói lại thì dài chuyện.
Bà Hạnh vừa ngồi xuống thì mắt đảo quanh nhà. Vài giây sau, trán bà nhăn lại.
"Sao vắng thế?"
Đức Anh quay sang. "Mẹ nói gì?"
"Linh Chi đâu?"
Đức Anh bỗng lặng đi một lúc. Và chẳng hiểu sao, linh cảm bất an ùa đến ngay lập tức.
Kiên đang uống nước cũng ngoái lại. Ông Đại ngẩng mặt khỏi tivi.
Đức Anh hắng giọng. "À, cái đó..."
Bà Hạnh nheo mắt. "Cái đó là cái gì?"
Đức Anh hít sâu. "Linh Chi đang ở nhà Anh Dũng."
Bà Hạnh trừng mắt nhìn Đức Anh. "Mày vừa nói cái gì?!"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play