Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Viên Kẹo Ngọt

Tôi Muốn Thuê Phòng.

Tháng mười một, sương mù ở thị trấn Vân Lĩnh đặc quánh như một lớp bông ẩm ướt, ép chặt lấy những mái nhà lợp ngói âm dương cũ kỹ. Nhiệt độ ngoài trời chưa tới mười độ C.

Homestay Hướng Dương nằm khuất cuối con dốc, một cái tên nghe tràn trề sức sống nhưng thực chất chỉ là một khu nhà gỗ hai tầng xập xệ, sân trước chất đầy củi khô và vài chậu lan rừng lá đã chuyển màu úa.

Mới sáu giờ sáng, Quốc An đã lụi cụi ở ngoài sân. Cậu mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám tro đã sờn chỉ ở cổ tay, bên ngoài khoác chiếc áo khoác gió không rõ màu sắc ban đầu. Dù trời lạnh buốt, trên trán Quốc An vẫn lấm tấm mồ hôi. Nhát búa tạ bổ xuống, khúc củi to cong queo nứt toác ra làm đôi, âm thanh vang lên khô khốc phá vỡ sự tĩnh lặng của vùng sương mù.

Cậu nâng cánh tay, dùng mu bàn tay lau quệt mồ hôi trên trán, nhịp thở đều đặn và mạnh mẽ. Làn da ngăm đen hơi ửng đỏ vì lạnh và vận động, các thớ cơ dưới lớp áo mỏng đang căng ra săn chắc.

Két...két...

Một tiếng phanh xe ma sát chói tai kéo dài cắt ngang nhịp chẻ củi của cậu. Quốc An nhíu mày, chống cán búa xuống đất, nheo mắt nhìn ra ngoài cổng.

Một chiếc taxi đường dài lấm lem bùn đất đỗ ngay trước cổng homestay. Cửa xe mở ra, một thanh niên bước xuống.

Ấn tượng đầu tiên của Quốc An: Một thằng cha cao ngồng, trang phục đúng chất mấy tên thiếu gia xuất thân từ thành phố. Tuấn Anh đứng thẳng người, vuốt lại mái tóc rối bù vì ngủ trên xe. Hẳn mặc một chiếc áo khoác da hàng hiệu, bên trong là áo sơ mi lụa để hở mấy cúc bên trên, lộ ra xương quai xanh và một sợi dây chuyền bạc sáng lóa. Giữa cái thời tiết cắt da cắt thịt của Vân Lĩnh, bộ dạng của hắn trông vừa lạc lõng, vừa nổi bật như một con công rơi nhầm vào chuồng gà.

Tài xế taxi ném chiếc vali to uỵch xuống đất, phàn nàn vài câu tiếng địa phương rồi đạp ga chạy thẳng. Tuấn Anh đá mũi giày da hàng hiệu vào lốp xe vừa khuất bóng, chửi thề một tiếng: "Mẹ kiếp, đường với chả sá, xóc muốn nôn cả ruột."

Hắn xách vali, đẩy cái cổng gỗ mục nát của Homestay Hướng Dương. Tiếng cổng kêu cọt kẹt như sắp gãy. Tuấn Anh cau mày, ánh mắt kiêu ngạo quét một vòng quanh sân, cuối cùng dừng lại ở cậu thanh niên đang chống búa đứng nhìn mình.

"Còn phòng không?" Tuấn Anh hất hàm hỏi, giọng điệu hách dịch như thể hắn đang đứng ở sảnh của một khách sạn năm sao giữa lòng thành phố, chứ không phải ở cái chốn khỉ ho cò gáy này.

Quốc An không vội trả lời. Ánh mắt cậu dửng dưng lướt từ mái tóc được vuốt keo kỹ lưỡng, xuống chiếc áo da đắt tiền, và dừng lại ở đôi giày da lộn đang dính đầy bùn vàng. Khóe môi cậu khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nhạt đầy khinh bỉ. Cậu thản nhiên nâng búa lên, tiếp tục bổ củi.

"Có thì có. Nhưng tôi nghĩ chỗ này không phục vụ nổi người sang trọng như anh đâu. Tôi khuyên anh nên đến chỗ khác mà thuê. Đỡ làm mất thời gian của nhau."

Động tác vuốt tóc của Tuấn Anh khựng lại. Hắn nheo mắt, sải bước tiến lại gần Quốc An. Với chiều cao gần mét chín, hắn dễ dàng tạo ra một loại áp bức vô hình.

"Cậu nói vậy là có ý gì? Cậu biết tôi là ai không hả?"

Tuấn Anh gằn giọng, bản tính đại thiếu gia trong người bắt đầu bộc phát. Cả đêm qua cãi nhau nảy lửa với ông già, bỏ nhà đi, lại ngồi xe xóc nảy mười mấy tiếng đồng hồ khiến đầu óc hắn đang như một quả bom nổ chậm.

Quốc An lười biếng ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo nhưng lạnh lùng đâm thẳng vào mắt hắn, không hề có chút nao núng.

"Tôi không cần biết và cũng không muốn biết." Quốc An vứt búa xuống, đập hai tay vào nhau để phủi bụi, thản nhiên đáp. "Muốn thuê phòng thì thái độ cho tử tế. Khách sạn năm sao dưới xuôi nhiều lắm, anh đi nhầm chỗ rồi thiếu gia."

Tuấn Anh nghiến răng. Nếu là ở thành phố, cái thái độ xấc xược này của tên nhãi đen nhẻm trước mặt đủ để hắn gọi người tới đập nát cái sân này. Nhưng hiện tại, trong người hắn đang lạnh cóng, bụng đói meo, và mí mắt thì nặng trịch. Hắn cần một cái giường.

Tuấn Anh thò tay vào túi áo khoác, rút ra một xấp tiền mặt dày cộp toàn tờ mệnh giá lớn, ném lên tảng đá phẳng gần đó.

"Một phòng. Tốt nhất. Tiền thừa không cần thối. Đủ tử tế chưa?"

Quốc An liếc nhìn xấp tiền. Cậu không hề tỏ ra hoa mắt hay xuýt xoa. Chậm rãi tiến lại, Quốc An cầm xấp tiền lên, đếm cẩn thận, rút ra đúng ba tờ, sau đó ném phần còn lại vào lồng ngực Tuấn Anh.

Tuấn Anh giật mình bắt lấy xấp tiền, ngơ ngác nhìn cậu.

"Giá phòng một đêm là hai trăm ngàn. Lấy của anh sáu trăm cho ba đêm. Tôi không có thói quen cầm tiền của kẻ khác mà không có lý do." Quốc An dửng dưng nói, rút trong túi quần ra một chùm chìa khóa, tháo một chiếc ném về phía Tuấn Anh. "Tầng hai, phòng trong cùng bên trái. Tự xách đồ lên. Đừng mong tôi phục vụ."

Nói xong, Quốc An quay lưng ôm bó củi đi thẳng vào nhà bếp, để lại Tuấn Anh đứng chết trân giữa sân lạnh.

Từ nhỏ đến lớn, Tuấn Anh dùng tiền đập vào mặt người khác, ai cũng phải cúi đầu khúm núm. Đây là lần đầu tiên, có một kẻ dám ném trả tiền vào mặt hắn, lại còn dùng cái thái độ khinh khỉnh như thể hắn là một loại rác rưởi vướng víu.

"Mẹ kiếp, thằng ranh con." Tuấn Anh lầm bầm, xách chiếc vali nặng trĩu lê bước lên cầu thang gỗ kêu răng rắc.

Mở cửa phòng, một mùi ẩm mốc nhẹ xộc vào mũi khiến Tuấn Anh suýt nôn. Căn phòng chưa đầy mười lăm mét vuông. Một chiếc giường gỗ đơn trải chiếc ga giường màu xanh nhạt đã phai màu, một cái tủ quần áo cũ kỹ và một chiếc bàn gỗ nhỏ. Không điều hòa, không máy sưởi.

Tuấn Anh quăng vali xuống sàn, chán nản đá văng đôi giày da lộn. Hắn đưa tay sờ lên lớp chăn bông, cảm giác nó thô ráp, sần sùi chứ không được mềm mại như lông ngỗng ở nhà hắn.

"Chó thật, đây là chỗ cho người ở sao?"

Hắn chửi rủa trong miệng, nhưng sự mệt mỏi từ chuyến đi dài và cái lạnh buốt của vùng núi nhanh chóng đánh gục hắn. Tuấn Anh không buồn cởi áo da, cứ thế cuộn tròn người trong lớp chăn cứng nhắc.

Kỳ lạ thay, chiếc chăn tuy thô ráp nhưng lại không hề có mùi hôi. Nó thoang thoảng một mùi xà phòng rẻ tiền, một mùi hương sạch sẽ, kết hợp với mùi nắng của đồ phơi khô. Một mùi hương hoàn toàn xa lạ với thế giới nước hoa xa xỉ của Tuấn Anh, nhưng lại khiến lồng ngực hắn đang căng cứng vì tức giận bỗng chốc dịu lại.

Bên ngoài, tiếng búa chẻ củi của Quốc An lại vang lên đều đặn. Thỉnh thoảng kèm theo tiếng cậu mắng mấy con chó hoang chạy vào phá phách. Âm thanh mộc mạc, thô lỗ ấy vậy mà lại trở thành bản nhạc ru kỳ lạ, kéo vị đại thiếu gia kiêu ngạo họ Nguyễn chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị.

Ở dưới sân, Quốc An vừa xếp xong đống củi thì ngước mắt nhìn lên cửa sổ tầng hai. Cửa sổ đóng kín mít. Cậu khẽ hừ một tiếng trong cổ họng.

"Nhìn bộ dạng là biết trốn nhà đi bụi. Để xem vị thiếu gia này chịu khổ được mấy ngày."

Quốc An phủi tay, bước vào bếp bắt đầu nhóm lửa nấu cháo.

Nơi Tồi Tàn Gì Thế Này?

Bảy giờ ba mươi phút sáng.

Tuấn Anh bị đánh thức bởi một cơn gió lạnh buốt lùa qua khe hở của khung cửa sổ gỗ xộc xệch. Hắn rùng mình một cái, theo bản năng muốn kéo chiếc chăn lông ngỗng quen thuộc lên tận cằm, nhưng thứ chạm vào tay hắn chỉ là lớp vải thô ráp cứng quèo.

Hắn mở choàng mắt. Trần nhà vương đầy mạng nhện, ánh sáng xám xịt của vùng núi sương mù hắt vào phòng, ảm đạm và thê lương. Phải mất tới năm giây, cái đầu đang ong ong của vị đại thiếu gia họ Nguyễn mới nhận thức được mình đang ở đâu.

Mẹ kiếp, cái nơi tồi tàn gì thế này.

Bụng hắn sôi lên một tiếng ùng ục thảm thiết. Cả ngày hôm qua đi đường, hắn chưa kịp cho thứ gì vào bụng ngoài nửa chai nước khoáng. Tuấn Anh bực dọc hất tung chăn, bước xuống giường. Đôi chân trần vừa chạm xuống sàn gỗ đã vội vàng rụt lại vì lạnh. Hắn rủa thầm một câu, luồn chân vào đôi giày da lộn đầy bùn đất, khoác hờ chiếc áo da rồi bước ra khỏi phòng.

Mục tiêu đầu tiên của hắn là nhà vệ sinh.

Hành lang tầng hai tối om, tiếng bước chân nện xuống mặt gỗ vang lên kẽo kẹt. Tuấn Anh đẩy cánh cửa có ghi chữ "WC" bằng sơn đỏ. Vừa mở ra, một luồng khí lạnh ngắt kèm theo cái mùi đặc trưng của nhà vệ sinh công cộng xộc thẳng vào mũi.

Không có bồn cầu mạ vàng. Không có hệ thống sưởi. Chỉ có một cái bồn cầu cũ kỹ đến mức không có nổi nút nhấn xả nước và một thùng nước nhựa to màu xanh chỏng chơ chiếc gáo dừa.

Mặt Tuấn Anh đen lại như đít nồi. Hắn, Nguyễn Trần Tuấn Anh, từ nhỏ đến lớn đi vệ sinh bồn cầu cũng phải có chế độ tự động làm ấm bệ ngồi. Bây giờ lại bắt hắn ngồi lên cái thứ lạnh ngắt như hầm băng này?

"Này! Thằng nhãi đen thui kia đâu rồi?"

Tuấn Anh nhoài người ra hành lang, rống lớn xuống tầng một. Tiếng rống mang theo mười phần tức giận và sự bức bối của một kẻ đang gấp gáp giải quyết nhu cầu cá nhân.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng động lạch cạch phát ra từ phía nhà bếp.

Tuấn Anh hậm hực đi xuống cầu thang. Gian bếp của Homestay Hướng Dương rộng nhưng lụp xụp, ám khói đen sì trên vách gỗ. Ở góc bếp, Quốc An đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ thấp trước bếp củi, một tay thêm củi, một tay dùng cái muôi gỗ lớn khuấy chiếc nồi gang đang sôi lục bục. Cậu vẫn còn đang mặc chiếc áo len xám cũ kỹ, tóc trước trán bết lại vì hơi nước, trên mặt lấm lem một vệt nhọ nồi.

Nghe tiếng bước chân ình ịch đi vào, Quốc An chẳng thèm quay đầu lại, mắt vẫn dán vào nồi cháo.

"Anh gọi hồn à? Có chuyện gì mau nói đi!" Giọng cậu đều đều, lạnh nhạt.

Tuấn Anh bước tới, dùng mũi giày đá nhẹ vào cái ghế gỗ. "Nhà vệ sinh kiểu gì thế hả? Cậu bắt tôi phải ngồi lên chiếc bồn cầu không biết có bao nhiêu vi khuẩn đang bám vào đó? Nước nóng đâu? Bình nóng lạnh nhà cậu hỏng rồi à?"

Quốc An ngừng tay khuấy cháo. Cậu chậm rãi đứng lên, vỗ vỗ tàn tro trên quần, rồi quay lại nhìn Tuấn Anh bằng ánh mắt nhìn một sinh vật ngoại lai.

"Thứ nhất," Quốc An giơ một ngón tay lên, "Đây là vùng núi, không phải thành phố. Có cái để dùng là tốt lắm rồi. Không đi được thì nhịn, hoặc vác cái mông đắt tiền của anh ra gốc cây ngoài rừng mà giải quyết."

"Thứ hai," Cậu giơ ngón thứ hai, "Nước nóng phải đun bằng củi. Mới sáng sớm, anh muốn tắm nước nóng thì tự ra sân mà bổ củi, tự xách nước giếng lên mà đun. Tôi là chủ nhà nghỉ, không phải người hầu của anh."

Tuấn Anh tức đến bật cười. Hắn tiến lại gần, chóp mũi cao thẳng gần như chạm vào trán Quốc An. Từ khoảng cách này, hắn ngửi thấy rất rõ mùi khói bếp ám trên người cậu, quẩn quanh một chút mùi mồ hôi nhè nhẹ, thô mộc nhưng không hề khó ngửi.

"Ông đây trả cho cậu sáu trăm ngàn. Ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, sáu trăm ngàn là đủ để cậu phục vụ tôi rồi! Hiểu không?" Tuấn Anh gằn từng chữ, muốn dùng khí thế áp đảo đối phương.

Quốc An không lùi lại nửa bước. Cậu hơi ngửa cổ, đôi mắt sáng rực không giấu giếm sự trào phúng.

"Sáu trăm ngàn của anh to quá cơ. To đến mức anh nói gì thì tôi cũng nghe theo chắc?" Cậu trừng mắt, đột ngột giơ tay lên.

Tuấn Anh giật mình định lùi lại, tưởng thằng nhãi này định đánh mình. Nhưng không, Quốc An chỉ với tay lấy cái gáo dừa múc một gáo nước lạnh ngắt từ vại nước bên cạnh, thẳng tay tạt vào một cái vào bồn rửa mặt bằng đá ngay cạnh chỗ Tuấn Anh đứng.

Nước lạnh văng tung tóe, vài giọt bắn cả lên chiếc áo da hàng hiệu và khuôn mặt đang tái đi vì lạnh của Tuấn Anh.

"Rửa mặt cho tỉnh táo lại đi, thiếu gia. Đừng có mà đứng đó mơ mộng. Sáu trăm ngàn đó là tiền phòng và tiền hao mòn tài sản. Lát nữa nếu muốn ăn sáng? Thêm năm mươi ngàn."

Tuấn Anh vuốt những giọt nước lạnh buốt trên mặt, nghiến răng trèo trẹo. Hắn đưa tay vào túi, định móc tiền ra đập vào mặt tên ranh con này một lần nữa. Nhưng dạ dày hắn lại réo lên một tiếng lớn, phản chủ một cách nhục nhã.

Quốc An liếc nhìn cái bụng phẳng lì của hắn, khóe môi mím lại như đang nhịn cười. Cậu quay lại bếp, múc một bát cháo loãng từ nồi gang ra, đặt lên chiếc bàn gỗ. Kèm theo đó là một đĩa củ cải muối trắng tươm.

"Cháo, củ cải muối. Năm mươi ngàn. Ăn thì để tiền lên bàn, không ăn thì cút lên phòng."

Nói xong, Quốc An tự múc cho mình một bát to hơn, kéo cái ghế gỗ ra ngồi xuống, bắt đầu húp cháo sột soạt. Động tác của cậu dứt khoát, ngon lành như thể thứ đang ăn là cao lương mỹ vị.

Tuấn Anh đứng chết trân nhìn bát cháo lõng bõng nước và mấy miếng củ cải khô queo. Ở nhà, bữa sáng của hắn phải là bò bít tết, trứng ốp la hoặc ít nhất là một thứ gì đó trông ra hồn. Thứ đồ ăn cho lợn này mà đòi hắn năm mươi ngàn? Lại còn dám bảo hắn cút?

"Mẹ kiếp..." Tuấn Anh lầm bầm. Hắn định quay lưng đi thẳng ra cửa, đi tìm một quán ăn tử tế ở cái thị trấn rách nát này.

Nhưng hai chân vừa bước được ba bước, bụng hắn lại quặn lên vì đói. Xung quanh Homestay Hướng Dương chẳng có lấy một nóc nhà nào khác, sương mù bên ngoài thì vẫn dày đặc như có thể vắt ra nước. Vốn dĩ định tìm một nơi thật hẻo lánh để lão già ở nhà khó lòng tìn ra, nhưng chính hắn cũng không ngờ tới cái giá phải trả này.

Tuấn Anh hậm hực quay lại. Hắn rút tờ năm mươi ngàn trong túi ra, đập bốp xuống bàn. Sau đó, hắn kéo ghế, ngồi đối diện với Quốc An, cầm đôi đũa tre một ngắn một dài lên, nhăn mặt húp một ngụm cháo.

Cháo nhạt toét. Củ cải thì mặn chát.

Tuấn Anh nhăn nhó như nhai phải giẻ rách, nhưng vì đói, hắn vẫn phải nuốt xuống. Hắn trừng mắt nhìn người đối diện, trong lòng thầm thề: Đợi ông đây hồi sức sẽ cho cậu biết tay.

Quốc An thấy điệu bộ ăn uống như chịu cực hình của hắn, trong lòng không khỏi vui sướng. Cậu ngẩng lên, gắp một miếng củ cải bỏ vào miệng nhai rôm rốp, cố tình buông một câu xéo xắt:

"Ăn từ từ thôi. Nghẹn chết ở đây tôi không có tiền đền mạng đâu. Tôi nghèo lắm."

"Không cần cậu nói, tôi vừa nhìn đã biết."

Cơ Bắp Vô Dụng.

Đến ngày thứ ba ở Homestay Hướng Dương, Tuấn Anh sắp phát điên.

Chiếc IPhone đời mới nhất của hắn đã sập nguồn từ tối qua. Ổ cắm trong phòng ngủ thì hỏng, điện áp chập chờn, cắm sạc vào chỉ sợ cháy luôn cả điện thoại.

Dẫu chính tay chọn căn homestay này, hắn vẫn không khỏi choáng váng khi phải đánh đổi sự xa hoa lấy vẻ tồi tàn, từ bỏ mỹ vị để ăn cháo trắng củ cải mặn chát, và thay thế những bữa tiệc thâu đêm bằng một không gian tĩnh mịch đến rợn người.

Những điều này, hắn vẫn chưa làm quen.

Sự bức bối tích tụ khiến Tuấn Anh như một con sư tử bị nhốt trong lồng sắt. Hắn khoanh tay trước ngực, đứng dựa lưng vào cột hiên gỗ, cau có nhìn Quốc An đang hì hục làm việc ngoài sân.

Hôm nay trời hửng nắng, lớp sương mù đã tản đi bớt. Quốc An cởi phăng chiếc áo khoác ngoài, chỉ mặc độc một chiếc áo phông ngắn tay màu đen đã sờn rách ở mép gấu. Cậu đang bổ củi. Nhát búa vung lên, hạ xuống với một nhịp điệu hoàn hảo.

Tuấn Anh không tự chủ được mà dời ánh mắt từ khúc củi lên người đối diện. Dưới ánh nắng nhạt màu, làn da ngăm của Quốc An phủ một lớp mồ hôi mỏng, bóng bẩy. Mỗi khi búa giáng xuống, cơ bắp trên cánh tay cậu lại nổi lên, không lớn, nhưng đường nét săn chắc, rắn rỏi đến mức không giống sức lực của một thằng nhóc trạc tuổi cậu.

Lồng ngực Quốc An phập phồng theo từng nhịp thở, một giọt mồ hôi từ thái dương trượt dài xuống cằm, lăn qua yết hầu đang nhô lên rồi biến mất vào cổ áo.

Tuấn Anh nuốt khan một cái. Hắn chưa từng thấy ai lao động chân tay mà thoạt nhìn lại có lực đến thế. Ở cái giới thượng lưu của hắn, bọn con trai cùng tuổi chỉ toàn lũ gà mờ ẻo lả, da trắng bóc, suốt ngày ngâm mình trong phòng gym xịt nước hoa thơm lừng. Chứ không có thứ sức mạnh nguyên thủy, thô ráp, nặc mùi mồ hôi nam tính như thằng nhóc đang bổ củi trước mặt này.

Nhận ra mình đang dán mắt vào cơ thể của một thằng con trai khác, Tuấn Anh giật mình, vội hắng giọng để xua đi suy nghĩ kỳ quái. Hắn đứng thẳng người, bước xuống bậc thềm, giở giọng châm chọc quen thuộc:

"Này, làm cật lực cả buổi sáng mà được có một đống cỏn con thế kia à? Có làm nổi không đấy?"

Quốc An chống cán búa xuống đất, thở hắt ra một hơi, đưa mu bàn tay lau mồ hôi trán. Cậu liếc xéo Tuấn Anh:

"Tôi đang chặt củi để hầu hạ đại thiếu gia thật tốt đây. Không làm thì lấy đâu ra nước nóng cho anh tắm? Hay tối nay nhịn tắm tiếp?"

Đụng trúng điểm yếu, mặt Tuấn Anh đỏ lên. Ba ngày nay hắn chưa được tắm tử tế, cả người bứt rứt muốn chết. Hắn khoanh tay, sải bước tới gần chỗ đống củi.

"Tránh ra." Tuấn Anh hất cằm. "Nhìn cái tướng lóng ngóng của cậu, bổ đến sáng mai cũng không xong. Để ông đây cho cậu xem thế nào là sức mạnh."

Quốc An nhướng mày, không tin nổi vào tai mình. Cậu lùi lại một bước, chìa cán búa gỗ ra trước mặt Tuấn Anh.

"Giỏi thì thử xem. Đừng có mà gãy tay rồi lại ăn vạ tôi."

Tuấn Anh giật lấy cây búa. Nó nặng hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Cán búa bằng gỗ sồi cứng nhám, không hề có băng dính cuốn chống trượt như những chiếc gậy golf hắn hay chơi. Hắn xắn tay áo sơ mi lên tận bắp tay, đứng dạng hai chân, chọn một khúc củi to nhất đặt lên gốc cây làm thớt.

"Mở to mắt ra mà nhìn."

Tuấn Anh hít một hơi sâu, vung búa lên cao qua đầu, dùng toàn bộ sức lực của một tên hằng ngày vẫn đều đặn đến phòng gym bổ thẳng xuống.

Chát.

Không phải tiếng gỗ chẻ làm đôi. Mà là tiếng búa đập trượt khỏi thân gỗ, xượt qua mép, và đập mạnh xuống đất. Lực phản hồi dội ngược từ cán búa lên đôi bàn tay quen cầm bút và ly rượu vang của Tuấn Anh.

"Con mẹ nó..." Tuấn Anh vứt toẹt cây búa xuống đất, ôm chặt lấy bàn tay phải. Một cơn đau rát chạy dọc từ lòng bàn tay lên tận cánh tay.

Quốc An đứng cạnh đó khoanh tay, không thèm nhịn cười. Cậu cười ra tiếng, một nụ cười sảng khoái lộ ra chiếc răng khểnh bên trái, vừa châm chọc vừa vô cùng đáng ghét.

"Sức mạnh cơ đấy. Sức mạnh của đại thiếu gia là chém đất à? Giun dế dưới đó chắc sợ anh chết khiếp."

Tuấn Anh đen mặt, nhưng bàn tay phải của hắn đau đến mức không thốt nên lời. Lòng bàn tay chỗ ngón cái đỏ lựng lên, một lớp da bị ma sát bong ra rớm máu, ở giữa còn găm một cái dằm gỗ nhỏ xíu.

Thấy sắc mặt Tuấn Anh tái đi, Quốc An ngừng cười. Cậu nhíu mày bước tới, không thèm nói một lời, thô bạo tóm lấy cổ tay phải của Tuấn Anh kéo lên.

"Làm cái gì thế hả?" Tuấn Anh giật mình, theo bản năng định rụt tay lại.

"Đứng yên. Giãy nãy làm gì?" Quốc An quát một tiếng, giọng đầy uy lực không cho phép phản kháng.

Bàn tay Quốc An vừa lớn vừa thô ráp, chai sần vì lao động. Khi bàn tay ấy nắm lấy cổ tay trắng trẻo của Tuấn Anh, sự đối lập rõ ràng đến mức chói mắt. Nhiệt độ cơ thể của Quốc An truyền qua lớp da, nóng hổi.

Tuấn Anh khựng lại, đôi mắt mở to nhìn cậu thanh niên đang cúi đầu, nghiêm túc xem xét vết thương trong lòng bàn tay mình. Mùi gỗ thông tươi nồng đậm từ đống củi xộc vào mũi, trộn lẫn với hơi thở đang phả nhè nhẹ lên tay hắn.

Trái tim đại thiếu gia bỗng nhiên lỡ mất một nhịp đập.

Quốc An nhíu mày nhìn cái dằm gỗ găm sâu dưới da. Cậu dùng hai ngón tay cái và ngón trỏ của mình, không hề báo trước, cấu mạnh vào hai bên vết thương của Tuấn Anh để nặn cái dằm ra.

"A... Đau. Cậu bị điên à, nhẹ tay thôi!" Tuấn Anh gào lên, đau đến ứa nước mắt.

"Đàn ông con trai xước tí da mà kêu la cái gì." Quốc An mắng, nhưng động tác nặn vừa rồi cũng đã nhanh chóng lấy được cái dằm gỗ ra ngoài. Cậu vứt nó đi, rồi bóp nhẹ cho một giọt máu ứa ra.

"Được rồi. Đi vào nhà lấy xà phòng rửa sạch đi, không có băng cá nhân đâu, cứ để thế cho nó tự liền. Tránh ra, đừng cản trở tôi làm việc."

Nói rồi, Quốc An buông tay hắn ra, nhặt cây búa lên tiếp tục công việc như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Chỗ da thịt vừa bị nắm lấy trên cổ tay Tuấn Anh bỗng nhiên trống trải lạ thường, gió núi lùa qua khiến nó trở nên lạnh lẽo.

Tuấn Anh đứng ngây người mất mấy giây, bàn tay phải vẫn nắm hờ, dường như vẫn còn lưu lại cảm giác thô ráp mà ấm áp kia. Hắn liếc nhìn bóng lưng đang hì hục bổ củi của Quốc An, rồi lại cúi xuống nhìn lòng bàn tay rớm máu của mình.

Một cảm giác lạ lẫm bắt đầu xâm chiếm lấy tâm trí hắn.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play