Chương 1: Xuyên vào tiểu thuyết
Tác giả: Ninh Ninh
Trong giới biên soạn báo chí tại thành phố B sầm uất này , cái tên Giang Niệm Niệm vốn dĩ là một thương hiệu bảo chứng cho chất lượng và tốc độ. Cô gái trẻ, xinh đẹp, và quan trọng nhất là cô cực kỳ giỏi. Nhưng ở đời, chữ tài đi liền với chữ tai một vần, sự xuất sắc của Giang Niệm Niệm vô tình trở thành cái gai trong mắt không ít đồng nghiệp. Trong số đó, kẻ căm ghét cô ra mặt nhất chính là Diệp Giai Kỳ.
Tan làm với xấp tài liệu trên tay, Giang Niệm Niệm cứ ngỡ mình sẽ có một buổi tối yên tĩnh. Nào ngờ, cô tình cờ phát hiện ra một tác phẩm đang làm mưa làm gió trên diễn đàn văn học mạng với bút danh Lan Lan. Tò mò nhấn vào xem, máu trong người Niệm Niệm như sôi sùng sục.
"Diệp Giai Kỳ, cô giỏi lắm! Ở tòa soạn đấu không lại tôi, liền mang tôi vào tiểu thuyết để hành hạ cho bõ ghét sao?"
Niệm Niệm vừa đọc vừa nghiến răng kèn kẹt. Cuốn tiểu thuyết lấy bối cảnh thập niên 70, cái thời đại mà ăn chưa no, lo chưa tới. Trong truyện, Diệp Giai Kỳ tự hóa thân thành nữ chính "chân - thiện - mỹ", một đóa hoa sen trắng giữa bùn lầy, vượt khó vươn lên và được vạn người mê đắm. Ngược lại, nhân vật nữ phụ độc ác, lăng loàn, kẻ chuyên gây ra sóng gió lại trùng tên trùng họ với cô: Giang Niệm Niệm.
Trong trang viết của Lan Lan, Giang Niệm Niệm là một người đàn bà lẳng lơ, cậy có chút nhan sắc mà coi thường chồng mình là một quân nhân chính trực. Cô ta không chỉ lười biếng, ích kỷ mà còn ôm mộng quay lại với tình cũ ở Thủ đô, bất chấp việc mình đã có gia đình.
Đoạn kết mà Diệp Giai Kỳ dành cho cô còn thảm khốc hơn: Ngoại tình bị bắt quả tang, danh tiếng bại hoại, cuối cùng chết thảm trong sự ghẻ lạnh của người đời.
"Tức chết tôi rồi! Độc ác trời không dung đất không tha? Ngoại tình rồi chết thảm? Diệp Giai Kỳ, cô đúng là đồ hẹp hòi!"
Giang Niệm Niệm tức đến mức tay run rẩy. Cô không thể ngồi yên để mặc kẻ khác bôi nhọ danh dự mình trên mặt chữ như thế được. Phải đi tìm cô ta tính sổ ngay lập tức! Với bản tính nóng nảy và quyết liệt, Giang Niệm Niệm bật dậy khỏi sofa. Thế nhưng, trong cơn giận lôi đình, đôi chân cô vấp phải chân bàn, cả cơ thể mất thăng bằng ngã nhào về phía trước.
"Xoảng!"
Ly nước đầy trên bàn bị hất văng, nước đổ lênh láng ngay vào ổ điện đang cắm sạc. Một tiếng "tạch" chói tai vang lên, luồng điện cực mạnh chạy dọc cơ thể khiến Giang Niệm Niệm tê liệt hoàn toàn.
Trong khoảnh khắc ý thức mờ nhạt dần, cô nhìn thấy một luồng sáng trắng kỳ lạ từ hư không mở ra, nuốt chửng lấy cô vào bóng tối vô tận.
Khi ý thức quay trở lại, Giang Niệm Niệm cảm thấy toàn thân đau nhức như vừa bị xe tải cán qua. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi khiến cô khẽ nhíu mày. Cô chưa kịp mở mắt thì những âm thanh xì xào, bàn tán đã lọt vào tai, rôm rả như họp chợ.
"Này, nghe nói Đội trưởng Tần nhà cô ta đúng là mãnh liệt thật đấy. Lần này lại khiến vợ phải nhập viện nữa rồi."
Tiếng cười khúc khích đầy ẩn ý vang lên ngay sát giường bệnh. Niệm Niệm mơ màng, đầu óc quay cuồng. [Đội trưởng Tần? Vợ? Ai cơ?]
Một giọng nói trẻ trung khác chen vào, giọng điệu vừa ngưỡng mộ vừa có chút ghen tị.
"Bọn họ kết hôn cũng hơn hai năm rồi chứ ít gì. Đâu phải tân hôn nữa mà Đội trưởng Tần vẫn 'sung' thế sao? Tôi cũng trạc tuổi cô ấy, mà nhìn xem, người ta ba năm sinh hai đứa, đúng là làm người khác ngưỡng mộ đến chết đi được."
Lúc này, một giọng nói khàn khàn của một người phụ nữ trung niên, nghe chừng là một người thích soi mói, vang lên đầy vẻ khinh bỉ.
"Ngưỡng mộ cái gì chứ? Cô cứ nhìn cái bộ dạng hồ ly tinh kia của cô ta mà xem. Nhìn là biết không phải hạng người đứng đắn gì rồi. Đội trưởng Tần ấy à, anh ta mà hễ không có nhà là cô ta lại ngứa ngáy, tìm đủ mọi cách để lên Thủ đô gặp gã tình cũ. Lần này gặp tai nạn xe cũng là trên đường bỏ nhà đi đấy chứ tốt đẹp gì."
Cơn đau đầu của Giang Niệm Niệm càng thêm dữ dội khi những thông tin này nạp vào não. Cô cảm thấy có điều gì đó sai sai. [Đợi đã, tai nạn xe? Hồ ly tinh? Tình cũ ở Thủ đô? Những tình tiết này nghe sao mà quen thuộc đến lạnh sống lưng thế này?]
Người phụ nữ trung niên kia dường như vẫn chưa thỏa mãn, bà ta hạ thấp giọng nhưng vẫn đủ để cả phòng bệnh nghe thấy.
"Nhưng mà cái này mới là chuyện lạ này. Vừa rồi chủ nhiệm khám cho cô ta, nói cô ta lại mang thai nữa rồi. Các cô bảo xem, Đội trưởng Tần đi làm nhiệm vụ biền biệt, đứa bé này... liệu có chắc là của anh ta không?"
"Trời ơi! Thật sao?" Cả hội bà tám ồ lên kinh ngạc.
Giang Niệm Niệm không thể nhịn được nữa. Cô cố gắng dùng hết sức lực bình sinh để mở mắt. Đập vào mắt cô không phải là trần nhà thạch cao hiện đại của căn hộ chung cư cao cấp, mà là một trần nhà loang lổ vết ố vôi, cũ kỹ và đầy bụi bặm.
Cô chầm chậm ngồi dậy, đưa bàn tay gầy gò lên xoa thái dương đang đập thình thịch. Ánh mắt cô đảo quanh căn phòng. Đây là một phòng bệnh tập cộng, những chiếc giường sắt sơn bong tróc, chăn gối màu xanh quân đội bạc màu. Không có máy móc hiện đại, không có điều hòa, chỉ có hơi thở của một thời đại xa xưa nào đó.
Tầm mắt cô dừng lại ở một bức tường phía đối diện. Ở đó treo một tấm băng rôn đỏ thắm, chữ cắt bằng giấy thủ công dán lên:
"Bệnh viện quân khu - Nhiệm vụ hàng đầu là phục vụ nhân dân - Năm 1977".
[Năm 1977?]
Giang Niệm Niệm như bị sét đánh ngang tai. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình nhỏ nhắn hơn, nhưng làn da lại có phần thô ráp hơn trước. Cô sờ lên mặt, cảm giác đường nét vẫn là của mình, nhưng khí chất đã hoàn toàn thay đổi.
"Mình... mình xuyên không rồi sao?" Cô thốt lên trong vô vọng.
Ký ức về cuốn tiểu thuyết của Diệp Giai Kỳ ùa về như thác đổ. Đội trưởng Tần... Giang Niệm Niệm... thập niên 70... ngoại tình... mang thai...
Chẳng lẽ, cô đã xuyên vào đúng nhân vật nữ phụ trùng tên với mình trong cuốn truyện oan nghiệt kia? Cái nhân vật mà chỉ vài chương nữa thôi sẽ bị người đời phỉ nhổ và có kết cục thê thảm?
Giang Niệm Niệm hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn xạ. Nếu đây thực sự là thế giới trong truyện, thì người đàn ông tên Đội trưởng Tần kia chính là "chồng" trên danh nghĩa của cô. Còn đứa bé trong bụng... cô lục tìm trong ký ức của nguyên chủ.
Chương 2: Nam thần thành chồng, một giây vỡ mộng
Tác giả: Ninh Ninh
Giang Niệm Niệm còn chưa kịp sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu thì từ phía xa, một bóng dáng cao lớn đã nhanh chóng tiến lại gần giường bệnh của cô.
Người đàn ông ấy mặc quân phục chỉnh tề, từng bước chân vững vàng, khí chất lạnh lùng mà nghiêm nghị. Dưới ánh đèn vàng nhạt của phòng bệnh cũ kỹ, gương mặt anh càng trở nên rõ nét đường nét góc cạnh, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một khoảng trời u tĩnh.
Giang Niệm Niệm nhìn đến ngây người. Trong đầu cô lập tức hiện lên một câu duy nhất. [Vai rộng, hông hẹp, mặc quân phục… Anh đẹp trai quá vậy?! Đây là loại nhan sắc gì vậy chứ?]
Không phải kiểu thư sinh yếu ớt, mà là kiểu đàn ông trưởng thành, mang theo khí thế áp đảo khiến người khác không dám nhìn lâu.
Nhưng khi người đàn ông dừng lại ngay bên cạnh giường bệnh của cô, khoảng cách rút ngắn, gương mặt ấy trở nên rõ ràng hơn… tim Giang Niệm Niệm bỗng “thịch” một cái.
Cô trừng lớn mắt. “Tần… học trưởng?”
Ba chữ vừa bật ra, giọng cô không tự chủ được mà run nhẹ. Người đàn ông trước mặt cô - Tần Vũ chính là người chồng danh chính ngôn thuận của cô trong cuốn tiểu thuyết kia.
Nhưng đồng thời… Cũng là người mà ở thế giới thực, cô từng biết. Tần học trưởng của học viện quân sự, nam thần khiến không biết bao nhiêu nữ sinh điên đảo, trong đó có cả Diệp Giai Kỳ.
Nghe cô gọi như vậy, Tần Vũ khẽ nhíu mày. Ánh mắt anh lạnh đi vài phần, mang theo sự khó hiểu xen lẫn cảnh giác.
Giang Niệm Niệm lúc này lại hoàn toàn không để ý đến phản ứng của anh, đầu óc cô đang quay cuồng. [Không thể nào… không thể nào trùng hợp như vậy được. Đây chẳng phải là Tần học trưởng ngoài đời sao? Người mà Diệp Giai Kỳ theo đuổi suốt bốn năm vẫn không có kết quả ấy à? Chẳng lẽ… anh ấy cũng xuyên không rồi?]
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, tim cô lập tức đập nhanh hơn. [Nếu đúng như vậy thì…] Chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, Tần Vũ đã tiến thêm một bước. Thấy cô cứ nhìn mình chằm chằm mà không nói lời nào, sắc mặt anh dần trầm xuống.
Anh cúi người, vươn tay nắm lấy cổ tay cô, kéo nhẹ lại gần. Động tác không mạnh, nhưng lại mang theo cảm giác áp chế không thể phản kháng.
Giang Niệm Niệm theo quán tính, tay còn lại vô thức chống lên lồng ngực anh.
Ngay khoảnh khắc chạm vào...
Cô sững lại. Một cảm giác rắn chắc, ấm nóng truyền qua lòng bàn tay. Đầu óc cô lập tức “bùm” một tiếng. [Trời ơi… Dáng người này… cơ ngực này… Đây là hàng thật à?!]
Trong một giây mất kiểm soát, tay cô vô thức siết nhẹ, thậm chí còn… bóp một cái.
Tần Vũ: “…”
Không khí trong phòng bệnh đột nhiên đông cứng. Ánh mắt anh trầm xuống rõ rệt. Anh nhìn chằm chằm vào cô, giọng nói lạnh đến mức có thể đóng băng không khí.
“Giang Niệm Niệm!”
“Ở đây không có học trưởng nào của em hết.”
Ngữ khí từng chữ rõ ràng, cứng rắn.
“Em mang thai rồi. Trước khi đứa bé được sinh ra, em có thể an phận một chút không?”
Giang Niệm Niệm vẫn còn đang chìm trong cảm giác “sờ được cơ ngực nam thần”, đầu óc hoàn toàn không tiếp nhận nổi nội dung câu nói.
“Chuyện ly hôn. Tôi nói lại lần nữa em đừng có mơ tưởng. Tôi sẽ không đồng ý.”
Cho đến khi nghe được hai chữ 'mang thai.' Cả người cô như bị sét đánh. Cô đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng hốt nhìn thẳng vào anh.
“Anh… vừa nói gì?”
Giọng cô khẽ run.
“Tôi mang thai?”
Tần Vũ nhìn cô, ánh mắt có chút phức tạp.
“Phải.”
Anh đáp ngắn gọn.
“Em mang thai rồi. Mang thai con của Tần Vũ tôi.”
Câu nói rơi xuống, không nặng không nhẹ, nhưng lại như một quả bom nổ tung trong đầu Giang Niệm Niệm. Cô chậm rãi cúi đầu. Ánh mắt rơi xuống bụng mình. Phẳng. Rất bình thường. Nhưng...
Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Giang Niệm Niệm quay đầu nhìn về phía bức tường đối diện, nơi treo tấm băng rôn đỏ đã bạc màu.
“Năm 1977.” Chữ số kia như đang cười nhạo cô. Trong đầu cô, ký ức về cuốn tiểu thuyết của Diệp Giai Kỳ lại ùa về như thác lũ.
[Thập niên 70. Chồng là quân nhân -Tần Vũ. Ba năm sinh hai đứa. Nữ phụ lẳng lơ, bị người đời phỉ nhổ. Kết cục thảm hại. Không phải chứ… Mình thật sự xuyên vào rồi? Không những xuyên… còn xuyên đúng vào nhân vật nữ phụ bị nguyền rủa kia?]
Cô cắn môi. [Mà còn là… đã mang thai đứa thứ hai?]
Một cảm giác sụp đổ lan khắp cơ thể. [Mình… một cô gái còn trong trắng, độc thân từ trong trứng… Tay đàn ông còn chưa nắm qua… Hôn còn chưa biết mùi vị ra sao… Thế mà… bây giờ đã là mẹ hai con rồi?!]
Nghĩ đến đây, mắt cô lập tức đỏ lên. Miệng mếu máo, vẻ mặt như sắp khóc đến nơi. Cả người toát ra một loại cảm giác 'trời sập rồi'.
Tần Vũ nhìn cô, ánh mắt khẽ dao động. Từ khi bước vào, anh đã cảm thấy có gì đó không đúng.
Người phụ nữ trước mặt này… không giống với Giang Niệm Niệm mà anh biết.
Trước kia, cô luôn tìm cách gây chuyện, luôn muốn rời khỏi nơi này, ánh mắt lúc nào cũng mang theo sự tính toán và bất mãn.
Nhưng bây giờ, cô lại nhìn anh bằng ánh mắt hoang mang, thậm chí có chút… trong sáng?
Anh khẽ nhíu mày.
“Giang Niệm Niệm. Rốt cuộc em có đang nghe tôi nói không?”
Giọng anh trầm xuống. Nhưng Giang Niệm Niệm vẫn chìm trong thế giới nội tâm hỗn loạn của mình. Cô hoàn toàn không nghe thấy. Một lúc sau, cô mới như vừa tỉnh mộng. Cô chậm rãi quay đầu, nhìn anh. Ánh mắt nghiêm túc đến mức có phần ngốc nghếch.
“Tôi… thật sự mang thai rồi sao?”
Tần Vũ: “…”
Anh nhìn cô, ánh mắt càng thêm khó hiểu. Giang Niệm Niệm giơ tay, chỉ vào bụng mình. Giọng nói cẩn thận, như sợ nói lớn sẽ làm điều gì đó vỡ tan.
“Ý anh là… Ở đây… có một đứa bé?”
Không khí bỗng trở nên kỳ lạ. Tần Vũ nhìn cô một lúc lâu. Ánh mắt từ lạnh lùng chuyển sang nghi hoặc, rồi dần dần xen lẫn một tia lo lắng.
“Giang Niệm Niệm. Em không sao chứ?”
Cô lập tức lắc đầu như trống bỏi.
“Không sao! Tôi rất… rất bình thường!”
Nhưng biểu cảm của cô hoàn toàn không có chút 'bình thường' nào. Tần Vũ nheo mắt.
“Em lại định giở trò gì nữa?”
Giọng anh lạnh đi.
“Bỏ cái suy nghĩ đó đi. Tôi nói rồi, tôi sẽ không để em đến Thủ đô.”
Nghe đến hai chữ 'Thủ đô', Giang Niệm Niệm khựng lại.
Đó chính là nơi trong truyện… nguyên chủ luôn muốn quay về để tìm tình cũ.
Cũng là nguồn gốc của mọi bi kịch.
Cô im lặng vài giây. Rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.
"Ai nói tôi muốn đến Thủ Đô chứ?"
Chương 3: Lần đầu làm mẹ
Tác giả: Ninh Ninh
Ánh mắt của Tần Vũ thoáng chốc khựng lại khi nghe Giang Niệm Niệm nói rằng cô sẽ không rời đi nữa.
Sự kinh ngạc trong mắt anh tuy chỉ xuất hiện trong một giây ngắn ngủi nhưng vẫn bị cô nhìn thấy rõ ràng.
Dù sao thì trước đây, người phụ nữ này ngày nào cũng nhắc đến chuyện ly hôn, ngày nào cũng muốn quay về Thủ đô tìm tình cũ. Bây giờ đột nhiên thay đổi thái độ, đổi lại là ai cũng khó mà tin được.
Nhưng Tần Vũ còn chưa kịp hỏi thêm điều gì thì ngoài cửa phòng bệnh đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Một quân nhân trẻ tuổi bước nhanh vào phòng, đứng nghiêm hành lễ trước mặt anh.
“Báo cáo đội trưởng!”
Tần Vũ lập tức đứng dậy. “Có chuyện gì?”
Người kia hơi do dự rồi mới nhỏ giọng nói:
“An An con bé… cứ khóc mãi. Dỗ thế nào cũng không chịu nín.”
Nghe đến đây, ánh mắt lạnh lùng của Tần Vũ lập tức dịu xuống vài phần. Anh không nói thêm gì, nhanh chóng đi theo người đồng chí kia ra ngoài.
Giang Niệm Niệm ngồi trên giường bệnh, đầu óc vẫn còn hơi hỗn loạn. Cô cúi đầu nhìn bụng mình, rồi lại nhìn căn phòng bệnh cũ kỹ xung quanh. Tất cả mọi thứ đều chân thật đến đáng sợ. Không còn là một cuốn tiểu thuyết nữa. Mà là cuộc sống thật sự.
Một lúc sau, tiếng bước chân lại vang lên ngoài cửa. Tần Vũ quay trở lại. Chỉ là lần này, trong lòng anh còn bế theo một bé gái nhỏ khoảng sáu tháng tuổi.
Đứa bé mặc chiếc áo bông nhỏ màu trắng đã cũ, khuôn mặt mềm mại trắng nõn, đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước vì vừa khóc. Hai má phúng phính đỏ hồng, vừa nhìn đã khiến người ta mềm lòng.
Giang Niệm Niệm bất giác ngẩn người.
Tần Vũ bước tới, động tác rất cẩn thận đặt đứa bé xuống giường bên cạnh cô.
Đứa nhỏ vừa được đặt xuống liền mở to đôi mắt tròn xoe nhìn cô.
Một lớn một nhỏ nhìn nhau chằm chằm.
Trong lòng Giang Niệm Niệm lúc này lại nổi lên từng đợt sóng ngầm. [Đây là… con gái đầu lòng của mình và Tần Vũ sao?]
Cô cố nhớ lại nội dung trong tiểu thuyết.
[Trong sách, nguyên chủ Giang Niệm Niệm cực kỳ chán ghét cuộc hôn nhân này. Cô ta cho rằng Tần Vũ đã hủy hoại cuộc đời mình, vì thế cũng không yêu thương con gái. Từ lúc sinh con ra, cô ta gần như chưa từng tự tay chăm sóc đứa bé. Thậm chí còn có một lần bỏ mặc đứa bé sáu tháng tuổi ở nhà một mình để chạy đi mua sắm.]
Khi đọc đến đoạn đó, Giang Niệm Niệm ngoài đời đã tức đến mức muốn đập bàn. Cô không hiểu nổi tại sao lại có người nhẫn tâm với trẻ con như vậy.
Mà bây giờ… Đứa trẻ ấy lại trở thành con gái của cô. Nghĩ đến đây, lòng cô bỗng mềm xuống. Đứa bé trước mặt đáng yêu như vậy, ngoan như vậy… có lỗi gì đâu chứ?
Mọi oán hận đều là chuyện giữa người lớn với nhau. Diệp Giai Kỳ rõ ràng là ghét cô nên mới cố tình viết nữ phụ tệ hại như thế. Nhưng lại để một đứa trẻ vô tội phải chịu khổ.
Giang Niệm Niệm nhìn bé con, ánh mắt dần trở nên dịu dàng hơn. Khóe môi cô khẽ cong lên. Rồi cô chậm rãi đưa hai tay ra.
“Cục cưng…”
Giọng cô mềm hẳn xuống.
“Lại đây, mẹ ôm nào.”
Cả căn phòng lập tức im lặng. Tần Vũ đứng bên cạnh khẽ sững người. Ánh mắt anh nhìn cô đầy kinh ngạc và dò xét.
Người phụ nữ trước kia, đừng nói là ôm con, ngay cả liếc nhìn Đóa Đóa một cái cũng thấy phiền. Có lần đứa bé khóc đến khản giọng, cô ta vẫn lạnh lùng đóng cửa phòng bỏ mặc.
Bây giờ… Lại chủ động muốn ôm con Trong lòng Tần Vũ không khỏi dấy lên sự nghi ngờ. [Cô ấy lại muốn làm gì nữa đây? Hay là đang diễn kịch? Dùng cách này để khiến mình mất cảnh giác rồi tìm cơ hội bỏ trốn?]
Anh im lặng nhìn cô, không lên tiếng.
Ngay lúc ấy, bé con đột nhiên mếu môi.
“Oa…”
Tiếng khóc nhỏ vang lên. Sau đó như bị lây cảm xúc, cô bé lập tức bật khóc lớn hơn.
“Oa oa oa…”
Giang Niệm Niệm hoảng hốt. Cô chưa từng chăm trẻ con, vừa thấy bé khóc liền luống cuống tay chân.
“Sao vậy?”
Cô quay đầu nhìn Tần Vũ đầy lo lắng.
“Đóa Đóa sao thế? Con bé bị bệnh à?”
Tần Vũ nhìn bộ dạng hoảng hốt của cô, vẻ mặt hơi dịu đi đôi chút.
“Không sao.”
Anh khẽ thở dài.
“Con bé chỉ là đói bụng thôi. Em cho con bé bú một chút là được.”
“…”
Không khí đột nhiên yên lặng. Giang Niệm Niệm chớp mắt.
“Bú? Cho… cho con bé bú?”
Cô lặp lại như chưa hiểu nổi.
Nhìn phản ứng ấy của cô, Tần Vũ càng thêm chắc chắn rằng cô chỉ đang giả vờ.
Dù sao trước đây cô chưa từng cho con bú. Mỗi lần nhắc tới chuyện này đều tỏ vẻ chán ghét.
Thậm chí còn từng nói: “Phiền chết đi được.”
Bây giờ nếu chỉ là diễn kịch, chắc chắn cô cũng sẽ không đồng ý.
Nghĩ vậy, ánh mắt anh dần lạnh xuống.
Nhưng Giang Niệm Niệm hoàn toàn không biết anh đang nghĩ gì.
Cô chỉ đang hoang mang tột độ..Cho con bú? Chuyện này… Cô thật sự chưa từng trải qua bao giờ.
Ở thế giới trước, cô còn là một cô gái độc thân tiêu chuẩn. Yêu đương còn chưa có.
Bây giờ vừa xuyên sách một cái, không những có chồng. Mà còn có luôn hai đứa con. Một đứa đang nằm trong bụng. Một đứa đang khóc trước mặt. Cuộc đời đúng là quá kích thích rồi.
Giang Niệm Niệm ngại ngùng ho nhẹ một tiếng.
“Không có đồ ăn khác sao?”
Tần Vũ lắc đầu.
“Đóa Đóa còn nhỏ quá. Không ăn được thức ăn khác. Chỉ có thể uống sữa thôi.”
Anh dừng một chút rồi nói tiếp: “Lúc ra ngoài tôi đi quá vội, không mang theo gì cả.”
Tiếng khóc của Đóa Đóa càng lúc càng lớn. Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên vì khóc. Hai bàn tay bé xíu liên tục quơ quào trong không khí, trông vừa đáng thương vừa tội nghiệp.
Giang Niệm Niệm nhìn mà tim cũng mềm nhũn. Cô cắn môi suy nghĩ. [Đã xuyên đến đây rồi… Đứa bé này bây giờ là con mình. Cho bú một chút… chắc cũng không sao đâu nhỉ?]
Nghĩ tới đây, cô hít sâu một hơi như chuẩn bị làm chuyện trọng đại gì đó.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play